Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7: Hận Thiên.

Trong hang động sâu thẳm, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới, một cơ thể hoàn mỹ đang dần lấy lại sự sống. Hắn đã được tái sinh từ tro tàn của sự tuyệt vọng, được đúc nặn từ ý chí của Ma Thần và được nuôi dưỡng bằng sự oán hận tinh thuần nhất. Nhưng trước khi cơ thể này có thể thực sự thuộc về hắn, hắn phải đối mặt với kẻ thù cuối cùng, cũng là kẻ thù dai dẳng nhất: chính bản thân hắn trong quá khứ.

Trong thức hải đen kịt như mực, một cuộc đối thoại câm lặng đang diễn ra.

Một bên là Hận Thiên, một ý thức lạnh lẽo, sắc bén như dao, được bao bọc bởi ma khí cuồn cuộn. Một bên là một bóng ma bạch y, dung mạo giống hệt chàng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự bi thương và níu kéo. Đó là Lãnh Hàn Phong, là chút thiện lương cuối cùng, là "tâm ma" của hắn bây giờ.

"Ngươi định làm gì?" - Bóng ma Lãnh Hàn Phong lên tiếng, giọng nói không phải âm thanh mà là một sự rung động của linh hồn. "Con đường này... không phải là đạo của chúng ta."

Hận Thiên cười khẩy, một nụ cười vô thanh nhưng đầy sự mỉa mai. "Đạo của chúng ta ư? Đạo của ngươi đã dẫn đến đâu? Nó dẫn đến sự phản bội, sự sỉ nhục, và một cái chết không ai nhớ tới. Đạo của ngươi là một con đường thất bại."

"Đó là vì lòng người hiểm ác, không phải vì đạo của chúng ta sai," Lãnh Hàn Phong phản bác yếu ớt. "Hạo Nhiên Kiếm Đạo của chúng ta là để bảo vệ kẻ yếu, để duy trì chính khí trong trời đất..."

"Bảo vệ?" - Hận Thiên cắt ngang, giọng điệu trở nên tàn nhẫn. "Ngươi bảo vệ tông môn, rồi tông môn vứt bỏ ngươi. Ngươi bảo vệ người ngươi yêu, rồi người ngươi yêu im lặng nhìn ngươi bị sỉ nhục. Ngươi bảo vệ những đệ tử vô tội, để rồi sự hy sinh của ngươi bị xóa sổ khỏi lịch sử, trở thành vinh quang cho kẻ khác. Ngươi nói cho ta nghe đi, sự bảo vệ của ngươi có ý nghĩa gì?"

Bóng ma Lãnh Hàn Phong im lặng, không thể trả lời.

"Ngươi thấy không?" Hận Thiên tiếp tục áp đảo. "Ngươi quá ngây thơ. Ngươi cho rằng chỉ cần mình quang minh chính đại, thì trời đất sẽ không phụ mình. Nhưng ngươi đã sai. Thế giới này không vận hành bằng đạo lý, nó vận hành bằng sức mạnh và ý chí. Ý chí muốn vươn lên của Diệp Trần đã thắng ý chí muốn bảo vệ sự hoàn mỹ giả tạo của ngươi. Ngươi không chỉ là một kẻ thất bại, ngươi còn là một tên ngu xuẩn."

Từng lời, từng chữ của Hận Thiên như những mũi dao độc, đâm thẳng vào trái tim của bóng ma bạch y, khiến nó run rẩy và mờ nhạt đi.

"Ta sẽ không để sự ngu xuẩn của ngươi hủy hoại ta một lần nữa," ý thức của Hận Thiên trở nên lạnh lẽo và kiên định. "Ngươi là quá khứ, là tâm ma, là sự yếu đuối của ta. Từ nay về sau, ngươi sẽ bị xiềng xích lại dưới vực sâu của thức hải này. Còn ta, ta sẽ mang một cái tên mới, một cái tên được khắc bằng sự oán hận đối với cái Thiên Đạo đã sắp đặt nên bi kịch này."

"Ta... là Hận Thiên."

Hai chữ đó như một lời tuyên án tử hình. Bóng ma Lãnh Hàn Phong gào lên một tiếng cuối cùng trong tuyệt vọng, rồi bị vô số xiềng xích ma khí đen kịt trói chặt, kéo sâu xuống bóng tối vô tận của thức hải. Tâm ma đã bị trấn áp. Con người mới đã hoàn toàn làm chủ.

Hận Thiên mở mắt. Đôi mắt đỏ thẫm như máu không còn một gợn sóng cảm xúc. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang động.

Thế giới của Man Hoang hiện ra. Một vùng cao nguyên cằn cỗi, đất đai nứt nẻ, bầu trời vàng đục. Nhưng trong mắt Hận Thiên, thế giới này lại vô cùng sống động. Nghịch Thiên Ma Đạo Linh Căn cho phép hắn cảm nhận được những thứ mà người thường không thể. Hắn "thấy" được sự oán giận của mặt đất, "nghe" được tiếng gào thét của những linh hồn ma thú đã chết, và "hít thở" được luồng năng lượng hỗn loạn, hung bạo trong không khí. Nơi đây, đối với tu sĩ chính đạo là địa ngục, nhưng đối với hắn, lại là thiên đường.

Vài con ma thú bị thu hút bởi khí tức của hắn, chúng lao đến. Hắn chỉ đứng yên, quan sát chúng bằng một ánh mắt lạnh lùng của một nhà nghiên cứu. Một con Cự Hùng Ma Hóa Hồn Cung Cảnh, thân thể to lớn, sức mạnh kinh người. Vài con Sói Ảnh Linh Hải Cảnh, tốc độ cực nhanh, di chuyển như bóng ma.

Hắn muốn thử nghiệm.

Khi con Cự Hùng lao đến, hắn không lùi mà tiến, thân hình khẽ lướt qua như một chiếc lá trong gió. U Ảnh Ma Bộ. Đây là thân pháp cũ của chàng, nhưng được ma khí thúc đẩy, trở nên quỷ dị và khó lường hơn gấp bội. Hắn dễ dàng né được cú vồ của con gấu, đồng thời ngưng tụ ma khí trong tay, biến thành một thanh hắc kiếm.

Kiếm pháp của hắn vẫn mang theo bóng dáng của Hạo Nhiên Kiếm Quyết năm xưa. Vẫn là sự chính xác, sự hiệu quả đến từng chi tiết. Nhưng không còn sự quang minh, chỉ còn lại sự tà dị và chết chóc. Một đường kiếm lướt qua, không phải chém vào cổ, mà là cắt đứt gân chân sau của con gấu, khiến nó gầm lên đau đớn và ngã khụy xuống.

Hắn không giết nó ngay. Hắn lướt quanh nó, thỉnh thoảng lại vung một kiếm, tạo ra những vết thương không chí mạng. Hắn đang quan sát. Quan sát sự sợ hãi, sự tức giận, sự tuyệt vọng của con thú. Hắn muốn xem những cảm xúc đó ảnh hưởng đến tinh huyết và sinh mệnh lực của nó như thế nào. Đây là một cuộc thí nghiệm tàn nhẫn.

Lũ Sói Ảnh thấy vậy, định lao vào tấn công. Nhưng Hận Thiên chỉ liếc mắt nhìn chúng. Một luồng uy áp tinh thần mang theo ma tính kinh người tỏa ra. Lũ sói khựng lại, bản năng sinh tồn khiến chúng run rẩy, rồi quay đầu bỏ chạy.

"Muốn chạy?" Hận Thiên cười khẩy. Hắn không đuổi theo, chỉ khẽ búng tay. Vài giọt máu của con Cự Hùng trên mặt đất bỗng nhiên hóa thành những mũi kim đen, bay đi với tốc độ kinh hoàng, găm chính xác vào đầu của lũ sói, giết chết chúng ngay lập tức.

Sau khi đã thỏa mãn với thí nghiệm của mình, Hận Thiên mới đặt tay lên đầu con Cự Hùng đang thoi thóp. Thôn Phệ Ma Công được kích hoạt. Hắn không chỉ hấp thụ năng lượng, mà còn đọc được những ký ức hỗn loạn cuối cùng của nó: hình ảnh về một hang ổ, về một con đầu đàn mạnh mẽ hơn.

Chỉ trong chốc lát, tất cả ma thú trong khu vực đều biến thành xác khô. Hận Thiên đứng giữa chúng, cảm nhận tu vi Thần Thông Cảnh Đỉnh Phong của mình được củng cố thêm một chút. Hắn không cảm thấy ghê tởm hay tội lỗi. Chỉ có sự lạnh lẽo của lý trí. Giết chóc để mạnh lên, đó là quy luật cơ bản nhất. Lãnh Hàn Phong cũ đã không hiểu điều đó, nên hắn đã chết. Hận Thiên sẽ không lặp lại sai lầm đó.

Hai tháng tiếp theo là một cuộc lột xác hoàn toàn.

Hận Thiên không lang thang vô định. Hắn dùng trí tuệ của một Đại Thánh để lập ra một kế hoạch tu luyện hoàn hảo. Hắn chiếm lấy hang ổ của con Cự Hùng Ma Hóa, biến nó thành căn cứ tạm thời.

Mỗi ngày, hắn đều đi săn. Nhưng không phải là tàn sát bừa bãi. Hắn chọn lọc con mồi, nghiên cứu điểm yếu của chúng, rồi ra tay một cách nhanh gọn và hiệu quả nhất. Hắn dùng kinh nghiệm kiếm đạo vô song của mình để cải tiến ma công. Hắn nhận ra, ma khí tuy bá đạo nhưng lại thiếu sự tinh tế. Hắn bắt đầu dung hợp sự chính xác của kiếm đạo vào việc điều khiển ma khí.

Hắn đã biến "Hạo Nhiên Bất Động Sơn", một chiêu phòng ngự chính trực, thành "Vạn Ma Bất Xâm Thể", một lớp ma khí bao bọc cơ thể, không chỉ phòng ngự mà còn có thể ăn mòn và thôn phệ sức mạnh của đối thủ.

Hắn không ngừng chiến đấu, không ngừng thôn phệ, không ngừng mạnh lên. Tâm ma Lãnh Hàn Phong trong thức hải ngày càng mờ nhạt, sự do dự cuối cùng cũng biến mất. Hắn đã hoàn toàn chấp nhận con người mới của mình, một con người được định hình bởi sự tàn nhẫn và lý trí tuyệt đối.

Vào cuối tháng thứ hai, sau khi tích lũy đủ năng lượng, hắn quyết định đột phá. Con mồi cuối cùng của hắn là một con Cửu U Ma Mãng, bá chủ của cả vùng cao nguyên này, có tu vi đã chạm đến ngưỡng Bán Bộ Đại Năng.

Trận chiến đó là một bản giao hưởng của trí tuệ và sức mạnh. Hắn không đối đầu trực diện, mà dùng U Ảnh Ma Bộ để né tránh, dùng kiếm khí ma hóa để quấy nhiễu, dùng địa hình để đặt bẫy. Sau ba ngày vờn con mãng xà khổng lồ, khi nó đã kiệt sức và tức giận đến mất khôn, hắn mới lộ diện.

Hắn đã dùng một chiêu "Hắc Nguyệt Ma Lâm" hoàn toàn mới, một chiêu kiếm mang theo tất cả sự lĩnh ngộ của mình trong hai tháng qua, chém đứt đầu con ma thú.

Khi hắn thôn phệ toàn bộ tinh nguyên của nó, năng lượng trong cơ thể hắn đã đạt đến cực hạn. Ma Đạo chi cơ rung lên, một cột ma khí đen kịt từ người hắn phóng thẳng lên trời. Không có dị tượng kinh thiên, chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Toàn bộ ma khí trong phạm vi mười dặm bị hút sạch vào cơ thể hắn trong nháy mắt.

Khi mọi thứ lắng xuống, Hận Thiên mở mắt ra. Khí tức của hắn đã hoàn toàn lột xác. Hoàn hảo, viên mãn, không một kẽ hở.

Hắn đã đột phá, bước vào Thần Thông Cảnh Đại Viên Mãn.

Đứng trên đỉnh núi cao, Hận Thiên biết rằng, thời gian ẩn mình trong Man Hoang đã kết thúc. Sức mạnh này đã đủ để hắn bắt đầu bước đầu tiên trong kế hoạch của mình.

Hắn nhìn về phía chân trời. Nơi đó, có một điểm sáng le lói của con người. Một thị trấn.

Hận Thiên mỉm cười, một nụ cười không có chút hơi ấm. Trong mắt hắn, thị trấn đó không phải là một nơi để trở về.

Nó là một bàn cờ. Và hắn, đã sẵn sàng để đặt xuống quân cờ đầu tiên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro