Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 47

Bôi thuốc xong, Điền Chính Quốc xách hộp thuốc ra khỏi phòng mà không quay đầu lại.

Trong lòng Kim Thái Hanh lộp bộp, nghĩ thầm xong rồi, thầy Điền hình như giận thật rồi.

Kim Thái Hanh không có kinh nghiệm xử lý tình huống này, hắn luống cuống tay chân ngồi ở bên giường.

Chờ Điền Chính Quốc cất hộp thuốc trở về, nhìn thấy Kim Thái Hanh đang ngồi bất động bên giường với vẻ mặt nghiêm túc, như đang suy nghĩ vấn đề sâu xa nào đó, nhìn trông như một con cú mặt đần.

Điền Chính Quốc không nhịn được cười: “Nghĩ gì vậy?”

Đầu óc Kim Thái Hanh còn chưa kịp hoạt động: “Đang nghĩ cách dỗ em.”

Lời vừa nói ra làm vẻ mặt hai người đàn ông trưởng thành biến sắc

Kim Thái Hanh xấu hổ, Điền Chính Quốc lại vui vẻ.

“Giáo sư Kim xuống giường không được thông minh cho lắm.” Điền Chính Quốc bình luận.

“Ý là anh giỏi trên giường hơn?” Chỉ số thông minh của giáo sư Kim dần dần khôi phục.

Điền Chính Quốc liếc hắn một cái, trầm ngâm hồi lâu mới đảo mắt đáp “Ừ”.

Đúng là giáo sư Kim thông minh thật, tự mình mày mò, năng khiếu trời cho, hai ba cái là tìm được điểm G của Điền Chính Quốc khiến cho y mềm nhũn đến quỳ không vững.

Giờ đây nhìn chiếc giường lớn đắt tiền thật nóng mắt, những mảnh vụn cánh hoa bách hợp rải rác đầu giường giống như là thiên sứ thuần khiết bị ép sa đọa.

Hai má Điền Chính Quốc nóng lên, chỉ muốn mọi thứ nhanh chóng trở lại bình thường.

Điền Chính Quốc nhấc góc ga giường, giống như lau bàn sau khi ăn xong, y định xử lý ga giường giống như khăn trải bàn, nhấc lên, gói lại rồi ném vào máy giặt.

Lúc nhấc đến góc thứ ba, Kim Thái Hanh đè cổ tay y lại.

“Để anh.” Kim Thái Hanh nói nhẹ nhàng: “Em đi tắm trước đi.”

Điền Chính Quốc nói: “Em đã bắt đầu dọn dẹp rồi.”

Kim Thái Hanh vẫn nói: “Không sao, một mình anh làm được. Thầy Điền vất vả mấy bữa nay rồi.”

Giáo sư luôn nói những điều như vậy một cách nghiêm túc.

Điền Chính Quốc mất tự nhiên xoa xoa lỗ tai, bĩu môi hừ một tiếng, miễn cưỡng cầm khăn bông vào phòng tắm.

Nói thật ra thì, nếu như giờ phút này y có thể nằm, tuyệt đối sẽ không ngồi, nếu như có thể nằm úp, tuyệt đối sẽ không đứng.

Đi ra ngoài lấy hộp thuốc rồi quay về thu dọn giường đều nhờ ý chí mạnh mẽ của Điền Chính Quốc, vừa mới kết thúc nằm ở trên giường không có cảm giác gì quá lớn nhưng khi cảm giác hưng phấn mãnh liệt trên đầu dây thần kinh rút đi, những cơn đau và nhức mỏi sâu bên trong từ từ tràn ra.

Bồn tắm còn chưa đổ đầy nước, Điền Chính Quốc đã nóng lòng nằm vào, hai chân thoáng tách ra, không thể khép lại quá sát.

Cơn đau đến chậm mà kinh người.

Kim Thái Hanh ở bên ngoài, không thu dọn giường ngay mà trước tiên nhặt từng mảnh cánh hoa bị vò tả tơi ở đầu giường cùng với cuống hoa cho vào một cái túi cất kỹ.

Giữa tấm ga trải giường lốm đốm vết ướt nhạt màu và nếp nhăn hỗn loạn.

Hầu kết Kim Thái Hanh giật giật, yên lặng thay ga giường.

“Anh vào tắm được không?” Kim Thái Hanh đứng ngoài phòng tắm, lịch sự gõ cửa.

Giọng nói mang theo tiếng cười của Điền Chính Quốc từ bên trong truyền ra: “Còn cần phải hỏi sao?”

Một giây sau Kim Thái Hanh đã đẩy cửa bước vào: “Thì phải hỏi cho có thủ tục.”

Một khắc trước khi hắn bước vào bồn tắm, Điền Chính Quốc ở phía dưới kêu hắn dừng lại, nhẹ nhàng cau mày nói: “Nâng cánh tay lên.”

Kim Thái Hanh miễn cưỡng ngoan ngoãn nâng cánh tay bị thương lên, chậm rãi ngồi xuống nước.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, hôm nay không có bọt biển che chắn nên hết thảy đều nhìn thấy rõ ràng.

Nhưng bây giờ trong mắt Điền Chính Quốc chẳng có gì khác, chỉ nhìn chằm chằm vết thương của Kim Thái Hanh.

“Rất sâu.” Điền Chính Quốc lại cau mày.

Mỗi lần y cau mày, Kim Thái Hanh sẽ đau xót theo, một kiểu chua xót nhàn nhạt.

Nhưng bây giờ Điền Chính Quốc đang lo lắng cho mình, trong lòng Kim Thái Hanh lại dâng lên một mỗi ngọt ngào mang theo chua xót.

Kim Thái Hanh ấn lên khóe môi Điền Chính Quốc hôn một cái, trấn an: “Không đau, nó lành nhanh thôi.”

Điền Chính Quốc lạnh lùng nhìn hắn: “Làm sao có thể không đau.”

Kim Thái Hanh mím môi, ngượng ngùng nói: “Chắc là không đau bằng em.”

Hắn còn bổ sung một câu: “Anh bị đá quẹt xước, chỉ nửa giây thôi, nhưng thầy Điền rất vất vả...... ra ra vô vô nhiều lần.”

“......”

Điền Chính Quốc hít một hơi thiếu chút nữa nghẹn lại.

Câu này hoàn toàn không có cách nào phản bác.

Vốn dĩ Điền Chính Quốc cho rằng mình có “kinh nghiệm phong phú”, nhưng không ngờ kinh nghiệm trước đây của mình hoàn toàn vô dụng..

Thứ trước kia cho vào rất thuận lợi, nhưng cái của Kim Thái Hanh phải nhân hai ba cấp bậc.

Lúc đó Điền Chính Quốc kêu không ra tiếng, thở dốc như sắp hết hơi, Kim Thái Hanh ở phía sau cũng nhịn đến đỏ mắt, chắc cũng không dễ chịu gì.

Dù sao mồ hôi đầm đìa lăn qua lăn lại thật lâu, hoa cũng nát, lòng bàn tay cũng dấu móng tay mình bấu ra, phải có Kim Thái Hanh liên tục hôn trấn an mới được.

Vừa rồi ánh đèn mờ mịt trong phòng ngủ nên không ai để ý, lúc này dấu vết trên người Điền Chính Quốc lại hiện ra rõ ràng.

Sau gáy và sau tai là những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất, các dấu hôn xếp chồng lên nhau.

Cũng may Điền Chính Quốc không nhìn thấy, chỉ có Kim Thái Hanh yên lặng bấm lòng bàn tay mình.

Chỉ đến khi Điền Chính Quốc bôi sữa tắm lên người mới giật mình, thắt lưng y xanh tím, lần trước đi cắm trại va trúng cạnh bàn cũng không nghiêm trọng cỡ này.

“Đệt.” Điền Chính Quốc sửng sốt, y vẫn luôn cho rằng mình là da dày thịt béo, không dễ dàng lưu lại bất kỳ dấu vết nào.

Cái thân này nhìn thảm hết sức, Kim Thái Hanh ngoan ngoãn hầu hạ y tắm rửa, thương tiếc nói: “Làm một lần mà trả giá thế này, nếu thầy Điền không thích thì sau này mình bớt lại.”

Điền Chính Quốc dừng lại, ân cần nhắc nhở hắn: “Không sao, dù sao lần sau giáo sư cũng đâu được dùng tay.”

Nhìn vẻ mặt ngậm đắng nuốt cay của Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc bật cười ra tiếng.

  -

Kim Thái Hanh mang theo một cái ba lô vải bạt đi vào khu làm việc bên ngoài phòng thí nghiệm, hai học sinh đồng loạt ngẩng đầu.

Lưu Dương ân cần hỏi: “Vết thương của ông chủ hồi phục thế nào rồi ạ?”

“Khá tốt.” Kim Thái Hanh thản nhiên nói: “Nếu cậu quan tâm nhiều đến tình trạng nuôi cấy mô như thế này, thì bên trong đâu mọc ra quần thể nấm khỏe mạnh như vậy.”

Lưu Dương lập tức câm miệng.

Kim Thái Hanh không lải nhải nhiều với bọn họ, sau khi xác nhận một ít tiến độ hàng ngày với các nghiên cứu viên khác, hắn liền cầm túi rời đi.

Thuận tiện mang theo một bộ dụng cụ làm tiêu bản.

Kim Thái Hanh trở lại văn phòng riêng của mình, cẩn thận từng li từng tí lấy đồ ra khỏi túi.

Bên trong là những cánh hoa bách hợp hắn nhặt từ đầu giường.

Kim Thái Hanh đã làm vô số tiêu bản thực vật từ nhỏ đến lớn, nhưng đây là lần đầu tiên hắn làm một mẫu vật nhỏ vụn như vậy.

Thậm chí không thể gọi nó là tiêu bản thực vật, giống như đang làm một bức tranh ghép nghệ thuật hơn.

Thật ra việc thu thập những cánh hoa bị Điền Chính Quốc vò nát chỉ là ý niệm của Kim Thái Hanh mà thôi.

Hắn theo bản năng không muốn những cây hoa mà Điền Chính Quốc chạm vào bị vứt bỏ, hắn muốn thu thập chúng để khi nhìn thấy có thể nhớ lại cảnh tượng lúc đó.

Đây là một phần cụ thể hóa hồi ức riêng tư, Kim Thái Hanh một mình làm tiêu bản trong phòng làm việc, ngoài cửa thậm chí treo bảng “Xin đừng quấy rầy”.

Hắn không muốn ai nhìn thấy những cánh hoa này.

Sau khi đóng khung, viết các loại thông tin chi tiết lên nhãn dán ở góc như chủng loại, thời gian thu thập, địa điểm, địa hình....

Lần này cũng không ngoại lệ.

Kim Thái Hanh lấy nhãn dán, viết ngày tháng lên đó, sau đó viết “Phòng ngủ”, rồi đánh dấu một chữ “Lần đầu” nho nhỏ.

Buổi chiều không có tiết, Kim Thái Hanh cầm tiêu bản đã làm xong lái xe về nhà riêng của mình.

Kể từ khi kết hôn Kim Thái Hanh hiếm khi trở về nhà cũ.

Vừa mới mở cửa ra, bên trong xộc ra một mùi hơi ẩm đã lâu không có người ở.

Ngoài cửa sổ chim hót líu lo, hoàn cảnh xung quanh vẫn tốt như trước.

Tất cả đồ đạc trong nhà đều quen thuộc như cũ nhưng vẫn có chút cảm giác xa lạ len lỏi đâu đó.

Tiếp theo hắn quét dọn đơn giản, tuy nói cũng không có gì để quét dọn vì trong nhà vẫn rất sạch sẽ.

Kim Thái Hanh lấy tiêu bản hoa bách hợp từ trong túi ra, cầm trong tay nhìn một hồi mới đi tới trước một cánh cửa đóng chặt, đẩy cửa phòng ra.

“Cạch” một tiếng, ánh đèn gần xa lần lượt sáng lên, bên trong có bốn năm hàng tủ quần áo, toàn bộ đều treo đầy.

Nơi này vốn là một phòng ngủ rộng rãi nhưng bị Kim Thái Hanh biến thành phòng sưu tầm cá nhân.

Trong tủ quần áo, tất cả đều là trang phục cosplay.

Từ nhân vật nhập vai đầu tiên trong đời đến tác phẩm từ biệt trước khi rời khỏi giới, không có gì bị bỏ sót, tất cả đều ở đây.

Kim Thái Hanh băng qua tủ quần áo cao, đi tới cuối phòng.

Trên bức tường cuối phòng là tiêu bản thực vật treo kín một mặt tường, lớn nhỏ khác nhau, giống như một viện bảo tàng.

Rất nhiều thực vật đã hơi ố vàng, chữ viết trên nhãn cũng không rõ ràng lắm.

Nếu bắt đầu với số đầu tiên ở trên cùng thì ngày ghi trên nhãn có lẽ đã hơn 20 năm trước.

Trong ngăn tủ còn nhiều tiêu bản hơn nhưng không có chỗ treo lên.

Kim Thái Hanh đứng trước tường tiêu bản, say mê nhìn nó hồi lâu, đầu ngón tay xẹt qua mấy khung tiêu bản, cuối cùng mới đưa ra quyết định.

Hắn gỡ mẫu vật đầu tiên treo ở hàng giữa xuống, đặt lại vào tủ theo thứ tự thời gian, sau đó treo hoa bách hợp trong tay lên.

Trong một đám tiêu bản có kết cấu hoàn chỉnh và dáng vẻ hoàn mỹ, bách hợp được tạo thành từ những mảnh vỡ đem đến một mỹ cảm độc đáo.

Kim Thái Hanh nheo mắt nhìn, hàng này là độc đáo nhất.

Treo xong tiêu bản, Kim Thái Hanh vẫn ở trong phòng thật lâu.

Giống như tiêu bản thực vật, quần áo cosplay cũng được treo theo thứ tự thời gian.

Ở nơi gần cửa nhất là nhân vật đầu tiên mà Kim Thái Hanh thử cos khi còn ở trường trung học.

Hắn còn nhớ rất rõ khi đó mua quần áo không dễ dàng, mua về phát hiện kích cỡ không vừa, hắn cùng Chung Tử Nhan vụng về sửa lại quần áo thật lâu, cuối cùng là cho ra một bộ trăm ngàn chỗ hở, ngay cả đạo cụ cũng là tự làm thủ công nhưng xấu hết chỗ chê.

Song khi đó bọn họ lại cảm thấy rất vui vẻ, giống như mình đang từng chút đưa các nhân vật vào thế giới lập thể này

Mặc dù lần cosplay đầu tiên rất khủng khiếp nhưng Kim Thái Hanh khắc ghi mãi cảm giác thõa mãn đó.

Kim Thái Hanh chậm rãi đi dạo quanh tủ quần áo một vòng, một số bộ hắn có ấn tượng sâu sắc, một số lại sắp quên.

Gặp phải bộ không nhớ rõ lắm, Kim Thái Hanh sẽ mở bảng hiệu treo trên giá áo ra xem, mặt trên có ngày tháng, tên nhân vật cùng dịp cos lúc ấy, Kim Thái Hanh dựa vào manh mối ngẫm lại, đại khái có thể nhớ ra.

Trước đây Chung Tử Nhan và Âu Dương Hi từng tham quan phòng sưu tầm của Kim Thái Hanh, phản ứng đầu tiên của họ là sốc, phản ứng thứ hai là nói Kim Thái Hanh thật sự biến thái.

Chỉ có biến thái mới dùng phương pháp khoa học nghiêm ngặt đánh số lưu trữ quần áo cosplay, chỉ có biến thái mới không muốn bán bộ quần áo cos mà mình đã mặc, nhất định phải cất trong nhà không xót bộ nào.

Trong tủ vẫn còn chỗ, căn phòng này còn chưa được lấp đầy hoàn toàn, nhưng từ mấy tháng trước, Kim Thái Hanh biết số lượng quần áo trong căn phòng này sẽ không tăng lên nữa.

Kim Thái Hanh dạo một vòng, trong lòng rất xúc động.

Xem ra hắn thật sự đã đi một chặng đường rất dài.

Đó là kỷ niệm mà hắn sẽ nhớ mãi.

Kim Thái Hanh nhẹ nhàng đóng cửa lại, bên trong chứa đầy những thứ hắn yêu thích nhất trong đời.

Trước khi chuẩn bị ra về, Kim Thái Hanh đột nhiên dừng bước.

Hắn nghiêng tai nghe một lúc, cảm thấy hơi kì lạ.

Từ lúc hắn vào nhà đến bây giờ, trong nhà vẫn vang lên tiếng chim hót, hơn nữa còn là tiếng chim nhỏ non nớt kêu chiêm chiếp chiêm chiếp rất vang dội.

Trong lòng Kim Thái Hanh hiện ra ba chữ “Không thể nào”, hắn theo thanh âm đi về phía bệ cửa sổ, đột nhiên nhớ tới mình còn có một chậu nguyệt quý, từ khi kết hôn đến nay hắn vẫn chưa quay lại tưới nước.

Bước nhanh đến bên bệ cửa sổ, tiếng chim hót càng lúc càng rõ ràng.

Kim Thái Hanh lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ ra, bỗng dưng đối diện tầm mắt với mấy đôi mắt tròn xoe như hạt đậu đen ——

Nguyệt Quý đã hy sinh anh dũng từ lâu, cành khô lá rụng, nhưng trong chậu hoa rộng rãi lại chen chúc vài chú bé lông xù, cái miệng nhỏ nhắn nhọn nhọn, ríu rít chờ được cho ăn.

Ba má hiển nhiên còn chưa trở về, chúng nó nhìn thấy Kim Thái Hanh thì mặc kệ ba bảy hai mốt, chiêm chiếp càng lớn tiếng.

Sóng lòng Kim Thái Hanh cuồn cuộn, đứng dại ra tại chỗ.

Lúc này nhà thực vật học còn có tâm trí suy đoán, bây giờ không phải mùa sinh sản, nhưng có lẽ vì thời tiết vẫn ấm áp nên một vài loài chim không di trú yêu đương cuồng nhiệt, kiềm lòng không đặng mà kích tình sinh con.

Mà thật trùng hợp, nó đáp xuống bệ cửa sổ nhà mình.

Đám chim con có màu lông xám xịt, con nào cũng nhỏ nhắn tròn trịa, chúng chen chúc cùng một chỗ trông vừa ngây ngô và đáng yêu.

Kim Thái Hanh thậm chí còn không biết mình đang cười, dù sao thì hắn cũng vô thức lấy điện thoại di động ra quay video, sau đó nhắn tin cho Điền Chính Quốc.

Kim Thái Hanh: Thầy Điền, thầy từng dạy bạn nhỏ lớp mầm chưa?

Phỏng chừng Điền Chính Quốc đang nghỉ giữa giờ, y đáp lại rất nhanh:?

Kim Thái Hanh: Anh về nhà cũ của mình, bệ cửa sổ để lâu tự mình mọc ra mấy thằng nhãi này.

Điền Chính Quốc:??

Kim Thái Hanh: [Video]

Kim Thái Hanh: Các bạn nhỏ nhà trẻ đang xin cơm.

Điền Chính Quốc: Trời ơi, đờ mờ.

Điền Chính Quốc: Đáng yêu thế!!!!

Kim Thái Hanh: Để anh hỏi ông giáo sư khoa bên cạnh xem xử lý như thế nào.

Điền Chính Quốc: Cho chúng ăn chút gì đi, đừng để trẻ bị đói.

Kim Thái Hanh: Nếu là chim non bình thường, anh sẽ để chúng nó tự lực cánh sinh thôi. Ba má chúng nó sẽ bay về.

Điền Chính Quốc: Đây là chim gì?

Kim Thái Hanh nhìn một chút: Anh bị mù mặt trẻ con, không nhận ra. Để anh hỏi.

Kim Thái Hanh đang định hỏi nhà nghiên cứu chim học cách vách thì trước mặt đột nhiên vang lên tiếng cánh đập phành phạch.

Chỉ thấy một con chim trưởng thành có đôi mắt sắc bén, cánh chim đầy đặn có màu gạch đỏ, chao lượn rồi đáp xuống đầy khí thế như thiên binh hạ phàm.

Không biết nó có nhìn thấy Kim Thái Hanh hay không, dù sao nó cũng lập tức bảo vệ đám nhóc con dưới lông vũ.

Kim Thái Hanh ngây ra hồi lâu, ngón tay cứng ngắc đánh chữ: Không cần hỏi, phụ huynh chúng nó đã trở lại, anh cũng nhận ra.

Kim Thái Hanh: Chim cắt đỏ, động vật được bảo vệ cấp hai quốc gia.

Điền Chính Quốc:...

Kim Thái Hanh: Tỷ lệ sống sót của chim non không cao, nhiều lắm là một con.

Kim Thái Hanh: Coi bộ chúng ta phải mở một quán cơm rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro