Chương 11 : Toan táo nhân
Toan táo nhân- kiềm khí an thần, hòa vị vận tì, bình can lí khí, chua chua, có chút hương vị của tình yêu.
Giường của anh thật mềm mại, trên chăn có mùi thơm thanh dịu của hương chanh. Hơi trà gừng bốc lên khiến Thẩm Tích Phàm có chút thất thần, chỉ chốc lát, lỗ chân lông trên người như bị mở ra, khoan khoái cùng nỗi buồn phiền trong tim nói không lên lời.
Vừa định đem cái bát đưa cho Hà Tô Diệp, cô thấy anh bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ: "Làm sao vậy?".
Hà Tô Diệp thu hồi tầm nhìn, sóng mắt lay động: "Có ánh nắng!"
Quả nhiên, hết mưa rồi, ánh mặt trời ngày đông như thứ văn chương trôi chảy, xuyên vào từ cửa sổ bằng kính thủy tinh, bướng bỉnh xoay chuyển phương hướng, ánh lên quanh người Hà Tô Diệp một tầng vầng sáng ấm áp.
Thẩm Tích Phàm nhìn đến ngây người.
Anh nhận lấy cái bát, kết quả lại đụng phải ánh mắt ngơ ngẩn của Thẩm Tích Phàm, vừa ngây thơ lại mê hoặc. Trái tim khẽ rung động, không tự chủ được giơ tay lên gạt những sợi tóc lòa xòa trước trán của cô, nhẹ giọng dặn dò: "Ngủ một lúc đi, tỉnh dậy sẽ khỏe."
Cô giật mình gật đầu, Hà Tô Diệp đứng dậy, nhẹ nhàng đem cánh cửa khép lại.
Trong phòng yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tim đập của cô.
——–
Khoảng chừng đến lúc giữa trưa, anh đi mở cửa phòng, muốn gọi Thẩm Tích Phàm dậy ăn cơm, nhưng cô vẫn chưa tỉnh, còn đang gặp Chu công.
Trên khuôn mặt có nét trẻ con, vẻ mặt ngủ say thoải mái vô cùng thỏa mãn. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên gối, sự khôn khéo, tinh ranh toàn bộ biến mất. Cô lúc này chính là không phòng bị và chân thật nhất.
Đáy lòng Hà Tô Diệp dâng lên một thứ cảm giác kì lạ, bỗng nhiên anh nhớ tới lúc châm cứu cho cô. Tuy rằng đứng ở góc độ của người bác sĩ, nhưng làn da trắng nõn cùng mùi hương thoang thoảng trên cơ thể cô lại khiến cho anh có chút tâm hoảng ý loạn. Khi ấy không cảm thấy gì, nhưng hiện tại nghĩ lại quả thật có chút động tâm.
Anh vội vàng đi ra ngoài, lắc lắc đầu có chút ảo não, chuyển hướng tới thư phòng, nhìn vào cái đơn xin làm visa cho tu nghiệp sinh, rồi lại rơi vào trầm tư.
Không biết qua bao lâu, Thẩm Tích Phàm mơ mơ màng màng tỉnh lại, sờ sờ bụng, hít sâu hai cái, phát hiện đã hết đau.
Tâm trạng lập tức tốt lên, muốn nhìn xem mấy giờ rồi, lại thấy di dộng không có điện, vì thế tính nhanh chóng về nhà, dù sao, hôm nay cô đã làm phiền Hà Tô Diệp nhiều rồi.
Cô vừa xốc chăn lên chuẩn bị xuống giường, chợt nghe bên ngoài phòng khách có chút ầm ĩ, giọng Lí Giới truyền đến: "Hà Tô Diệp, chẳng lẽ anh đang kim ốc tàng kiều* hay sao, không việc gì sao phải đóng cái cửa này vào ?".
(*"Kim ốc tàng Kiều: nhà vàng cất người đẹp)
Sau đó, chính là âm thanh vội vàng của Hà Tô Diệp: "Này, đừng có mở!"
Nhưng, đã chậm một bước, cửa "ké..t.." một cái bị mở ra, Lí Giới mở to con mắt kinh ngạc, nửa ngày mới phun ra một câu: "Anh giai à,... anh đúng là tàng Kiều*!"
(* tàng kiều: giấu người đẹp)
Thẩm Tích Phàm xấu hổ, đứng không được ngồi cũng chẳng xong, lắp bắp nói tiếp: " Thật... thật khéo ha!"
Tóc tai lộn xộn, hai bên má đỏ hồng, chỉ khoác một cái áo lông mỏng, chân lộ ra bên ngoài, có vẻ xinh xắn đáng yêu. Lí Giới nhìn cô, lại quay sang nhìn Hà Tô Diệp, hét to một tiếng "Phi lễ chớ nhìn", sau đó liền ba chân bốn cẳng chạy vào thư phòng, chỉ còn lại cô cùng Hà Tô Diệp đối diện bốn mắt nhìn nhau.
Hà Tô Diệp tiến lên hỏi: "Tỉnh dậy lúc nào vậy, Lí Giới đánh thức cô? Bây giờ còn đau không?"
Cô lắc đầu, vội vàng xỏ tất, nói năng lộn xộn: "Không.. không... đều không phải!"
Hà Tô Diệp cảm thấy buồn cười, có đôi khi cảm thấy cô nhóc này nói chuyện chẳng ra đâu vào đâu. Anh cũng không so đo: "Mặc quần áo cho ấm rồi ra ăn cơm đi, đã hơn ba giờ chiều rồi !".
Cô há mồm ra muốn nói "Tôi về nhà được rồi", nhưng cái đầu của Lí Giới không biết từ lúc nào thò ra, hò hét: "Ăn cơm, ăn cơm, em cũng đói bụng!".
———-
Hà Tô Diệp cầm bát đũa đưa cho hai người, Lí Giới ăn uống không chút khách khí. Thẩm Tích Phàm vốn dĩ muốn rụt rè một chút, ai biết, múc một bát canh củ nâu, mới vừa uống vào, canh nồng đậm theo yết hầu nhẹ nhàng trôi xuống, miệng chép chép, hương thơm lưu lại thật lâu trong miệng.
Củ nâu mềm nhừ vô cùng, một chút vị chát đều không có, kết hợp với nước cốt canh xương, dùng lửa nhỏ hầm kĩ, quả thật chính là cực phẩm. Mặc dù quen ăn mấy món ăn của nhà bếp khách sạn cô đều không kìm được mà tán thưởng.
Thật sự không ngờ rằng tay nghề nấu ăn của Hà Tô Diệp có thể tốt như vậy, làm cho bản thân cô cũng cảm thấy hổ thẹn.
Cô nhận ra dường như anh không có gì không làm được.
—–
Sau khi ăn cơm no, cô tựa không còn sức lực mà đứng lên, Hà Tô Diệp lại bưng tới một bát canh long nhãn mộc nhĩ trắng, cô kêu lên: "Hà Tô Diệp, anh sao không nói sớm cho tôi biết còn có món khác, tôi... hết bụng để chứa rồi...."
Lí Giới cười rộ lên: "Ha ha, đều là của ta..." Xoa tay mà đưa cái môi hướng vào bát canh kia, Hà Tô Hiệp một phen đoạt được thìa, trừng mắt: "Ăn! Em còn muốn ăn, lần trước đo đường huyết, người nào đó không phải son sắt lời thề nói phải kiềm chế cơn thèm ăn sao, không cho ăn nữa!"
Mặt Lí Giới lập tức dài như cái bơm, tay cũng không an phận, cầm lấy đũa khều khều đám mộc nhĩ, Hà Tô Diệp bất đắc dĩ: "Không có thìa em còn dùng đũa? Lí Giới buổi trưa chưa ăn cơm à?"
Lí Giới lắc đầu, chỉ chỉ một đống gì đó ở trên bàn, than thở: " Em mang vài cái tài liệu này tới rồi quay lại, giáo sư nói ngày kia đưa cho ông ấy, ông giời ơi! Muốn em xoay như chong chóng, mệt muốn chết a a a!"
Thẩm Tích Phàm tò mò: "Cái gì vậy?"cầm lên vừa thấy, nhẹ nhàng đọc ra: "Toàn tiếng Anh? acupuncture treatment, châm cứu trị liệu?".
Giọng nói đang từ suy sụp, ánh mắt Lí Giới lập tức sáng ngời, vội vàng hỏi: "Thẩm Tích Phàm, cô biết những từ ngữ này?"
" Tôi....." Thẩm Tích Phàm do dự một chút, thận trọng trả lời: "Biết thì biết thôi, chỉ là đánh liều nói ra, làm sao vậy?"
Lí Giới nhanh chóng đem bát canh kia đặt đến trước mặt cô: "Đều cho cô hết, chỉ mong cô giúp tôi một việc, giúp tôi dịch một ít tiếng Trung của mặt sau dịch thành tiếng Anh được chứ!".
Hà Tô Diệp ngắt lời: "Lí Giới! Tên tiểu tử nhà ngươi cũng không hỏi người ta có bận hay không, tùy tùy tiện tiện mà...."
Thẩm Tích Phàm vội vàng xua xua tay: "Không sao, không sao, có thể giúp tôi nhất định làm hết sức, lại nói, các anh đã giúp tôi không ít việc..." nhất là Hà Tô Diệp, trong long đã âm thầm ghi tạc , chỉ là không dám nói ra.
Cầm trên tay, cô tỉ mỉ xem xét, nhíu mày nói với Lí Giới: "Tôi với các danh từ chuyên môn như thế hiểu được không phải nhiều, nhưng kết cấu câu để tôi dịch thì sẽ không có vấn đề, chi bằng trước tiên anh dịch ra nghĩa đại khái, tôi giúp anh sửa lại?"
Hà Tô Diệp nhận lấy tài liệu, nhỏ giọng hỏi cô: "Thật sự sẽ không làm phiền cô sao? Không được thì bỏ lại cho tôi là được rồi!"
"Không sao, thật mà!" Thẩm Tích Phàm nhấn mạnh một lần nữa: "Ở đại học, tôi học chuyên ngành tiếng Anh, trước kia cũng nhận phiên dịch một ít tài liệu, không ít trong số ấy đều là về phương diện y học, không thành vấn đề."
Hà Tô Diệp mỉm cười nhìn cô, sau đó hướng phía Lí Giới nói: "Tiểu tử, sau khi giúp em dịch xong, mời chúng tôi ăn cơm!"
Đầu Lí Giới gối đống lớn tài liệu, nói mê như la lên: "Thật khốn khổ, ôi, Hà Tô Diệp, anh nói cái gì cơ? Em không nghe rõ...".
Thẩm Tích Phàm nhìn tới những từ chuyên ngành châm cứu đọc thầm: "Lấy mạch thủ túc Dương Minh làm chính, mạch thủ túc Thiếu Minh là phụ, huyệt Thiên Trụ, Bách Lao, Đại Chùy, Hậu Khê... thật nhiều huyệt vị nha...."
Đề tài của cô lại chuyển: "Hà Tô Diệp, Lí Giới, nhiều huyệt vị như vậy, các anh làm thế nào có thể nhớ rõ được?".
Hà Tô Diệp cùng Lí Giới đều sửng sốt, sau đó nhìn nhau, cười rộ lên, Lí Giới cướp câu trả lời: " Cô không biết thầy giáo chúng tôi lúc ấy dạy như thế nào đâu, không thể cũng cho ông ấy vẽ mới xong. Đại sư huynh, lúc chúng ta học khoa chính quy thầy giáo châm cứu đều là Vương Vĩ Trọng nhỉ?"
Hà Tô Diệp gật gật đầu, quay mặt qua chỗ khác vụng trộm cười, làm cho Thẩm Tích Phàm càng cảm thấy tò mò.
Lí Giới tiếp tục nói: "Chúng tôi học châm cứu, huyệt vị là từ trên đầu mà tiến hành, thí dụ huyệt Tình Minh với huyệt Toàn Cơ, ông ấy liền bắt đầu theo mã sinh viên rồi gọi người, chỉ gọi nam không gọi nữ, cầm một cái bút nhớ dòng, vừa giảng huyệt vị vừa sẽ ở trên người cô đánh kí hiệu.
Sau đó, giảng đến phần thân thể tứ chi, nam sinh luân phiên cởi quần áo, có người vai trần, có người mát đùi, lại có người được trưng bày lưng với ngực, miễn bàn về nhiều pha hài hước đi.
Đã vậy ông ấy càng tuyệt tình hơn, tùy tiết kiểm tra, nếu cô hoàn toàn không biết gì cả như vậy ngày hôm sau đi học thì chuẩn bị mà cởi đồ cho tốt.
Ngày ấy rất nhiều nam sinh lớp chúng tôi bị đen mặt, có vài nữ sinh cầm di dộng chụp ảnh, cho mặt ghép thành Mosaic* rồi đăng lên trên trang web của trường, khi ấy kéo theo sóng to gió lớn— tôi cũng bị đen mặt hai lần, một lần là lưng, một lần là đùi.... Thật đau lòng nha!"
(* Mosaic có nguồn gốc từ thời Hy Lạp cổ đại với ý nghĩa nguyên thủy là "loại nghệ thuật xứng đáng với trí tưởng tượng bay bổng và lòng kiên trì vô biên", là một môn nghệ thuật cắt ghép, lấy từng mảnh nhỏ thường là đá tự nhiên ghép thành bức tranh phong cách tự do).
Thẩm Tích Phàm cười to, chuyển hướng Hà Tô Diệp: "lúc ấy anh thoát y mấy lần?"
Hà Tô Diệp cười gian xảo, hơi hơi nhếch lên khóe miệng còn mang theo một tia đắc ý: "Vẻn vẹn một lần thôi, chỉ là cánh tay, hơn nữa khi đó lại là đầu thu, mặc áo sơ mi, cũng chưa phải ở trần".
Lí Giới thật buồn bực: "Khi đó tôi trúng ngày đại hàn mùa đông, mặc quần đùi vào lớp học, để cho lão gia này vẽ đùi, người ta không biết lại cho rằng đầu óc tôi có vấn đề cũng nên!".
Ba người cười ngả nghiêng, không khí xấu hổ lúc trước đã hoàn toàn biến mất.
Bỗng nhiên Lí Giới đề nghị: "Hà Tô Diệp, anh đem bộ bảo bối kia của anh đưa cho em dùng thử, đau đầu quá, ngủ không được ngon!"
Hà Tô Diệp đành phải vào trong phòng lấy chiếc hộp ra, Lí Giới làm bộ thần bí cùng Trầm Tích Phàm nói: "Đợi một lát xem cho cẩn thận, châm của đại sư huynh chính là vô giá."
Thẩm Tích Phàm kỳ quái: "Chẳng lẽ nó là từ vàng làm ra, quý báu như vậy?"
Lí Giới cười hì hì, cái bút xoay trên tay phát ra âm thanh "vèo vèo": "Không sai biệt lắm, vàng cũng không cốt yếu đáng giá như vậy, đồ gia truyền nhà anh ấy, không dễ dàng cho người khác xem, hiện tại tìm không tới chín châm, cơ bản đều dùng kim châm cứu, một bộ kia của anh ấy tất cả đều có!"
Cô vừa hỏi cái gì là chín châm, cái gì là kim châm cứu, Hà Tô Diệp đã đi ra, bưng theo chiếc hộp, không có ý tốt nhìn Lí Giới: "Tiểu tử, em muốn chính mình châm hay để anh giúp ?"
Sắc mặt Lí Giới chợt biến: "Em tự mình làm, tự mình làm, nào dám phiền đến ông anh !"
Kết quả, anh ta thật sự tự mình đâm vào, một bên tay dí châm, một bên cùng Thẩm Tích Phàm giải thích nguyên lí cơ bản của châm cứu. Thẩm Tích Phàm xem tới kinh hồn bạt vía, Hà Tô Diệp cũng cầm một cây châm thưởng thức, nhìn tay trái của bản thân, liền như vậy đâm vào.
Thẩm Tích Phàm không thể tin nhìn hai người, quả thật kim châm đối với bọn họ xem ra chỉ là món đồ chơi, thích cũng dí châm vào người, khó chịu cũng đâm một cái, nào có giống như cô hôm nay, mới có một châm mà đã đau đến muốn chết đi sống lại.
Nhìn thấy cô nghi hoặc khó hiểu còn mang theo ánh mắt kinh ngạc, bất an, Hà Tô Diệp vội vàng giải thích: " Tôi cũng không giống Lí Giới vô công rồi nghề đi tìm việc mà đâm một châm, đây là do hôm kia lúc chơi bóng rổ làm tay bị thương." Rồi chỉ chỉ vào cánh tay của Lí Giới : "Huyệt vị kia của nó gọi là Thanh Linh, thuộc về thủ thiếu âm tâm kinh, có thể giảm đau đầu, chống lạnh, viêm quanh khớp vai."
Thẩm Tích Phàm hiếu kì nhìn cây châm và huyệt vị, ánh mắt lấp lánh, tán thưởng không ngừng: "Các anh thật là lợi hại... rất thần kì nha...".
——
Ba người cho tới khuya mới xong, Hà Tô Diệp đưa Thẩm Tích Phàm về nhà, ôm đống lớn tài liệu, Thẩm Tích Phàm một bên sôi nổi, so với sự đau đớn buổi sáng đã biến mất, hiện tại thoạt nhìn tinh thần rất tốt.
Ngắm cô khiến anh thật thỏa mãn, sinh lý đau tuy rằng không phải căn bệnh gì nặng, nhưng tự mình chữa khỏi cho cô, anh cảm thấy vui mừng thật lớn. Cho dù mỗi ngày điều trị trên trăm bệnh nhân, nhưng cũng không vui mừng bằng việc tự mình chữa bệnh cô.
Không biết vì sao, có thể là anh cảm thấy được một người cần đến.
Anh nghĩ, vốn dĩ bản thân là một người bình tĩnh, cẩn thận nhưng thật ra cũng có chút hư danh, cũng cần người khác không ngừng khẳng định.
Ánh đèn rực rỡ của tiểu khu mới bật sáng, mặc dù, không được coi như nhà nhà lên đèn, nhưng khung cảnh này vẫn thật ấm áp. Thỉnh thoảng có chiếc xe lái qua, hòa vào trong đêm tối, phía xa truyền đến tiếng cười "khanh khách" của trẻ nhỏ.
——–
Nhanh đến cửa khu F, Thẩm Tích Phàm trong lúc vô ý, ánh mắt chợt lướt qua, hơi hơi nhíu mi — Nghiêm Hằng?
Kỳ thật bọn họ cách nhau khá xa, anh đứng ở dưới thân cây trồng ven đường của tiểu khu, lưng dựa vào một chiếc BMW màu đen, cùng Thẩm Tích Phàm cách nhau một cái hàng rào sắt. Khói thuốc trắng trắng lượn lờ trên tay anh, trong đêm đen có loại hương vị của sự tiêu tán, ánh lửa như vậy, cùng ánh đèn đường mờ ảo mỏng manh, làm nổi lên bật khuôn mặt ấy, nét tuấn lãng dường như lại thêm vài phần cô đơn.
Anh kinh ngạc nhìn Thẩm Tích Phàm cùng Hà Tô Diệp, khói thuốc còn dư, quanh quẩn, gió thổi qua, mê loạn tầm mắt.
Nhưng Hà Tô Hiệp cũng không chú ý tới, anh nhìn Thẩm Tích Phàm đang có cái ánh mắt ngây ngốc, tức giận vuốt nhẹ mái tóc của cô: "Cô nhóc, sao mà suốt ngày ngẩn người như thế?"
Thẩm Tích Phàm mới thu lại thần hồn bay lạc, luống cuống tay chân nhận lấy chồng tài liệu: "Không có việc gì, không sao, trời rất lạnh suy nghĩ đều đình trệ. Đến nhà của tôi rồi, đống tài liệu này đưa tôi là được, ngày mai tôi tới tìm anh."
Hà Tô Diệp giúp cô đem đám tài liệu sắp lại cho gọn, khuôn mặt giống như vì sao đêm đông, lạnh lùng nghiêm nghị, lại mang theo một tia chiều chuộng: "Nếu dịch không xong cũng không việc gì, nghỉ ngơi cho tốt."
Cô bày ra một vẻ tươi cười: "Không thành vấn đề, ngày mai tôi gọi điện cho anh, chúc ngủ ngon! "
Hà Tô Diệp gật gật đầu, rồi vẫy vẫy tay, theo đường cũ đi về, Thẩm Tích Phàm nhìn bóng dáng Hà Tô Diệp hòa vào trong bóng đêm, thần thái khí chất xuất chúng mà lại mang cái vẻ trấn định tự nhiên. Thật khiến cho người ta có cái cảm giác thật an toàn.
Cô chợt thấy rung động, một người con trai tốt như vậy, vì sao lại có thể không có bạn gái ?
Lập tức ánh mắt Thẩm Tích Phàm nhẹ nhàng dừng ở trên người con trai kia, từ khuôn mặt, thần thái, đến hơi thở đều vô cùng quen thuộc, quen thuộc tới mức không thể quên, thế nhưng ba năm sau lại cảm thấy thật xa lạ.
Từ khi nào anh học người ta hút thuốc?
Anh vì sao sửa lại họ, vì sao ở nước Mỹ phát triển như mặt trời ban trưa lại có thể đột nhiên trở về nước. Vì sao nhiều lần xuất hiện ở trước mặt cô như vậy, vì sao hiện tại lại đứng trước nhà chờ cô?
Thẩm Tích Phàm cảm thấy một cảm giác chán ghét ùa đến, vì thái độ mập mờ không lí do của Nghiêm Hằng, cũng vì bản thân còn thật vô sỉ, nhớ nhung anh trong lòng.
Chỉ thấy anh đã dập mất tàn thuốc, từ lối nhỏ bên kia bước đến, trái tim Thẩm Tích Phàm chợt chấn động, hoàn toàn không có tính toán trước, thầm nghĩ chạy trốn. Cô luôn luôn không có sự can đảm, xác thật mà nói, dưới đáy lòng của cô ẩn ẩn sợ hãi, sợ cái thời khắc như vậy sẽ đến.
Mới chạy lên tầng hai, nghiêng tai lắng nghe, cũng không có động tĩnh gì,cô không khỏi thở phào một hơi, nhanh tay định ấn đèn cảm ứng tầng trên. Còn chưa chạm được vào, một bàn tay khác đã bắt được cánh tay của mình, cứng nhắc, không thể cựa quậy.
Chỉ là cô bị dọa, toàn bộ tài liệu trong tay cô lập tức rơi xuống đất, giấy trắng bóng nghiêng ngả vương vãi dưới sàn, trắng xóa một mảng, gió lạnh thổi bay, "loạt xoạt" rung động.
Giống như đã từng quen biết.
Thẩm Tích Phàm nỗ lực khống chế bản thân mình không quay đầu lại, đem hết toàn bộ sức lực vùng vẫy, thoát ra khỏi bàn tay ấy, nửa cầu xin nửa là bất đắc dĩ: "Đừng như vậy, buông tay, toàn bộ tài liệu đều rơi hết rồi!"
"Tên con trai vừa rồi là ai?" Một khẩu khí ngang nhiên chất vấn, Nghiêm Hằng không ý thức tới lúc ấy bản thân nói ra đã mang theo sự ghen tuông mười phần.
Cơn tức giận không kìm nén được bùng lên trong đầu, ủy khuất cùng phẫn nộ tràn ra, cô dũng cảm nhìn lại, phát hiện trong mắt anh lóe lên sự tức giận cùng không cam lòng, cô liền tuôn ra khỏi miệng: "Liên quan gì đến anh, anh có tư cách gì quản việc của tôi! Buông tay! Tôi bảo anh buông tay!"
Ai ngờ Nghiêm Hằng mạnh mẽ lôi một cái, cả người cô ngã vào trong ngực anh, hơi thở quen thuộc, mang theo mùi thuốc lá dụ hoặc, bỗng nhiên cô cảm thấy hai tay của chính mình buông thõng không phản ứng lại.
Bởi vì, cô quá mệt mỏi, đã không còn có sức lực cùng dũng khí mà đáp lại cái ôm.
Cằm anh liền để ở trên cái trán của cô, có thể cảm nhận được đám râu rất nhỏ ấy, anh thở ra luồng khí ấm áp, cánh tay siết chặt lấy cô gắt gao, giống như ở giấy tiếp theo cô sẽ biến thành hư không.
Lại giống như che chở cho một thứ trân quý còn sót lại duy nhất trên thế giới này.
Cuối cùng anh mở miệng, đánh tan sự im lặng: "Buổi sáng hôm nay nhìn thấy sắc mặt của em thật không tốt, lo lắng, gọi cho em thì điện thoại báo tắt máy, vì thế anh ở trước cửa nhà em đợi hơn hai tiếng, chờ ánh đèn trong nhà, bây giờ em đã khỏe hơn rồi chứ?".
Hoàn toàn là lời nói quan tâm yêu thương, Thẩm Tích Phàm không biết trả lời như thế nào, chỉ là trầm mặc. Lời của anh nói như vậy, có phải quan tâm lưu ý đến bản thân hay không, dựa theo tình huống hiện tại có phải nên vui vẻ nở nụ cười? Nhưng, trong tim cô có chỗ đã lạnh lẽo đến hóa đá, muốn cười cũng không cười không nổi.
Hay là nên cảm động mà khóc ra? Nhưng, khóc cũng không được, cô cảm thấy giờ phút này dùng hai từ " Chết lặng" để hình dung bản thân là chuẩn xác nhất.
Bỗng nhiên điện thoại Nghiêm Hằng vang lên, Thẩm Tích Phàm giãy ra khỏi cái ôm của anh, đến một cái liếc mắt cũng không dám nhìn, ngồi xổm xuống nhặt tài liệu, chỉ nghe thấy anh trả lời: "Được, tôi biết rồi, tôi lập tức tới, bên kia nước Mỹ? Không thành vấn đề!"
Ngắt máy, anh lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, xoay người giúp cô sắp xếp: "Thật xin lỗi, Tiểu Phàm, anh đã quá xúc động, em không sao là tốt rồi."
Khi đem tập tài liệu cuối cùng đặt lên tay cô, anh lại thở dài: "Anh phải đi rồi, ngày mai gặp em, ngủ ngon nhé."
Cô rũ xuống mi mắt: "Cám ơn anh, ngủ ngon."
Sau đó không quay đầu lại, lên tầng mở khóa, đóng cửa, đi lấy cho chính mình một chén trà, cô phát hiện, Nghiêm Hằng đứng bên cạnh cái xe BMW, nhìn chằm chằm nhà cô một lúc lâu, mới mở cửa, rồi lái xe mà đi.
Tâm phiền ý loạn.
Cô kiềm chế trái tim đập mạnh mẽ, chuẩn bị dịch tài liệu, vừa nhìn hai trang, nhớ tới cái di động hết điện, vì thế lấy túi xách để di dộng, vừa mở ra, liền giật mình.
Một lọ thuốc nằm ở trong túi, bên trên kèm theo một tờ giấy, vẫn là nét chữ quen thuộc "Một tháng thuốc uống xong, cô không tới khám, tôi cũng không biết hiện tại cô còn mất ngủ hay không. Nếu tình trạng bệnh thuyên giảm, cũng không nhất thiết phải uống thuốc Đông y nữa, lọ bột toan táo nhân này có thể phụ trợ việc điều trị. Toan táo kiềm khí an thần, hòa vị vận tì, bình can lí khí, nhuận phế dưỡng âm, ôn trung lợi ẩm, kiềm khí hạn chế mồ hôi, tốt cho trí não định thần, thông tai sáng mắt. Quan trọng hơn là không đắng, uống trực tiếp với nước là được. Chẳng qua, phải kiên trì uống, không thể bỏ dở giữa chừng được."
Thẩm Tích Phàm cẩn thận mở ra lọ thuốc kia, bột phấn màu đỏ nâu, chất bột mịn nhẹ tựa như nhẹ nhàng một hơi có thể đem thổi bay hết, hiển nhiên là thứ đã được chuyên tâm nghiền kỹ.
Cô mang tới chiếc thìa, đổ ra một chút bột toan táo nhân, cùng một ít nước, nhẹ nhàng đưa vào trong miệng, vừa ngọt lại vừa chua.
Có lẽ đây là tư vị tình yêu. Ê ẩm, ngọt ngào.
Cô nhớ lại bản thân từng đọc qua một bộ tiểu thuyết, trí nhớ mơ hồ không rõ lắm.
"Tư vị chua chính là độ chua của dấm, con gái ăn dấm chua đều là dáng điệu thơ ngây khả ái, mơ mơ màng màng, ích kỷ đáng yêu. Hơn nữa, con gái Trung Quốc ăn dấm chua đều hàm súc mà cơ trí.
Tưvị ngọt ngào chính là lúc người con trai đến gặp bạn gái mua đến một quả lựu, bọnhọ ngồi trên chiếc ghế dài của công viên cùng nhau ăn. Quả lựu lúcchín cómàu hồng phấn, giống hồng đậu của miền nam, tượngtrưngcho sự tương tư. Anh một miếng em một miếng, vừa nói vừa ăn, có thể ăn tới hếtmột buổi chiều dài."
Trướcđây cô từng nói qua vớiNghiêm Hằng: "Em hy vọng tình yêu của chúng ta là câu chuyện như thế này, đồngcam cộng khổ, tôn trọng lẫn nhau, bình thản như nước. Em ở trong sự trường tồncủa năm tháng tìm được người ấy, dựa vào người ấy, đem cả đời giao phó cho ngườiấy. Làm vợ của người ấy, mẹ đứa con của người ấy, vì người ấy nấu cơm, giặtquần áo, khâu một cái cúc áo bị rơi. Sau đó, chúng ta cùngnhau theo thời gian rồi già đi. Có một ngày, người ấy sẽ rời xa em hoặc em sẽxa rời người ấy, trong cái thế giới kia, chờ đợi để tiếp tục mối duyên tiền kiếp,đến lúc đó, chúng ta còn có thể nói với nhau một câu mộc mạc nhất 'Tôi nguyệný' ".
Chỉ là, người ấy.... không biết là ai.
Toàn bộ sự phòng bị rũ bỏ hết, sự cô đơn trào lên trong lòng,cuối cùng cô cũng khôngthể kiềm chế nổi, nắm chặt lọ thuốc trong tay, nước mắt rơi như mưa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro