Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

13

Không biết từ lúc nào bầu trời đã bị mây đen bao phủ.
Nhưng sắc mặt của Nam Cung Xuân Thủy so sắc trời còn trầm hơn,lông mày hơi cụp xuống lạnh lùng đến đáng sợ.
Tư Không Trường Phong mắt lộ vẻ trông mong mà nhìn hắn, cãi lại nói: “Tôi gì cũng chưa nghe thấy, chú có thể đem điện thoại trả tôi trước không?”
Để tôi đánh xong trận này đã.
Nam Cung Xuân Thủy nhớ tới lần trước khi ở làng du lịch , đứa nhỏ ôm chén không lo ăn cơm lại nhìn chằm chằm Tần Miện không chớp mắt, sắc mặt lại trầm vài phần.
Nghe tiếng súng nổ vang trời phát ra từ điện thoại, Tư Không Trường Phong lo lắng suýt chút nữa bắt lấy.
“Muốn chơi game không?” Nam Cung Xuân Thủy hỏi.
Tư Không Trường Phong gật gật đầu, “Muốn.”
Một đôi mắt to mắt trông mong mà nhìn hắn, ủy khuất lại đáng thương.
Mặc dù, chín mươi chín phần trăm là giả vờ.
“Tôi giúp em đánh.” Nam Cung Xuân Thủy cầm lấy di động, tầm mắt dừng ở trên màn hình, nhìn những cái hình ảnh kỳ quái , hơi nhíu mày lại.
“Chú có thể hay không a?” Tư Không Trường Phong từ dưới thảm đứng lên ở phía sau hắn ,trong đôi mắt rõ ràng hiện lên vẻ kinh ngạc cùng nghi hoặc.
Nam Cung Xuân Thủy nhướng mày, “Có cái gì không được sao?”
Thanh âm trầm ổn lại khí phách.
Tư Không Trường Phong nhất thời bị mê hoặc, thu hồi tay muốn cướp đoạt , “Được, vậy chú cứ chơi.”
“Này này, đừng như vậy ở đằng kia.

Bên phải có người, nhanh chóng thả khói, bom nổ, sau đó trốn vào sau gốc cây.”
Nam Cung Xuân Thủy click mở ba lô, từ bên trong chọn khói và bom và ném nó ra ngoài.
Bùm!
Tiếng nổ mạnh vang lớn, khói thuốc súng tràn ngập.
Sau khi sương khói tan đi , hai cái hộp nằm chỉnh tề trên mặt đất.
Tư Không Trường Phong : “......”
Cậu thật sự tin vào hắn.
Mẹ nó hắn đặt pháo khói, sương mù ,đạn nhưng lại không ném kẻ thù.
Nam Cung Xuân Thủy không chỉ nổ chết chính mình, còn nổ chết đồng đội không quen biết .
Không khí đột nhiên trở nên an tĩnh.

Một lát sau, một âm thanh hùng hùng hổ hổ truyền đến.
“Một đám ngu!”
Sau khi đồng đội bốn mắng xong,mang theo phẫn nộ mà lui.
Tư Không Trường Phong chớp chớp mắt, cho rằng người đàn ông này mắng thực sự rất đúng.
Hắn mở miệng , rồi lại mở lại miệng sau khi nghĩ xong vẫn không nói gì.
“Nhất định là trò chơi này có vấn đề.” Nam Cung Xuân Thủy đưa điện thoại lại cho cậu với vẻ mặt lạnh lùng.
Tư Không Trường Phong nghĩ thầm hắn là người phát tiền lương cho mình,lời nói đều là đúng,cậu đáp: “Ân, hẳn là trò chơi có vấn đề”
Cậu đưa tay nhận lấy điện thoại, trên màn hình điện thoại chợt hiện lên một vài ký tự cực ngầu và bắt mắt: Winner Winner Chicken Dinner
Nam Cung Xuân Thủy : “......”
Tư Không Trường Phong : “......”
Chớp mắt một cái, Tư Không Trường Phong khôi phục tinh thần uể oải lúc nãy, cầm điện thoại di động hưng phấn nói: “Anh Chu, anh thật sự quá tuyệt!”
“Hạ.”
Tư Không Trường Phong : “Không tiếp tục chơi sao?”
Chu Tử Mặc: “Tôi khi nào rảnh sẽ trở lại, tôi đi dạy cho người không biết giữ miệng trước.”
Tần · không biết giữ miệng · Miện: “......”
Tần tiên sinh đáng thương .
Tư Không Trường Phong âm thầm thương tiếc cho Tần Miện năm giây, vừa nghiêng đầu liền bị dọa giật mình.
Sắc mặt Nam Cung Xuân Thủy có vẻ nặng hơn so với mây đen bên ngoài, mí mắt Tư Không Trường Phong nhảy lên do dự đưa điện thoại, “Của chú đây.”
Không cho chơi game thì giận , bao nhiêu tuổi rồi chứ.
Cũng không phải là trẻ con, nếu muốn chơi chỉ cần tải xuống một trò chơi trên điện thoại của hắn là được rồi.
Tư Không Trường Phong giơ cách tay lên đến mỏi mà cũng không thấy lão lưu manh cầm lấy, vừa định hỏi liền nghe thấy hắn nói: “Em cho rằng Chu Tử Mặc rất lợi hại?”
Lợi hại a!
Chỉ có một mình mà đồng đội thì chết hết rồi, dùng thực lực mà ăn gà.
Có thể không lợi hại sao?
Miệng mấp máy, Tư Không Trường Phong lại bị vẻ mặt u ám của người nào đó dọa sợ không nói ra tiếng.
Lão nam nhân cũng muốn thể diện, muốn hay không cũng phải thuận tiện khen hắn vài câu?
Sau một hồi im lặng, Tư Không Trường Phong nhếch miệng khô khốc nói: “Vẫn là ...!không sao.”
Nhưng vừa nhớ tới lúc nãy hắn tự nổ chết chính mình cùng đồng đội, Tư Không Trường Phong lại khen không được, thật sự quá trái lương tâm phòng ngừa có sét đánh xuống......

Sau một hồi im lặng, Tư Không Trường Phong khẽ động miệng khô khốc nói: “Vẫn là......!còn ổn.”
Sắc mặt Nam Cung Xuân Thủy lại đen vài phần, có thể so với nhọ ở đáy nồi.
Mí mắt đột nhiên giật mạnh , Tư Không Trường Phong theo bản năng che mông chính mình lui về phía sau hai bước “Tôi nói cho chú biết đánh người là phạm pháp, chú muốn động thủ......”
Nam Cung Xuân Thủy phát ra một tiếng khịt mũi lạnh lùng.
Năm phút sau, trong văn phòng lại lần nữa chỉ còn lại một mình Tư Không Trường Phong .
Mông còn tốt , không có bị đánh.
Nhưng di động bị tịch thu rồi , game cũng không có để chơi.
Hơn nữa cậu phát hiện Nam Cung Xuân Thủy có điều gì đó không ổn , cuộc họp vẫn chưa kết thúc hắn lại trở về văn phòng giữa chừng chỉ vì lấy cây bút.
Hắn có thể trực tiếp tìm cấp dưới mượn một cây, hoặc là nhờ thư ký đến lấy ?
Lại còn tự mình chạy đi một chuyến , quá rảnh rỗi.
Khẳng định đầu óc có bệnh , bệnh cũng không nhẹ.
Tư Không Trường Phong ngồi ở trên thảm ôm gối thở phì phò , đầu tức giận đến bốc khói, miệng dẩu đến độ có thể làm móc nối.
Cây bút mà Nam Cung Xuân Thủy đích thân mang đi khỏi văn phòng , nằm lẻ loi một trên bàn trong phòng họp hoàn toàn bị bỏ quên.
Lấy bút chỉ là cái cớ, người nào đó chỉ là nửa ngày không nghe tin tức của đứa nhỏ, chỉ muốn trở nhìn xem đứa nhỏ đang làm gì mà thôi.
Cuộc họp kết thúc, các giám đốc điều hành cấp cao lần lượt rời đi với các tài liệu dự án mà họ đã xử lý.
Tôn Khinh làm việc với Nam Cung Xuân Thủy đã được vài năm , sau giờ làm việc cũng giúp hắn chăm lo cho cuộc sống hàng ngày.
Trước khi tới cong ty của Nam Cung Xuân Thủy , Tôn Khinh thư ký cho Tần Miện.

Khi đó Tần Miện chơi bời hỗn độn, cách năm ngày liền đem thiếu niên xinh đẹp vào phòng , đời tư hoàn toàn toàn bừa bãi.
Sau đó, Tôn Khinh từ chức chuyển từ Tần Miện sang bên Nam Cung Xuân Thủy , lúc đầu còn tưởng rằng mình phải giải quyết những chuyện đó như trước , nhưng không ngờ cuộc sống sinh hoạt cá nhân của Nam Cung tổng đơn giản đến không tin được.
Trừ bỏ xã giao cần thiết , hầu như không uống rượu cũng chưa bao giờ gặp qua bên người hắn có những người khác.
Tôn Khinh thu dọn máy chiếu cùng máy tính của chủ tịch, nhưng khi anh quay lại thì thấy chủ tịch vẫn đang ngồi trên ghế.
Anh ngây người một chút, nhỏ giọng kêu: “Nam Cung tổng, ngài còn có cái gì phân phó sao?”
Viẹm Xuân Thủy đem màn hình điện thoại của Tư Không Trường Phong làm sáng màn hình, chỉ vào một biểu tượng ứng dụng trên đó, khẽ hỏi: “Cậu sẽ chơi trò chơi này chứ?”
Tôn Khinh gật gật đầu.
“Giúp tôi tải một cái về điện thoại của tôi.” Nam Cung Xuân Thủy ném chiếc điện thoại đang xử lý việc cá nhân cho anh ta,rồi đứng dậy đi ra ngoài và nhấn mạnh: “Đưa cho tôi một hướng dẫn khác, bao gồm cả hiệu quả và cách sử dụng của từng biểu tượng.”

“???”
Tôn Khinh cầm điện thoại vẻ mặt đờ đẫn.
Khi nào thì trợ lý vẫn cần giải thích trò chơi và chiến lược?
Có thể thêm tiền lương không?
Thêm một trăm nhân dân tệ cũng được......
Nam Cung Xuân Thủy trở lại văn phòng và mở cửa, lại thấy trong phòng trống rỗng không có bóng dáng của Tư Không Trường Phong .
Hắn nhướng mày, nghiêng người hỏi thư kí ngoài cửa “Người đi rồi?”
Thư ký nghi hoặc nói: “Không có , vẫn luôn ở bên trong,còn chưa đi ra .”
Nói xong, thư ký vô thức nhìn vào phòng nhưng trước khi anh ta có thể nhìn rõ, cánh cửa đã bị Nam Cung Xuân Thủy đóng lại.
Gối bị ném trên thảm có chỗ lõm ở giữa, hình dạng của phần mông.
Khi nhìn Nam Cung Xuân Thủy nhìn thấy nó,hắn tự động hình dung hình ảnh Tư Không Trường Phong tức giận ngồi lên khóe miệng hơi cong lên, lạnh giá giữa mày quanh năm biến mất.
Trong phòng nghỉ cũng không có ai.
Tư Không Trường Phong dường như đã biến mất khỏi làn không khí mỏng.
Nam Cung Xuân Thủy bước lại bàn muốn mở máy tính để kiểm tra màn hình camera trong văn phòng, khi ngón tay hắn vô tình chạm vào chuột, máy tính đột nhiên sáng lên.
Trên màn hình hiện lên mấy chữ cái to:《 Kiều thê mang thai của cố chấp tổng tài bỏ chạy》
Các dòng được sắp xếp gọn gàng bên dưới trông giống như một cuốn tiểu thuyết.
Trên màn hình hiển thị nội dung chương , tình cờ là phần mà tiểu kiều thê bị tóm lại sau khi trốn thoát.
Từ ngữ miêu tả ra hình ảnh cực kỳ hương diễm ,hình ảnh như hiện ra trước mắt.
Nam Cung Xuân Thủy sau khi xem xong, không có bất kỳ dao động nào trong cảm xúc và biểu cảm trên khuôn mặt.
Hắn ngồi trên ghế da,dựa lưng về phía sau một tay cởi bỏ hai cúc áo sơmi, hoàn toàn không có sự thờ ơ và lạnh nhạt xa cách khi đối mặt với những người khác, đuôi lông mày hơi nhướng lên tư thế lười biếng.
Mũi của đôi giày da đen nhấc lên hơi đá về phía trước, “ Em muốn trốn dưới đó bao lâu?”
Tư Không Trường Phong cuộn mình dưới gầm bàn, ôm đầu gối ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt có chút hoang mang khó hiểu, “Làm sao chú biết tôi ở đây?”
“Ngửi được.” Nam Cung Xuân Thủy cong cong môi, “Hôm nay trước khi ra khỏi cửa em trộm dùng nước hoa của tôi.”
Tư Không Trường Phong : “......”
Mũi thính như mũi chó.
Tư Không Trường Phong nghĩ rằng mùi hương nhàn nhạt trên người của Nam Cung Xuân Thủy rất thơm, giống như mùi sương giá và tuyết, nhưng cũng giống như mùi cây tuyết tùng lạnh.
Cậu nhất thời tò mò, thấy lọ nước hoa trên kệ trong phòng tắm của bệnh viện nên cầm lên xịt một chút.
“Thật keo kiệt bủn xỉn, tôi chỉ dùng có một chút.” Tư Không Trường Phong bĩu môi, duỗi tay đẩy đẩy cẳng chân Nam Cung Xuân Thủy , “Chú tránh ra, tôi muốn đi ra ngoài.”
Nam Cung Xuân Thủy không chỉ không tránh,mà còn đem chân phải duỗi qua một bên, hoàn toàn đem Tư Không Trường Phong chặn dưới gầm bàn.
“Trốn một lát.”
Mờ mịt mà chớp mắt, Tư Không Trường Phong trong lòng nói đây là một sở thích kỳ lạ , còn chưa kịp mở miệng nói chuyện,thì cửa đột nhiên bị đẩy ra, thư ký đứng ở ngoài cửa, “Nam Cung tổng, Vương tổng của tập đoàn Định Phong tới.”
“Cho vào.”

Chẳng mấy chốc, tiếng của giày da chạm vào mặt sàn vang lên.
Tư Không Trường Phong vừa chuẩn bị đi ra ngoài lại lùi về gầm bàn, cuộn tròn người lại.
Một lúc sau, cậu mới nghe tiếng hai người trò chuyện.

Đều là thuật ngữ chuyên môn, Tư Không Trường Phong nghe không hiểu.
Cậu ngồi xổm dưới gầm bàn chán nản, nhìn ngón tay của Nam Cung Xuân Thủy đặt trên đầu gối, cậu nheo mắt lại trong lòng nhanh chóng nổi lên ý nghĩ xấu xa.
Tư Không Trường Phong nín thở vểnh tai lên nghe kỹ, chắc chắn rằng vị Vương tổng đang ở bên kia bàn không thể nhìn thấy tình hình, cậu mạnh dạn nắm lấy ngón tay của Nam Cung Xuân Thủy và siết chặt.
Nam Cung Xuân Thủy rũ mắt nhìn xuống cậu một cái và không nói gì.
Tư Không Trường Phong cong đôi mắt trong veo, đáy mắt hiện lên vài tia xảo trá, chậm rãi đem đầu dựa về phía đó.
Trong miệng bị tắc đến tràn đầy, Tư Không Trường Phong hô hấp có chút khó khăn, nức nở ra tiếng.
Vương tổng ngồi ở đối diện nghe thấy động tĩnh, nghi hoặc hỏi: “Đây là tiếng gì?”
Nam Cung Xuân Thủy cười sờ sờ đầu Tư Không Trường Phong dưới gầm bàn , trả lời: “Tôi có một con vật cưng
có chút không nghe lời, chạy xuống dưới gầm bàn cắn loạn đồ vật.”
Nghe miêu tả, thì có lẽ là hamster ,Vương tổng cũng không mở miệng hỏi nữa .
Hơn mười phút sau, Vương tổng rời khỏi văn phòng.
Nam Cung Xuân Thủy kéo ghế sang một bên, ngồi xổm xuống và bế đứa nhỏ thân thể mềm nhũn ra ngoài.
Tư Không Trường Phong bị đặt ở trên bàn làm việc với đôi mắt đỏ hoe, đang cố gắng tắt trang web trên màn hình máy tính, nhưng lại bị người đàn ông khóa chặt trong vòng tay.
Gõ nhẹ lên bàn, Nam Cung Xuân Thủy hỏi: “Vừa rồi chính là từ trên đó học?”
Tư Không Trường Phong mím môi, đỏ mặt không nói lời nào.
Nhìn thấy cậu hoàn toàn khác hẳn với vẻ táo bạo và kiêu ngạo vừa rồi,lại là khuôn mặt đỏ tai hồng lộ ,ngượng ngùng, Nam Cung Xuân Thủy khẽ cười, “Học không giống lắm, gần như có chút khác biệt.”
Tư Không Trường Phong nâng lên khóe mắt ướt “Có gì khác biệt?”
Nam Cung Xuân Thủy cách quần áo xoa xoa bụng cậu, “Còn khác là em không hoài cho tôi một đứa nhỏ.”
“......”
Tư Không Trường Phong tức giận liếc hắn một cái, “Vậy chú vẫn là nằm mơ đi , trong mơ đều sẽ có.”
Tôi là nam, hoài cái rắm a!
Vừa rồi chỉ là nhất thời hứng thú giải trí mà thôi, làm sao có thể.
Lớn bụng......!Tuyệt đối không có khả năng.
Tác giả có lời muốn nói:
Tần Miện: Nhớ năm đó, Tần gia ta cũng là hoa danh bên ngoài, phong lưu phóng khoáng.
Sau lại......!Ai mẹ nó làm hồi “0”, còn tưởng tiếp tục đương “1” đâu?.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro