Hang động Phù Tích quanh năm sương khói bủa vây, không một ánh sáng lọt vào. Y là nhện yêu trấn giữ hang động . Mỗi khi có người xông vào bên trong, kẻ đầu tiên tiến lên là y, kẻ đầu tiên ra tay hung ác kết liễu một sinh mạng cũng là y. Bởi vì y biết, chỉ cần buông tha một người thôi, y sẽ không thể khôi phục lại hình dạng của chính mình, và vĩnh viễn hắn cũng sẽ không nhớ lại y là ai.
Đã suốt ba năm, y chưa từng nhìn qua gương đồng.
Ba năm trước đây, chỉ bằng một cái vung tay, Nguyệt Ma đã khiến cho y hôn mê. Sau khi tỉnh lại, điều đầu tiên y làm chính là soi gương, chuyện thứ hai đó là đập nát toàn bộ gương trong động. Y không thể quên được khuôn mặt qua tấm gương kia, đó là chính y. Từng là dung mạo xuất trần lại biến thành một viên cầu đầy sẹo, ngay cả chính y còn không nhận ra đâu là đầu và đâu là chân. Hai bên hông mọc lên một đôi cánh xấu xí. Ở trong gương, y không thấy mặt mình, thậm chí còn không thấy hai mắt của mình.
Nhưng y không hối hận.
Y là vì từ trong tay Nguyệt ma cứu lấy người mình thương yêu nhất mới nhận chú vào bản thân. Nhưng y lại thống hận khuôn mặt bây giờ. Không dám soi gương, ngay cả đi gần mép nước cũng đều không dám. Y sợ nhìn đến thân ảnh xấu xí, kinh tởm đó.
Y đã giết 99 mạng người.
Mỗi khi giết giết một người, độc tố trên người y càng thêm gia tăng. Sự chờ mong được giải thoát lại càng mãnh liệt, tội ác của y cũng nhiều thêm một phần.
[...]
Hắn hiện tại đã là Sa Khắc thành chủ.
Ba năm trước, vì muốn lấy được tim Nguyệt Ma chữa khỏi căn bệnh đã giày vò thân xác y lâu nay, hắn mang theo hảo huynh đệ trong bang xông vào động Xích Nguyệt. Rốt cuộc, lúc chưa nhìn thấy Nguyệt Ma, toàn bộ huynh đệ bên người cũng đã ngã xuống.
Nhờ vào thanh bảo kiếm trong tay, hắn và Nguyệt Ma tử chiến ba ngày ba đêm. Đến thời khắc cuối cùng, hắn rốt cuộc lại bị Nguyệt Ma phun nọc độc trúng. Đang lúc sắp giết được Nguyệt Ma, y chạy đến.
Y thay hắn giết Nguyệt Ma nhưng cứu không được hắn. Nguyệt Ma thân trọng thương cũng không muốn cùng y đồng quy vu tận, đáp ứng điều kiện của y, thả hắn đi, lưu y lại.
Như một kỳ tích, hắn vẫn còn sống rời khỏi động Phù Tích, nhưng trừ bỏ một thân võ nghệ cùng một thanh bảo kiếm, hắn không còn nhớ đến bất kỳ thứ gì.
Không có cảm giác, không có cảm tình, không biết đi về đâu, không một người nào ở bên cạnh.
Mẫn Phong thu nhận, giúp đỡ hắn. Nàng là Sa Khắc công chúa. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, nàng liền biết hắn là một người hữu dụng.
Mẫn Phong không có sai, ba năm nay, hắn là cỗ máy sát thủ đệ nhất ở Sa Khắc.
Hiện tại, bên cạnh là Mẫn Phong , hắn lại tiến vào động Phù Tích.
Ba ngày trước, Sa Khắc gặp phải trận chiến khốc liệt nhất từ trước đến giờ. Bốn bang phái cường đại nhất trên giang hồ lần đầu tiên liên kết lại, hơn nữa bên trong nội bộ Sa Khắc cũng bị sắp xếp vô số gian tế. Ngày công thành đó, chiến sự chưa từng kịch liệt như vậy bao giờ. Bầu trời Sa Khắc bị huyết quang chiếu rọi biến thành một màu đỏ yêu dị.
Hắn nhớ không rõ có bao nhiêu huynh đệ bên cạnh mình đã ngã xuống. Hắn chỉ là gắt gao bảo vệ lấy Mẫn Phong , giết chết từng tên địch đến gần nàng. Bảo kiếm nhuốm đầy máu tươi.
Địch nhân rốt cục bị đánh lui, Mẫn Phong mới phát hiện phụ thân của nàng trong lúc thủ thành, thân đã trúng kỳ độc.
Trước lúc rơi vào hôn mê, phụ thân nàng đem ngôi vị hoàng đế giao cho hắn. Đây là quy củ của Sa Khắc, ngôi vị truyền cho nam, không truyền nữ.
Tuy rằng thân phận cùng lai lịch của hắn cho tới bây giờ không có ai biết, thậm chí hắn cũng không biết tên gọi chính mình là gì, nhưng người dân Sa Khắc đều đã từng nhìn thấy hắn bảo vệ công chúa bọn họ như thế nào, bảo vệ thành của bọn họ ra sao.
Không ai phản đối.
Thần y nổi tiếng Sa Khắc nói cho Mẫn Phong biết, muốn giải độc cho lão thành chủ chỉ có duy nhất trái tim của nhện độc Nguyệt Ma trong hang Phù Tích.
Đã là tầng thứ 4 của động Xích Nguyệt. Hảo huynh đệ bên người tất cả đều hy sinh , giống y như năm đó. Chỉ còn lại mình hắn và Mẫn Phong .
Nếu hắn không nhớ lầm thì trên người chắc cũng đã hơn 16 vết thương. Ba chỗ là do tên nhọn tạo thành, ba chỗ là vì hàm răng sắc bén của những loài hoa ăn thịt, ba chỗ là bởi móng vuốt động vật, còn bảy chỗ là vì độc tố tổn thương, độc của nhện yêu.
Nếu không phải có Mẫn Phong chữa thương, hắn sớm đã chống đỡ không nổi.
Phía trước chính là nơi ở của nhện độc Nguyệt Ma hung tàn. Chỉ cần giết nó, lấy trái tim của nó, lão thành chủ sẽ khỏe lại, Mẫn Phong cũng có thể cảm thấy vui vẻ.
Hắn quay đầu lại nhìn Mẫn Phong , hỏi: "Phía trước là đến nơi, sợ không?"
Ánh mắt Mẫn Phong sáng loang loáng: "Không sợ. Có chàng ở đây, ta cái gì cũng không sợ!"
Hắn nhẹ nhàng cười, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác quen thuộc: "Tốt lắm, nàng đi theo ta. Chúng ta tiếp tục tiến lên phía trước."
[...]
Sâu trong động, y chờ đợi trong lo lắng.
Đã rất nhiều ngày không ai đến nơi này. Chỉ cần 1 người nữa là y có thể hoàn thành tâm nguyện, chỉ một người nữa là y có thể khôi phục lại hình dạng của mình, chỉ một người nữa là lời nguyền có thể phá giải, hắn có thể có thể nhớ lại, y có thể rời khỏi đây đi tìm hắn, cùng hắn vĩnh viễn ở chung một chỗ.
Y lo âu bất an bay tới bay lui. Giết một người, y cũng không cần tiếp tục bay như vậy nữa. Y lại có thể dùng đôi chân của mình nắm lấy tay người yêu mến dạo bộ trên bờ cát.
Da của y đột nhiên căng thẳng. Ba năm giết chóc, độc tính càng ngày càng mạnh, làn da cũng càng ngày càng linh mẫn.
Là sát khí. Chưa bao giờ có sát khí mãnh liệt như thế.
Y yên lặng cẩn thận lắng nghe. Là tiếng bước chân của hai người.
Y hưng phấn mà bay về phía có âm thanh đó. Hai người. Rốt cục, chỉ cần giết chết một trong hai bọn họ, y đã có thể hồi sinh.
[...]
Hắn nghe được thanh âm tung cánh của Nguyệt Ma. Hắn có thể cảm giác được đây chính là thứ bọn họ đang muốn tìm. Ba năm giết chóc, trí nhớ trước kia hắn mặc dù không biết đến, nhưng cảm giác của hắn cũng càng ngày càng linh mẫn.
Hắn có thể ngửi được mùi máu tanh mãnh liệt từ đằng xa. Đây không phải là máu chảy trên mặt đất mà là mùi tanh của máu trong thân thể đầy rẫy tội ác.
Hắn đem Mẫn Phong bảo hộ ở phía sau, nhẹ giọng nói: "Đến rồi!"
Thanh âm của Mẫn Phong vừa là vui mừng lại là khẩn trương: "Là thứ chúng ta đang tìm sao?"
Hắn gật đầu khẳng định.
Y rốt cục cũng thấy bọn họ. Vươn ra móng vuốt đầy độc tố của mình, y đột nhiên ngây ngẩn cả người.
Là hắn! Không ngờ lại là hắn! Y chờ đợi ba năm mòn mỏi để giết 100 người, không ngờ kẻ thứ 100 lại là người mà y ngày đêm mong nhớ. Bên cạnh hắn lại xuất hiện một nữ tử xinh đẹp.
Hắn cũng nhìn thấy y. Thân thể xấu xí phát sáng, làn da nhăn nheo trong không khí vặn vẹo, đôi cánh to lớn phất đến từng trận gió tanh. Quả nhiên chính là con nhện tinh bọn họ đang tìm kiếm.
Trường kiếm vung lên phát ra một đạo hắc quang khiếp người. Mẫn Phong dựng lên đạo chú trừ yêu, cũng theo sau hắn lao tới.
Ba năm giết người, bản năng nói cho y biết phải né tránh cùng đánh trả.
Theo bóng kiếm lóe sáng, y thấy sự điên cuồng trong mắt hắn, cũng nhìn thấy sự thân thiết cùng lo âu trong mắt cô gái phía sau.
Trong nháy mắt, tâm y như hóa thành tro.
Đúng vậy, chỉ cần giết cô gái kia, y liền là có thể cùng hắn gặp lại. Chỉ cần giết cô gái kia, hắn lại có thể nhớ đến y.
Nhưng, hắn khôi phục được trí nhớ thì sao? Hắn nhớ lại y thì sao? Hắn sẽ tha thứ cho y, sẽ tha thứ cho sự xấu xí hung tàn của y đã nhẫn tâm ra tay giết chết nữ tử kia sao?
Y nhẹ nhàng thở ra một hơi. Ba năm qua đây là lần đầu tiên y thở dài, cũng là lần đầu tiên y cảm thấy được sự thoải mái cả thể xác lẫn linh hồn.
Hắn nghe được âm thanh thở dài của y, hơi ngây ngốc một chút. Nhện độc Nguyệt Ma lại thở dài, giống như từ dưới chỗ sâu nhất ở đáy lòng, hắn đã từng nghe thấy thanh âm này, từng là thanh âm rất quen thuộc. Nhưng hắn vẫn không dừng kiếm, cũng không ngừng lao đến. Trong nháy mắt khi sắp xuyên qua thân thể Nguyệt Ma, thanh kiếm trong tay bỗng nhiên phát ra một ngọn lửa thống khổ.
Kiếm rơi.
Y ngã xuống.
Mẫn Phong bắt kịp, đoản đao đâm vào ngực y. Thần y từng nói qua, nhất định phải trong nháy mắt Nguyệt Ma ngã xuống liền moi trái tim của nó, sau đó lập tức trở lại Sa Khắc, bởi vì chỉ trong vòng một canh giờ sau khi nhện quỷ chết, công dụng của nó mới đạt độ hữu hiệu cao nhất.
Bàn tay Mẫn Phong gắt gao nắm lấy trái tim của y, dùng sức xé toác lồng ngực trái.
Một cỗ máu độc bắn ra, phun đến trên mặt nàng ta. Mẫn Phong ngửa mặt lên trời, đau đớn ngã xuống.
Ba năm giết chóc đã khiến độc tính trong máu y đạt đến đệ nhất kỳ độc, bất luận kẻ nào bị máu độc phun đến trên người, chỉ có chết.
Hắn điên cuồng hét lên một tiếng, kiếm lại vung lên.
Nhờ vào chút khí lực cuối cùng, y nhìn Mẫn Phong, trong mắt tràn ngập áy náy. Đó cũng là ánh mắt y hay nhìn những 99 người trước y từng giết. Trong mắt Mẫn Phong cũng xuất hiện một tia tiếc nuối rồi tắt lịm.
Ánh kiếm lướt tới đỉnh đầu y, y hướng tới hắn mỉm cười. Y không biết hắn có thể phân biệt ra được đâu là nụ cười của y, đâu là nụ cười của nhện độc Nguyệt Ma xấu xí hay không.
Hắn thế nhưng lại ngây ngẩn cả người, trường kiếm cũng dừng ngay trên đầu y, không có rơi xuống.
Y cố gắng cúi đầu, nhìn thấy thân thể của chính mình.
Nguyệt Ma chú đã được giải trừ, y rốt cục cũng có thể khôi phục bộ dạng của mình, hắn cũng đã khôi phục được trí nhớ.
Ánh sáng xẹt qua, kiếm rơi xuống đất. Hắn chậm rãi quỳ xuống, quỳ trước hai người nguyện ý vì hắn mà hy sinh tính mạng.
Y bỗng động đậy khóe miệng, muốn nói ba chữ "Thật xin lỗi" với hắn, nhưng cái gì cũng không nói được thành lời.
Trong nháy mắt thân thể ngã xuống, Y nghe thấy chất giọng khản đặc tê tâm liệt phế của hắn đang gào thét tên y.
Trường kiếm nức nở, yêu ma gào khóc... Phù Tích xụp đổ. ...
Năm đó, thành chủ Sa Khắc cùng phu nhân xả thân xông vào động Phù Tích tiêu diệt Nguyệt Ma, nào ngờ lại phải chôn thân cùng yêu tà.
Nào có ai biết, ngoài họ ra còn có một chuyện tình đau thương cùng bị chôn vùi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro