Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5

Từ lần trước gọi cho Nak Jung, Kwon Soonyoung vẫn luôn tự hỏi chuyện từ chức. Nak Jung khuyên anh đừng bồng bột, không tính đến Jeon Wonwoo, công việc ở JW rất thích hợp với Kwon Soonyoung, hơn nữa hiện tại anh vẫn gánh trên vai khoản vay mua nhà, nên xem xét tình hình thực tế.

Nhưng việc chuẩn bị cuộc hẹn với Min Ae đã nhắc nhở Kwon Soonyoung, anh ba mươi tuổi, Jeon Wonwoo cũng ba mươi lăm tuổi rồi.

Dù Jeon Wonwoo không hứng thú với tình yêu hay hôn nhân thì mọi người vẫn tập trung sự chú ý vào người đàn ông chất lượng cao này. Mấy năm nay, số lượng người muốn giới thiệu con gái cho hắn một cách công khai hay âm thầm đều tăng lên, Jeon Wonwoo từ chối được thì từ chối, không từ chối được thì đi gặp một lần. Lần đầu tiên Kwon Soonyoung nhắc đến việc này với Nak Jung, Nak Jung còn sợ ngây người, "Không ngờ con người có giá trị cao như thế vẫn không tránh khỏi phải đi xem mắt", Kwon Soonyoung cười: "Con người có giá trị cao như thế còn ăn mì gói trong cửa hàng tiện lợi với tớ đấy, mặc dù chỉ ăn đúng một miếng."

Trên con đường yêu thầm, Kwon Soonyoung đi một mình, anh hân hoan và đau khổ cùng Jeon Wonwoo, anh không cần đáp lại, cũng không nghĩ đến tương lai. Anh như một con bạc, điên cuồng đánh cược tình cảm của mình, yêu ngày nào hay ngày đấy.

Sắp tan làm, Jeon Wonwoo bảo Kwon Soonyoung theo mình tới "Sok".

"Sok" là một quán bar do bạn thân của Jeon Wonwoo – Seol Hwi mở, vì duy trì sự nghiệp của bạn mà hắn còn đóng góp cổ phần. "Sok" nằm trên đường Seo Poong nổi danh ở thành phố Seoul, do Jeon Wonwoo chọn. Đường Seo Poong có từ lâu đời, hai bên đều là nhà hoặc khu chung cư cổ xưa, về sau chính phủ phá bỏ và cải tạo một phần, vừa quy hoạch điều chỉnh vừa đảm bảo giữ nguyên bản sắc, biến nó thành một khu phố hiện đại nghệ thuật lại không mất nét văn hóa xưa cũ.

"Sok" nằm cuối đường Seo Poong, băng qua con đường cây xanh tươi mát là có thể thấy một ngôi nhà hai tầng trang trí cách điệu, đó là "Sok". Mỗi khi cần thả lỏng, Jeon Wonwoo sẽ đến đây uống rượu và tâm sự. Kwon Soonyoung đi cùng Jeon Wonwoo mấy lần, tuy là hành trình riêng tư nhưng Jeon Wonwoo cảm thấy dẫn Kwon Soonyoung theo sẽ tốt hơn một chút, mặc dù tốt hơn chỗ nào thì hắn cũng không rõ.

Những lịch trình riêng như thế này thường là Jeon Wonwoo tự lái xe, sau khi Kwon Soonyoung có bằng lái thì chuyển sang Kwon Soonyoung. Nói đi nói lại, Kwon Soonyoung thuận lợi thi đậu bằng lái phải cảm ơn Jeon Wonwoo.

Đó là chuyện từ lâu rồi, có hôm tài xế của Jeon Wonwoo – Joo Kyun Hwa xin nghỉ, tài xế còn lại của công ty đã có sắp xếp khác, Jeon Wonwoo hỏi Kwon Soonyoung có bằng lái không, Kwon Soonyoung thản nhiên trả lời đã nộp tiền, nhưng chưa có thời gian đi thi.

Jeon Wonwoo hiếm khi bật cười: "Bao giờ lão Joo đi làm thì bảo anh ta dạy cậu."

Cứ như vậy, lão Joo nghỉ phép quay về làm việc, nhiệm vụ đầu tiên là mỗi ngày dành ra một tiếng dạy Kwon Soonyoung lái xe, luyện tập bằng chính chiếc xe riêng trăm vạn của tổng giám đốc.

Điểm bắt đầu quá cao.

Nơi bọn họ luyện tập là một nhà xưởng bỏ hoang, bên trong có không ít đinh, lá sắt hoặc mấy nguyên liệu linh tinh, Kwon Soonyoung vừa lái vừa lo sợ, sợ quẹt vào xe.

Joo Kyun Hwa thấy thế thì nói: "Trợ lý Kwon, thả lỏng tay ra, đừng nắm chặt như thế, tôi ở ngay bên cạnh, không có chuyện gì đâu."

Vẻ mặt Kwon Soonyoung đau khổ: "Không được, xe ông chủ quá đắt, tôi sợ."

"Có bảo hiểm mà, quẹt vào cũng không bắt cậu đền, thả lỏng đi."

"Tôi cảm thấy không nên luyện tập bằng xe quý như thế, chẳng khác nào mời tiến sĩ dạy thêm cho học sinh tiểu học, hiệu quả còn không bằng một nửa trường huấn luyện."

Joo Kyun Hwa bị anh chọc cười: "Lái xe có nguyên lý chung, một khi cậu thành thạo bên này thì tránh được không ít phiền toái ở trường lái xe đâu."

Ngày Kwon Soonyoung nhận được bằng lái, chuyện thứ nhất anh làm là tặng Joo Kyun Hwa một bao lì xì, chuyện thứ hai là ngồi trong xe hỏi Jeon Wonwoo hôm nay họp với bên chính phủ có thể để anh lái xe không.

Joo Kyun Hwa cười nói: "Trợ lý Kwon, cậu vừa nhận bằng đã muốn tôi thôi việc rồi à?" Joo Kyun Hwa vốn không dám nói đùa trước mặt Jeon Wonwoo, nhưng bản thân và Kwon Soonyoung quá thân thiết, hơn nữa bầu không khí trong xe thoải mái nên khó tránh khỏi thả lỏng.

Kwon Soonyoung nghe vậy thì cười nắc nẻ.

Jeon Wonwoo nhìn biểu cảm nóng lòng muốn thử của anh, cảm thấy hơi bất đắc dĩ, nhưng vẫn gật đầu: "Lão Joo ngồi bên cạnh trông chừng."

Đến bây giờ, Kwon Soonyoung đã quen lái xe của Jeon Wonwoo, thậm chí anh vừa vào thì điện thoại đã thông báo kết nối Bluetooth, Kwon Soonyoung tùy ý bấm vài nút, bên trong xe truyền ra tiếng nhạc.

Lúc Kwon Soonyoung lái xe, Jeon Wonwoo rất ít khi nói chuyện với anh. Thi thoảng hắn xem điện thoại, thi thoảng nhắm mắt nghỉ ngơi, đôi khi Kwon Soonyoung thông qua gương chiếu hậu lặng lẽ nhìn một cái. Nhưng hôm nay Jeon Wonwoo không làm gì hết, chỉ lẳng lặng nhìn bóng lưng Kwon Soonyoung, không biết suy nghĩ điều gì.

Kwon Soonyoung cảm nhận được.

Nhưng anh không hỏi, giữa tiếng nhạc du dương, băng qua ánh đèn mờ ảo và bãi cỏ xanh mướt, im lặng tiến về phía đích đến.

Lúc đến "Sok" đã là chín giờ tối. Bọn họ tiến vào rồi đi thẳng lên phòng VIP duy nhất trên tầng hai – nơi dành riêng cho Jeon Wonwoo. Seol Hwi đã chuẩn bị rượu và ngồi chờ ở đó từ trước, thấy bọn họ thì lập tức cười nói: "Kwon Soonyoung, đã lâu không gặp."

Seol Hwi là người hào sảng, bởi vì Jeon Wonwoo nên Kwon Soonyoung cũng quen y. Seol Hwi mở mấy quán bar ở Seoul, trong đó không thiếu những vũ trường âm nhạc ầm ĩ, ngoài ra cũng có những nơi giống "Sok", có ban nhạc hát live, bầu không khí thoải mái êm dịu. Mấy năm trước Kwon Soonyoung hay hẹn Nak Jung đến đây, về sau có thêm bà xã Nak Jung, ba người ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, tới bây giờ vợ chồng son có con nên giảm bớt tụ tập, Kwon Soonyoung một mình nên cũng lười, ít khi đến đây.

"Chủ yếu do công việc làm ăn ở đây phát đạt, mỗi lần tôi ghé qua đều chật kín người, tôi không vào được." Kwon Soonyoung cười hàn huyên với Seol Hwi đôi câu, sau đó xuống tầng tùy ý tìm vị trí ngồi, chờ ban nhạc bắt đầu.

Thật ra Kwon Soonyoung rất thích đến "Sok". Jeon Wonwoo ngồi trong phòng riêng tán gẫu với Seol Hwi, anh lại thích ngồi một góc nhìn người khác uống rượu, nghe ban nhạc ca hát, hòa cùng bầu không khí nhẹ nhàng. Bartender tên Ken quen Kwon Soonyoung, thấy anh ngồi thì tặng anh một ly Băng tuyết đêm hè, đồ uống màu xanh biển kết hợp với đá, nghe nói là đồ uống bán chạy nhất ở thời điểm hiện tại của "Sok", đặc biệt là phái nữ. Kwon Soonyoung dở khóc dở cười, nếm một ngụm, không nói rõ được hương vị thế nào, dù sao đá rất lạnh.

Lúc này trên tầng hai, Jeon Wonwoo hờ hững chạm ly với Seol Hwi, uống một ngụm lại buông xuống, sau đó nhìn ra ngoài. Phòng riêng có một mặt là kính, từ vị trí của Jeon Wonwoo có thể quan sát toàn bộ quán bar, Seol Hwi nhìn theo tầm mắt hắn, phát hiện hắn đang nhìn Kwon Soonyoung.

Seol Hwi bật cười: "Cậu nói xem, một ông chủ lòng dạ hiểm ác bóc lột người ta cả một ngày, tan làm còn kéo trợ lý Kwon đến đây, có phiền hay không?"

Jeon Wonwoo ngẩn người, dường như không nghĩ đến vấn đề này.

"Tôi thấy cậu ấy còn không có cả thời gian tìm bạn đời."

Jeon Wonwoo đang định phản bác thời gian làm việc ở JW sáng đi tối về, làm gì đến nỗi như thế, nhưng nghĩ lại Kwon Soonyoung đi theo mình, bận rộn hơn những người khác nhiều, hơn nữa thường xuyên tăng ca, nên đành ngậm miệng.

Seol Hwi lắc đầu: "Lão Jeon, tôi nói này, cậu không thể xem Kwon Soonyoung là con dê thích tóm lúc nào thì tóm, cậu phải cho người ta nghỉ ngơi chứ."

Jeon Wonwoo lạnh mặt: "Chế độ của JW vẫn đảm bảo, mỗi năm Kwon Soonyoung được nghỉ đông nửa tháng."

"Thì sao, tuy không đi làm nhưng tôi vẫn biết công ty lớn như các cậu thì dù nghỉ, điện thoại vẫn phải túc trực hai bốn trên hai bốn."

Jeon Wonwoo im lặng.

Seol Hwi biết mình nói đúng rồi, lại thêm dầu vào lửa: "Sau này cậu đến đây đừng kéo Kwon Soonyoung theo, làm việc cả ngày rất mệt, tới quán bar thì sao, nhìn thì thả lỏng nhưng có được uống ly champagne nào đâu."

Từ chỗ của Jeon Wonwoo có thể thấy ly thủy tinh màu lam lộ sau cánh tay Kwon Soonyoung, anh nhìn ban nhạc chăm chú, dường như đang tập trung nghe nhạc, nhưng nét mặt không có biểu cảm, khóe miệng giữ nguyên, xung quanh nhẹ nhàng du dương nhưng có vẻ Kwon Soonyoung không hợp. Thật ra từ lần trước nói chuyện trong phòng họp, Jeon Wonwoo đã nhận ra cảm xúc Kwon Soonyoung không tốt, hắn đã ngẫm lại xem có phải mình quá khắc nghiệt mà xem nhẹ cảm nhận của anh hay không. Có lẽ hắn nên cho Kwon Soonyoung nghỉ phép, hoặc san sẻ ít công việc của anh cho người khác.

"... Cậu ấy có thể từ chối."

"Ai dám từ chối ông chủ?"

Jeon Wonwoo cảm thấy Seol Hwi không hiểu Kwon Soonyoung, Kwon Soonyoung dám từ chối, hơn nữa anh đã từ chối rất nhiều lần.

Có lần bọn họ đi công tác ở Nhật Bản, chủ nhà nhiệt tình mời bọn họ trải nghiệm bản sắc dân tộc ở đó – tắm suối nước nóng trong rừng trúc. Thật ra Jeon Wonwoo không thấy hứng thú, nhưng hắn cảm thấy có lẽ Kwon Soonyoung và những nhân viên khác muốn đi nên đồng ý, cuối cùng chỉ có Kwon Soonyoung từ chối.

"Sếp Jeon, tôi muốn ngủ." Kwon Soonyoung nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Jeon Wonwoo cảm thấy bất ngờ, hắn cho rằng Kwon Soonyoung sẽ thích hoạt động này. Nhưng không đi thì thôi, Jeon Wonwoo và những người còn lại đi, Kwon Soonyoung nằm ngủ ở khách sạn – ngủ rất say, phó giám đốc mang thức ăn khuya về, anh còn chưa dậy.

Hơn nữa Kwon Soonyoung không những từ chối Jeon Wonwoo mà còn hay qua loa cho có với hắn.

Bởi vì công việc nên Jeon Wonwoo và Kwon Soonyoung thường xuyên ăn cơm cùng nhau, hắn chú ý thấy Kwon Soonyoung thường ăn cơm chan canh, nên thuận miệng nói một câu "Cơm chan canh không tốt cho dạ dày". Đối mặt với sự quan tâm của ông chủ, Kwon Soonyoung tự nhiên gật đầu và nói "Anh nói đúng, không tốt, sau này sẽ không thế nữa.", nghe thì rất thành khẩn, trên thực tế, Kwon Soonyoung hoàn toàn không để trong lòng, vẫn làm theo ý mình. Jeon Wonwoo không hiểu tại sao một người nghiêm túc và cẩn trọng trong công việc lại tùy ý trong sinh hoạt như thế.

Jeon Wonwoo không giải thích với Seol Hwi nhiều, chỉ là lại nhìn về phía Kwon Soonyoung.

Tầng dưới dần náo nhiệt, âm nhạc lấp đầy không gian "Sok". Cả quán bar lắng nghe một bài hát, chỉ có Kwon Soonyoung như bị đẩy ra ngoài, tâm trạng nặng nề.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro