Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15: Bữa Tiệc Trong Bóng Tối

Bên trong cỗ xe ngựa sang trọng của Lý gia, không khí im lặng đến ngột ngạt. Tấm Kiếm Lệnh bằng bạch ngọc nằm im lìm trong một chiếc hộp gấm, tỏa ra kiếm khí tinh thuần, nhưng lại không thể xua tan đi sự lạnh lẽo đang bao trùm. Liễu Nhi ngồi im như một pho tượng băng, hai tay đặt trên đùi, chờ đợi mệnh lệnh.

Hận Thiên, trong dung mạo của Lý Thiên Phàm, nhắm hờ mắt, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành xe. Hắn đang xem lại toàn bộ vở kịch trong đầu. Màn diễn ở buổi đấu giá đã rất hoàn hảo. Hắn đã thành công xây dựng hình ảnh một Lý Thiên Phàm "lột xác", đầy tham vọng và quyết đoán, một kẻ sẵn sàng vung tiền để có được cơ duyên. Hình ảnh này rất quan trọng. Nó sẽ là lời giải thích hợp lý nhất cho những gì sắp xảy ra.

Một công tử bột vừa dốc cạn gia tài để có được một tấm vé lên trời, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của vô số kẻ tham lam.

Đây chính là cái kết mà hắn đã chuẩn bị sẵn cho vai diễn "Lý Thiên Phàm".

Hắn mở mắt ra, trong đôi mắt không có chút cảm xúc nào. Hắn dùng giọng điệu kiêu ngạo, ra lệnh của Lý Thiên Phàm, gõ nhẹ lên vách xe.

"Lão Trương, đừng về phủ."

Người đánh xe ở bên ngoài, một lão bộc trung thành của Lý gia có tu vi Hồn Cung Cảnh, khẽ giật mình. "Công tử? trời đã tối, chúng ta không về phủ thì đi đâu ạ?"

"Ta có việc cần xử lý. Ngươi cứ đi theo con đường phía Tây, ra khỏi thành. Đến khu rừng Hắc Phong thì dừng lại." Giọng Hận Thiên không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào.

"Nhưng... nhưng nơi đó rất hoang vắng, lại gần nơi ma thú hoạt động..." Lão Trương có chút lo lắng.

"Nhiều lời. Cứ đi đi. Có bản công tử ở đây, ngươi sợ cái gì?" Hận Thiên hừ lạnh.

Lão Trương không dám nói thêm, chỉ có thể đánh xe chuyển hướng, đi về con đường ngày càng vắng vẻ. Cỗ xe ngựa xa hoa dần rời xa ánh đèn của Lâm Giang Thành, chìm vào trong bóng tối của màn đêm.

Bên trong xe, Hận Thiên nhìn Liễu Nhi. "Chuẩn bị đi. Vở kịch sắp hạ màn rồi."

Liễu Nhi khẽ gật đầu, ma khí hệ Thủy lạnh lẽo trong người cô bắt đầu vận chuyển một cách âm thầm.

Cỗ xe đi vào một đoạn đường mòn giữa rừng, cây cối hai bên um tùm, che khuất cả ánh trăng. Lão Trương ghìm ngựa lại. "Công tử, đã đến bìa rừng Hắc Phong rồi ạ."

"Được rồi."

Cánh cửa xe mở ra. Hận Thiên bước xuống. Lão Trương vừa quay đầu lại định hỏi xem công tử định làm gì, đã thấy một bàn tay đặt lên vai mình. Bàn tay đó không dùng sức, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh lẽo đến rợn người.

"Công tử, ngài..."

Đó là những lời cuối cùng của lão. Thôn Phệ Ma Công được kích hoạt. Lão bộc trung thành thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng, toàn bộ sinh mệnh lực và tu vi Hồn Cung Cảnh đã bị hút sạch, biến thành một cái xác khô quắt, ngã gục trên ghế lái.

Hận Thiên lạnh lùng kéo cái xác xuống, ném sang một bên. Hắn không có chút tội lỗi nào. Trong ván cờ của hắn, tất cả những ai không phải là quân cờ của hắn, đều là kẻ địch hoặc chướng ngại vật cần phải bị loại bỏ.

Đây chính là sân khấu mà hắn đã chọn. Một nơi hoang vắng, đủ để dàn dựng một vở kịch hoàn hảo.

"Bắt đầu đi." Hắn ra hiệu cho Liễu Nhi.

Hắn bắt đầu màn trình diễn của mình. Đầu tiên, hắn truyền một luồng ma khí hỗn tạp, hung bạo vào không khí xung quanh. Đây không phải là ma khí tinh thuần của hắn, mà là loại ma khí cấp thấp, đầy rẫy sát khí và sự hỗn loạn mà hắn đã phân tích được từ những tên ma tu lang thang trong ký ức của Lang Vô Hối. Hắn dùng ma khí đó ăn mòn vài chỗ trên cỗ xe, tạo ra những vết cháy xém, dấu hiệu của một trận chiến ác liệt.

Tiếp theo, là phần quan trọng nhất: tạo ra xác giả.

Đây là một bí thuật cao cấp của ma đạo: Huyết Nhục Hóa Hình. Hắn lấy ra những bộ y phục của Lý Thiên Phàm và thị nữ mà hắn đã chuẩn bị từ trước, nhỏ lên đó vài giọt máu của lão Trương. Hắn lẩm nhẩm chú ngữ, hai tay kết ấn. Ma khí từ lòng đất bốc lên, hòa cùng bùn đất, lá cây và những giọt máu kia, bắt đầu ngưng tụ lại.

Hai khối bùn đất từ từ biến đổi, hình thành nên hình dáng con người. Dưới sự điều khiển tinh vi của Hận Thiên, chúng có được dung mạo của Lý Thiên Phàm và thị nữ. Nhưng đó là những dung mạo đã bị bóp méo bởi sự sợ hãi tột độ, làn da thì khô quắt, đen kịt, giống hệt như những nạn nhân bị ma công hút cạn tinh khí. Hắn thậm chí còn tạo ra những vết thương giả trên hai cái xác, mô phỏng một cuộc chống cự yếu ớt trước khi chết.

Cuối cùng, hắn đặt ba cái xác – một thật hai giả - ở những vị trí đã được tính toán kỹ lưỡng. Lão Trương chết trên ghế lái, bị giết đầu tiên. "Lý Thiên Phàm" và "thị nữ" thì ngã gục bên cạnh cửa xe đang mở, tay vẫn còn đang trong tư thế phòng ngự. Chiếc hộp gấm đựng Kiếm Lệnh thì bị vứt lăn lóc ở một bên, đã trống rỗng.

Một hiện trường giả hoàn hảo đã được dựng lên. Nó kể một câu chuyện vô cùng rõ ràng: Công tử Lý Thiên Phàm, sau khi có được bảo vật, đã bị một ma tu mạnh mẽ theo dõi và tập kích trên đường về. Cả chủ lẫn tớ đã chống cự nhưng vẫn bị giết hại, Kiếm Lệnh đã bị cướp đi.

Câu chuyện này sẽ nhanh chóng lan đến tai Lý gia. Họ sẽ dốc toàn lực truy lùng "hung thủ ma tu". Sự hỗn loạn này sẽ che giấu hoàn hảo sự biến mất của Lý Thiên Phàm thật, và cũng cắt đứt mọi mối liên hệ giữa tấm Kiếm Lệnh thật và thân phận của Liễu Nhi.

"Hoàn mỹ," Hận Thiên lẩm bẩm, hài lòng với tác phẩm của mình. Hắn đã biến một vụ giết người thành một quân cờ, khuấy động cả bàn cờ ở Lâm Giang Thành.

Hắn quay sang Liễu Nhi, người đã im lặng quan sát tất cả. Sự tàn nhẫn và tính toán của sư tôn khiến cô càng thêm kính sợ.

Hận Thiên lấy ra tấm Kiếm Lệnh thật, đưa cho cô. "Cầm lấy. Đây là con đường của ngươi."

Liễu Nhi nhận lấy, cảm nhận được kiếm khí tinh thuần từ nó.

"Tấm lệnh bài này được luyện hóa bằng một tia kiếm ý của một trưởng lão Vô Cực Kiếm Tông," hắn giải thích. "Chỉ cần ngươi truyền linh lực vào, nó sẽ tự động kích hoạt một trận pháp dịch chuyển tức thời, đưa ngươi thẳng đến Kiếm Môn của bọn họ, nơi dành riêng cho các đệ tử được đề cử đặc biệt."

Hắn nhìn sâu vào mắt cô. "Từ bây giờ, chúng ta chia cách. Ngươi là Dạ Tuyết, một thiên tài có cơ duyên lớn, được một vị cao nhân tặng cho Kiếm Lệnh. Ta là Dạ Phong, sẽ biến mất trong bóng tối. Đừng tìm ta. Sáu tháng sau, tại kỳ sát hạch cơ bản, ta sẽ tự mình bước vào Vô Cực Kiếm Tông và tìm đến ngươi."

Liễu Nhi siết chặt tấm Kiếm Lệnh trong tay. Nàng hiểu đây là một nhiệm vụ, một sự tin tưởng to lớn. Nàng sẽ là thanh kiếm của sư tôn ở trên mặt sáng.

"Đệ tử tuân lệnh, Sư tôn," cô quỳ một gối xuống. "Sáu tháng sau, con sẽ chờ người ở Vô Cực Kiếm Tông."

"Tốt. Đi đi."

Liễu Nhi không do dự nữa. Cô đứng dậy, truyền linh lực vào tấm Kiếm Lệnh. Lệnh bài lập tức tỏa ra một luồng kiếm quang chói lòa, bao bọc lấy thân hình cô. "Vút" một tiếng, cô đã biến mất không một dấu vết.

Trong khu rừng tối tăm, chỉ còn lại một mình Hận Thiên đứng giữa hiện trường giả do chính mình tạo ra.

Hắn nhìn về phía "cái xác" của Lý Thiên Phàm, rồi thân hình của hắn cũng bắt đầu tan chảy, biến đổi, trở lại dung mạo thật của Hận Thiên. Hắn khoác lên mình bộ trường bào đen đơn giản, rồi đeo lên chiếc mặt nạ màu xám tro quen thuộc.

Lý Thiên Phàm đã chết. Dạ Phong cũng đã tạm thời biến mất. Giờ đây, hắn là một bóng ma không tên.

Hắn nhìn về phía Lâm Giang Thành rực rỡ ánh đèn xa xa. Vở kịch tiếp theo của hắn sẽ không cần nhiều diễn viên như vậy. Nó sẽ là một vở kịch độc diễn.

"Lý gia, Vương gia... những con cừu béo mập trong thành này. Sáu tháng, đủ để ta chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn."

Sáu tháng, đủ để hắn tích lũy thêm sức mạnh trước khi bước vào Vô Cực Kiếm Tông. Và con đường tích lũy nhanh nhất, chính là thôn phệ. Thành phố hoa lệ kia, trong mắt hắn, chính là một bãi săn khổng lồ.

Hận Thiên quay người, không một chút lưu luyến, bóng dáng hòa vào bóng tối của khu rừng, lặng lẽ tiến về phía Lâm Giang Thành.

Chuẩn bị một cuộc vui thôn phệ của bóng tối.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro