Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 13


Cung Hiếp Tiếu Lương vội vội vàng vàng, khi mở cửa thì vẻ mặt vẫn còn khá căng thẳng. May mà má Cung gấp buông đồ trong tay, chỉ đi thẳng vào phòng, căn bản không để ý đến vẻ mặt của cô.

Cung Hiếp Tiếu Lương nhanh tay đóng cửa, quay mặt nhìn về phía mẹ mình, thoáng đau đầu: "Mẹ, sao hôm nay mẹ lại tới đây vậy?"

"Thì chẳng phải thời gian trước mẹ mới về quê cùng dì con, xách ít đặc sản trở lại sao? Nên là muốn cho con nếm thử." Má Cung thuận thế ngồi xuống bên bàn ăn, "Mẹ nghĩ con bay chuyến chiều, giờ kiểu gì cũng phải về tới rồi, bèn đến đây xem."

Cả nhà Cung Hiếp Tiếu Lương đều là người thành phố B. Lúc trước Cung Hiếp Tiếu Lương nói muốn dọn ra ở riêng, má Cung là không yên tâm, cũng không đồng ý. Mãi đến khi xác định căn hộ Cung Hiếp Tiếu Lương thuê chỉ cách nhà một con phố, bà mới xuôi theo.

Cũng chính vì ở gần nên má Cung thi thoảng lại đến thăm con gái. Trước kia cô ở một mình thì không sao, hiện tại có thêm Trương Nguyên Ánh, nếu mẹ cô còn đột kích như vậy thêm vài lần nữa thì sớm muộn gì cũng lòi đuôi.

"Còn chưa ăn cơm sao?" Má Cung thấy trên bàn dọn sẵn mì gói, hai cái tô, hai gói mì, ngay cả muỗng đũa cũng có đôi có cặp thì khựng lại một chút, sau đó cười gượng nói: "Tiểu Lương, gần đây khẩu vị khá tốt ha?"

Cung Hiếp Tiếu Lương còn đang tính toán xem khi nào thì giới thiệu Trương Nguyên Ánh cho má Cung biết, cũng không chú ý đến bát đũa trên bàn cơm, chỉ gật đầu có lệ: "Vâng, gần đây ăn có hơi nhiều."

Má Cung lập tức nghiêm túc chau mày. Ăn có nhiều cỡ nào cũng không cần những hai đôi đũa chứ?!

Bà lén quan sát một vòng, phát hiện phòng ở con gái nhà mình gọn gàng hơn rất nhiều. Quần áo ngày thường tùy tiện vắt trên giường cũng được xếp hết vào tủ.

Chẳng lẽ là yêu đương thật?

Má Cung chà xát tay, chỉ cảm thấy bồn chồn như đứng đống lửa, như ngồi đống than, hận không thể mau chóng rời đi.

"Tiểu Lương, con xem cũng không còn sớm nữa, mẹ còn hẹn với dì con cùng đi nhảy quảng trường, thôi mẹ đi trước nha." Má Cung đứng dậy, ngẫm nghĩ rồi lại nói, "Có chuyện gì thì nhất định phải nói với mẹ ngay đó."

Cung Hiếp Tiếu Lương cứ cảm thấy lời mẹ nói có ẩn ý, lại không dám hỏi kĩ, đành phải ứng tiếng: "Dạ biết."

Má Cung thấy con gái thất thần thì lại càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng. Bà cầm lấy túi xách, đi vài bước, đột nhiên như sực nhớ ra điều gì lại quay đầu, nghiêm túc nói với Cung Hiếp Tiếu Lương: "Tiểu Lương, nếu sau này con bị ăn hiếp, nói cho mẹ. Mẹ nhất định dẫn hội chị em đi chống lưng cho con."

Đây vẫn là lần đầu tiên con gái yêu đương, nếu lỡ gặp người không tốt thì chẳng phải sẽ thiệt to sao?

"Hả?" Cung Hiếp Tiếu Lương thoạt tiên vẫn chưa hiểu, dừng một chút mới ngộ ra, bèn bất đắc dĩ nói, "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?"

"Đúng rồi, lần này con đi công tác nửa tháng, mẹ với ba đều rất nhớ, có rảnh thì về nhà chơi." Má Cung xoa đầu con gái, cười thật hiền từ, "Nếu muốn giới thiệu ai với ba mẹ thì cả nhà lúc nào cũng hoan nghênh."

Hốc mắt Cung Hiếp Tiếu Lương cay cay. Cô duỗi tay ôm lấy má Cung, nhỏ giọng nói: "Con biết rồi, mẹ."

"Ai da, lớn vậy rồi còn làm nũng." Má Cung vỗ vỗ vai con gái, "Mẹ đi thật nha."

Cung Hiếp Tiếu Lương tiễn má Cung ra cửa, nhìn bà vào thang máy mới vòng trở về nhà.

Cùng lúc đó, Trương Nguyên Ánh cất điện thoại, lay lay khe tủ, cố gắng muốn ngó xem tình huống bên ngoài. Nào ngờ còn chưa tìm được cái khe nào thì cửa tủ đã mở toang.

Cung Hiếp Tiếu Lương hơi khuỵu nửa người dưới để tầm mắt ngang với Trương Nguyên Ánh. Tủ quần áo của cô thật sự rất chật, người lớn con như Trương Nguyên Ánh chỉ có thể co gập tay chân rúc trong đống quần áo, trông vừa chật vật vừa đáng thương.

"Xin lỗi em, Trương Nguyên Ánh." Cung Hiếp Tiếu Lương gục đầu, giọng đầy áy náy, "Mẹ đến bất ngờ quá. Chị sợ mẹ chưa chuẩn bị tâm lý."

Tủ quần áo quá tối, nhất thời bị ánh nắng sáng rọi bên ngoài chiếu vào, Trương Nguyên Ánh phải híp híp mắt theo bản năng. Cô tùy tiện duỗi tay, kéo Cung Hiếp Tiếu Lương vào tủ, mở mắt ra mới nhìn thấy chị vợ nhà mình mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong.

"Vợ khóc sao?" Trương Nguyên Ánh cẩn thận chạm vào khóe mắt Cung Hiếp Tiếu Lương, hỏi, "Sao lại khóc?"

"Không có khóc." Cung Hiếp Tiếu Lương lắc đầu, "Chỉ là nhớ mẹ quá, không nhịn được."

Trương Nguyên Ánh rối bời, muốn an ủi lại không biết nên nói gì, tay nâng lên rồi hạ xuống vẫn không dám chạm vào Cung Hiếp Tiếu Lương.

"Trương Nguyên Ánh, thật sự rất xin lỗi em." Thấy bộ dạng ngây ngốc của cô nàng, Cung Hiếp Tiếu Lương chỉ thiếu mỗi chưa viết thẳng hai chữ "đau lòng" lên mặt, lại càng áy náy hơn mấy phần, "Thiệt cho em rồi."

"Không thiệt, em không có thiệt." Trương Nguyên Ánh vội lắc đầu không ngừng, "Tủ quần áo rất thoải mái."

Cô không nói dối. Quần áo trong tủ đều mang mùi hương của Cung Hiếp Tiếu Lương, vừa thơm vừa ngọt, sao lại thiệt?

Cung Hiếp Tiếu Lương lại bị lời ấy chọc cười, cầm lòng không được mà cong khóe mắt. Sao lại có người ngốc đến vậy cơ chứ, ngay cả nói dối cũng không biết.

"Được rồi, ra ngoài ăn cơm thôi." Cung Hiếp Tiếu Lương ngoắc tay Trương Nguyên Ánh, muốn kéo người ra khỏi tủ. Nhưng Trương Nguyên Ánh lại trở tay đè cô lên cửa, cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên khóe mắt.

Như muốn xác nhận xem Cung Hiếp Tiếu Lương có khóc hay không, Trương Nguyên Ánh liếm liếm môi rồi đưa ra kết luận: "Ừm, vợ không có khóc."

Áo khoác treo chung quanh che khuất ánh sáng từ ngoài phòng hắt vào. Cung Hiếp Tiếu Lương cảm giác tim mình như ngừng đập trong chớp mắt, sau đó lập tức nổ thành pháo hoa. Sự ấm áp lan từ khóe mắt đến toàn thân. Cả người cô vì một nụ hôn của Trương Nguyên Ánh mà trở nên cuồng nhiệt.

Xong đời. Cô ngốc Trương Nguyên Ánh này đã thông suốt như cây vạn tuế nở hoa rồi.

*

Bôn ba suốt một ngày, Cung Hiếp Tiếu Lương bò lên giường từ rất sớm. Mà Trương Nguyên Ánh có thói quen luyện công, lúc này còn đang đứng tấn bên mép giường.

Cung Hiếp Tiếu Lương nghiêng đầu nhìn đối phương, đột nhiên nhớ đến cao thủ võ thuật trong phim điện ảnh. Những cao thủ đó thường có thân dưới rất kiên cố, dù có bị người khác tấn công cũng có thể giữ vững động tác đứng tấn.

Nghĩ đến đó, Cung Hiếp Tiếu Lương đột nhiên bị khơi dậy hứng thú, bèn nửa ngồi dậy hỏi: "Trương Nguyên Ánh, nếu bây giờ chị đá em một chút thì em có ngã không?"

"Vợ thử xem." Trương Nguyên Ánh lấy lại tinh thần, còn bồi thêm một câu, "Mạnh một chút."

Cung Hiếp Tiếu Lương cũng không khách khí, vừa nhấc chân đã đá về phía đùi Trương Nguyên Ánh.

Một cái, hai cái, mấy cái, Trương Nguyên Ánh vẫn không chút dao động, ngay cả mi mắt cũng chẳng nhăn lấy một lần.

"Em là tấm thép sao?" Đá kiểu gì cũng không phản ứng. Tấm thép ít ra còn có thể vang mấy tiếng.

Cung Hiếp Tiếu Lương cảm thấy không thú vị, muốn thu chân, không ngờ lại bị Trương Nguyên Ánh túm lấy mắt cá.

"Em làm cái gì vậy!" Cô không ngừng vung vẩy, muốn thoát khỏi sự kiềm kẹp của đối phương, nhưng làm thế nào cũng không tránh được.

"Vợ, em không phải tấm thép." Trương Nguyên Ánh quay mặt đi, lỗ tai đỏ đến dị thường, "Chị... chị hôm nay mặc thỏ con à?"

Thỏ con?

Cung Hiếp Tiếu Lương ngẩn người, mãi một lúc sau mới hiểu ra rốt cuộc Trương Nguyên Ánh nói đến cái gì.

Hành lí mang từ phim trường về cô còn chưa sắp xếp lại, đồ mặc trên người đương nhiên là váy ngủ cùng quần lót có sẵn trong nhà. Mà thỏ con xếp ở tầng trên nhất, đương nhiên cũng trở thành lựa chọn đầu tiên.

Vừa rồi lúc đá Trương Nguyên Ánh cô không chú ý, chỉ sợ đã sớm bị người nọ thấy hết.

"Trương Nguyên Ánh, em là lưu manh sao!" Cung Hiếp Tiếu Lương tức giận ngồi dậy, trỏ vào phần sàn nhà nhỏ hẹp bên mép giường, "Tối nay em ngủ chỗ đó!"

Trương Nguyên Ánh miễn cưỡng vung tay, lại nhao nhao sáp đến gần: "Em sai rồi vợ ơi. Là đôi mắt hư quá. Nó hư quá rồi."

Rõ ràng có nhiều chỗ để xem như vậy mà nó lại cố tình muốn nhìn thỏ con hồng nhạt kia.

Cung Hiếp Tiếu Lương cũng không phải thật sự muốn cô nàng đi ngủ sàn nhà, bèn xoay lưng chừa ra nửa giường, nhỏ giọng nói: "Tắt đèn ngủ."

Trương Nguyên Ánh vội vàng tắt đèn, rồi nhẹ tay nhẹ chân nằm xuống một bên giường.

Trong bóng tối, Cung Hiếp Tiếu Lương xoay người, hỏi: "Trương Nguyên Ánh, em có chật không?"

"Không chật." Trương Nguyên Ánh trả lời ngay tắp lự, nhưng tay chân lố ra mép giường lại bán đứng cô.

"Có muốn ôm chị không?"

"A?"

"Chị nói, em có muốn ôm chị ngủ không?"

Trương Nguyên Ánh thiếu chút nữa đã cho rằng mình bị ảo giác. Cô do dự một lúc rồi quay lại, vươn tay ôm cả người lẫn chăn vào lòng.

Căn phòng nhỏ mở điều hòa vốn còn hơi lạnh, mà lúc này hai người ôm lấy nhau, độ ấm cũng trở nên vừa dễ chịu.

Cung Hiếp Tiếu Lương tìm một tư thế thoải mái rúc trong lòng Trương Nguyên Ánh, đang định chìm vào giấc ngủ thì lại cảm nhận được cả người cô nàng này run rẩy.

"Trương Nguyên Ánh, em sao vậy?"

"Vợ, em thật sự không phải đang nằm mơ sao?" Trương Nguyên Ánh kề sát bên tai Cung Hiếp Tiếu Lương, giọng nói còn mang mấy phần nhảy nhót, "Em cho rằng chỉ trong mơ mới có thể ôm vợ ngủ."

"Trương Nguyên Ánh, em có bị ngốc không?"

"Vợ, em ngốc."

"Trương Nguyên Ánh, em bị khờ đấy à?"

"Vợ, em khờ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro