Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chap17+18

Chương 17: Trẻ con thông minh có kẹo ăn.

" Tôi nghĩ tiêu chuẩn của Tịch tổng chắc chắn là phải cao."

" Ây dà, cô đừng có nghĩ nhiều, người kết hôn sớm."

"Hả?... Thật là chán mà."

" Này, cô định làm người thứ ba hả?"

"Tôi mà là loại người như vậy sao? Nhưng mà, nói gì thì nói chứ kết hôn sớm quá."

" Thật ra thì, một người đàn ông đẹp trai, xuất thân giàu có, ở tuổi này mà kết hôn thì đúng là sớm thật."

" Thật là nhàm chán, nhàm chán quá đi, tình yêu đầu tiên của tôi ơi."

" Trời ơi!"

" Quản lý Niên, tôi hỏi câu cuối- thật sự là kết hôn rồi?"

"Đúng vậy."

""Nếu đổ vỡ, tôi làm vợ hai, có khả năng không nhỉ?"

" Căn bản là không có khả năng."

" Căn bản? Vậy thì vẫn có thể?"

" Cô gái à, nếu nói cuộc hôn nhân này đến cuối ai thay lòng đổi dạ, tôi khẳng định với cô người thay lòng đổi dạ tuyệt đối không phải là bên phía người đàn ông."

".... Thật là đau đớn."

Niên Ngật lắc đầu, rất lấy làm tiếcđối với người trợ lý giám đốc cùng anh hợp tác nửa năm này.

Lúc này có người gõ cửa đi vào, nhìn người vừa đến, Niên Ngật vô cùng ngạc nhiên :" Sao em lại đến đây?"

" Anh ấy không ở văn phòng. Thư ký Chân nói anh không– em có thể đi vào, xin lỗi, đã quấy rầy –" Đối phương ngượng ngùng.

" Không, không, không quấy rầy." Niên Ngật đi đến, ra hiệu cho cô ngồi trên sô pha, " Hiện tại cậu ấy đang họp." Niên Ngật nâng tay xem đồng hồ :" Chắc là phải đợi một ít thời gian nữa, em có cần anh vào gọi cậu ấy một tiếng không?"

" Không cần, em không vội."

Niên Ngật đật đầu, " Hôm nay buổi chiều không đi làm à?"

" Tạm thời nghỉ."

Niên Ngật trêu ghẹo, " Cho nên tiện đường đến đây gặp chồng?"

Nói tới đây đối phương có chút ngượng ngùng, " Không phải, chìa khóa nhà của em bị rơi." Còn cả di động nữa, chính xác hơn là cả ví đều bị rơi ở trên xe bus.

" Không có việc gì, giữ chồng là chuyện bình thường." Niên Ngật cười cười , " Có muốn uống gì không? Cà phê—thôi vẫn là ca cao nóng đi, anh đi pha, em đợi một tí."

Niên Ngật vừa đi, nữ trợ lý giám đốc trẻ tuổi đi đến ngồi ở một bên tay sô pha, thân thiện bắt chuyện, " Cô cùng quản lý Niên là—"

Đối phương nghĩ nghĩ, xem như là—" Người thân."

" Ấy, anh ấy với Tịch tổng của chúng tôi cũng coi như là người thân."

" Vâng, coi như vậy."

Nữ trợ lý giám đốc nhìn cô gái ngồi trước mặt, mặt mũi xinh xắn, phong thái thanh tao lịch sự, không khỏi tò mò hỏi , " Cô đến tìm chồng, vậy chồng cô là—"

Đang nói thì có người đi đến, vì cửa mở nên người đến cũng không gõ cửa, mặc một bộ comple tối, làm tôn lên vẻ đẹp trai hơn người, khuôn mặt anh tuấn bởi vì trải qua hai giờ hội nghị mà hiện lên chút mệt mỏi, khi anh nhìn thấy người ngồi trên sopha hơi ngẩn người một chút rồi cười đi tới, " Đến tìm anh à?"

Người ngồi trên sopha- Giản An Kiệt gật đầu :" Chìa khóa nhà của em bị mất." Thẳng thắn để được khoan hồng.

Tịch Si Thần thở dài, " Em nhất định phải tìm lý do thực tế như vậy ." Anh gật đầu với nhân viên bên cạnh, kéo An Kiệt, " Mời anh ăn cơm trưa được không?"

" Tại sao lại đòi em mời?" An Kiệt kỳ quái.

" Bởi vì anh đói bụng."

Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, " Em không có tiền."

" Anh có thể cho em mượn."

Sau đó bọn họ lại nói gì đó, ở xa nghe không rõ.

Niên Ngật cầm hai cốc nước tiến vào, chỉ nhìn thấy cấp dưới của mình đang ngồi ngẩn người ở trên sô pha.

" Người bị mang đi rồi?"

"Vâng... Cô ấy là vợ của Tịch tổng?"

" Đúng vậy." Niên Ngật đưa cho cô một ly ca cao nóng.

"Thực xứng đôi."

" Oh.Nếu không thì hai chúng mình cũng xứng đôi nhỉ?"

Nhưng cô lại nở nụ cười, " Được thôi, nhưng mà anh ở rể, trở về Phúc Kiến cùng tôi."

Niên Ngật nhíu mày, " Không phải em làm việc ở đây sao?"

" Không, em đến đây câu đàn ông, câu được thì về nhà."

Niên Ngật cười ha hả, " Mễ Tố, em thú vị thật."

==============================================================

Có lẽ đến đây,chỉ vì bản thân còn tồn tại một phần hoài niệm,hoài niệm một phần tình cảm không có khả năng quay lại.

Xe taxi không được đi vào trong khu vực dân cư yên tĩnh, xuống xe trả tiền, sau khi ghi tên ở chỗ bảo vệ, bảo vệ trực ban hỏi anh muốn tìm đến nhà ai.

"Họ Tịch."

" Ở nơi này, chúng tôi có hai nhà họ Tịch, anh tìm nhà nào?"

"Chúng ta nơi này họ tịch có hai nhà, ngươi tìm thế nào một nhà?"

" Vợ của anh ta- họ Giản."

Bảo vệ nhìn vẻ mặt anh có chút lãnh đạm, nghĩ nghĩ rồi nói, " Chắc anh tìm căn nhà ở phía Bắc kia."

Người đàn ông gật đầu, định bước đi thì bảo vệ gọi anh, có ý tốt chỉ đường," Anh đi thẳng, đi đến cuối con đường thì rẽ trái,chính là cái nhà đầu tiên,dễ nhận ra lắm,vườn hoa nhà này trồng rất nhiều cây dành dành."

"Cám ơn."

Người đàn ông dừng trước cửa ngôi nhà màu làm, trong vườn trồng hoa sơn trà và hoa thủy tiên với một ít hoa không biết tên là gì, bên ngoài hàng rào là một vòng tròn cây dành dành, sau cơn mưa một trận gió nhẹ thổi qua mang tới mùi hương ngọt ngào trong không khí.

Hoàng hôn buông xuống,hai ghế gỗ màu trắng ở hành lang làm hiện lên ánh đèn màu cam trong nhà.

Người đàn ông đứng một lúc, đẩy cửa gỗ vườn đi vào, bởi vì vừa mưa xong nên mặt cỏ mềm mại ẩm ướt, đi đến trước cửa bấm chuông.

Một lúc sau cửa mở ra, một người đàn ông anh tuấn, mặc áo ngủ, trên tay cầm một ly cà phê.

Hai người đều có chút ngạc nhiên.

"Vào trong ngồi?" Cuối cùng vẫn là Tịch Si Thần mở miệng trước.

Ngươi đàn ông nghĩ nghĩ rồi đi vào.

Trong phòng khách cửa sổ sát đất như chiếm một nửa bức tường, rèm màu hồng che khuất ánh mờ của hoàng hôn, đèn chùm bật lên, ánh sáng sáng ngời, phía bên trái tường treo vải để che đi một thứ, thấp thoáng nhìn ra được là một bức tranh. Một bộ sô pha màu vàng nhạt, trên sô pha có rất nhiều đệm dựa màu cam, đập vào mắt vô cùng mạnh mẽ nhưng cũng không gây khó chịu. Ở phía sau sô pha là bức tường sách,một ít tạp chí và tập tranh nằm rải rác trong các giỏ mây, phía dưới là thảm màu trắng, kéo dài đến quầy bar mang phong cách cổ xưa.

Tịch Si Thần đi tới quầy bar, pha cho anh một ly cà phê," Thêm đường không?"

" Một chút, cám ơn." Đi đến sô pha ngồi xuống, " Cô ấy đâu?"

Si Thần mang cà phê cho anh, " Đang ngủ."

"Oh."

" Về lúc nào vậy?" Si Thần ngồi vào sô pha đối diện, nhấp một ngụm nhỏ cà phê.

"Hôm kia."

Tịch Si Thần nở nụ cười, " Cô ấy khăng khăng chờ cậu. Buổi tối ở lại ăn cơm nhé?"

Người đàn ông khẽ nhếch miệng, " Không, tôi chỉ là muốn đến... thăm cô ấy."

Si Thần vẫn cười, " Cô ấy vẫn ổn."

" Tôi biết."

An Kiệt đi xuống nhà nhìn thấy Tịch Si Thần đứng trước cửa sổ sát đất, rèm cửa kéo lên, bên ngoài trời tối đen,không biết đang nhìn cái gì? Đi qua uống một ngụm cà phê trong tay anh." Lạnh rồi?"

Si Thần nghiêng đầu, sau đó cười, cúi đầu hôn môi cô, ".... Anh phát hiện bản thân mình hóa ra rất keo kiệt."

An Kiệt cười nhẹ, " Hiện tại anh mới biết sao?"

" Lại đây, nói một câu Em yêu Anh."

An Kiệt nghe lời này thấy có chút không tự nhiên,cảm giác như là, nói một tiếng thì cho em xương để gặm. An Kiệt vô cùng cẩn trọng, từng bước hành động, " Lại đây, nói một câu Anh yêu Em."

" Anh yêu em." Tịch Si Thần nhìn cô, cười vô cùng dịu dàng.

"...." Hay là mình đã hiểu nhầm rồi.

Bên này, trong lòng Tịch Si Thần nghĩ là, đứa trẻ thông minh sẽ có kẹo ăn. Cho nên trong lúc An Kiệt còn đang suy nghĩ cặn kẽ thì đứa trẻ thông minh đã kéo cô vào trong lòng, đôi môi gợi cảm đặt ở cổ cô,làm từng bước từng bước, anh không ngại khi làm ở ngay phòng khách, không, phải là, anh vô cùng mong đợi...

Chương 18: Khúc nhạc dạo sinh nhật.

Thân thế của Tịch Si Thần, An Kiệt đã nghe anh kể qua một ít, bố mẹ đều là người làm ăn, khi anh còn bé, họ đã qua đời trong một tai nạn xe khi đi du lịch đến Tam Á (1).Anh nói vô cùng đơn giản nhưng An Kiệt nghe cảm thấy đau xót, đang vô cùng cảm động thì đối phương lại nói, anh thích nhìn em vì anh mà xúc động, trong nháy mắt, cảm xúc bị tụt xuống. Nhưng nói thật ra, đã nhiều năm trôi qua như vậy, khổ sở cũng sẽ qua đi, huống hồ Tịch Si Thần lại là người độc lập kiên cường, hai từ này là lúc sau An kiệt vỗ đầu người nào đó tặng cho.

Nhưng là trên thực tế, " kiên cường" của Tịch Si Thần đều là ngụy trang cả, đây là sau này An Kiệt từng chút từng chút khai quật được. Ví dụ, Tịch Si Thần ghét gián, anh cứ nhìn thấy gián là luôn nổi da gà, nhưng, biểu hiện của anh lại là: xoay người thanh lịch, bình tĩnh cười với vợ, " An Kiệt, có con gián." Sau đó, dùng tốc độ bình thường tránh ra, sau khi An Kiệt cầm thuốc để giết xong, lần nào cũng đều cười nhạo người đang chà xát cánh tay ở ngoài cửa, nhưng cũng may là vì thế mà nhà trở nên sạch sẽ, mấy chuyện này một năm sẽ không phát sinh đến lần thứ hai, nếu không chắc chắn anh sẽ phát điên lên, điều này cũng làm cho An Kiệt vì sao Tịch Si Thần tích cực mời người giúp việc theo giờ đến dọn vệ sinh.

Mặc dù Tịch Si Thần sợ độ cao, nhưng cách sợ độ cao của anh cùng người khác lại không giống, người bình thường là đứng ở trên cao nhìn xuống thì sợ,còn anh thì đứng ở trên cao mà nhìn lên thì bị chóng mặt.

Tiếp nữa là, Tịch Si Thần ngửi thấy mùi dầu mè thì sắc mặt xám như tro, trong vòng năm giây sẽ rời khỏi bàn ăn...

Quả thật, An Kiệt đã đem việc thu thập nhược điểm của người nào đó trở thành thú vui.

Một ngày, Tịch Si Thần đi vào phòng làm việc cầm hai quyển sách, đang tính đi ra ngoài thì lại lui về phía bàn gỗ lim, nhìn thấy màn hình máy tính, " Lại là phim kinh dị?"

Người đang cuộn tròn trong chỗ ngồi, thở dài một tiếng, " Thời khắc quan trọng, lập tức hắn sẽ bị lỡ mười hai giờ, sau đó—" Âm thanh mang theo chút quỷ dị mà hưng phấn.

Si Thần không khỏi nghiêng đầu, " Không phải hôm nay em nói muốn đi vào trung tâm mua mấy thứ?"

" Vâng, xem xong em đi."

" Anh tiện đường, đưa em đi."

" Tốt." Hiếm khi không từ chối.

Tịch Si Thần vốn dĩ định đi ra ngoài, nhưng lại không nhịn được nói một câu, " Em không thể xem mấy loại này ít đi một chút sao?"

" Hả? Vì sao?"

Người nào đó không trả lời mà đề nghị," Em có thể xem một bộ phim nghệ thuật."

An Kiệt dùng chuột bấm tạm dừng, hiếm khi mà đang xem phim lại chú ý đến người bên canh, " Anh—"

Tịch Si Thần cười nhẹ, " Anh chỉ gợi ý vậy thôi, em có thể không cần nghe theo."

An Kiệt lắc đầu, " Không phải, Tịch Si Thần, có phải là anh—"

Người nào đó bình tĩnh xoay người đi ra ngoài, " Anh ở dưới chờ em, em xem xong rồi xuống."

An Kiệt đăm chiêu nhìn cửa phòng mở, sau đó xoay người lấy ra một quyển nhật ký ở phía sau giá sách, lấy bút viết: Elvis sợ phim kinh dị? Hỏi chấm, còn phải chờ kiểm nghiệm.

Hôm nay Tịch Si Thần vừa bước vào cửa xông ty đã có người đi đến chúc anh sinh nhật vui vẻ, một đoạn đường đi mà đã nhận được đến hai mươi câu chúc mừng.

Nói thật ra thì anh có chút không muốn thừa nhận mình đã già đi một tuổi. Đi vào văn phòng thấy trên bàn có không ít quà tặng, không khỏi lắc đầu, xem ra anh là một ông chủ rất được lòng nhân viên.

Niên Ngật đẩy cửa đi vào,cầm trên tay một hộp socola to đùng, " Đừng có nghĩ linh tinh, lúc tôi đi lên thì có một em nhân viên nhờ tôi đưa cho cậu." Nhìn đến đống quà tặng trên bàn, than thở hai tiếng, " Chưa thấy người đàn ông nào kết hôn rồi mà vẫn được hâm mộ như vậy."

Tịch Si Thần đã ấn số điện thoại nội bộ bảo thư ký vào xử lý sạch sẽ.

" Buổi tối nếu không có việc gì, đến nhà tôi ăn cơm nhé?"

Niên Ngật gật đầu, nhớ lại mấy năm trước, " Cậu trước kia đến sinh nhật cũng chẳng thèm để ý, bây giờ lại mời người khác đến nhà ăn cơm sinh nhật."

Tịch Si Thần mỉm cười, ngồi xuống xem tài liệu, " Con người luôn thay đổi". Nhìn đến Niên Ngật không có ý định đi ra, " Làm sao?"

" Nói thật, làm một người đàn ông chưa đến ba mươi lăm tuổi, cậu thực sự thành công." Niên Ngật ngồi đối diện anh, hôm nay lại có hứng thú nói chuyện phiếm, " Trẻ tuổi, đẹp trai, giàu có, khiêm tốn, không dính vào scandal."

" Anh nghĩ ở đâu ra mà lắm tính từ vậy?"

" Cậu nên xem nhiều bài báo về mình, tôi đã giảm bớt đi nhiều rồi đấy." Sau đó cảm động lắc đầu. " Nhưng chuyện này không xấu- đợt cậu cùng Lâm Mẫn có chuyện gì vậy? Đi ra ngoài ăn cơm, còn bị người ta chụp ảnh, đây cũng không phải tác phong của cậu."

" Coi như là người quen."

" Không biết vợ cậu có xem mấy tin lá cải này không."

" Cô ấy rất ít khi xem tin tức, kể cả có xem, cũng chỉ cười."

" Hai người thật tin tưởng nhau."

Tịch Si Thần cười thú vị, đây là hình thức hai vợ chồng ở chung với nhau, tình yêu của anh- nham hiểm và ngọt ngào.

Lúc này có người gõ cửa đi vào, dĩ nhiên là nhân viên cửa hàng bán hoa mang hoa đến, một bó hoa hồng trắng to, Tịch Si Thần nhíu mày, nhân viên do dự đi đến chỗ nam diễn viên chính để người ta ký nhận,nói thật ra Tịch Si Thần có chút uể oải, bấm số điện thoại nội bộ hỏi sao lại thế này ( tùy tiện cho người khác tiến vào.)

" Sorry Tịch tổng, đó là—"

Tịch Si Thần không nghe câu sau, bởi vì anh nhìn thấy tờ giấy ở giữa những bông hoa hồng trắng.

( Sinh nhật vui vẻ) nét chữ quen thuộc nhưng xinh đẹp.

Tịch Si Thần cúp điện thoại, nhận lấy tờ giấy ký nhận.

Nhân viên nữ cửa hàng hoa đi ra ngoài, mặt không khỏi đỏ lên, một người đàn ông trưởng thành cười rộ lên có thể gợi cảm như vậy sao?

" Ai tặng?Chậc,gan to thật, dám vẫn tặng hoa hồng?" Niên Ngật nhìn anh cầm tờ giấy vào sổ ghi chép, có chút hiểu rõ.

Tịch Si Thần đem hoa đến bình hoa để cắm.

Hôm nay giữa trưa, Si Thần họp được một nửa, đúng lúc tạm thời nghỉ thì nhận được một tin nhắn.

" Có muốn cùng nhau ăn cơm không?"

Tịch Si Thần dựa vào trên ghế cười " Anh nhiều việc lắm."

Đối phương lập tức nhắn lại, " Vậy thôi, em mấy ngày nay cũng bận."

Si Thần nhíu mày " Em bận cái gì?" vốn dĩ từ đầu định nhắn là, một trợ lý luật sư thì có cái gì để bận? Nhưng nghĩ lại loại lý do thoái thác này không phù hợp với khí chất cao quý của anh.

Kết quả là đối phương có vẻ không có ý định nhắn lại.Si Thần đợi một lúc, cuối cùng nghiêng người dặn dò trợ lý vài câu, đứng dậy rời khỏi phòng họp. Xuống tầng lại nghĩ đến cái gì, quay trở lại văn phòng cầm vài thứ, sau đó đi thong dong đi xuống.Cuối cùng thì hai người bọn họ ai âm hiểm hơn? Nghĩ đến chỉ có người ở trong cuộc là rõ ràng nhất-cam tâm tình nguyện chịu đựng(2).

Chú thích:

(1) (: 三亞; : Sanya) là thành phố cực nam của đảo ,. Dân số: 536.000 (2006). Đây là thành phố lớn thứ hai (sau ) trên đảo. Bức tượng cao 108 m hoàn thành năm 2005 là một trong những bức tượng cao nhất thế giới. và một bãi biển dài 7,5 km nằm phía đông nam của thành phố. (theo wiki)
(2) Cái này bản gốc là 甘之若饴 (Cam chi như di) có nghĩa là chỉ vì làm một việc nào đó, mà cam tâm tình nguyện chịu đựng gian nan, vất vả.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: