Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1 : Chết thật, bị sét đánh trúng rồi !


CHAP 1 : CHẾT THẬT, BỊ SÉT ĐÁNH TRÚNG RỒI !

Bây giờ mới là 2h chiều thôi mà trời đã gần như đen ngòm, vì sao ư ? "Đùng !" "Đoàng !" Park Jimin vì sấm sét ngoài trời mà co rúm người, khệ nệ kéo cái vali còn to hơn người cậu ra khỏi cửa sân bay. Đang yên đang lành, tự dưng bà mẹ yêu quý mà cậu sợ nhất đời dở chứng, bắt cậu quay về Hàn Quốc học cấp ba. Đúng, Park Jimin năm nay mới tròn 16 tuổi, tên Mĩ là..... ầy, dẹp đi, làm gì có tên Mĩ chứ. Bạn bè bên đó chỉ gọi cậu là Min thôi.

Trời mưa càng ngày càng nặng hạt, lại còn đang là cái mùa đông lạnh thấu xương, mà sao cậu ơi, sao cậu còn chưa đến đón cháu hả ? Có thật con là đứa cháu cưng duy nhất của cậu không ? Park Jimin khóc không ra nước mắt, lôi cái điện thoại trong túi quần ra. Hãm không chịu được, vừa định gọi điện thì ting "Xin lỗi con, Minie, cậu đang họp ở công ty, con tự bắt taxi đến địa chỉ này nha. Cậu sẽ cho thư kí xuống cổng công ty đón con. Yêu con, Jung Hoseok !"

"ây gu.....rét quá ! Bác tài ơi, cho con đến địa chỉ này nha, cảm ơn bác !" - Park Jimin ngồi trên taxi, đưa địa chỉ cho bác tài, sau đó ngắm nhìn mọi thứ qua tấm kính xe. Đây là lần đầu tiên về Hàn sau khi ba mẹ sang Mĩ định cư năm cậu 3 tuổi.

Bác tài thuận miệng liếc nhìn cậu nhóc ngồi ghế sau đang chăm chú nhìn sang bên đường, đôi mắt long lanh, hỏi "Cháu ở nước ngoài mới về Hàn hả ? Mà sao lại đến tập đoàn Silla, trông trẻ vậy mà đã đi làm rồi sao ?"

"Dạ, đâu có. Cháu đến tìm cậu làm việc ở tập đoàn đó." - cậu mỉm cười, lễ phép trả lời bác tài

Xe dừng lại, bác tài còn tốt bụng lấy hành lí giúp cậu "Cảm ơn bác nhiều ạ !"

Vừa kéo vali vào đến trong sảnh chính, cậu đã thấy một người mặc tây trang hoa hòe hoa sói, tóc xoăn xoăn, vuốt ngược lên chạy đến chỗ cậu, cười cầu tài "xin chào, cậu là Park Jimin ?"

Cậu gật đầu, sao thằng cha này giống bán hàng đa cấp thế không biết "Dạ đúng, còn anh là...."

"Chào tiểu thiếu gia, tôi là Kim Nam Joon, thư kí của chủ tịch Jung, được lệnh ra đón cậu. Mời cậu đi theo tôi lên phòng chủ tịch chờ. Ngài ấy còn đang bận họp với ban quản trị"

Theo lời thư kí Kim tắc kè hoa, tôi đi theo gã lên tầng cao nhất, vừa đi vừa nhòm ngó xung quanh, uây ! Cậu trông bẩn bẩn thế mà hay ra phết đấy ! Quản lí cả tập đoàn lớn thế này. Phòng nào cũng sang trọng hết biết.

Đang đi thì tự dưng tắc kè hoa đột nhiên lại có việc gấp, để cậu tự đi đến phòng chủ tịch trước. Trên tầng cao nhất này chỉ có vài phòng. Ơ mà tắc kè hoa liệu có biết được, cậu chính là đồ mù đường chính hiệu không hả ?

"Chết thật, phòng chủ tịch ở đâu nhỉ ?" - Lang thang chán chê, nhòm ngó từng phòng một, mãi mà không thấy như lời tắc kè hoa miêu tả. Đây sao ? Kệ, cứ xem thử cái đã.

Nghĩ rồi, Park Jimin đẩy cửa bước vào căn phòng lớn trước mặt, tại vì cậu thấy cái phòng này được thiết kế đặc biệt nhất, chắc là phòng cậu rồi. Nội thất trong phòng có hai màu đen và trắng là chủ đạo. Đã mỏi chân, định bụng kiếm sofa ngồi......Ai ngờ........

Ai thế này ? Thiên sứ dáng trần sao ? Tim Park Jimin như ngừng đập vì vẻ đẹp của thiên sứ

Nhẹ nhàng ngồi xổm trước ghế sofa dài có thiên sứ đang ngủ. Thề luôn ! Đây là người đàn ông đẹp nhất cậu từng gặp ! Mái tóc vì nằm mà hơi rũ xuống trán, đôi lông mi dài, cong vút. Đưa tay sờ nhẹ sống mũi. Oa, phẫu thuận thẩm mĩ à, sao có thể cao, thẳng tắp đến thế chứ ! Còn đôi môi trái tim, thỉnh thoảng lại hơi nhếch lên, đo đỏ. Hà, chết mất !

Hơi nhổm người lên nhòm vào bên trong cổ áo bị cởi hai cúc mà thoát ẩn thoát hiện cơ ngực. Đừng ngạc nhiên nha, Park Jimin mê trai đẹp lắm á.

Cốp ! Tiếng hai cái đầu đụng vào nhau phát ra !

"Á, đau quá đi !" - Park Jimin ngã ra đất, ôm đầu kêu lên

"Cậu là ai ? Sao lại vào được đây ?" - Người đàn ông kia bất ngờ tỉnh giấc, bất ngờ xoa xoa chỗ đầu bị đụng, cảnh giác quan sát cậu nhóc đối diện

"Em......em...." Bình thường nhanh miệng bao nhiêu thì trước mặt thiên sứ lại ú ớ bấy nhiêu

Cạch ! "Park Jimin, sao con lại vào phòng này hả ?" Tiếng Jung Hoseok vang lên

"Hi ! Chào cậu !" - Park Jimin thấy y mà như bắt được vàng, vội vàng nhận người thân

Jung Hoseok đi đến mặt thiên sứ, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của người đó, sau đó lại nhìn cháu mình, sao nó cứ đơ đơ thế nhỉ ? Bèn lên tiếng hỏi "Nó không nghịch ngợm gì ảnh hưởng đến cậu chứ, TaeHyung ?"

TaeHyung ? Tên thiên sứ là TaeHyung sao ? Người đã đẹp tên lại còn hay nữa. Thích chết mất !

Anh cười, thì ra là cậu nhóc Park Jimin, cháu của Hoseok, anh đã nghe y than thở về nhóc vài ngày trước. Kim TaeHyung bước đến trước mặt cậu, nở nụ cười đốn tim hàng vạn thiếu nữ "Chào em, anh là Kim TaeHyung, bạn thân của Hoseok, kiêm tổng giám đốc Silla ! Rất vui được gặp em". Có vẻ cậu nhóc rất khác với năm ấy thì phải, anh bật cười nhớ lại hình ảnh khi đó

(Au : Có ai thắc mắc xem V đang nhớ lại gì không nhỉ ? Tiết lộ xíu nha, đây không phải lần đầu V gặp Min, chỉ là Min không nhớ thui)

"Ơ ! Em chào anh, em là Park Jimin, cháu trai của cậu Hoseok, 16 tuổi, sở thích là ngắm trai đẹp, a.....không phải là vô cùng yêu thích âm nhạc và hội họa cổ điển, còn nữa rất dễ nuôi, chỉ là không ăn được cà rốt và đậu..........."

Jung Hoseok đen mặt, cốc nhẹ đầu đứa cháu đang vì trai đẹp mà xoắn suýt đến cậu nó cũng không nhận ra nó "Con đang đi xem mắt hả ? Còn nữa, cậu ta không có hứng thú quan tâm đến sở thích cá nhân của con đâu. Không cần chân chó vậy đâu Minie !"

Anh bật cười, nhóc thú vị đấy "Tôi thấy đáng yêu mà" Lại nhịn không được đưa tay xoa xoa quả đầu xù xù của cậu nhóc này.

Cái khoảnh khắc anh ấy sờ vào tóc cậu !!!!! "Nấc......nấc......ấc......Cậu....con......bị....bị sét đánh.....ấc......trúng rồi !"

Jung Hoseok nhìn ra ngoài trời, đúng là đang mưa thật. Chết ! Sét đánh ! Vội vàng xoay xoay người cháu mình kiểm tra "Đâu, cậu xem nào ! Đánh chỗ nào ? Có bị trúng não không con ?"

Kim TaeHyung "...."

Park Jimin -_-" Cậu có cần phải tưởng tượng phong phú vậy không chứ ? Hỏng hết hình tượng tiểu bạch thỏ thuần khiết của con rồi. Huhu T_T

_________________________________________________________

Chap 1 đến đây thôi nha. Vì mới bắt đầu câu chuyện nên chưa có gì nhiều đâu.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro