Chương 19: Ra mắt
Sau lần bị Hyelin bắt gặp và đe dọa,các cô gái kia cũng không dám gây phiền phức cho Junghwa nữa.Bởi vì họ biết Hyelin nói được sẽ làm được.Hơn nữa họ đều thích Hyelin,không muốn bị cô ghét thêm.Và quan trọng hơn là khi họ nghe những gì Hyelin nói họ đã biết tình cảm của Junghwa giành cho Hyelin sâu đậm cỡ nào.Họ cảm thấy xấu hổ khi hiểu lầm Junghwa.
Năm học cũng chuẩn bị kết thúc.Thời gian trôi đi thật nhanh.Kể từ khi đến được bên nhau cả Junghwa và Hyelin luôn biết trân trọng từng giây phút.Khác với nhiều cặp đôi khác khi yêu nhau,hai người sẽ không có giận dỗi,cãi nhau hay hiểu lầm.Bởi vì tình cảm của hai người giành cho nhau cả hai đều hiểu rõ.Hơn nữa hai người đều nhường nhịn và luôn làm những việc khiến đối phương vui vẻ cảm động.Cả hai chưa từng một lần tranh luận dù là vấn đề rất nhỏ.
Junghwa vốn nhu mì ngoan ngoãn,chuyện gì cô cũng sẽ hỏi ý kiến Hyelin.Mà Hyelin thì luôn chiều ý Junghwa,chuyện gì Junghwa muốn làm cô đều đáp ứng,nếu không thể đáp ứng cô sẽ nói rõ nguyên nhân.Junghwa thông minh hiểu chuyện,tất nhiên sẽ hiểu được.
Ba mẹ Junghwa nhiều lần muốn gặp Hyelin để nói chuyện nhưng Junghwa vẫn chưa muốn.Cô sợ ba mẹ mình làm khó Hyelin,nhưng mà nghỉ hè cũng sắp tới rồi.Junghwa rất muốn cùng Hyelin về lại quê cũ một chuyến,vậy nên cô phải dẫn Hyelin về nhà ra mắt trước.Khi đó ba mẹ cô mới có thể để cô cùng chị ấy về quê.
Hyelin sau khi nghe Junghwa nói ba mẹ em ấy muốn gặp mình thì cũng có chút khẩn trương.Junghwa nói cô chỉ cần biểu hiện như bình thường là được,nhưng Hyelin không chịu.Cô nói.
-"Đi ra mắt ba mẹ vợ,sao có thể đơn giản.Nếu ba mẹ vợ không vừa mắt thì sẽ không cưới được vợ."
Junghwa vừa buồn cười vừa xấu hổ.Cô đấm nhẹ Hyelin rồi nói.
-"Chưa gì đã kêu ba mẹ ngọt xớt.Chị dẻo miệng từ khi nào vậy."
Hyelin cười đáp.
-"Từ khi yêu em."
Junghwa xấu hổ không nói thêm được gì.Với độ khéo miệng và mặt dày thì cô không thể bằng Hyelin.
Sau khi kỳ thi học kỳ kết thúc.Cả Junghwa và Hyelin đều đạt thành tích cao.Ba mẹ Junghwa rất an tâm.Hai cô gái không vì yêu đương mà lơi là việc học.
Trước khi cùng về quê cũ Hyelin đến chào hỏi gia đình Junghwa.Đây là lần gặp mặt chính thức của cô và ba mẹ em ấy cho dù đã từng gặp qua nhiều lần khi còn học cấp ba.
Ba mẹ Junghwa cũng nghe nói nhiều về sự thay đổi của Hyelin nhưng đến khi gặp mặt vẫn không khỏi bị sốc.Hyelin hiện tại rất lễ phép và ngoan ngoãn,không hề giống đứa trẻ ngang ngược hư hỏng của ngày xưa.
Cuộc trò chuyện của mọi người rất vui vẻ.Sau khi ăn cơm xong Junghwa giúp mẹ cô rửa chén.Ba của Junghwa thì cùng Hyelin trò chuyện.Ba của Junghwa nói với Hyelin.
-"Cháu có biết tại sao chúng ta không phản đối tình cảm của hai đứa không."
Hyelin đáp.
-"Cháu không biết.Junghwa không chịu nói."
Ba Junghwa thở dài nói.
-"Làm cha mẹ ai cũng mong con mình có cuộc sống bình thường và hạnh phúc.Ta và mẹ Junghwa sau khi biết nó đi thích con gái thì cũng hết sức tức giận,chúng ta cũng phản đối kịch liệt.Ngày đó Junghwa mới học lớp 11 nhưng con bé đã rất kiên quyết.Dù chúng ta có khuyên nhủ thế nào nó cũng không chịu.Ta còn từng tức giận mà đánh nó nhưng nó cũng không chịu thua.Sau đó ta không cho nó tới trường nữa,vì chuyện đó Junghwa bỏ ăn bỏ uống chút nữa thì mất mạng.Chúng ta cuối cùng đành phải thõa hiệp.Nhưng sau đó chúng ta biết được Junghwa thích cháu mà cháu lại không hề để tâm đến con bé.Vì vậy ta mới quyết định chuyển công tác và đưa Junghwa đi khỏi miền quê ấy hi vọng nó quên cháu đi để tìm lại cuộc sống bình thường như người ta.Nhưng sau đó ta nhận ra Junghwa vẫn luôn nhớ đến cháu.Con bé rất hay ngồi trước máy tính xem hình của cháu.Có đôi lúc sẽ im lặng mà khóc.Ta thực sự rất đau lòng.Cũng may cháu lại xuất hiện,kể từ ngày có cháu bên cạnh Junghwa sống rất vui vẻ.Bởi vậy ta không phản đối tình cảm của cháu và con bé.Ta chỉ mong cháu hãy yêu thương con bé nhiều hơn để cuộc sống của Junghwa từ nay trở đi sẽ luôn vui vẻ hạnh phúc."
Hyelin vô cùng xúc động khi biết được chuyện này.Cô càng thấy mình phải yêu Junghwa nhiều hơn,nhiều hơn nữa thì mới xứng đáng với tình yêu của em ấy giành cho mình.Cô nói với ba Junghwa.
-"Chú yên tâm.Cháu hứa từ nay về sau sẽ không để Junghwa phải đau lòng thêm nữa.Cháu sẽ làm tất cả để em ấy hạnh phúc."
Ba Junghwa gật đầu nói.
-"Ta tin cháu.Nhưng gia đình cháu thì sao?"
Hyelin đáp.
-"Ba mẹ và em gái cháu đều rất quí Junghwa.Cả nhà cháu đều biết cháu là vì Junghwa nên mới có ngày hôm nay,ba mẹ cháu cũng từng nói họ cũng không phản đối chuyện này.Cũng như cô chú,ba mẹ cháu chỉ hi vọng cháu được hạnh phúc."
Ba Junghwa cũng nói.
-"Được vậy thì ta an tâm rồi.Hạnh phúc của Junghwa ta giao cho cháu."
Hyelin cười đáp.
-"Cám ơn chú.Cháu nhất định không khiến chú thất vọng."
Junghwa và mẹ cô đi ra,mẹ Junghwa liền cười nói.
-"Hai chú cháu đang trò chuyện gì vui vẻ vậy?"
Ba Junghwa liền đáp.
-"Đang cùng con rể bàn chuyện hạnh phúc của con gái."
Junghwa thấy ba mình nói vậy liền xấu hổ vô cùng.Cô đỏ mặt phụng phịu.
-"Ba...Ba sao có thể?"
Ba Junghwa lại trêu ghẹo cô.
-"Thế ra Junghwa không muốn gả cho Hyelin hả.Vậy để ba rút lại ý này.Tiếc quá Hyelin là con rể mà ba rất thích."
Junghwa giận dỗi nói.
-"Con ghét ba."
Sau đó liền bỏ chạy lên phòng,mẹ Junghwa liền nói.
-"Anh lại trêu Junghwa rồi."
Sau đó bà nói với Hyelin.
-"Cháu lên phòng chơi với Junghwa đi,con bé lại xấu hổ đấy mà."
Hyelin lễ phép chào ba mẹ Junghea rồi đi theo Junghwa lên lầu.Hôm nay Heeyeon sang chỗ Solji chơi nên trong phòng chỉ có mình Junghwa.
Hyelin gõ cửa hai cái thì Junghwa mở cửa,khuôn mặt em ấy còn đỏ ửng vì xấu hổ nên rất đáng yêu.Hyelin cười khẽ rồi ôm Junghwa vào lòng sau đó lại vờ như buồn bã nói.
-"Thì ra em thực sự không muốn gả cho chị.Chị phải làm sao đây."
Junghwa biết mình lại bị trêu đùa nên liền tức giận nói.
-"Hyelin chị cũng muốn trêu trọc em nữa.Em ghét chị."
Hyelin bật cười vội nói.
-"Chị biết sai rồi,chị không dám nữa."
Junghwa tuy đã hết giận nhưng vẫn giả bộ không nói chuyện.Hyelin cười cười khẽ vuốt tóc Junghwa rồi in lặng ngắm nhìn căn phòng của Junghwa.Đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy căn phòng của em ấy.
Junghwa biết Hyelin đang quan sát căn phòng của mình thì cũng hơi ngượng ngùng.Dù là căn phòng khá sạch sẽ nhưng mà cô vẫn cảm thấy lo lắng.Chỉ khi nhận ra Hyelin có vẻ yêu thích căn phòng thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Hyelin đi đến bàn học của Junghwa,cô nhìn qua một lượt sách vở.Áng mắt dừng lại ở một khung ảnh nhỏ,cô nhận ra tấm ảnh này,đây là tấm ảnh Junghwa đã xin cô chụp chung trong ngày tổng kết năm học.Trong ảnh cô còn hôn lên má em ấy.
Hyelin cầm khung hình lên rồi quay sang Junghwa.Thấy Junghwa đang bối rối nhìn mình thì cô cười khẽ.Cô quay lại ngồi xuống cạnh Junghwa sau đó nói.
-"Nếu chị biết có ngày hôm nay thì ngày đó sẽ chụp thật nhiều ảnh cùng em."
Junghwa đáp.
-"Chúng ta không thể biết trước tương lai của mình.Nếu biết trước sẽ có ngày hôm nay có lẽ em đã không biết gìn giữ tình cảm của mình giành cho chị."
Hyelin cũng không biết nói gì cả.Cô biết rằng tình cảm của Junghwa giành cho mình rất sâu sắc,nhưng nó sâu đến bao nhiêu chỉ sợ cô vẫn chưa nhìn thấu.Cô chỉ hiểu rằng càng hiểu hơn về Junghwa cô càng biết em ấy yêu mình nhiều hơn.Cô lại càng nhủ với bản thân phải xứng đáng với tình yêu của em ấy
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro