Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trần Nhậm là đế vương của một hành tinh xinh đẹp có tên là Hàn Thiên Cung mang xứ mệnh bảo vệ bá tánh và viên ngọc Dược Linh là mạng sống của cả vương quốc. Trong một lần chiến đấu chống lại độc tài đã bị xoáy của lỗ hổng thời gian hút vào và đưa tới Trái Đất.
Anh may mắn được cô gái tên Hồng Trang cứu giúp và từ đây cuộc sống mới của anh và cô bắt đầu.
Tăng Gia Gia, Mạn Thư, Khổng Tuyến là 3 người bạn thân thiết với Hồng Trang.
Dương Lục Nghi là con trai của cố chủ tịch Dương Hùng tập đoàn kim cương đá quý cũng được gọi là có tiếng ở Việt Nam. Lúc sinh thời Dương Hùng và Tăng Hiến bố của Tăng Gia Gia là hai người bạn thân thiết cùng sinh ra tử trong nhiều trận chiến thương trường. Vì một chút sai lầm của Tăng Hiến mà đã đẩy Dương Hùng và Tăng Hiến vào con đường chết thảm sự việc này là hoàn toàn ngoài ý muốn nhưng khi bố mất Dương Lục Nghi lại nghĩ rằng mọi việc là do bố của Tăng Gia Gia gây ra nên anh đã đem lòng thù hận tạm gác qua nỗi đau chờ ngày trả thù.
Hồng Trang, Trần Nhậm cùng hai cô bạn của mình thấy chết không thể không cứu nên tất cả đã bị đưa vào vòng xoáy.
Sau khi mọi việc kết thúc lại xuất hiện nhiều sóng gió khác cứ hết cái này đến cái khác liệu các nhân vật chính có thể vượt qua được ải nhân giang này?
Trần Nhậm liệu có thể thích nghi hay tìm cách để trở về? Mọi người cùng đọc và ủng hộ Trang nhé!!!!
(Tác giả dùng tên của mình để đặt tên cho nữ chính)
Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.…
Tác phẩm: Hãy Đẩy Thuyền Tôi Với Tổng Giám ĐiTác giả: Nhất Chỉ Hoa Giáp TửNhân vật chính: Thẩm Nịnh Nhược x Khâu DạngThể loại: Hiện đại, ngọt, hỗ công, đô thị tình duyênSố chương: 164 chương chính văn + 9 ngoại truyệnBản QT: RubyRuan_69Edit: phuong_bchiiMột câu tóm tắt: Tôi cùng bạn gái cũ của vị hôn phu của bạn gái cũ yêu nhauVui lòng không reup bản edit này dưới mọi hình thức!!!…
SAU KHI NGƯỜI CHƠI VÔ HẠN LƯU VỀ HƯU - TANG ỐCTên: Sau khi người chơi vô hạn lưu về hưuTác giả: Tang ỐcThể loại: Hiện đại, vô hạn lưu, ngọt ngào, sảng văn, cường cườngBiên tập: sbt1, MegBìa: Củ Cải Nhỏ XíuGIỚI THIỆULà hung thần lừng lẫy một thời ở thế giới vô hạn lưu, sau khi qua cửa, Diệp Ca cố tình che giấu thực lực, tìm một công việc nhàn tản tại phòng Hậu cần cục quản lí hiện tượng siêu nhiên.Anh cứ tưởng rằng làm vậy là có thể quay lại với cuộc sống ra sao thì ra, sống những ngày thoải mái, thư thả.Nhưng Diệp Ca không ngờ rằng...Một ngày nọ, anh mở tủ lạnh ra thì thấy một cái đầu quỷ dữ tợn ở bên trong: "Đại ca, đại ca, anh có nhớ tui hông..."Diệp Ca: "..."Anh đóng sầm cửa tủ lạnh, sau đó chìm trong im lặng.Thế giới này có gì đó sai sai phải không?Bản tin trong bộ phim truyền hình sau lưng anh đưa tin:Dạo gần đây, những chuyện thần bí thường xuyên xuất hiện, số người mất tích tăng vọt, hiện cảnh sát vẫn đang điều tra...Thế giới trò chơi sinh tồn vô hạn lưu sụp đổ, vô số yêu ma quỷ quái vốn bị nhốt trong đó không còn gì trói buộc, xổng ra hại đời.Chỉ có Diệp Ca đã từng vượt qua trò chơi này mới biết sự thật.Cái đám này... đứa nào cũng là người quen cũ...Diệp Ca: Tôi khổ quá mà!#Tôi_chỉ_muốn_làm_kẻ_làm_công_ăn_lương_bình_thường_thôi#Một ngày kia, anh bắt gặp một tên yêu quái khiến anh phải bất ngờ.Im lặng hai giây, Diệp Ca gượng gạo chào hắn:"...Anh cũng ra rồi à, trùng hợp quá."Người đàn ông mỉm cười, thong thả áp sát từng bước: "Bạn trai bỏ nhà đi mất, tất nhiên tôi ph…
Tên gốc: Mỗi ngày một cái thất nghiệp tiểu kỹ xảoTác giả: Phì Phì Dữ NgưĐộ dài: 110 chương + 7 ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, hiện đại đô thị, xuyên sách, ngọt ngào, đời sống công sở, thương trường, chủ thụ, HENhân vật chính: Tổng giám đốc tài giỏi yêu vợ Chử Duật (công) x Thực tập sinh ghét đi làm thương chồng Trì Tích Đình (thụ)Tóm tắt: Ngày nào cũng phải bán mình cho tư bản thực sự quá mệt mỏi, lương thì thấp công việc thì bấp bênh, lắm lúc chỉ muốn đốt công ty luôn cho rồi. Thế nhưng cuộc sống không chỉ có một con đường duy nhất mà luôn mở ra cho ta những cánh đồng bao la rộng lớn, để ta thỏa sức vùng vẫy với những ước mơ và khát khao của chính mình.…
Văn ÁnĐế quân tu chân giới Mặc Vi Vũ khi sư diệt tổ, tội ác tày trời, sau khi tự sát chết thì trọng sinh đến năm mà hắn bái nhập sư môn. Linh hồn lão quỷ mang bên ngoài vỏ bọc thiếu niên, một lần trọng sinh này, sự thật ẩn giấu của kiếp trước dần dần hé lộ. Trong đó, điều khiến hắn kinh ngạc nhất, là vị sư tôn mà hắn căm hận đến tận xương tủy ở kiếp trước, lại chính là người vẫn luôn âm thầm bảo vệ hắn...Lòng người đổi thayÁc quỷ sám hối cũng mong muốn hướng thiện hoàn lươngNhưng nghiệp chướng nặng nề,Máu trên tay hắn,Thật sự có thể rửa sạch sao?(Lời ít ý nhiều)Ta vốn muốn ôm sư huynh về, cuối cùng lại ôm về... sư tôn?Tác giả: Nhục Bao Bất Ngật NhụcTình trạng bản gốc: Hoàn (311 chương + Phiên ngoạiTình trạng bản dịch: Đã hoànThể loại: Đam mỹ, trọng sinh, sư đồ, tiên hiệp, tu chân, niên hạ, ngược luyến tàn tâm (ngược thụ, ngược công, ngược độc giả), HE.Nhân vật chính: Mặc Nhiên x Sở Vãn NinhLƯU Ý: TRUYỆN LƯU MỤC ĐÍCH ĐỌC OFFLINE…
Warning: 🔞 ABO, có ngôn từ thô tục, dễ gây ức chế, cân nhắc khi xem (có vài câu tớ lấy từ Pin nha)❌ Truyện không áp dụng lên đời thực, người thật, hoàn cảnh trong truyện đều là giả, không áp đặt quá vấn đề🙏 hãy là một người đọc văn minh, mong mọi người hạn chế chửi các nhân vật trong fic bằng những từ nặng lời!Cp: GeminiFourth , PondPhuwin & JoongDunkTruyện được viết theo sở thích, gu của AU. Ai không hợp -> click back📌 Chỉ đăng trên W, không liên quan đến bất kì nền tảng nào. *KHÔNG COPY DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP*start: 4/3/2024end: 19/12/2024…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…