Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 1: Con đĩ Hạ Âu

    Đại Bản thường chỉ trỏ Hạ Âu bảo rằng " Sao nhìn con điếm mà mày bao nuôi cứ như gái trinh nhỉ?".
   Tôi không thích họ gọi Hạ Âu là ' điếm, nhưng Hạ Âu đúng là đĩ bán thân vì đồng tiền. Thực lòng tôi không biết đĩ và điếm khác nhau ở điểm nào.
   Nhưng tôi không thích họ gọi em như vậy. Nguyên nhân là gì tôi chưa từng phân tích.
   Năm nay Hạ Âu đã 19 tuổi, xinh đẹp vô ngần. Thiếu nữ xinh đẹp Hạ Âu là đĩ , không thích cười, kiệm lời, vẻ mặt thuần khiết. Đây chính là nguyên nhân  thằng bạn thân Đại Bản của tôi nói Hạ Âu giống gái trinh.
   Có thể nói Hạ Âu là gái đĩ không có trách nhiệm với công việc, bởi vì em mãi không học được cách rên rỉ ở trên giường, mà chỉ cắn môi , kìm nén không phât ra bất cứ âm thanh nào.
    Lần đầu tiên của Hạ Âu khi em mới 16 tuổi. Khi đó vẻ mặt đau đớn của em khiến tôi nhầm tưởng mình đang chiếm đoạt 1 cô gái còn trong trắng , không kìm lòng được phải vỗ về. Nhưng khi ' gạo đã nấu thành cơm ' rồi ,  tôi mới phát hiện mình đã bị lừa.
   Tôi không thích nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của em , dù cho rằng em đang giả bộ.
   Có lẽ là quá đau , em nói nhỏ :' anh không thể nhẹ hơn một chút sao?'.
    ' Không '
    'Tại sao?'
    'Xin lỗi , cô chỉ là con đĩ '
    Từ đó trở đi, Hạ Âu không nói một lời nào khi ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn kiệm lời , làm cho tôi chẳng khác nào một gã yêu râu xanh đang mê mẩn trước con búp bê tình dục bơm phồng.
    Tôi biết mìn không yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó.
    Ngoại trừ lúc ở trên giường, tôi đối xử với Hạ Âu chẳng khác 1 chính nhân quân tử , trả tiền lương hàng tháng đều đặn , không chậm , không thiếu. Vả chăng , em hoàn  toàn có quyền tự do và không gian riêng của mình. Đương nhiên ,  khi tôi cần , em phải có mặt
    Đôi khi tôi cảm thấy Hạ Âu quả thực không phải hạng làm đĩ . Hoặc là chỉ khi  ở trước mặt tôi , em mới biểu hiện kém như vậy , hoặc dáng vẻ của em  ép  em phải dốc sức giả bộ thuần khiết như  thế - luôn mặc    quần  bò , buộc tóc đuôi ngựa  , dẫu rằng sắc đẹp em rất quyến rũ.....như một người đàn bà.
   Hạ Âu là sinh viên năm hai,  ban  ngày đi học , tối về nhà tôi.
   Bạn   bè thường hỏi tôi tại sao không nghiêm chỉnh tìm một cô bạn gái mà lại muốn bao nuôi một con  điếm làm  tình nhân.Haha , tôi nghĩ , những người luôn mồm miệng nói yêu tôi chắc gì đã bằng Hạ Âu thẳng thừng thừa nhận ' Em đã nói rõ rồi , em  cần tiền '.
   Câu đầu tiên  mà Hạ Âu nói với tôi là ' Thưa ông ,  em có thể ngủ với ông không?',xem kìa , nói huỵch toẹt ra luốn.
    Đó là chuyện của bốn năm trước, hôm ấy tôi  cùng mấy đồng nghiệp đến mua vui tại quán ba  Yêu Lục . Hạ Âu mặc quần  bò , khoác chiếc ba  lô học sinh kiểu cách bình thường, chạy  tới trước mặt tôi , noia với tôi như vậy.
    Khi nói , em nhìn  tôi chằm chằm.
    ' Cái gì cơ ?', tôi tưởng mình nghe nhầm ,  cho dù  bấy giờ quán bar đang mở nhạc đồn quê vói giai điệu nhẹ nhàng. 
    ' Em có thể ngủ cùng ông', em nói lại một lần  nữa , giọng kiên định vượt xa sức  tưởng tượng của tôi
    Mấy thằng bạn ban ngày chỉ sợ thiên hạ không đủ  loạn bắt đầu ồn ào , nhao nhao trách móc Hạ Âu rằng đáng ra nên  ngủ với mỗi thằng một tối ,  thậm chí  có  người bắt đầu trêu chọc khuôn  mặt em. Hạ Âu sợ tái mét , nhưng không bỏ đi , chỉ né tránh , chăm  chỉ  nhìn   tôi.
    'Cô bao nhiêu tuổi rồi ?' ' Thành  niên chưa?'trông cái thân hình  nhỏ  bé chưa hoàn toàn phát triển của em , tôi đâm lòng sinh nghi. Thế nhưng đôi mắt em  vô cùng đẹp , vẻ thuần khiết toát ra từ bên trong là nét đẹp mê hoặc lòng người, thật khó để tưởng tượng nổi.
   Khi trưởng thành có lẽ em là cô gái quyến rũ lắm đây.
   'Em 16 tuổi rồi ' , em  nói khẽ.
   'Nhỏ vậy hả , cô làm nghề gì? ', em xem ra chẳng giống người làm nghề này chút nào.
   ' Làm đĩ, chỉ khi  nói câu này , giọng em  mới yếu ớt hơn  trông thấy .
    ' Cô cần  tiền lắm sao? , tuổi nhỏ mà không chịu học hành ', người còn  lại chút lí trí và tôi bắt đầu  buông lời giáo huấn em. Vốn  muốn nói thêm dăm ba  câu ,  nhưng khi ngẩng đầu lên chạm vào  đôi mắt trong sáng kia , tôi biết mình đã tự cho  mình là thông minh, ánh mắt ấy điềm tĩnh ,  mang vẻ tự nhiên như thể đang hỏi bài thầy  giáo vậy.
   Sau đó ,  tôi bèn đưa em về nhà , nhưng không giữ em ở lại qua đêm .Xong chuyện , tôi đưa em 500 tệ rồi bảo em đi.
   Tôi thừa nhận tối hôm ấu đã bảo em  đi , ánh mắt bịn rịn của em từng khiến lòng tôi lưu luyến nhưng tôi vẫn  quyết định đóng sập cửa lại , và tự nhủ  với bản thân  rằng cô tâo chỉ là gái đĩ , để  vỗ về nỗi áy  láy trong lòng mình .
    Một con đĩ  non khác lạ .Tôi  cười khổ với chính mình, đời này chuyện gì chẳng có , gặp  càng nhiều , trưởng thành càng nhanh ý mà.
    Nhưng tôi chẳng thể ngờ rằng, hai năm sau , tôi lại gặp em , đồng thời húa hẹn sẽ bao nuôi em trong vòng 2 năm.Trong hai năm ấy , khi  cần thiết  , em  ở nhà  tôi , mỗi  tháng tôi sẽ  trả cho em 4000 tệ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: