40
Jungwoo đã tỉnh lại, bác sĩ Son ngay lập tức cho làm kiểm tra cho ông. Dưới sự chờ đợi pha lần hồi hộp của già trẻ lớn bé nhà họ Jeon, bác sĩ Son không hề tỏ ra thần bí mà công bố ngay kết quả : Tốt , chỉ cần theo dõi thêm ở bệnh viện khoảng 1 tuần nữa là có thể xuất viện. Tất cả mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Jungkook lấy điện thoại ra thông báo cho Hoseok biết, bên này, Jimin học anh lấy điện thoại ra gọi cho Yoonji. Còn Seokjin, Jungkook vẫn chưa liên lạc được, đành đợi người đang ở bên Pháp kia tự gọi về, nào ngờ, tối hôm đó, Seokjin lại gọi về cho anh. Lúc đó, mọi người đều ở trong phòng bệnh của Jungwoo, có cả Yoonji. Jungkook vừa bắt máy, đã nghe Seokjin nôn nóng hỏi
" Jungkook, cha thế nào rồi ??"
Thế nào rồi ư ?? Jungkook không trả lời, chỉ từ vị trí cạnh cửa sổ đứng lên rồi đi đến bên giường Jeon Jungwoo nằm giờ đã nhung nhúc 4 người bao quanh đang nói chuyện, đưa điện thoại cho ông.
Jeon Jungwoo bất ngờ, nhìn vào cái điện thoại trước mặt lại nhìn lên khuôn mặt đang quay đi chỗ khác của Jungkook, không hiểu là gì .
Jungkook cũng chẳng thèm chuyện, chỉ đưa tay bật loa ngoài của điện thoại , ngay lập tức, vang lên giọng nói lo lắng của Seokjin
" Jungkook, a lô , cậu làm sao vậy, sao không trả lời tôi ... a lô .."
" Seokjin!" " Seokjin!" "Anh kìa !"
3 tiếng nói đồng loạt vang lên, là Jeon lão, bà Jeon và Jimin. Yoonji thì vẫn đang thắc mắc nãy giờ, cũng nhận ra đó là anh trai của Hoseok. Bà Jeon bên cạnh cô nhanh tay chụp lấy điện thoại từ tay Jungkook, nói vội vào điện thoại
" Seokjin, con đó có phải không?? Sao giờ mới điện thoại về cho chúng ta ... Con có biết mọi người lo lắng cho con lắm không ... Con có sao không ??"
Vì vẫn còn ảnh hưởng bởi chuyện Jungwoo tỉnh lại, nên giọng bà trở nên nghẹn ngào. Điều này làm Seokjin bên kia có chút bất ngờ, giọng anh bất giác dịu lại
" Mẹ, con xin lỗi đã làm mọi người lo lắng. Con không sao hết mẹ ạ, mọi người đừng lo cho con "
Bà Jeon mím môi cố nén cảm xúc xuống, bên kia, Seokjin tiếp tục lên tiếng
" Mẹ, cha con sao rồi ??"
Nhắc đến chồng, bà Jeon ngay lập tức nở nụ cười, nhìn sang Jeon Jungwoo, vừa hay cũng thấy ông đang mĩm cười đưa tay về phía bà. Bà hiểu ý, liền đưa điện thoại qua cho ông.
" Seokjin cha đã tỉnh rồi, con không cần lo cho cha nữa "
Im lặng . Seokjin sững sờ đến lặng cả người. Mấy ngày trước còn liên lạc được, anh biết cha anh còn khá lâu mới có thể tỉnh lại, rồi ngày nào anh cũng mong cha tỉnh sớm, nhưng đến khi nghe được giọng ông , bản thân anh không giấu nổi kinh ngạc và vui mừng. Giọng Seokjin run run
" Cha, cha đã tỉnh rồi ư ... tốt quá ..." Mọi người xung quanh bất giác nở nụ cười khi nghe Seokjin nói, Jungwoo cũng vậy
" Ừ, cha đã tỉnh , con cứ an tâm lo chuyện của con đi ....."
Hai cha con Seokjin tiếp tục nói chuyện vui vẻ, hai người phụ nữ cùng Jimin ngồi bên giường chăm chú lắng nghe . Chỉ có một mình Jeon lão là chú ý đến có một người đang lẳng lặng đi ra ngoài: Jungkook.
" Không muốn đối mặt hay là không dám đối mặt ??"
Jungkook bị bất ngờ, anh ngẩng đầu nhìn lên người mới nói, thấy Jeon lão thì vội đứng dậy , lắc đầu cười nhạt
" Không phải, ông biết tính tình của cháu mà
" Jeon lão đưa mắt nhìn đứa cháu cao lớn hơn mình cả cái đầu, lại nhìn đoạn hành lang trống trải cách xa cửa phòng Jungkook còn ông, cảm thấy buồn cười. Ngồi xuống ghế, đợi Jungkook cũng ngồi xuống, ông từ từ nói
" Buông bỏ được là tốt lắm rồi, còn cháu và cha cháu có gần gũi nhau được hay không, thì ta tùy vào 2 đứa vậy. Chỉ là ta không ngờ được, cháu có thể buông bỏ dễ dàng như vậy đấy"
Mấy ngày ở bệnh viện này, Jeon lão có thể thấy được sự quan tâm của Jungkook dành cho cha mình, Jungkook và bà Jeon cũng sống an ổn với nhau , qua đó ông biết, Jungkook thật sự đã tha thứ cho cha.
Nhưng tha thứ là một chuyện, đối mặt với nhau lại là chuyện khác, nhất là đối với mấy đứa con cháu nổi tiếng là lạnh lùng của ông , chuyện đối mặt càng quá khó khăn, thôi thì cứ để tự nhiên đi vậy. Jeon lão chỉ bất ngờ một điều, Jungkook buông bỏ quá khứ thật dễ dàng, ông đã nghĩ, có khi cả đời Jungkook sẽ không tha thứ cho Jungwoo
Khi Jungkook quyết định đi du học, ông đã biết khả năng anh quay về nước là rất thấp. Quả vậy, 8 năm ở nước ngoài, mỗi năm anh chỉ về mấy ngày để viếng mộ mẹ, rồi dành ra đúng một ngày để qua thăm ông, xong lại về Anh , cứ như nước Anh mới chính là quê hương của anh vậy. Vậy mà đến khi Jeon lão dường như đã chắc chắn Jungkook đã định cư ở bên Anh, thì anh lại quay về, lần quay về đó, anh ở lại khá lâu ...
Ông hiểu ra, anh quay về chính là để giải đáp những khúc mắc còn ở trong lòng. Ông đã tính lựa chọn một thời điểm thích hợp để nói chuyện với Jungkook rồi, chỉ là chọn mãi không được, nào ngờ , tai nạn của Jeon Jungwoo lại là ' thời điểm thích hợp' đó, không cần ông phải nói gì, Jungkook đã tự tha thứ tất cả. Cuộc đời thật lạ lùng như vậy, khi ta muốn buông bỏ thứ gì đó mà mãi không thể nào buông bỏ được, đến khi ta nghĩ ta không thể nào buông bỏ thì ta lại nhận ra, ta vốn đã buông bỏ từ bao giờ.
Jeon lão chìm trong suy ngẫm lang man, đợi mãi mới thấy Jungkook ngồi bên cạnh ấp úng trả lời
" Cháu ... Mẹ cháu đã mất lâu rồi ... Nhưng cha cháu vẫn còn đó , cháu ... cháu ..."
Cháu không muốn phải ân hận chứ gì ?? Jeon lão thấy Jungkook ngập ngừng, đưa tay qua vỗ lưng anh ý bảo không cần nói tiếp nữa. Nói chừng đó cũng đã đủ cho ông hiểu rồi mà. Hơn nữa, còn làm cho ông thấy rất vui mừng , một niềm vui khó nói thành lời, con cháu thương yêu nhau chính là nguyện ước của bậc cha ông như ông mà.Jeon lão vừa gật gù vừa nói
" Khá lắm Kook nhi, cháu có biết, cháu nói ra điều đó làm ông rất vui không ?? , ông cả đời cũng chỉ mong có như vậy ... "
đang nói thì Jeon lão chợt ngừng lại, quay ngoắt mặt sang nhìn Jungkook, híp mắt cười thần bí , hỏi anh
" Này, cháu có biết tại sao cháu lại dễ dàng bỏ qua mọi chuyện như vậy không ??"
Jeon lão đoán là Jungkook sẽ không biết, quả nhiên, đứa cháu trai thông minh của ông nhìn ông rồi lắc đầu ngơ ngác , Jeon lão đắc ý , đưa tay vỗ lưng Jungkook bồm bộp, vừa cười vừa trả lời một câu đầy ẩn ý
" Ha ha, thằng nhóc, cháu nên cảm ơn ông cháu đi, chọn cho cháu một cậu vợ tuyệt vời như thế mà"
Vợ ? Min Min? ? Liên quan gì nhỉ ? ? ?
Jungkook cau mày khó hiểu , nhưng ngay lập tức lại hiểu ra liền, nhìn đôi mắt tự đắc của ông nội mình, anh chỉ biết mĩm cười thay câu trả lời. Anh hiểu ý ông rồi, ông ngụ ý rằng chính là nhờ có Jimin bên cạnh, tâm tình anh có sự thay đổi lớn, thế nên mới có thể buông bỏ tốt đẹp được như thế này . Ông nội anh đã không hề nói sai . Từ khi gặp được Jimin, anh thấy mọi thứ xung quanh mình thay đổi khác hẳn , những suy nghĩ muộn phiền cũng không tồn tại lâu, anh có nhiều cảm xúc hơn, nói nhiều hơn, biết quan tâm nhiều hơn .... Tất cả, chỉ có Min Min của anh mới mang đến cho anh được , có cậu, anh có cả thế giới tươi đẹp...Min Min....
Nhắc đến Jimin, Jungkook hoàn toàn chím đắm trong hạnh phúc, đôi mắt rũ xuống nhìn không rõ tâm tư, nhưng khóe miệng cong cong đủ tố cáo tâm trạng của anh. Jeon lão ngồi bên đợi Jungkook đáp lời thấy cháu mình đã ' thăng hoa ', có lẽ không còn tâm trí nói chuyện với ông nữa, cũng không quấy rây, chính mình cũng ngồi tự kỷ, tự khen bản thân mình tiếp , ông vẫn luôn tự hào về cậu cháu dâu Jimin đáng yêu của ông mà. Hai ông cháu cứ thế im lặng được một lúc, cho đến khi, từ đàng xa vang lên tiếng gọi nũng nịu
"Jungkook ! Ông nội ! Hai người làm gì thế ??"
Jungkook nghe tiếng Jimin là lập tức ngẩng đầu, thấy cậu đã chạy đến gần chỗ anh, vội đứng dậy
" Sao lại ra đây, ở trong phòng mà chơi"
Jungkook giang tay đón lấy Jimin vừa nhào tới, đợi cậu đứng vững lại mới nói, giọng yêu chiều nhẹ nhàng Jimin được ôm cũng vòng tay ôm lấy hông Jungkook, úp mặt vào ngực anh lắc lắc đầu, giọng nhõng nhẽo
" Không , đi tìm Jungkook thôi, không có Jungkook, buồn lắm ..."
Nói xong càng siết chặt người Jungkook lại, mũi hít hít cọ vào ngực anh.
Trái tim Jungkook nhũn ra, không quan tâm Jeon lão ở sau lưng đang nhìn vào mình, đưa tay kéo đầu Jimin ra, ôm mặt cậu hôn thật mạnh lên trán, thở một hơi rồi thì thầm
" Vợ ngốc, anh chỉ ngồi ngoài này nói chuyện với ông nội thôi mà, anh sẽ không đi đâu xa hết. Lần sau, không cần phải đi tìm anh, hiểu chưa nào ?"
Jimin nghe xong thì chu môi lên, ra chiều không đồng ý, càng nhõng nhẽo hơn nữa
" Không thích, không cho Jungkook đi đâu hết .... Jungkook ngồi trong phòng rồi nói chuyện với ông cũng được mà , sao phải đi ra đây ... Nếu không ...."
Jimin nghĩ ra được cách hay , mắt mở to nhìn Jungkook hí hửng nói
" Jungkook đi ra ngoài nói chuyện, thì phải cho Min theo nữa, nha nha Jungkook.... Nha nha ông nội ..."
Sao tự dưng lại có ông nội anh vào đây nhỉ ?? Jungkook dở khóc dở cười, yêu chiều vuốt tóc cậu vợ , đang muốn trả lời gì đó, thì đã nghe thấy tiếng cười thoải mái từ sau lưng của Jeon lão
" Ha ha, Minie , cháu cần gì phải làm thế , chỉ cần cháu lấy một sợi dây rồi cột tay hai đứa vào với nhau, thì Jungkook sao mà chạy đi đâu được "
Ồ, cách hay quá nhỉ . Jungkook bật cười với lời trêu đùa của ông mình, lại nhìn khuôn mặt đang tỏ ra nghiền ngẫm của Jimin, cười chợt cứng lại đầy lo lắng, ai chứ vợ anh là không ngần ngại gì mà làm theo cái cách kì quái đó. Quả nhiên, Jimin reo lên đầy vui mừng, nắm lấy tay Jungkook hăng hái
"Jungkook, chúng ta đi kiếm sợi dây đi, buộc tay lại ...."
" A ha ha ha ..."
Jeon lão vỗ ngực cười sặc sụa Ha ha ... Jungkook mếu miệng cười khổ trong lòng. Vợ yêu thật đáng yêu quá mà
Tin tức Jeon Jungwoo tỉnh lại không được công bố ra bên ngoài. Bác sĩ đến khám và người nhà họ Jeon đều duy trì công việc hàng ngày như bình thường, không giấu diếm nhưng cũng không một ai bên ngoài biết gì. Mà hiện tại, bên ngoài cũng đang có đủ chuyện để thoải mái mà bàn tán rồi. Vụ việc ở tỉnh Q lại có thêm diễn biến mới, như mọi người mong đợi, đối thủ của Jeon gia đã chính thức xuất hiện, mà vừa xuất hiện, đã công bố ngay tin tức bọn họ đang đàm phán với thương nhân người Pháp bí ẩn , dự kiến đến 90 % là mua được quyền khai thác vùng núi phía Đông kia. Ngay lập tức, toàn bộ mặt báo đều giật tít
" Đối thủ lợi hại nhất của Jeon gia đã ra tay, một lần nữa đuổi theo sát nút Jeon gia. Liệu lần này, vị trí đứng đầu mới được bảo toàn kia, có thể nào lại bị đe dọa lần nữa hay không ??"
" Vị trí đứng đầu ư ?? Con không hề biết chúng ta có cái vị trí này từ lúc này đấy "
Jeon Jungwoo trào phúng cười, gấp tờ báo qua lại rồi bỏ qua một bên, ông đón lấy ly nước bà Jeon đưa cho ông.
" Còn ai giỏi phong mấy cái danh hảo đó hơn tụi nhà báo nữa "
Jeon lão ngồi bên cửa sổ cũng nhàn nhạt trả lời con mình, bản thân ông tự biết vị thế của Jeon gia , nhưng ông và các con cháu chưa bao giờ tự truyền tụng chính mình, những điều mà báo chí nói hoàn toàn do bọn họ tự xây dựng lấy mà thôi. Jeon lão đợi Jeon Jungwoo uống xong thuốc, tiếp tục nói chuyện
" Bên Hoseok thế nào rồi ?"
" Nó nói với con, 3 ngày nữa bọn chúng giao tiền"
" 3 ngày nữa sao ??" Jeon lão trầm ngâm, khuôn mặt nghiêm túc, nhấn giọng với Jeon Jungwoo
"Nhắc nó cẩn thận cho ta, chuyện lần này không còn là đấu đá thương trường đơn thuần nữa đâu đó "
" Vâng, con đã nhắc nó cẩn thận rồi " Jeon lão nghe câu trả lời thì gật đầu, thở dài một hơi, ông lẩm bẩm
" Hyunjin, không thể tha thứ được được rồi.
Jungwoo nghe Jeon lão nhắc cái tên Hyujin, cũng muốn thở dài theo. Đưa mắt nhìn ra cửa sổ , chỉ thấy một bầu trời mùa đông âm u lạnh lẽo, lòng ông cũng chợt lạnh lại. 3 ngày nữa, ông nhất định phải chấm dứt đoạn quá khứ kia. Trả lại yên bình cho gia đình ông.
" Sao các anh lại không cho tôi vào, tôi là vợ của Hoseok, thiếu gia của các anh đấy "
Lee Haeun khó hiểu nhìn hai người vệ sĩ cao lớn đang đứng chắn trước lối ra vào khu phòng bệnh VIP ,trời bên ngoài lúc này đang có mưa phùn, lạnh giá vô cùng, cô mặc bên ngoài một chiếc áo lông đen quý phái, gương mặt dưới tiết trời giá rét vẫn ửng hồng xinh đẹp , lời nói dù gay gắt nhưng vẫn dịu dàng dễ nghe như cũ. Vậy mà đối lại, hai người vệ sĩ kia vẫn đứng im như tượng, giọng đều đều trả lời
" Tiểu thư, xin cô về cho, không có lệnh từ cậu Hoseok, dù có là ai, chúng tôi cũng không dám cho vào "
" Các anh ..."
Lee Haeun nghẹn họng, cô là vợ của Hoseok đấy, chẳng lẽ chỉ vào thăm cha chồng bị ốm thôi mà cũng cần có sự cho phép của chồng sao, không quá vô lí à. Haeun buồn bực thực sự, giờ ở nhà chính Jeon gia, ai ai cũng nghe theo lời cô nói, vậy mà ở đây, cô chịu thua 2 người vệ sĩ này.
Quay lưng lại, cô đưa tay vào túi xách lấy điện thoại, bấm số Hoseok, thế nhưng, mãi không có ai bắt máy.
" Anh ấy không bắt máy, chắc đang bận việc rồi, các anh cứ để tôi vào đi, tôi sẽ nói với anh ấy sau ..."
Haeun thất vọng trong lòng, quay người tươi cười thương lượng lại. Cuối cũng vẫn chỉ buồn bực mà đón nhận cái lắc đầu cương quyết của hai người vệ sĩ. Bước từng bước chán chường đi về bãi đỗ xe, Haeun miên man suy nghĩ mọi chuyện.
Tại sao lại không cho cô vào ? Là thật sự không biết cô chính là vợ Hoseok? Không đúng, cả thành phố A, ai ai chẳng biết, lí nào mấy người đó không biết .
Vậy thì tại sao ?? Kể từ khi Hoseok rời đi tỉnh Q, chưa một lần anh điện thoại về cho cô hỏi tình hình, nhưng cô cũng biết là do anh bận. Dù vậy, lòng cô ngập tràn bất an. Mấy hôm nay, cô đọc báo thấy Hoseok đã thành công cứu được Jeon gia, không những thế , còn thành công hơn cả tưởng tượng của cô. Lòng cô càng bất an. Giờ đây, cánh nhà báo đã không còn tụ tập trước cổng Jeon gia nữa rồi, cô nghĩ đến chuyện nên thăm cha chồng của cô, dù cô đang thay bà Jeon quản lý gia đình, nhưng đó là phận sự của cô, mà cái chính là đến thăm dò mọi chuyện ra sao, vậy mà họ không cho cô vào. Lòng cô dấy lên sợ hãi
Kể từ cái ngày quyết định nói ra bí mật chuyện Hoseok đi tỉnh Q kia, cô dần dần trở nên hoang mang. Làm cho Jeon gia thảm bại, để cha cô đi lên, hay là ủng hộ Jeon gia, cha cô không có tổn hại nào ... Cái nào cũng làm cô rối bời. Để bây giờ, chính cô phải tự hỏi mình : ta đang làm gì, ta đang ở đâu, ta là ai , là Lee tiểu thư hay Jeon Thiếu phu nhân , và ta muốn đến cuối cùng là gì ??? Muốn điều gì ư ??
Jungkook đã từng nói với cô , rốt cuộc cô muốn cười Hoseok là vì điều gì , cô đã tự trả lời cho mình, đã cố lấy niềm tin mong manh muốn nói chuyện nghiêm túc với Hoseok, nhưng để rồi kết quả sao đây : cô tự đẩy mình trở lại với câu hỏi ngày đó , mà hơn thế, cô chẳng còn câu trả lời nào nữa. Cô muốn gì ?? Giờ cô không biết là mình muốn chính xác điều gì, cô chỉ biết, cô muốn gặp Jungkook, nghe thật trớ trêu làm sao ...
Trong lòng cô, vẫn còn một chút ý niệm không muốn từ bỏ thứ gì đó, cô biết, cô có lạc lối giữa sương mù, điều cô không muốn từ bỏ nhất chính là Jungkook, dù biết rằng tìm anh cũng chẳng ích gì, nhưng thật sự cô rất hối tiếc. Đến cạnh chiếc xe của mình, Lee Haeun mở cửa ngồi vào, nhưng cô không lái xe đi mà lấy điện thoại ra, bấm một phím tắt...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro