Chương 25
Khi Bùi Châu Hiền lái xe đến dưới lầu nhà Tôn Thừa Hoan, thì vừa vặn đụng tới Tôn Thừa Hoan mới từ siêu thị trở về, trong tay mang theo hai túi ni lông trắng lớn, nàng lại mặc một bộ quần dài, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng, nhìn dáng dấp, ngày hôm nay lại ở bên ngoài “Làm việc”.
Lách tách ——
Không cần Bùi tổng nhắc nhở, Tôn Thừa Hoan từ thật xa liền nhìn thấy xe của nàng, ở chỗ này còn có ai có thể lái được loại xe cao cấp này.
Nhìn Bùi Châu Hiền xuống xe, Tôn Thừa Hoan hướng nàng bĩu môi một cái, “Lên đi.”
Tôn Thừa Hoan nghe nàng muốn tới quỵt cơm, cho nên ngày hôm nay cố ý mua hai túi lớn nguyên liệu nấu ăn, có mặn có thanh đạm, nhắc tới còn rất nặng đây, lúc này Bùi Châu Hiền đã đi tới bên người nàng, đột nhiên bắt lấy tay nàng, Tôn Thừa Hoan đầu tiên là sững sờ, sau đó mới hơi co tay lại, “Ta xách là được rồi, ngươi đừng xách lại bẩn tay ngươi.”
Bùi Châu Hiền nhìn túi ni lông nặng trình trịch trong tay nàng, cũng mặc kệ nàng nói, trực tiếp cướp lấy một túi, sau đó hướng về tiểu khu mà đi.
Thật đúng là nữ nhân cường thế, Tôn Thừa Hoan trái lại đi theo phía sau Bùi Châu Hiền, trí nhớ của nàng thật tốt, lần trước chỉ tới một lần, nhưng xác định phương hướng lại không kém chút nào.
“Ta không biết ngươi thích ăn cái gì, liền nhìn mua một chút.” Tôn Thừa Hoan tăng nhanh bước chân đuổi theo, mỗi lần hỏi Bùi Châu Hiền muốn ăn cái gì, nàng đều nói tùy tiện, kỳ thực người như vậy là đáng ghét nhất, cũng may Bùi Châu Hiền không có xoi mói món ăn nàng làm.
Hai người dọc theo đường đi nói câu được câu không, rất nhanh liền bò lên tới lầu sáu, Bùi Châu Hiền tri kỷ thay nàng xách đồ vật trong tay, để nàng lấy chìa khoá mở cửa, Tôn Thừa Hoan cắm chìa khóa vào lỗ khóa nửa ngày cũng không cắm vào được, Bùi Châu Hiền ở một bên muốn cười, còn không quên giễu cợt nói, “Tay chân vụng về.”
“Chê ta ngốc a, vậy ngươi đừng tới nhà của ta ăn cơm.” Tôn Thừa Hoan đoạt lại túi ni lông từ trong tay Bùi Châu Hiền, nhấc theo vào nhà trước, xoay người đi nhưng trên mặt rõ ràng là đang cười, trong miệng còn nhỏ giọng lầu bầu: “Ngươi một ông chủ lớn tới nhà của ta quỵt cơm, còn không biết ngại...”
Bùi Châu Hiền cười không nói, vào nhà đổi dép của Tôn Thừa Hoan, trên ghế sô pha trong phòng khách chất đầy tiểu thú bông, là lần trước các nàng ở thương trường cùng nhau gắp, nơi này của Tôn Thừa Hoan xác thực không rộng lắm, chất thành một đống như thế, liền có cảm giác càng chật chội.
Tôn tiểu thư mới là điển hình của khẩu thị tâm phi, một bên cằn nhằn Bùi Châu Hiền đến quỵt cơm, một bên ở trong phòng bếp thuần thục xử lý nguyên liệu nấu ăn, lần trước ở bệnh viện, bác sĩ dặn Bùi Châu Hiền phải ăn thanh đạm, Tôn Thừa Hoan vẫn luôn nhớ kỹ, từ sau khi Bùi tổng đến nhà nàng quỵt cơm, khẩu vị của nàng cũng thanh đạm đi không ít.
Bùi Châu Hiền vẫn thích dựa vào cửa phòng bếp, nhìn nàng làm cơm, nàng cúi đầu cắt đồ ăn, tóc thật dài thỉnh thoảng rơi xuống vài sợi, rất là vướng víu. Bùi Châu Hiền đi tới phía sau nàng, đưa tay thay nàng vét tóc lên, tóc của nàng rất nhiều, vừa đen lại vừa thẳng, còn mang theo một làn hương nhàn nhạt. Đầu ngón tay lành lạnh của Bùi Châu Hiền chạm vào vành tai của nàng, sau đó nhẹ đảo qua cái cổ trắng như tuyết...
Khi tay của nàng đụng đến làn da của chính mình, Tôn Thừa Hoan đột nhiên giật mình một cái, đao cắt xuống một đường, cắt trúng móng tay trên ngón trỏ trái, Tôn Thừa Hoan kinh ngạc thốt lên: “A...”
“Sao vậy?” Bùi Châu Hiền thả tóc của nàng xuống.
“Không có chuyện gì...” Tôn Thừa Hoan hoàn hồn, cũng còn may không có cắt trúng ngón tay, ai mà biết Bùi Châu Hiền đột nhiên đến sờ tóc của nàng, tay còn đụng tới cổ của nàng, nàng vốn là sợ nhột, vừa hay cổ là nơi mẫn cảm nhất, “Ngươi làm gì...”
“Đừng nhúc nhích...” Bùi Châu Hiền lại nhẹ nhàng gom hết tóc của nàng lại, “Ta buộc lên cho ngươi.”
“Ừm.” Tôn Thừa Hoan tay thái rau nên bị ướt, nàng cũng không tự mình động thủ được, liền lẳng lặng đứng tại chỗ, để Bùi Châu Hiền giúp nàng buộc tóc, động tác của Bùi tổng vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, thật thoải mái.
Tôn Thừa Hoan cảm thấy nàng là một nữ nhân rất ôn nhu, nếu như là giả vờ, vậy cũng quá xuất sắc đi, Tôn Thừa Hoan biết Bùi Châu Hiền không có đơn giản như nàng tưởng tượng, nhưng ở chung với Bùi Châu Hiền, nàng sẽ theo bản năng quên mất việc này, lại nói nàng nghèo rớt mùng tơi, Bùi tổng có thể lừa nàng làm cái gì.
“Còn không nấu ăn?” Bùi Châu Hiền thấy Tôn tiểu thư đột nhiên sững sờ, liền nhắc nhở nàng, “Ta đói.”
“Ừ... Cũng sắp được rồi.” Tôn Thừa Hoan lấy lại tinh thần, nhìn ngón trỏ trái của chính mình, đã bị gọt đến mức trọc lốc, xem ra móng tay của cả bàn tay này cũng phải cắt đi, nàng có chứng ép buộc, bằng không nhìn sẽ thấy khó chịu.
Cá hoa hấp, cà chua xào thịt bò nạm, rau dưa xào cộng thêm canh nấm, khẩu vị đều rất thanh đạm, ở nơi này của Tôn Thừa Hoan, đây tuyệt đối được cho là đãi ngộ cấp khách quý, phải biết nhiều lần Lâm Vi đến đây, Tôn Thừa Hoan chỉ nấu một nồi cháo gạo trắng, cộng thêm hai đĩa dưa muối nhỏ mà thôi.
“Ngươi mời được bảo mẫu chưa?” Hai người ăn cơm, còn có thể có người để nói chuyện phiếm, cảm giác này rất tốt đẹp. Tôn Thừa Hoan không thích quá ồn ào, náo loạn khiến người ta cảm thấy nóng nảy, nhưng cũng không thích quá yên tĩnh, bởi vì yên tĩnh sẽ làm người ta cảm thấy cô đơn, như bây giờ liền vừa vặn.
Bùi Châu Hiền vẫn như cũ trước tiên uống một chén canh, không thể phủ nhận, tay nghề của Tôn tiểu thư thật tốt, nấu canh so với rất nhiều bếp trưởng khác đều muốn ngon hơn, “Không cần, buổi trưa ta không ăn ở nhà, buổi tối, ta đến ngươi bên này ăn là được.”
Phốc...
Cũng còn may, thời điểm Bùi Châu Hiền nói ra câu kia, Tôn Thừa Hoan đã nuốt canh trong miệng xuống, bằng không, nàng rất có thể sẽ phun đầy mặt Bùi tổng. Tôn Thừa Hoan cảm thấy độ dày của da mặt của Bùi Châu Hiền, phỏng chừng phải gấp đôi chính mình, bằng không có thể nói được một câu như thế? “Ta lại không phải mỗi ngày đều có thời gian...”
Ngày hôm nay bởi vì một cú điện thoại của Bùi Châu Hiền, nàng lâm thời thả bồ câu Lâm Vi cùng Nhậm Khang, còn bị Lâm Vi lải nhải một hồi lâu.
“Ta không có nói mỗi ngày đều đến.”
“Chuyện này...” Thôi đi, Bùi tổng ngươi đang đặt nhầm trọng điểm đi, trọng điểm là nào có ai đến ăn chùa như ngài lại có thể ăn nói hùng hồn như vậy?
Đêm nay, khẩu vị của Bùi Châu Hiền lại không tệ, một chén cơm tẻ nhỏ đã ăn mau thấy đáy, “Tôn Thừa Hoan, chúng ta tính là bằng hữu sao?”
Đây là một câu mà trước đây Tôn Thừa Hoan từng muốn hỏi, không nghĩ tới hôm nay Bùi Châu Hiền lại chủ động nói ra, “Tính... Tính a.” Lúc trước Bùi Châu Hiền nói với nàng chỉ có nhắc đến tiền, nàng rất tức giận, nàng biết mình xác thực không có xem Bùi Châu Hiền như khách hàng, mà là xem như bằng hữu.
“Bằng hữu đến chỗ ngươi ăn một bữa cơm, rất quá đáng sao?”
Lời nói tương tự, có người nói ra giống như là đang để tâm vào chuyện vụn vặt, nhưng có người nói ra, thật giống như là chân lý không có cách nào có thể phản bác được, hiện tại Bùi Châu Hiền liền cho Tôn Thừa Hoan cái cảm giác này, hay là vấn đề về khí tràng, này, khí tràng đủ để có thể doạ dẫm người.
“Vậy ngươi... Muốn tới thì tới đi.” Tôn Thừa Hoan lại một lần nữa ở trước mặt Bùi Đại tiểu thư thỏa hiệp, vẫn là câu nói kia, nàng thực sự là không từ chối Bùi Châu Hiền được, Bùi Châu Hiền giống như cũng ăn chết cái điểm này của nàng, Tôn Thừa Hoan bới một miệng cơm tẻ, lại nói, “Nếu tới nhớ báo sớm cho ta một chút.”
Ăn cơm tối xong, Bùi Châu Hiền cầm lấy túi xách, lại lấy ra một tờ tiền mặt, “Trả tiền lại cho ngươi.”
Lại là hai ngàn khối, Tôn Thừa Hoan chần chờ nhìn nàng, thù lao hai vạn khối, mỗi lần chỉ đưa hai ngàn, vậy đến khi nào mới xong? Bùi Châu Hiền tuyệt đối là cố ý.
“Ngươi đếm đi, nơi này là hai ngàn, còn lại lần sau ta lại cho ngươi.”
“Ừ —— “
Vì đến ăn một bữa cơm, còn làm chuyện như vậy, Bùi Châu Hiền thật đúng là có thể làm được chuyện như vậy. Tôn Thừa Hoan cũng không khách khí với nàng, nắm lấy tiền hai mắt tỏa ánh sáng, ào ào rào rào đếm lấy, vừa vặn đúng hai ngàn, nàng cười hì hì hướng về Bùi Châu Hiền nói rằng, “Bùi tổng đến ăn một bữa cơm, liền cho ta hai ngàn, hoan nghênh ngài thường đến.”
Bùi Châu Hiền nhìn đồng hồ, cũng nên đi rồi, “Nếu như ngươi không tìm được công việc phù hợp, có thể tới tìm ta.”
Công việc hiện tại của Tôn tiểu thư thực sự là vô căn cứ, sự tình lần trước cùng cũng không làm nhớ lâu nàng được, sau đó lại bị người bên đường tán một bạt tai, Tôn Thừa Hoan, bên trong đầu óc của ngươi đến tột cùng là đang suy nghĩ cái gì?
- --------------------------------------------------------
Ngày thứ hai, Tôn Thừa Hoan cùng Lâm Vi lại đi tới thành phố điện ảnh, Nhậm Khang cho hai người bọn họ vào vai nhân vật người qua đường A, không có lời kịch, nhưng có thể lộ cái mặt. Khả năng bởi vì bình thường diễn tương đối nhiều, vì lẽ đó diễn xuất của Lâm Vi cùng Tôn Thừa Hoan vẫn tính là được, càng khỏi nói nhận một vai nhân vật con tôm như vậy.
“Là Nhan Âm ư —— “
Bên trong đoàn phim đột nhiên nổi lên một trận xao động nhỏ, Nhậm Khang vốn đang nói chuyện cùng Lâm Vi, thấy Nhan Âm đến rồi, liền chạy lên trước cùng nàng đi chào hỏi.
“Một diễn viên tuyến ba chưa đủ lông đủ cánh, còn chơi hàng hiệu.”
“Nơi nào chơi hàng hiệu?” Minh tinh không phải đều như vậy sao, Tôn Thừa Hoan nhìn thấu tâm tư của Lâm Vi, “Ngươi là ăn không được cây nho nói cây nho chua.”
Hai năm trước Lâm Vi cũng truy tinh, nhưng chính là nhìn Nhan Âm không hợp mắt, “Nàng còn không phải là gia thế tốt, nhan sắc cũng được, hơi hơi dọn dẹp một chút, cũng là xuất đạo.”
“Ngươi nhỏ giọng một chút.” Tôn Thừa Hoan cảnh cáo Lâm Vi, ở bên ngoài chớ quá lớn miệng, xung quanh còn có nhiều người như vậy.
Lúc Nhan Âm đi ngang qua các nàng, thì đột nhiên ngừng lại, Tôn Thừa Hoan còn tưởng rằng câu Lâm Vi nói bị Nhan Âm biết rồi, đưa tay bấm bấm cánh tay Lâm Vi.
Nhưng Nhan Âm không phải đang nhìn Lâm Vi, mà là đang nhìn Tôn Thừa Hoan, Tôn Thừa Hoan nhìn Nhan Âm đeo khẩu trang, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lần trước đến xem Bùi Nhị tiểu thư biểu diễn, người đi theo bên cạnh Bùi Châu Hiền, hình như chính là Nhan Âm a. Chẳng trách buổi tối ngày hôm ấy, Tôn Thừa Hoan cảm thấy người ngồi ở bên cạnh mình có chút quen mắt, đã tối rồi còn đeo khẩu trang...
Nhan Âm cũng nhận ra Tôn Thừa Hoan, chính là nữ nhân buổi tối hôm đó cùng một chỗ với Bùi Châu Hiền, chỉ có điều ánh mắt chỉ dừng lại trên người Tôn Thừa Hoan có hai giây, liền lập tức rời đi.
“Ài, nàng nhận thức ngươi sao?” Nhan Âm đi rồi, Lâm Vi đẩy cánh tay của Tôn Thừa Hoan.
“Làm sao có khả năng.” Các nàng là người tám gậy tre đánh còn không tới a, Tôn Thừa Hoan suy nghĩ một chút, “Nàng nhận thức Bùi Châu Hiền.”
“Đúng rồi, đêm nay Nhậm Khang mời chúng ta ăn cơm, đừng tiếp tục thả bồ câu với chúng ta.” Ngày hôm qua bởi vì Tôn Thừa Hoan lâm thời lỡ hẹn, vì lẽ đó bữa tiệc liền tản đi, đổi thành đêm nay.
Tôn Thừa Hoan còn chưa kịp trả lời, nàng liền thu được tin nhắn của Bùi Châu Hiền:
Bảy giờ tối, ta đi nhà ngươi ăn cơm.
Lúc này càng trực tiếp, cũng không hỏi mình có thời gian hay không, Tôn Thừa Hoan cúi đầu cười cười đánh chữ, chỉ trả về cho nàng bốn chữ:
Da mặt thật dày
Lâm Vi nhìn vẻ mặt của Tôn Thừa Hoan, gì đây, bộ dạng cười như hoa nở mùa xuân, làm sao lại nhìn không đúng lắm đây? Lâm Vi cùng Tôn Thừa Hoan đùa giỡn quen rồi, trực tiếp tiến lên đoạt lấy di động trong tay nàng, cười gian, “Đến đến đến, nhìn Thừa Hoan nhà ta đang cùng tên dã nam nhân nào tán gẫu...”
“Tẻ nhạt, trả lại ta.” Tôn Thừa Hoan giơ tay muốn đòi lại di động
Lâm Vi trốn trốn tránh tránh, một bên xem màn hình điện thoại di động, một bên từng câu từng chữ ghi nhớ tin nhắn, “Bảy giờ tối, ta đi nhà ngươi ăn cơm.”
Tiếp đó, Lâm Vi lại hắng giọng một cái, dùng ngữ khí yểu điệu nói: “Da mặt thật dày ~~~ “
“Ngươi uống nhầm thuốc a...” Thấy Lâm Vi bộ dạng tiện hề hề, giờ khắc này Tôn Thừa Hoan đã muốn đánh đập nàng một trận, Lâm tiểu thư nhão nhét đến mức buồn nôn có thể khiến cho người ta đem cơm đêm qua đều phun ra, rõ ràng là câu đối thoại rất bình thường, qua miệng nàng, làm sao lại có cảm giác xấu hổ như thế, “Nhanh trả lại ta!”
“Vân vân...” Lâm Vi vừa nhìn ghi chú, canh cá???
Này cái quỷ gì...
“Tiểu Thừa Hoan, ngươi nói cho tỷ tỷ biết canh cá là ai, ta liền trả ngươi ~” Lâm Vi càng nói càng hăng hái, lắc lắc di động, cười xấu xa nói, “Buổi tối hắn là đi nhà ngươi ăn cơm, hay là ăn ngươi a?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro