Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Q.1(Sơ Nhật Dị Giới): CHƯƠNG 1 => 5

CHƯƠNG 1: Tỷ Thí

Thế kỷ hai mươi mốt, đại học viện y Bắc Kinh.

Một người đàn ông khoảng chừng sáu mươi tuổi đang đứng ở trên bục giảng chậm rãi nói. Uông Phong Tề, tốt nghiệp đại học khoa trung y của Trung Quốc, rồi sau đó ôm theo tấm long nhiệt tình với trung y, khắp nơi tìm kiếm và bái phỏng các vị danh y lui tới trong trường học, cuối cùng tập hợp tất cả các trường phái, tạo nên thành công của bản thân, làm nghề y bốn mươi năm, có thể nói là Thái Sơn Bắc Đẩu trong giới trung y của Trung Quốc.

Ban đầu đại học Bắc Kinh vì mời ông sau khi về hưu đến trường đại học dạy học đã hao tốn rất nhiều khí lực, chuyện này cũng từng ầm ĩ một thời ở trên báo chí, rồi sau đó rất nhiều nhóm thanh niên nhiệt tình yêu thích y học lấy mục tiêu thi vào đại học Bắc Kinh để nghe vị lão nhân này giảng bài.

" Trung y chúng ta chú ý nghe, thấy, hỏi, sờ, cùng Tây y rất khác biệt, học tập trung y, làm cho chúng ta có thể theo bề ngoài đặc thù của cơ thể con người biết được họ đã xảy ra vấn đề, đây cũng là chỗ khiến người ngoại quốc cho rằng trung y chúng ta là thần kỳ, mà trung y tuyệt kỹ thần kỳ hạng nhất chính là thuật châm cứu.

Lúc tây y ra đời, chuyện thứ nhất chính là gây tê, nhưng mà tổ tiên Hoa Đà của chúng ta đã sớm nghiên cứu chế tạo ra, được xưng là ma phí tán. Nhưng mà, châm cứu cũng là càng thêm đơn giản thần kỳ, chỉ cần cho bệnh nhân châm một ngân châm, bệnh nhân sẽ không có tri giác gì, so sánh mà nói, trung y chúng ta vẫn có rất nhiều ưu điểm ."

Ngay tại lúc vị lão nhân quyền uy trong giới y học này đang nói chuyện say sưa, thì Mộ Chỉ Ly đột nhiên đứng lên, nói: "Giáo sư, tôi có việc đi trước ." Nói xong, còn không đợi Uông Phong Tề trả lời đã chuẩn bị nhích người rời đi.

Nguyên bản nghĩ Uông Phong Tề đứng hàng đầu giới trung y, nên tò mò tới đây nghe một chút, nói không chừng sẽ tìm được chút ít thông tin có giá trị gì đó, không nghĩ tới sau khi đến đây lại làm cho cô thất vọng, nhàm chán vô cùng, mấy thứ này lúc cô bốn tuổi cũng đã biết rồi.

Trung y bác đại tinh thâm, cũng không phải dựa vào miệng lưỡi nói suông, mà cần nhờ thao tác thực tế, đối với lý luận dạy học suông như thế, người học căn bản là học không được cái gì, cho dù có thi đậu được 100%, thì đi ra ngoài cũng hoàn toàn không đảm đương nổi một vị trung y xuất sắc, cô lại không có chút hứng thú.

Uông Phong Tề có thể đạt tới thành tựu hôm nay, ở trên quốc tế lại được khen ngợi như thế, cho dù ở mặt ngoài khiêm tốn, nhưng trong lòng cũng là cực kỳ kiêu ngạo, người bình thường muốn nghe ông ta giảng bài đều nghe không được, nhưng cô gái này lại nói có việc phải đi trước? Hơn nữa nhìn biểu tình nhàm chán trên mặt cô gái kia, hiển nhiên là cảm thấy khóa học của mình buồn tẻ mà lựa chọn rời đi, lập tức trong lòng cũng có chút tức.

"Bạn sinh viên này, nếu như bạn đang học tập trung y, thì nên nhiệt tình yêu thương nó, lấy thái độ của bạn hiện tại, bạn cảm thấy bạn có thể học được tốt trung y bác đại tinh thâm của chúng ta sao? Thái độ không có trách nhiệm như vậy, cũng liền chứng minh bạn đối với người bệnh của bạn cũng không chịu trách nhiệm, tôi đối với tiền đồ của bạn thực lo lắng."

Nghe lời nói của người đàn ông lớn tuổi này, hai trăm sinh viên ở đây đồng loạt nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, cảm nhận được ánh mắt khinh thường của mọi người, sắc mặt Mộ Chỉ Ly cũng không có chút biến hóa.

Một đôi mắt tràn ngập cơ trí không chút úy kỵ chống lại Uông Phong Tề: "Giáo sư, tôi kính ông vì ông là một vị thầy giáo, nhưng mà ông như vậy không khỏi quá mức cậy già lên mặt đi? Nói thực ra, ông dạy những thứ này, tôi đều đã học rồi, trung y là chú trọng thực tiễn, nói miệng như vậy còn không bằng tôi trực tiếp trở về đọc sách cũng được.

"Trên mặt Mộ Chỉ Ly tản ra ánh sáng tự tin, không phải cô cao ngạo, cô nói là sự thật, đối với lĩnh vực trung y mà mình giỏi nhất, cô hoàn toàn có tư cách nói lời này.

"Tôi cậy già lên mặt?" Uông Phong Tề không nghĩ tới này cô gái này còn dám nói chuyện đối với ông như vậy: "Nếu như vậy, tôi sẽ kiểm tra bạn một chút, nếu như bạn có thể trả lời vấn đề của tôi, về sau giờ học của tôi bạn muốn tới thì tới, không muốn tới cũng không cần tới, tôi vẫn cho bạn đạt tiêu chuẩn, thế nào?"

Mộ Chỉ Ly nghe Uông Phong Tề nói vậy, nguyên bản cô chuẩn bị trực tiếp rời đi, nhưng mà nghe nói như thế khóe miệng lại dấy lên một chút độ cong: "Tốt, đây là chính ông nói ." Một ván này, cô thắng chắc rồi!

Loại chương trình học nhàm chán này cô xác thực không muốn tới nghe, có thời gian đến đây còn không bằng tự mình làm nghiên cứu, cô thực hoài nghi vị giáo sư này y thuật có tốt hơn chính mình không.

"Liền lấy một bạn nam sinh này làm đề, bạn có thể nói xem anh ta bị bệnh gì và phương thuốc chữa bệnh cho anh ta không?" Uông Phong Tề trong lòng âm thầm đắc ý, nếu là nói muốn chú trọng thực tiễn, tôi liền với khảo thực tiễn với cô, ông nhìn ra, Mộ Chỉ Ly bất quá chỉ là một người trẻ tuổi mới ra đời, nắm giữ một chút điểm da lông trong trung y thôi cũng không thể so sánh với thiên hạ đệ nhất là mình.

Cả lớp ồ lên, đề mục này không khỏi cũng quá khó khăn, bọn họ đều là sinh viên mới nhập học không lâu, ngay cả nguyên liệu thuốc cũng chưa nhận thức đầy đủ, làm sao có thể xem bệnh cho người ta còn đưa ra phương thuốc?

Nhìn Uông Phong Tề cố ý làm khó dễ, Mộ Chỉ Ly cũng không thèm để ý, trực tiếp đi tới trước mặt bạn sinh viên kia, một bên bắt mạch, còn luôn luôn đánh giá biểu hiện ngũ quan của anh ta.

Động tác kia thành thạo, bộ dáng nghiêm túc nhìn, khiến trong tâm mọi người đều sinh nghi hoặc, chẳng lẽ cô thật sự biết sao?

Lúc cô xem thấy trong mắt người bệnh tơ máu màu hồng cùng khóe miệng khô nứt lỗ hổng trong lòng liền hiểu rõ, buông lỏng cổ tay của bạn nam sinh này ra, trực tiếp từ trong túi lấy ra bút cùng giấy.

Mà Uông Phong Tề sau khi Mộ Chỉ Ly xem mạch xong cũng kéo cổ tay của nam sinh kia bắt mạch, đồng dạng rất nhanh viết ra phương thuốc.

Hai người nhất so sánh, Uông Phong Tề đều nở nụ cười.

"Banh mở là phương thuốc đại thừa khí thang. Bất quá, bỏ thêm mấy vị uy linh tiên dược phẩm. Nhưng mà phương thuốc của bạn không khỏi quá mạnh một chút, đại thừa khí thang nguyên bản còn có tác dụng thông lạc điều khí, bạn lại bỏ thêm mấy vị tiết dược, vậy không phải là càng không thể vãn hồi sao?

"Tất cả sinh viên nguyên bản còn khinh thường Mộ Chỉ Ly, nhưng mà hiện tại lại nhìn giáo sư cùng cô đang thương lượng phương thuốc, bọn họ cũng là như lọt vào trong sương mù hoàn toàn nghe không hiểu.

Mộ Chỉ Ly lại lạnh nhạt giải thích nói "Uy linh tiên có tác dụng thông kinh lạc, điều khí. Lấy cái này có thể đến thúc đẩy dược lực đại thừa khí thang. Dược lực phát huy tác dụng, bài tiết tự nhiên cũng liền thông ."

"Giáo sư, ông mở phương thuốc cùng tôi không khác biệt lắm, nhưng mà hiệu quả phương thuốc của tôi nhanh hơn, lấy phương thuốc của ông đến điều dưỡng cũng phải mười ngày nửa tháng đi, hiện tại thời đại thay đổi nhanh như vậy ai có thể đợi mười ngày nửa tháng chứ?"

Mộ Chỉ Ly hiện tại đối Uông Phong Tề cũng có một chút nhìn với cặp mắt khác xưa, có thể có được danh tiếng hàng đầu như vậy, trong bụng thật là có chút kiến thức, chẳng qua là tính tình hơi bảo thủ, không biết biến hóa, nếu không tất nhiên có thể làm tốt hơn.

"Giáo sư, đề thi này ông thua, nhớ kỹ những lời nói của ông." Nói xong, Mộ Chỉ Ly cầm sách vở tự tin bước ra khỏi phòng học.

Sau khi Mộ Chỉ Ly rời đi, Uông Phong Tề đột nhiên vỗ đùi "Dược hiệu mặc dù mạnh, lại có thể đưa đến công dụng ngoài dự đoán. Nhân tài a." Nhưng mà Mộ Chỉ Ly cũng đã không nghe thấy.

Một ván này, Uông Phong Tề hắn thua tâm phục khẩu phục.

Giờ phút này toàn bộ phòng học đều sôi trào , tỷ thí vừa rồi bạn sinh viên kia thế nhưng thắng? Không khỏi bất khả tư nghị, tất cả mọi người lại nghị luận cô gái thanh lệ thoát tục kia lại có y thuật siêu quần.

Trong thời gian ngắn ngủi, tên của Mộ Chỉ Ly đã truyền khắp toàn bộ đại học Bắc Kinh.  

CHƯƠNG 2: Xuyên Qua

Dưới bóng cây trên con đường nhỏ, Mộ Chỉ Ly kéo kéo cổ áo của mình, nâng đôi mắt nhập nhèm lười biếng lên, chỉ thấy mái tóc đen dài mềm mại của cô buông thõng trên vai, một đôi mắt trong suốt như nước nổi bật trên khuôn mặt trái xoan dịu dàng, hai hàng lông mi dày đậm khẽ buông xuống, trên cái trán trơn bóng lấm tấm mồ hôi càng khiến cho làn da thêm trắng mịn nõn nà, thế gian ít ai sánh bằng.

Chiếc váy trắng liền thân mặc trên người cô càng toát lên khí chất nhu hòa mà người thường không có được, cả người cô thoạt nhìn giống như u lan im lặng nhưng đầy lực hấp dẫn.

Ra khỏi phòng học rồi cô cũng không dừng lại mà đi thẳng một mạch về nhà.

Mộ gia là gia tộc lớn, đã lưu truyền y học hơn ngàn năm nay. Người Mộ gia đều học y, không một người ngoại lệ, mà Mộ Chỉ Ly từ lúc ba tuổi bắt đầu học y, đến bây giờ đã học suốt mười lăm năm trung y.

Mộ Chỉ Ly là thiên tài kinh diễm tuyệt luân của Mộ gia, y thuật siêu quần, một tay ngân châm chữa không biết bao nhiêu bệnh tật trên thế giới, thiên phú ở phương diện y học không người nào có thể sánh bằng, hết thảy mọi tri thức trên phương diện y học chỉ cần nói qua một lần cô đều có thể nhớ kỹ, hơn nữa có thể suy một ra ba.

Lúc cô mười hai tuổi đã bắt đầu xem bệnh cho người, lúc trước luôn là ông nội và cô cùng xem, sợ cô xem sai bệnh, nhưng cô chưa từng chuẩn sai lần nào, cuối cùng ông nội mới yên tâm để cô xem bệnh một mình.

Bất cứ người nào xuất thân từ Mộ gia đều là lão làng trong giới trung y Trung Quốc, nhưng Mộ Chỉ Ly phải khảo sát bọn họ thường xuyên, có đôi khi bọn họ gặp phải những chứng bệnh khó xử lý nhưng đến tay Mộ Chỉ Ly lại có thể bị giải quyết dễ dàng, không thể không làm cho bọn họ thấy xấu hổ, đương nhiên còn kích động và vui mừng nhiều hơn.

Trong mắt của bọn họ, hy vọng quật khởi giới trung y đều đặt vào Mộ Chỉ Ly.

Cho nên mọi người không chút nào keo kiệt giao y học suốt đời của mình cho Mộ Chỉ Ly. Mà bản thân Mộ Chỉ Ly cũng rất chân thành học tập, dùng thái độ chịu đựng khắc khổ hoàn toàn không cần người đốc thúc, Mộ Chỉ Ly thật lòng yêu trung y từ trong xương tủy.

Lớn lên trong một gia tộc theo ngành y, từ lúc mới sinh ra cô đã bắt đầu ngửi mùi thuốc Đông y, cô yêu say đắm trung y mà không hiểu được lý do vì sao.

Nói Uông Phong Tề là tập hợp sở trường của trăm nhà, vậy chẳng bằng nói Mộ Chỉ Ly mới chân chính là sở trường của trăm nhà.

Mộ Chỉ Ly cô thích nhất chính là nghiên cứu những chứng bệnh mà người khác bó tay không làm gì được, khiêu chiến với độ khó cao là sở thích của cô. Nhưng cô cũng là người khiêm tốn, nếu không hiện tại có lẽ mỗi người đều biết Mộ Chỉ Ly là một thần y thiên tài rồi.

Mộ Chỉ Ly vừa về nhà đã nhìn thấy trong đại sảnh tụ tập đầy người. Mộ Chỉ Ly nhìn kỹ liền nhận ra người đàn ông trung niên đang cầm cờ thưởng kia là người hôm qua mình đã cứu?

"Thần y, cuối cùng cô đã trở về." Lâm Cường nhìn thấy Mộ Chỉ Ly, kích động đến nỗi thiếu chút nữa chảy nước mắt.

Ông ta đi đến trước mặt Mộ Chỉ Ly lập tức quỳ xuống. Đều nói dưới trướng nam nhi có hoàng kim, vậy mà ông ta không hề để ý chút nào: "Thần y, cám ơn cô đã cứu tôi, đã cứu một nhà chúng tôi."

Mộ Chỉ Ly nhìn hành động của Lâm Cường, vội đỡ ông ta đứng dậy: "Tiện tay mà thôi, chú không cần quá khách khí."

Hôm qua lúc cô cứu người chỉ cảm thấy chứng bệnh này hơi kỳ lạ, cô đã từng nhìn thấy loại bệnh tương tự trong một quyển sách cổ, vì vậy mới đánh liều thử cứu trị xem sao. Nếu thành công cô sẽ nắm giữ thêm được một loại chứng bệnh.

"Cô là ân cứu mạng của tôi, Lâm Cường tôi suốt đời khó quên. Lúc trước bà nhà đưa tôi đến bệnh viện, bác sĩ đều nói không cách nào chạy chữa nữa, ai cũng khuyên bà nhà nên thay tôi chuẩn bị hậu sự đi là vừa. Nếu không phải thần y cô xuất hiện cứu tôi kịp thời, có khi bây giờ tôi đã chết. Trong nhà tôi là trụ cột chính, nếu như tôi chết đi thì vợ và đứa con nhỏ của tôi phải làm sao bây giờ? Cô đã cứu cả nhà chúng tôi."

Giờ phút này mấy người ngồi trong đại sảnh Mộ gia mới hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Ai nấy đều nhìn Mộ Chỉ Ly với ánh mắt tán thưởng, trên mặt tỏ rõ sự kiêu ngạo. Mộ Chỉ Ly là bảo bối của cả Mộ gia, chứng bệnh không trị được cô đều có thể trị, tất nhiên bọn họ cũng tự hào lây.

"Ha ha, Mộ gia chúng tôi có nhiều thế hệ học y chính vì muốn tạo phúc cho mọi người, đây là việc một thầy thuốc như chúng tôi nên làm, cứu được chú thì tôi cũng cảm thấy rất vui, chú hãy đứng lên đi."

Những tình huống thế này Mộ Chỉ Ly đã quá quen rồi, cứ cách ba ngày năm hôm lại phát sinh một lần, còn có cả người mộ danh mà đến cầu y.

"Mộ thần y, một nhà chúng tôi không có thứ gì tốt đền đáp ơn cô, chiếc nhẫn này là bảo vật gia truyền tổ tiên chúng tôi để lại, nay xin tặng lại cho cô để tỏ thành ý của chúng tôi, xin cô nhận lấy cho." Lâm Cường lấy một chiếc nhẫn có hoa văn phức tạp nhưng cực kì xinh đẹp từ trong túi áo ra cho Mộ Chỉ Ly.

"Chú quá khách khí rồi. Tôi không dám nhận đâu. Là vật tổ tiên truyền xuống chú nên cố gắng bảo tồn mới phải." Mộ Chỉ Ly cười nhẹ nói.

Nhưng nghe Mộ Chỉ Ly nói vậy, Lâm Cường lại càng kích động: "Mộ thần y, nếu như cô không nhận lấy thì hôm nay tôi sẽ quỳ ở đây mãi không về." Sau đó Lâm Cường làm bộ như sắp sửa quỳ.

Tuy rằng Lâm Cường hắn không có bản lĩnh gì, nhưng có ân phải báo.

Thấy thế, Mộ Chỉ Ly hơi khó xử, liếc mắt nhìn mấy người Mộ gia chung quanh một cái, nhìn thấy ông nội cô gật đầu mới dám tiếp nhận nhẫn: "Vậy đành cám ơn chú."

Lúc này Lâm Cường mới thả lỏng, tặng cờ thưởng xong mới chịu rời đi.

Đợi sau khi Lâm Cường đi rồi Mộ Chỉ Ly mới đánh giá chiếc nhẫn trên tay, từ cái liếc mắt đầu tiên cô đã thích chiếc nhẫn này rồi, người thợ làm ra nó thực khéo léo tinh xảo, hoa văn được điêu khắc nhìn qua có một loại khí chất cổ điển, tóm lại càng nhìn càng thích.

"Hiện tại loại nhẫn văn vật cổ điển thế này rất ít gặp, người ta đeo nhẫn vàng, nhẫn bạc, mình đeo nhẫn cổ thế này mới khác biệt chứ."

Nhưng ngay giây phút Mộ Chỉ Ly đeo nhẫn vào thoáng cái liền có sấm sét nổi lên, trời đất biến sắc, mặt trời vốn chói chang hiện tại đã trốn vào tầng mây, tối... tối đến cực hạn, giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại màu đen, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề.

Mộ Chỉ Ly kinh hãi, tại sao có thể như vậy? Trong lúc chiếc nhẫn cô đeo tản ra ánh sáng chói mắt, nó phảng phất như ánh đèn sáng duy nhất hiện ra trong đêm đen, sáng ngời lóa mắt.

Xa xa, lốc xoáy gào thét quỷ dị bay về phía Mộ Chỉ Ly. Mộ Chỉ Ly vội vàng muốn né tránh nhưng chiếc nhẫn trên tay lại tản ra năng lượng vô cùng hùng mạnh kéo cô vào trung tâm lốc xoáy.

Mộ Chỉ Ly vội vàng cởi nhẫn ra, nhưng dường như chiếc nhẫn đã dung nhập thành một bộ phận trên thân thể cô, làm thế nào cũng không thể cởi ra được, thẳng tắp hút Mộ Chỉ Ly vào trung tâm lốc xoáy.

Trời đất quay cuồng, đau... toàn bộ đầu óc Mộ Chỉ Ly đều bị một từ này xâm chiếm. Chuyện gì thế? Đừng xui xẻo vậy chứ! Mộ Chỉ Ly rên lên. Sau đó mọi người thấy một trận lốc xoáy xuyên thấu bầu trời ập tới rồi biến mất không thấy tăm hơi.

Đó là một kỳ quan tự nhiên quái lạ được người Trung Quốc ghi chép lại. Mà thần y Mộ Chỉ Ly cứ như vậy biến mất khỏi thế giới này.

CHƯƠNG 3: Trọng Sinh

Mộ phủ, La Thiên thành.

Đất đá xanh trên đường, mấy vạt cỏ nhỏ xanh nhạt ương ngạnh từ giữa những tảng đá chen chút mọc lên, theo gió nhẹ lắc lư, cảnh tượng là một mảnh sinh cơ dạt dào.

Trong một chỗ cỏ dại mọc lên dài và lớn, có một tiểu viện nhìn qua đã hoang phế thật lâu, có một tòa nhà cũ nát không chịu nổi bị vây trong đó.

Phòng trong đó bài trí cực kỳ đơn giản, hé lộ ra một cái bàn, một băng ghế, một chiếc giường gỗ, không có bao nhiêu đồ dư thừa. Trên giường gỗ, một cô gái khoảng mười lăm tuổi nằm ở trên đó phát ra tiếng kêu thống khổ.

Nữ tử có một mái tóc dài mềm mại, hai má gầy yếu, bởi vì bị bệnh mà hiện ra màu trắng bệnh tật, ngũ quan của nữ tử có bộ dáng rất là tinh xảo. Cái trán trơn bóng, đôi mày lá liễu, hàng long mi dày cong cong đang nhắm chặt mắt, bộ lông mi dày dài này rất đáng giá làm cho mọi người hâm mộ , giờ phút này nó đang hơi hơi rung động .

Tuy rằng thấy không rõ đôi mắt kia đến tột cùng là như thế nào, nhưng mà theo độ cong kia của lông mi cũng có thể nhìn ra đôi mắt kia nhất định rất lớn, khóe mắt hơi hơi run run, bên khóe mắt trái có một giọt nước mắt làm tăng thêm cho nàng một loại phong tình khác.

Mũi cao thẳng, cánh mũi tinh xảo, cái miệng nhỏ nhắn phiếm sắc hồng của hoa anh đào, nếu như chỉ có vậy, thì nữ tử này tuyệt đối là một mỹ nhân nhất đẳng.

Nhưng mà ở bên mặt trái của nàng, có một vết hoa văn màu đỏ thắm giống như cái bớt che kín hơn phân nửa mặt trái của nàng, nhìn qua có chút dọa người, cũng bởi vì vậy, đã đem dung nhan xinh đẹp hấp dẫn của nàng hoàn toàn biến thành xấu nhan.

"Đau..." trong đầu Mộ Chỉ Ly chỉ còn lại ý tưởng trực quan này, nàng không biết chính mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu còn có thể cảm thấy đau, vậy là chứng minh nàng không chết.

Nàng rất muốn mở hai mắt của mình, lại cảm giác được mí mắt vô cùng nặng nề, nặng như ngàn cân, trong đầu đều là một mảnh hỗn loạn, vô số hình ảnh quen thuộc, từ trí nhớ xa lạ mạnh xuất hiện ở trong đầu, toàn bộ đầu óc giống như muốn nổ tung, đau đớn vô cùng.

Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Những trí nhớ này là sao? Nhưng mà nàng cũng không có thời gian suy nghĩ, tất cả ký ức trong đầu đã không tha cho nàng suy nghĩ.

Rốt cục, sau khi Mộ Chỉ Ly thử mấy lần, thì nàng mở mắt thành công. Lọt vào trong tầm mắt là trần nhà có nguy cơ sắp sập xuống, dọa nàng giật mình một cái trực tiếp rớt xuống giường.

"Ui..." Tác động đến miệng vết thương nàng bậc ra tiếng kêu đau, nhưng mà lúc này nàng đã hoàn toàn thanh tỉnh, nơi này đơn giản đến không còn đơn giản hơn nữa, thậm chí có thể nói là phòng ở tồi tàn mà cho tới bây giờ Mộ Chỉ Ly nàng chưa từng thấy qua a.

Nhìn tay của chính mình, khi nào thì biến thành ngắn thế? Làn da cũng biến kém, trước tiên, Mộ Chỉ Ly liền phát hiện đây không phải là thân thể của chính mình.

Chợt chạy về phía chiếc gương đồng trong phòng, nhưng mà đợi khi thấy khuôn mặt trong gương, Mộ Chỉ Ly ngây ngẩn cả người.

Trong gương cô gái cực kỳ xấu xí kia là chính mình sao? Ám văn màu đỏ che kín một nửa mặt của nàng làm cho nàng thoạt nhìn giống như một cô gái bị nguyền rủa, căn bản không dám nhìn xem bộ dáng của chính mình.

"Trời ạ, ta làm sao có thể biến thành như vậy? Lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta chẳng qua chỉ đeo một chiếc nhẫn, sau đó quấn vào trong gió lốc, sau khi... Tỉnh lại thì đã ở trong này. Nhưng mà, vẫn là không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

Ngay tại lúc Mộ Chỉ Ly đang buồn bực, phát hiện toàn thân mình đều đau quá, nhìn kỹ, từ tay đến trên người đều che kín vết thương lớn nhỏ, giờ phút này nó hiện ra màu xanh tím.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ta đang nằm mơ? Nhưng mà đồng thời với lúc nàng ngây người, trí nhớ tràn ngập trong đầu của nàng lúc trước bắt đầu rõ ràng lên.

Nhắm mắt lại nhận toàn bộ trí nhớ này, sau một lúc lâu, Mộ Chỉ Ly mới mở mắt, trong mắt mê mang đã muốn hoàn toàn biến mất, bàn tay nắm lại tràn đầy buồn bực.

Ở trong trí nhớ này, Mộ Chỉ Ly nàng bất đắc dĩ phải tiếp nhận một chuyện thực —— nàng xuyên qua. Hơn nữa là hồn xuyên. Nữ tử này tên thực trùng hợp giống nàng cũng tên là Mộ Chỉ Ly.

Là tam tiểu thư của Mộ gia ở La Thiên thành, thân phận này quả thực không tệ, nhưng mà đến Mộ Chỉ Ly lại không phải, Mộ Chỉ Ly có thể nói là nhân vật đại biểu cho sỉ nhục của Mộ gia, bộ dạng xấu liền quên đi, nhưng một điểm thiên phú tu luyện đều không có.

Tại đây lấy việc tu luyện Thiên Lực là trào lưu của toàn thế giới, không thể tu luyện Thiên Lực cũng có nghĩa đời này nàng chính là một phế nhân! Trong các thế hệ con cháu của Mộ gia, tất cả mọi người đều có thể tu luyện trừ bỏ Mộ Chỉ Ly.

Cha của Mộ Chỉ Ly là Mộ Thiên Tĩnh từng là thiên tài của Mộ gia, là tương lai hi vọng của Mộ gia, năm đó Mộ Thiên Tĩnh thực lực cao cường, dáng vẻ anh tuấn, là đối tượng ái mộ của bao nhiêu cô gái ở La Thiên thành.

Nhưng mà trong một lần hắn đi ra ngoài lịch lãm, suốt ba năm không về, lúc trở về lại mang về một đứa nhỏ là Mộ Chỉ Ly, lúc ấy ở Mộ gia đã tạo thành oanh động thật lớn, rồi sau đó không bao lâu Mộ Thiên Tĩnh không hiểu nguyên do mà chết đi.

Không ai biết rốt cuộc là vì sao, cũng bởi vậy nó đã trở thành một điều bí ẩn.

Mộ Chỉ Ly hiện tại bộ dáng phế vật, nếu không phải năm đó Mộ Thiên Tĩnh từng vì gia tộc cống hiến qua mà nói, lúc này nàng phỏng chừng ngay cả nơi ở đổ nát cũng không có. Tại đây trong loại gia tộc như vậy, huyết thống thân tình có vẻ dị thường mỏng manh, ngươi có thực lực, ngươi có thể hưởng thụ đãi ngộ như công chúa, không thực lực, liền giống như kẻ đáng thương mà sống.

Dựa theo lẽ thường mà nói, nàng dù không có ích như thế nào, cũng sẽ không bị đánh, nhưng mà bi kịch là do năm đó Mộ Thiên Tĩnh quá mức vĩ đại, sau lưng người ghen tị với hắn, người oán hận hắn tuyệt đối không ít, lúc hắn chết bao nhiêu người đã ôm thái độ vui sướng khi người gặp họa.

Cho dù chỉ còn lại có một mình Mộ Chỉ Ly, vẫn thường xuyên bị bọn họ chèn ép khi dễ, vết thương trên người Mộ Chỉ Ly chính là do nguyên nhân đó.

Sau khi đã biết hết thảy, Mộ Chỉ Ly thở dài một tiếng, không nghĩ tới cô gái này đáng thương như vậy, nhưng mà càng đáng thương hơn hiện giờ chính là mình a, đường đường thần y thiên tài của thế kỷ hai mươi mốt, có thể nói muốn cái gì có cái đó, so sánh với kẻ đáng thương này, thì mình tốt số hơn nhiều lắm, mà giờ phải từ thiên đường rơi xuống địa ngục, sự chênh lệch này cũng chỉ có người trong lòng có năng lực thừa nhận mạnh như nàng, mới có thể chịu đựng được.

Ôm ý nghĩ sống ở đâu thì yên ở đó, Mộ Chỉ Ly bình yên tiếp nhận chuyện này, nàng phát hiện chiếc nhẫn đeo trên tay nàng cũng vẫn theo nàng đến đây, vẫn không thể tháo xuống giống như lúc trước, đây rốt cuộc là vật gì vậy, tất cả mọi thứ đều biến mất, cũng chỉ có nó tồn tại.

Theo bản năng, Mộ Chỉ Ly cảm thấy tình trạng của mình hiện tại có liên quan tới chiếc nhẫn cổ này, hơn nữa chiếc nhẫn cổ này cũng không phải vật tầm thường, lúc ấy ánh sáng nó tản mát ra nàng vẫn còn nhỡ rõ nhất thanh nhị sở.

"Chẳng lẽ đây là một bảo vật?" Mộ Chỉ Ly suy đoán, trong phim truyền hình đều diễn như vậy, thoạt nhìn nhẫn rất bình thường, thông qua lấy máu xong nó sẽ hiện ra diện mạo vốn có.

Nghĩ vậy, Mộ Chỉ Ly bất đắc dĩ ở trên tay ngọc của mình làm xuất hiện một vết thương nhỏ, đem máu nhỏ xuống chiếc nhẫn, vẻ mặt kích động chờ nhẫn phản ứng.

Đợi sau một lúc lâu, nhẫn vẫn như trước không có gì phản ứng, Mộ Chỉ Ly rốt cục nhịn không được nổi bão "Có lầm không? Không phải bảo bối còn đem ta đưa đến chỗ rách nát này?"

Sau khi hoàn toàn chấp nhận hoàn cảnh hiện tại của mình, Mộ Chỉ Ly cười nói, những khổ nạn vốn thuộc loại về Mộ Chỉ Ly đã kết thúc, nếu để cho thần y thiên tài ta từ thế kỷ hai mươi mốt đến đây, nếu ta không ở đây đến phong sinh thủy khởi (gió nổi nước dâng), thì chẳng phải làm thất vọng chính mình sao?

Ngày mai sẽ bắt đầu hành động.

CHƯƠNG 4: Mộ Hàn Mặc

Mộ Chỉ Ly nghỉ ngơi một đêm, sau khi mở mắt ra xác định mình không hề quay về hiện đại cũng chỉ lạnh nhạt rời giường.

Nhìn vết thương trên người, may mắn đều là vết thương ngoài da mà không có nội thương gì, lát nữa hái chút thảo dược đắp lên là được. Lấy năng lực của mình muốn làm cho cơ thân thể này phục hồi như cũ, ước chừng mười ngày nửa tháng chưa chắc đã khôi phục bình thường.

Mộ Chỉ Ly nàng không thể bị động chờ đợi như vậy. Dựa vào trí nhớ nàng biết trong cái nhà này trên cơ bản không hề có người chú ý tới nàng, cho nên dù có đi ra ngoài cũng chẳng sao.

"Ọc ọc "

Mộ Chỉ Ly vuốt bụng, đói quá đi, chắc do mấy ngày rồi chưa được ăn cơm đây mà? Vốn có người đưa cơm, nhưng càng ngày nàng càng không được người ta coi trọng, dần dần ngay cả hạ nhân cũng lười đến đưa cơm, đối tốt với nàng thì có chỗ nào tốt chứ, còn tới làm gì?

Chỉ có một người duy nhất đối tốt với nàng là Thất thiếu gia —— Mộ Hàn Mặc.

Mới nhắc tới Mộ Hàn Mặc, Mộ Hàn Mặc liền xuất hiện. Mộ Hàn Mặc kém Mộ Chỉ Ly một tuổi mà thôi, phần đông con cháu Mộ gia cho dù xếp hạng kém hơn mười mấy hai mươi tên thì tuổi cũng không kém hơn bao nhiêu.

"Chỉ Ly, chắc tỷ đói bụng rồi? Mau tới ăn." Mộ Hàn Mặc lấy mấy cái bánh bao nhân thịt trong lồng tre ra đưa cho Mộ Chỉ Ly, trên gương mặt còn nét trẻ con tràn đầy hưng phấn và lo lắng.

Mộ Chỉ Ly nâng mắt nhìn vẻ mặt chờ mong thấy mình ăn của Mộ Hàn Mặc. Hắn mặc trường bào màu đen có mép áo đan chéo nhau, tóc dài buộc cao lộ ra cái trán no đủ, đôi mắt trong suốt giống như nước, mày hình trăng non dày rậm, dưới bộ quần áo rộng thùng thình là dáng người tương đối to lớn, tướng mạo tuấn tú lịch sự, tương lai nhất định sẽ là một mỹ nam tử.

Bộ dạng thật sự không tệ, ở thế kỷ hai mươi mốt cũng ít thấy một suất ca như vậy, hơn nữa thái độ còn tốt bụng hiếm thấy nữa, nhưng mà tuổi còn nhỏ một chút. Nàng hoàn toàn quên bây giờ chính mình cũng rất nhỏ tuổi.

Mộ Hàn Mặc có thiên phú tu luyện không tệ, địa vị trong gia tộc cũng không nhỏ, tuy rằng tuổi không lớn nhưng bởi vì liên quan đến thiên phú tu luyện nên nhìn qua giống như thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi.

So với Mộ Hàn Mặc, Mộ Chỉ Ly rõ ràng lớn hơn hắn nhưng thoạt nhìn nhỏ hơn nhiều lắm. Nhìn bánh bao trước mặt, Mộ Chỉ Ly cười nói: "Hàn Mặc, cám ơn đệ."

Nàng thật sự đói bụng, vì vậy không hề để ý cái gì rụt rè hay không rụt rè, cầm lấy liền cắn từng miếng từng miếng ăn hết cái nọ đến cái kia. Lần đầu tiên Mộ Chỉ Ly phát hiện thì ra bánh bao ngon như vậy.

Mộ Hàn Mặc bật cười. Nụ cười kia giống như cơn gió ấm áp trong ngày lạnh giá, thổi tan rét lạnh trong phòng: "Còn nói cám ơn với ta, bọn họ lại đối xử quá đáng với tỷ như vậy. Chỉ Ly, chờ lúc ta mạnh lên nhất định sẽ không để tỷ bị bắt nạt nữa."

Mộ Chỉ Ly nhìn vẻ mặt chân thành của Mộ Hàn Mặc, trong lòng cảm động không thôi: "Hàn Mặc, đệ không đi Luyện Võ trường luyện công buổi sáng sao?"

Không chỉ Mộ gia, chỉ cần là gia tộc có quy cách, buổi sáng các đệ tử thiếu niên đều tập trung trong Luyện Võ trường của gia tộc để luyện công, dù sao ở thế giới lấy thực lực làm tiêu chí này, từng gia tộc đều chú trọng bồi dưỡng thực lực, mà những thiếu niên tuổi còn nhỏ là hy vọng tương lai của bọn họ.

"Ta đi ngay đây, sợ tỷ đói bụng nên chạy sang đây trước." Đúng lúc này ánh mắt Mộ Hàn Mặc rơi xuống cánh tay Mộ Chỉ Ly, vết thương trên tay kia vốn được quần áo che đậy, nhưng lúc ăn bánh bao thì tay áo rộng thùng thình tuột xuống khuỷu tay.

Ánh mắt ngưng đọng một chút, trên gương mặt tuấn tú lập tức tràn ngập tức giận: "Chỉ Ly, ai bắt nạt tỷ?"

Mộ Chỉ Ly sửng sốt, chợt nói: "Không có." Theo trí nhớ trong thân thể này, nàng biết Mộ Hàn Mặc thật sự đối tốt với nàng, mà lấy năng lực hiện tại của Mộ Hàn Mặc hiển nhiên là không thể báo thù, nàng cũng không muốn liên lụy đến tiểu soái ca này, tự nàng có thể giải quyết được.

Huống hồ hiện tại nàng không còn là Mộ Chỉ Ly dễ dàng để cho người bắt nạt nữa, nàng muốn báo thù cho chính mình nha.

"Còn nói không có?" Mộ Hàn Mặc kéo tay của Mộ Chỉ Ly: "Vậy vết thương trên tay tỷ ở đâu ra?"

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly thở dài một hơi, trên mặt lộ ra ý cười nhu hòa: "Hàn Mặc, yên tâm đi, ta không sao, đừng lo lắng cho ta ."

Mộ Hàn Mặc nhìn nụ cười ôn hòa kia của Mộ Chỉ Ly, mặc dù trong mắt người bên ngoài ám văn kia thoạt nhìn thực khủng bố, nhưng hắn không cho rằng như vậy. Có một lần khi còn bé, lúc đó nàng dùng thân hình gầy yếu kia che chở trước mặt hắn, hắn liền quyết tâm nhất định phải đối tốt với nàng, luôn luôn đối xử tốt với nàng.

Có đôi khi hắn sẽ thay Chỉ Ly cảm thấy không công bằng, rõ ràng một người tốt như vậy lại vì không có thiên phú tu luyện, bộ dạng khó coi mà bị mọi người bài xích. Tất cả những điều này đâu phải nàng nguyện ý đâu chứ, thậm chí mỗi lần mình nói đến chuyện này, nàng lại ra vẻ bình tĩnh đến thế, tựa hồ đã tiếp nhận hết thảy những điều này.

Cảm giác tang thương kia hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác của nàng, làm cho hắn cảm thấy thực đau lòng.

"Tỷ nói cho ta biết là ai, ta giúp tỷ báo thù."

Mộ Chỉ Ly lắc đầu: "Hàn Mặc, ta biết đệ rất tốt với ta, nhưng ta thật sự không có việc gì, đệ phải cố gắng tu luyện nha, về sau còn chờ đệ tới bảo vệ ta."

Nhìn bộ dáng Mộ Chỉ Ly vô cùng tình tĩnh, Mộ Hàn Mặc đang nắm hai tay lại buông ra, ánh mắt tràn ngập kiên định: "Chỉ Ly, tin tưởng ta, ngày đó sẽ không xa."

"Ừ, ta vẫn luôn tin tưởng đệ mà. Nhanh đi đi, đừng đến muộn, Ngũ thúc sẽ mắng đó."

"Vậy ta đi trước, tỷ tự chăm sóc tốt bản thân mình nha"

"Biết rồi mà."

Mộ Chỉ Ly tươi cười nhìn bóng dáng Mộ Hàn Mặc rời đi, từ bên phải nhìn sang rất xinh đẹp.

"Còn tự cho rằng mình không giống trẻ con, nói chuyện sẽ cảm thấy nổi da gà, vậy mà bây giờ cảm thấy cũng không tệ lắm." Mộ Chỉ Ly cảm khái nói. Lấy tính tình của nàng sẽ không nói những loại lời nói này, nhưng mà Mộ Hàn Mặc thân quen với thân thể này nhất, nếu như bản thân mình biểu hiện không giống sợ là đối phương sẽ nhận ra ngay lập tức.

Sau khi ăn uống no đủ xong, Mộ Chỉ Ly chạy tới phía sau phòng ở, nơi đó có một cái lỗ chó. Mộ Chỉ Ly trước kia thường đi ra ngoài từ chỗ này, nhưng dù ra ngoài rồi cũng sẽ bị người khác bài xích, vì vậy nên Mộ Chỉ Ly không hề chui ra nữa. Cho nên đến tột cùng trong lòng nàng cảm thấy mất mát cỡ nào cũng chỉ có mình nàng biết.

Mộ Chỉ Ly nhìn lỗ chó phía dưới: "Chui lỗ này ra ngoài quá khó coi mà. Mộ Chỉ Ly ta khi nào phải làm chuyện này rồi, trèo tường ra vẫn tốt hơn, dù sao còn chí khí hơn một chút."

Càng nghĩ nàng càng cảm thấy mình nghĩ không sai. Mộ Chỉ Ly chạy vào phòng lấy một cái ghế đến, rốt cục cũng thành công trèo ra ngoài. Tường này không cao lắm, chẳng qua do cơ thể này quá gầy yếu, nếu như ở kiếp trước, Mộ Chỉ Ly tuyệt đối sẽ thoải mái nhảy một phát ra ngoài.

Mộ Chỉ Ly không vội vã đi ra đường, lấy bộ dáng hiện tại của nàng chỉ sợ sẽ tự rước lấy nhục, nàng muốn chữa khỏi vết thương trên người đã rồi nói sau. Để thân thể thế này nàng thật sự không chịu được, với cả nàng còn phải tìm hiểu rõ ràng chuyện tu luyện nữa.

Trước kia ở nhà, nàng không ngừng nghiên cứu y thuật, hiện tại ở Đại Lục Thiên Huyền cũng sẽ theo như thế mà tu luyện, sao nàng có thể không nếm thử chứ? Đi từng bước một vậy, trước tiên chữa khỏi vết thương, sau đó lại nghiên cứu ám văn trên mặt mình xem có thể trừ đi hay không.

Nàng được xưng thần y không phải chỉ ngồi không mà có. Nàng đã cẩn thận xem qua mặt mình rồi, một khi ám văn kia bị trừ đi tuyệt đối sẽ là một mỹ nữ.

CHƯƠNG 5: Cứu Người

Mộ Chỉ Ly một đường đi thẳng lên núi, ở trên núi này nếu tìm một ít dược liệu đơn giản chắc sẽ có, dù sao hiện tại nàng không phải cần dược liệu trân quý gì.

Điểm này Mộ Chỉ Ly rất buồn bực, dược liệu này chỉ cần đến cửa hàng bán thuốc lập tức có thể mua được, nhưng mà cuộc sống của Mộ Chỉ Ly lúc trước quá mức thê lương. Tuy nói lấy thân phận của nàng, hàng tháng Mộ gia sẽ cho nàng một ít kim tệ, nhưng mà kim tệ hàng tháng của nàng đều bị người khác cướp đi, cho nên hiện tại nàng có thể nói là không một đồng xu dính túi, ngay cả cơm cũng phải dựa vào Mộ Hàn Mặc đưa tới.

Đối với việc này, nàng cũng không phải quá thương tâm, dù sao điều này đã muốn trở thành lịch sử rồi, về sau loại chuyện thế này tuyệt đối sẽ không tiếp tục phát sinh trên người Mộ Chỉ Ly nàng nữa.

Một lúc lâu sau, Mộ Chỉ Ly đã tìm đủ dược liệu, may mắn mặc dù nơi này không phải thế kỷ hai mươi mốt nhưng mà dược liệu đều giống nhau, không có gì khác biệt lớn, hơn nữa nơi này dược liệu phong phú hơn nhiều, mấy thứ dược liệu đơn giản này cơ hồ đều có thể dễ dàng thấy được.

"Đợi vết thương trên người được chữa khỏi, trước hết phải nghĩ biện pháp kiếm kim tệ, nếu không chẳng làm được chuyện gì cả. Còn phải đặt một bộ ngân châm theo yêu cầu, không có nó mình luôn cảm thấy thiếu cái gì đó."

Mộ Chỉ Ly vừa đi vừa nói chuyện, từ nhỏ đến lớn ngân châm chưa bao giờ rời khỏi nàng, nàng am hiểu nhất chính là dùng ngân châm, nếu không có ngân châm sẽ làm cho nàng không có cảm giác an toàn.

Trên núi không có người nào, Mộ Chỉ Ly yên tâm lớn mật thong thả đi dạo, nhưng mà ngay tại lúc nàng mới vừa đi đến chân núi thì ở nơi xa xa truyền đến tiếng vang cùng với tiếng nữ nhân kinh hô: "Đệ đệ, đệ làm sao vậy?"

Đến gần nhìn thấy là một đại đội nhân mã, có hộ vệ, có xe ngựa, xem ra hẳn là một ít đệ tử của đại gia tộc. Mà phía trước là một thiếu niên chừng mười tám tuổi giờ phút này đang té trên mặt đất, mà bên người có một đám người vây quanh, lo lắng hỏi tình huống.

Nhìn thấy có người phát bệnh, làm thầy thuốc đương nhiên Mộ Chỉ Ly có chút tò mò, đi đến gần mới thấy thiếu niên kia đang khó thở, môi tím tái, toàn thân run rẩy. Chỉ liếc mắt một cái, Mộ Chỉ Ly đã nhìn ra thiếu niê­­n này đang lên cơn hen suyễn.

Trong lúc Mộ Chỉ Ly đang đánh giá thì có một nữ nhân trong đám đó nhìn như nha hoàn tức giận nói: "Tránh ra, tránh ra, đừng ở chỗ này vướng tay vướng chân?"

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly vốn chuẩn bị rời đi cũng dừng bước: "Các ngươi cứ tiếp tục như vậy, đợi một lát nữa phỏng chừng vị thiếu gia này sẽ mất mạng."

Nghe vậy, thiếu nữ ước chừng hai mươi tuổi chuyển ánh mắt qua trên người Mộ Chỉ Ly. Thấy Mộ Chỉ Ly mặc một bộ quần áo mà ngay cả hạ nhân cũng không mặc, trên quần áo có mấy mảnh vá, thấy như thế nào cũng đều thê thảm, nhưng may là quần áo còn có vẻ sạch sẽ.

Nhưng khuôn mặt kia có chút dọa người thật, nếu là bình thường phỏng chừng ngay cả liếc mắt nàng cũng không thèm nhìn một cái, nhưng mà tình huống bây giờ khá đặc biệt: "Ngươi biết cách cứu đệ đệ của ta sao?"

"Ta biết hay không thì có quan hệ gì đến ngươi đâu?" Đạm mạc mở miệng, tuyệt đối không để ý.

Tâm thần Lâm Thanh Âm có chút hoảng hốt, không biết vì sao từ trên ngươi cô gái ăn mặc rách rưới không chịu nổi này lại có thể cảm nhận được một loại khí chất ngạo nghễ, giọng nói đạm mạc, biểu tình thờ ơ, nhất là sự cơ trí trong mắt kia, khó có thể khiến người ta liên hệ đến bộ dáng hiện tại của nàng.

Không tự chủ được, Lâm Thanh Âm liền đánh giá cao thấp cô gái trước mặt này một lần: "Vị cô nương này, xin ngươi cứu giúp đệ đệ của ta, vô luận ngươi muốn thù lao gì, nếu có thể cho ta tuyệt đối sẽ không chối từ."

Nghe nói như thế, Mộ Chỉ Ly liền dao động, hiện tại nàng cần nhất chính là kim tệ, nếu hiện tại có được thì chắc chắn sẽ làm cho kế hoạch của nàng rút ngắn đi rất nhiều: "Được, ta cứu đệ đệ của ngươi, một trăm kim tệ!" Lời nói ra vô cùng chắc nịch, chứ không phải giọng điệu cho phép thương thảo.

Lâm Thanh Âm nghe nói như vậy thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Không thành vấn đề, nhờ ngươi vậy." Chợt cầm một túi tiền đưa cho Mộ Chỉ Ly.

Mộ Chỉ Ly không xem xét mà trực tiếp để vào trong ngực áo, nàng tin với thân phận của đối phương, họ sẽ không lừa nàng: "Còn nữa, phải bảo nữ nhân này xin lỗi ta." Mộ Chỉ Ly chỉ vào nha hoàn vừa nói nàng vướng bận lúc trước.

Tiểu Thúy nghe thấy lời của Mộ Chỉ Ly, lập tức cực kỳ tức giận, đang lúc chuẩn bị đáp lời thì Lâm Thanh Âm lại mở miệng: "Tiểu Thúy, mau xin lỗi."

Thấy Lâm Thanh Âm đã lên tiếng, Tiểu Thúy chỉ có thể nghẹn một bụng tức giận nói: "Thực xin lỗi."

Mộ Chỉ Ly cũng lười nhìn Tiểu Thúy, liếc mắt một cái, trực tiếp đi đến trước mặt thiếu niên, hành động như vậy lại làm cho Tiểu Thúy tức đến không nhịn được. Mộ Chỉ Ly nói: "Các ngươi hết thảy đều tránh ra, vây quanh ở bên người thiếu gia như vậy, không có lợi cho thiếu gia."

Nghe vậy, mọi người đồng loạt nhìn về phía Lâm Thanh Âm, sau khi thấy Lâm Thanh Âm gật đầu mới đều tản ra, nhưng ánh mắt vẫn chú ý, muốn nhìn xem cô gái đột nhiên xuất hiện này sẽ dùng biện pháp gì.

Mộ Chỉ Ly để cho thiếu niên nửa nằm, nâng đầu của hắn lên, khiến cho hai cánh tay của hắn nâng lên, nhìn thấy quần áo trên người thiếu niên mặc thật chặt, liền đưa tay cởi bỏ quần áo của hắn.

"Ngươi làm gì?" Nhìn thấy hành động của Mộ Chỉ Ly, Tiểu Thúy vội vàng hô.

Mộ Chỉ Ly nâng mắt, nhíu mày nói: "Ta làm cái gì, ngươi không nên xen vào, nếu ngươi không muốn cứu thiếu gia nhà ngươi, ta sẽ chiều theo." Nói xong liền không hề quản bọn họ.

Nếu như mình có mang theo ngân châm mà nói, chỉ cần châm mấy châm là có thể trị được bệnh hen suyễn này, chỉ tiếc hiện tại không có, một bên cứu trị, Mộ Chỉ Ly một bên quyết định đợi lúc trở về phải đi đặt một bộ ngân châm, nếu không làm chuyện gì đều không có phương tiện.

"Thả lỏng, dựa theo lời ta nói mà làm. Dùng miệng thở ra, dùng mũi hít vào, dồn khí đan điền, dùng hết khả năng hít sâu vào." Giờ phút này thiếu niên kia đã muốn hô hấp không thông, vì thế phải để hắn làm theo lời nói của chính mình.

Lâm Thanh Tuyền nhìn cô gái trước mặt, tuy rằng diện mạo có chút dọa người, nhưng lại có ma lực làm cho người ta bình tĩnh, hắn không tự giác làm theo lời của nàng, đồng thời tình trạng của chính mình cũng càng ngày càng tốt.

Lâm Thanh Âm đứng ở một bên nhìn tình huống đệ đệ của mình đã tốt hơn, trên mặt lộ vẻ vui sướng.

Sau khi xử lý tốt, Mộ Chỉ Ly vỗ vỗ tay đứng lên. Lâm Thanh Tuyền mang vẻ mặt cảm kích: "Cảm tạ cô nương có ân cứu mạng. Không biết cô nương họ gì? Lần sau có cơ hội nhất định sẽ đăng môn bái phỏng nói lời cảm tạ."

Mộ Chỉ Ly lắc đầu: "Ta cứu ngươi, các ngươi trả thù lao cho ta, huề nhau, không cần nói lời cảm tạ." Chợt ánh mắt chuyển hướng về phía Lâm Thanh Âm: "Không có việc gì nữa, ta cáo từ trước."

Nói xong, Mộ Chỉ Ly cũng không nhìn đại đội nhân mã này, lưu cho mọi người một bóng dáng tiêu sái, sau đó liền rời đi.

Lấy ra túi tiền trong lòng, nhìn trong đó tràn đầy kim tệ: "Hiện tại ta đã không còn bị xem như người nghèo nữa, lúc trước tiền hàng tháng chỉ có một kim tệ, hôm nay buôn bán lời một trăm kim tệ, thật sự là không tệ."

Sau khi trở về liền điều tra một phen chính mình rốt cuộc vì sao không thể tu luyện Thiên Lực. Theo trí nhớ trong cơ thể này, nàng chỉ biết là thân thể của bản thân không thể chứa Thiên Lực, cho dù hấp thu Thiên Lực cũng sẽ biến mất trong khoảng thời gian ngắn. Nhưng nàng là thần y đấy! Cứu người khác còn được, chẳng lẽ lại không trị được cho mình sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro