Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phiên ngoại (3)

- Duyên à, hôm nay...em không đi làm sao? - Khánh Vân có chút e dè nhìn vợ mình đang ngồi ở bàn tính tiền.

- Bà xã à, hôm nay không có việc gì bận ở công ty nên em đã xin chị Thủy cho nghỉ một ngày, để đến đây trông chừng chị! - ba chữ cuối, đột nhiên Kim Duyên nhấn mạnh, tay còn ghì chặt cây viết đến muốn gãy kia. Khánh Vân vô thức nuốt nước bọt, hy vọng số phận của mình sẽ không thảm như cây viết đó.


Mọi người đều vào vị trí của mình, ổn định công việc rồi mở cửa tiệm.


Kim Duyên gần đây cảm thấy bản thân cũng có chút đam mê thời trang nên rất hay vẽ vời ra những bộ trang phục rồi đưa Mâu Thủy xem. Mâu Thủy cũng có chỉnh sửa đôi chút, dặn dò Kim Duyên cần thêm chi tiết này nọ rồi đưa em mang về, còn không quên tặng em một lời khen. Được khen cơ mà, ai lại không thích, mà Kim Duyên càng được khen thì càng muốn làm. Và như bây giờ, em cũng đang ngồi ở một góc bàn mà vẽ, không để ý đến xung quanh.


- Duyên nè, em có muốn uống nước hay ăn gì đó không? - Khánh Vân thấy Kim Duyên cứ mải mê vẽ, thậm chí còn giữ nguyên tư thế đó cả tiếng đồng hồ rồi.


- Ưm...không cần đâu. Chị cứ đi làm việc của chị đi, đừng quan tâm đến em. - Kim Duyên không nhìn lấy Khánh Vân một lần, trong đầu vẫn còn suy ngẫm về bản vẽ trước mặt.


- Vậy cần gì thì cứ nói chị nha.


Khánh Vân thấy Kim Duyên không để ý đến mình thì có hơi buồn một chút, nhưng rồi cũng để không gian cho em làm việc.


- Sao hôm nay em ấy ở đây vậy? - Mỹ Nhân kéo Khánh Vân lại mà hỏi nhỏ.


- Không có gì đâu. Kim Duyên muốn qua chơi thôi.


*Kíng koong*

Tiếng chuông ở trước cửa vang lên. Một cô gái với vẻ ngoài vô cùng sang trọng và quyến rũ bước vào. Mái tóc của cô nàng bồng bềnh lại đen nhánh, chiếc váy màu kem lại ôm sát cơ thể, để lộ đôi chân dài lại mượt mà.

- Hey, khách quen của mày tới kìa. - Mỹ Nhân huých vai Khánh Vân.

Không chỉ Mỹ Nhân, mà các nhân viên trong cửa tiệm đều biết cô nàng này, mỗi lần đến đây đều muốn Khánh Vân ra tiếp đón. Khánh Vân cũng vì cô ấy là người mang lại lợi nhuận rất nhiều cho cửa hàng, vả lại, khách hàng là Thượng Đế cơ mà, Khánh Vân rất hồ hởi mà đón tiếp. Một điều nữa, Khánh Vân không thích tiếp xúc với nữ nhân khác quá lâu, vì Kim Duyên không thích! Mà Kim Duyên không thích thì có cho mười cái mạng, Khánh Vân cũng không dám làm.

- Xin chào quý khách! Hôm nay bên cửa tiệm của chúng tôi có mẫu mới. Cô có muốn xem không? - Mỹ Nhân biết có Kim Duyên ở đây, Khánh Vân sẽ không dám đón tiếp vị khách này.

- Chị dẫn tôi đi xem mẫu mới bên chị đi. - cô gái đó trực tiếp ngó lơ Mỹ Nhân, đi đến Khánh Vân đứng bên cạnh mà nói.

Khánh Vân còn đang đứng ngơ ra đó thay cho Mỹ Nhân thì bị kêu, liền khôi phục tâm trí mà dẫn cô gái đó đi xem đồ.


'Chảnh *** thật!' - Mỹ Nhân khinh bỉ trong lòng một phen, nhưng rồi bỗng dưng cô nở một nụ cười.


'Để tôi xem, cô còn dáng vẻ đó được bao lâu!'


Mỹ Nhân mon men lại gần bàn làm việc, ngay chỗ Kim Duyên đang ngồi vẽ.

- Duyên! Duyên! - Mỹ Nhân khều khều em.

- Hửm? Có chuyện gì vậy chị Nhân? - Kim Duyên còn đang bận xoá vài chi tiết nên không nhìn Mỹ Nhân. Chả hiểu tâm trạng làm sao mà cứ vẽ không ra một tiểu tiết.

- À thì, người vợ trong 'hủ nếp' của em đang bị một 'con chuột bạch' mang đi rồi kìa. - Mỹ Nhân nói bóng nói gió.

*Nếp ở đây vừa mang nghĩa là hạt nếp để nấu xôi, còn là nề nếp nữa nha ;))))


- Cái gì!? - Kim Duyên nghe vậy thì ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn cửa tiệm một hồi, không khó để thấy được Khánh Vân.



- Tốt nhất em nên biết giữ bình tĩnh, sau đó mới có thể giữ nó được. Vị khách đó, là khách hàng VIP của cửa tiệm đó. - Mỹ Nhân gằng giọng, nói nhỏ để chỉ có hai người nghe.



- Chị không cần phải lo lắng. Em tự biết cách để giữ chị ấy. - Kim Duyên nói rồi, đứng phăng dậy mà đi đến chỗ của họ.



'Để tôi xem, cô có thể làm gì được Kim Duyên!' - Mỹ Nhân đứng ở bên trong xem cuộc vui. Cũng may, tiệm đang không có khách, có cô ta vào để làm náo động không khí một chút. Vậy, Mỹ Nhân có nên cảm ơn cô ta không nhỉ?



- Còn mẫu nào khác không?


- À, bên cửa tiệm chúng tôi...


- Còn một mẫu nữa.


Kim Duyên ngắt ngang lời Khánh Vân, đi đến bên cạnh cô, tay nắm lấy tay cô rồi đưa mắt nhìn người nọ.



'Đã hết rồi cơ mà?' - Khánh Vân quay sang, có chút khó hiểu nhìn em.



'Cứ để đó cho em!' - Kim Duyên nháy mắt với cô.



Cô gái đó thấy hai người liếc mắt đưa tình với nhau như vậy thì trong lòng khó chịu. Cô ta để ý Khánh Vân ngay từ khi cửa tiệm này đi vào hoạt động. Không biết ở Khánh Vân có điểm gì thu hút mà lại khiến cô ta muốn tiếp cận, muốn 'dụ dỗ' thử một lần. Cô ta đúng là thích nữ nhân, thêm việc gia đình cô ta hậu thuẫn đằng sau nên muốn gì thì được cái đó, và điều đó làm cô ta trở nên kiêu ngạo và ra dáng một đại công chúa. Vừa nhìn thấy Khánh Vân thì cô ta lại có ý niệm muốn lại gần. Nhưng thật xui xẻo, hôm nay Kim Duyên cũng có mặt ở đây.


- Bên chúng tôi có một mẫu rất đẹp, nhưng không thể bán được.


- Tại sao lại không thể bán được?


- Mẫu đó không phải là mẫu quần áo, cũng không phải là thiết kế về trang phục như cô mong muốn. Mà là, mẫu nhẫn cưới của chúng tôi!


Kim Duyên nói rồi, giơ tay đeo nhẫn của mình lên, đồng thời cầm tay cô mà giơ lên. Hai chiếc nhẫn giống nhau, lại sáng bóng, ẩn trong đó còn là tên của đối phương được khắc trong nhẫn cưới của nhau.


Kim Duyên rất vui vẻ khi thấy cô ta đứng trơ người ra, lại ú ớ không nói được lời nào.


- Thế nên là, xin cô đừng bao giờ có ý định tiếp cận chị ấy nữa. Chị ấy đã là vợ của tôi rồi! Muốn tìm người, xin mời đi ra chỗ khác mà tìm!


- Cô...cô! - cô ta chỉ vào mặt Kim Duyên.


- Ấy ấy, chúng ta đều là người văn minh lịch sự, khi nói chuyện không nên chỉ vào mặt nhau như vậy. - Kim Duyên đưa tay lên, hạ ngón tay đang chỉ của cô ta xuống rồi nói.


- Vợ sao? Chỉ dựa vào mấy chiếc nhẫn này mà lại nói là vợ của cô? Đang lừa con nít hả? Nhẫn cũng có thể bạn bè đeo đôi cũng được mà.


- Oh, cô không tin chị ấy là vợ tôi?



Kim Duyên bị khiêu khích, không kiêng dè có người trước mặt, cũng không ngại đây là cửa tiệm mà kéo Khánh Vân lại, đối mặt với mình mà hôn cô. Khánh Vân trố mắt, nhưng Kim Duyên đã kéo tay cô đặt lên eo em, tay em cũng câu lấy cổ của cô, kéo nụ hôn vào sâu thêm.


- Cô có thấy, bạn bè nào mà hôn nhau như vậy chưa? - Kim Duyên từ từ buông Khánh Vân ra, giọng nói thách thức hướng đến cô gái đó.


Cô ta vì giận đến đỏ mặt, dậm chân mà đi ra khỏi cửa tiệm.


- Duyên, em làm vậy, lỡ như doanh thu bị lỗ thì làm sao đây? - Khánh Vân tuy là trách em, nhưng giọng lại ôn nhu, tay còn vuốt lại tóc em.


- Doanh thu lỗ vốn còn đỡ hơn là lỗ mất một người vợ!


- Haha! Hay lắm! Không hổ danh là Kim Duyên! - Mỹ Nhân từ đằng sau đi đến, vỗ tay khen ngợi không ngớt.




----------------------------

Không biết khi nào mình mới chính thức end được nữa :')))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro