Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

7

Nhà hàng “Thanh vận” mỗi đêm tiếp đãi rất ít khách , ít nhất phải đặt chỗ trước một tuần .
Nam Cung Lang đợi một tuần, cuối cùng cũng có thể đưa người mình thích đi ăn.
Hắn bỏ ra số tiền lấy được từ Tư Không Trường Phong ,ngồi trong một nhà hàng cao cấp gọi một món ăn bốn con số ăn uống thoải mái.
Nhưng Nam Cung Lang cùng Tư Không Kỳ không ăn được bao lâu,thì hai người phục vụ đột nhiên xuất hiện, nói rằng nhà hàng đã được bao hết, nhờ họ rời đi.
Hơn nữa, còn không tính hoàn trả chi phí ăn uống của họ.
Nam Cung Lang rất tức giận , vén tay áo lên muốn động thủ.

Tư Không Kỳ núp sau lưng hắn ta, hoàn toàn không có ý muốn thuyết phục hắn ta.
“Các người như vậy là không hợp pháp, chúng tôi tiêu tiền, thì có tư cách ăn xong!” Nam Cung Lang kêu gào, chưa kịp làm thì đã bị an ninh nhà hàng vội vàng chạy tới kéo đi.
Hai người một đường chật vật mà bị mang đi, hấp dẫn không ít tầm mắt.
Những vị khách khác xì xào, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng không một người đứng ra, vừa rồi hai người bọn họ dính nhau đút nhau ăn, thật sự quá cay đôi mắt, không ai nguyện ý lại tiếp tục xem.
Hai người như hai con gà bị nhân viên bảo vệ ném ra ngoài cổng , nhân tiện còn để lại một câu: “Hai người có thể đi báo cảnh sát.”
Nhà hàng đã yên tĩnh trở lại.
Tư Không Trường Phong cắn cái muỗng chớp chớp mắt, quay đầu nhỏ giọng hỏi: “Chú làm a?”
“Ân.” Nam Cung Xuân Thủy đem miếng bít tết đã cắt đưa qua.
Tư Không Trường Phong dùng nĩa chọc hai cái, có chút chán ghét miếng thịt nướng rất chín.
Nhưng lão nam nhân nói dạ dày cậu không tốt, chỉ có thể ăn chín uống sôi.
Bất quá có thịt ăn, cũng coi như không tồi.
Tư Không Trường Phong ăn từng miếng một.
Ăn uống no đủ, nên ai về nhà nấy.
Tư Không Trường Phong không muốn về nhà, trực tiếp kéo Nam Cung Xuân Thủy đi khách sạn.
Đêm khuya, lễ tân của khách sạn đang uể oải, lập tức hớn hở khi thấy khách đến cửa.
“Xin chào, xin hỏi ngài muốn phòng như thế nào?”
Trong đại sảnh cũng chỉ có hai người bọn họ, Tư Không Trường Phong rất bình tĩnh, vươn một ngón tay, “Phòng giường lớn.”
Nói xong, bước sang một bên và nháy mắt với Nam Cung Xuân Thủy .

Mau trả tiền.
Nam Cung Xuân Thủy ngầm hiểu, đưa tấm danh thiếp đi, “Không cần phòng giường lớn, đổi thành phòng đôi.”
Tư Không Trường Phong : “???”
Sai rồi, tôi tự mình giao đến tận cửa, chú còn phải làm cao!
Tư Không Trường Phong gần như trở thành một con cá nóc.
Tiền thuê cũng không phải cậu trả, khó có thể đòi hỏi được gì.
Phòng giường đôi rất rộng rãi, có phòng khách nhỏ bên ngoài.

Bên trong là một phòng ngủ lớn với hai chiếc giường trong đó.
Giường lớn và rộng rãi, nhưng Tư Không Trường Phong nhìn vào chiếc giường phụ và thấy nó rất chướng mắt.
Rõ ràng một giường là có thể ngủ hai người, vì sao muốn hai giường? Này không phải lãng phí tiền sao?
Tư Không Trường Phong đứng ở cửa phòng giận dỗi, Nam Cung Xuân Thủy cởi cà vạt ra, một tay định đem cậu kéo vào trong lòng ngực, “Trường Phong Trường Phong , muốn cùng nhau tắm rửa sao?”
Lăn!
Tư Không Trường Phong nhấc chân hung hăng dậm mạnh vào chân anh.
“Tôi đi tắm trước.” Tư Không Trường Phong tự mình vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại rồi khóa lại.
Nửa tiếng sau, cậu xỏ đôi dép ướt bước ra ngoài, áo choàng tắm được quấn chặt.
Nam Cung Xuân Thủy đi ngang qua ,còn sờ sờ mái tóc màu nâu mềm.
Tư Không Trường Phong tức giận trợn mắt nhìn anh.
Hai mươi phút sau, Nam Cung Xuân Thủy từ trong phòng tắm đi ra , Tư Không Trường Phong bọc chăn chỉ chỉ bên giường trống, “Chú ngủ bên kia.”
Nếu chủ động đưa tới cửa mà cũng không cần, tôi đã thay đổi quyết định.
Nam Cung Xuân Thủy mới vừa tắm rửa xong, vài sợi sợi tóc rũ đáp ở giữa trán, che đi vài phần sắc bén sát khí, khuôn mặt trở nên nhu hòa.
Anh ngồi ở mép giường , cổ áo ngủ mở hờ phần cổ .
Tư Không Trường Phong không khỏi liếc nhìn hai lần, chính mình liền đỏ mặt tim đập mạnh.
Mười tám chín tuổi đúng là thời điểm tinh lực tràn đầy , Tư Không Trường Phong mới nếm thử loại chuyện này, làm sao có thể như vậy từ bỏ.
Cái này nhất là lão nam nhân lại nhiều lần xuất hiện ở trước mặt cậu, cho nên cậu có mê hoặc lần nữa cũng không thành vấn đề.
Nhưng Tư Không Trường Phong còn tức giận.
Cậu bực mình nói: “Vì chú muốn phòng hai giường , vậy thì không nên lãng phí.”

“Sẽ không lãng phí.” Nam Cung Xuân Thủy khắc chế giọng nói, cúi người tới gần.
Trước khi Tư Không Trường Phong ra khỏi chăn bông , đã bị hơi thở nóng bỏng của người đàn ông cuốn vào.
Ngoài cửa sổ, không biết khi nào trời bắt đầu mưa vào ban đêm .
Sau một hồi.
Tư Không Trường Phong cả người bủn rủn mà ghé vào trên giường, cả người ướt sủng, như là mới từ trong nước vớt lên.
Giường ngủ ban đầu gọn gàng ngăn nắp, giờ liền bề bộn.
Nam Cung Xuân Thủy thử nhiệt độ của nước trong bồn tắm, lúc này mới đem Tư Không Trường Phong mơ màng sắp ngủ ôm vào bồn tắm.
Làn nước ấm áp quấn chặt lấy cơ thể, đôi chút mệt mỏi cũng tan biến.
Tư Không Trường Phong ngồi ở bồn tắm bên, ngửa đầu nhìn người đàn ông đang soi gương trước bồn rửa mặt, nhẹ giọng nói: “Chú đã rất đẹp trai rồi, không cần soi gương nữa.”
Thói quen người khác đều là hút thuốc một cách thoải mái sau khi làm ,lại chưa thấy qua người nào đi soi gương.
Nam Cung Xuân Thủy sải bước tới,chống tay lên thành bồn tắm , dùng sức nhéo cằm cậu, “Đời trước em là chó con.”
Tư Không Trường Phong đau đến nhe răng trợn mắt, vỗ vào tay lão lưu manh.
Ánh mắt cậu rơi vào vết răng sâu trên cằm, đầu lưỡi cạ vào khớp hàm một cách ngượng ngùng.
“Cái kia......!Tôi......!Tôi không phải cố ý.” Tư Không Trường Phong lẩm bẩm, giọng càng ngày càng nhỏ, “Lúc đó ai có thể khống chế được chính mình?”
Nam Cung Xuân Thủy khóe miệng ngậm cười, “Ân, em nói rất đúng.

Tôi hiện tại cũng không muốn khống chế chính mình ngay lúc này”
“A?”
Tiếng kinh hô của Tư Không Trường Phong bị nuốt xuống rồi biến mất không còn tăm hơi.
Nước trong bồn tắm tràn ra sàn, phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp trên đầu.
Khi được đưa ra khỏi phòng tắm,mí mắt của Tư Không Trường Phong đã nặng nề không thể mở ra được.
Cậu bị nhét vào ổ chăn khô ráo mềm mại
Nam Cung Xuân Thủy đem người ôm vào trong lòng ngực, nói nhỏ ở bên tai , “Trường Phong Trường Phong , bây giờ đã đến lúc biết tại sao chúng ta cần hai giường.”
“Không biết, không muốn nói.” Giọng nói của Tư Không Trường Phong ngẩn ra, vùi đầu vào giường ngủ thiếp đi.
Hai giường, một giường để làʍ ŧìиɦ, giường còn lại để ngủ, thật tốt.

——
Cái nóng mùa hè kéo dài vô cùng, nuốt chửng mọi cái mát lạnh.
Tư Không Trường Phong xuống taxi, đứng bên ngoài cánh cổng sắt lớn đang đóng chặt, nhìn tòa nhà màu trắng.
Đây là biệt thự của nhà họ Tư Không , nơi ở trước đây của nguyên chủ.
Chỉ tiếc, sau này trong nhà lại tới hai người, nơi này sẽ không bao giờ là nhà của cậu nữa.
Trong cuốn tiểu thuyết có viết rằng khi Tư Không Trường Phong mười lăm tuổi mẹ vì bệnh qua đời.

Một năm sau,cha Tư Không liền đem Tôn Mỹ Vân và con trai vào nhà.
Tư Không Kỳ cũng đổi họ Tư Không không lâu sau đó và trở thành thiếu gia của nhà họ Tư Không .
Mà chân chính Tư Không gia thiếu gia Tư Không Trường Phong , lúc 18 tuổi , bị buộc rời khỏi nhà.
Đây là lần đầu tiên Tư Không Trường Phong tới chỗ này sau khi xuyên vào , trong đầu còn sót lại chút ký ức cũng không rõ ràng.
Cậu đi vào sân, những người hầu tỉa cành trong giàn hoa đều phớt lờ như không thấy cậu.
Tư Không Trường Phong cũng không thèm để ý.
Con chim bồ câu chiếm tổ của chim ác là rốt cuộc cũng chỉ là một con chim bồ câu.
Tư Không Trường Phong vào nhà, nhìn thấy Tôn Mỹ Vân duyên dáng và sang trọng đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách uống trà chiều.
Nghe thấy tiếng bước chân, bà ta dùng ánh mắt khắc nghiệt , “Để tôi xem là ai, hóa ra là Tư Không đại thiếu gia của chúng ta a.”
Tư Không Trường Phong không để ý đến bà ta, trực tiếp làm lơ, nhấc chân lên lầu.
Vốn dĩ cậu muốn xem có thứ gì có giá trị để mang đi khỏi căn phòng của chủ nhân ban đầu.
Tư Không Trường Phong đẩy đẩy cửa, phát hiện bị khóa lại, căn bản mở không được.
“Không phải con nói sẽ không bao giờ quay lại nữa sao, căn phòng này đã được dùng làm nhà kho rồi.” Tôn Mỹ Vân đứng ở đầu cầu thang cười chế giễu nhìn cậu.”Đều đi rồi, còn da mặt dày trở về.”
Một giọng nói đanh thép và ác ý vang lên trong cầu thang, Tôn Mỹ Vân bước đôi dép đắt tiến lên lầu.
Tư Không Trường Phong dựa vào vách tường, , khuôn mặt xinh đẹp thanh tú tràn đầy lạnh lùng.
Được,làm rất tốt !
Nhưng là đồ vật của cậu, sớm muộn gì sẽ thuộc về cậu.
Nó cũng không phải là dễ dàng để giành giật.
Hôm nay là sinh nhật của cha Tư Không , Tư Không Trường Phong Trường Phong vốn là muốn nhân cơ hội này quay lại xem một chút, nhân tiện nhìn xem thái độ của cha Tư Không đối với con trai mình.
Hiện tại xem ra, không cần thiết.
Tư Không Trường Phong một khắc cũng không ở lâu, xoay người đi xuống lầu.
Vị trí ở đây tương đối hẻo lánh, nhà nào cũng có ô tô đi lại nên việc bắt taxi càng khó khăn hơn.
Tư Không Trường Phong ở ven đường đứng một lát, bị ánh mặt trời làm cho chóng mặt.
Cậu tìm một chỗ râm mát ngồi xuống , bấm dãy số trên đầu danh bạ điện thoại, nhẹ giọng nói: “Tôi đi lạc,chú qua đón tôi được không?.”

Trong biệt thự nhà họ Nam Cung , bầu không khí có chút đông lạnh.
Trong phóng ăn,mọi người đều chìm đắm trong bữa ăn, không ai dám nói tiếng nào.

Đặc biệt là cha Nam Cung , người đang ngồi trên ghế chính, vẻ mặt u ám đến mức khiến người ta sợ đến phát khóc.
“Đừng tưởng rằng hiện giờ có thể một mình đảm đương một phương, cánh liền cứng.

Người này anh muốn gặp cũng phải gặp, không muốn gặp cũng phải gặp.”Cha Nam Cung tức giận mà đem đôi đũa ném đi
Những người khác đều yên lặng rụt rụt cổ, càng không dám phát ra tiếng.
Nam Cung Xuân Thủy im lặng ăn cơm, giọng nói lạnh lùng, “Có gặp hay không đều cùng một kết quả.”
“Anh không thể giống cháu trai nhà Hàn gia , nghe lời mà cưới vợ vào cửa, làm ta sớm một chút ôm cháu nội?”Cha Nam Cung rống giận, vài lần muốn bát ném mấy lần.
Nam Cung Xuân Thủy vẫn luôn thực bình tĩnh, gần như không thèm để ý.
“Ngài vẫn giữ ý nghĩ này ,cả đời này tôi sẽ không bao giờ có con.” Nam Cung Xuân Thủy đặt đũa xuống.
Điện thoại trong túi anh vang lên, cái cau mày của Nam Cung Xuân Thủy nới lỏng khi anh nhìn thấy ID người gọi,sự thù địch trong mắt tan biến.
Giọng nói nhẹ nhàng của đứa trẻ phát ra từ điện thoại, Nam Cung Xuân Thủy đứng dậy và rời bàn ăn.
Vượt qua ngạch cửa trước, lưu lại một câu : “Nói với mẹ ngoài việc bỏ thuốc này ,còn rất nhiều cách khác.”
Nam Cung Xuân Thủy ngồi vào trong xe, bật tính năng chia sẻ vị trí và nhìn vào chấm đỏ nhỏ trên màn hình, sương giá giữa hai lông mày tan ra.
Tư Không Trường Phong nhàm chán chờ đợi, khoanh chân ngồi ở trên bãi cỏ nghịch cỏ.
Từ xa đã thấy Tư Không Kỳ cùng Nam Cung Lang tay nắm tay đi vào nhà.
Cậu rốt cuộc biết Tư Không Kỳ lại vui vẻ như vậy khi gọi điện, là vì muốn làm cậu xấu mặt.
Chỉ tiếc,cậu đã sớm đem Nam Cung Lang đá bay.
Khi Nam Cung Xuân Thủy đến , Tư Không Trường Phong đã nằm trên bãi cỏ ngủ một giấc.
Vừa mở mắt ra, liền thấy Nam Cung Xuân Thủy ngồi ở bên cạnh giúp cậu chắn nắng.
“Này, chú tới từ khi nào, sao không đánh thức tôi?”
Nam Cung Xuân Thủy nhướng mày nhìn cậu, đáy mắt thâm thúy không nhìn rõ cảm xúc sâu trong mắt..
Tư Không Trường Phong chưa kịp phản ứng đã bị ôm chặt .
Sau đó bị nam nhân hung ác mà ném vào ghế sau xe .
Nam Cung Xuân Thủy quỳ trên ghế và dùng một tay cởi cúc áo sơ mi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro