
18-22
Chương 18
Cho dù có người tâm tâm niệm niệm không hy vọng em trai của mình lớn lên, thế nhưng thời gian vẫn như cũ trôi qua không gì ngăn được — như Tưởng Trạch Thần mong muốn, cậu rốt cuộc thoát khỏi hình hài trẻ con, từ nhi đồng biến thành thiếu niên.
Mười ba tuổi, Tưởng Trạch Thần thân là học sinh cấp II đã sớm tập thành thói quen sinh hoạt vừa chạy tới trường học tập vừa chạy đi đóng phim, tuy rằng cũng chỉ là những vai phụ, nhân vật nhỏ nhưng dựa vào thân phận ngôi sao nhỏ tuổi cùng xuất đạo với Lê Chu mà cũng lăn lộn quen mặt trên màn ảnh, còn có một lượng Fan lớn nữa chứ — tuy rằng đại đa số đều là lứa tuổi các cô các dì. Bởi vì thường thường quay phim mà phải xin nghỉ cho nên thành tích của Tưởng Trạch Thần vẫn luôn chuyển động xung quanh con số bảy tám chục điểm, tuy rằng không cao, thế nhưng đối với Tưởng Trạch Thần đem đại bộ phận tinh lực đặt ở trên ‘Sự nghiệp’ mà nói, cũng đủ khiến cậu kiêu ngạo một phen rồi.
Vắng mặt quá nhiều, lấy chỉ số thông minh của Tưởng Trạch Thần mà nói, đương nhiên là phải học bù rồi, may mà bên cạnh cậu có rất nhiều người có thể giúp cậu, những người này cũng phi thường có trách nhiệm nên mới không khiến Tưởng Trạch Thần lâm vào cái cảnh văn dốt vũ dát như đời trước, từ sơ trung bắt đầu thì gần như gắn bó chặt chẽ với con số 0, thi cử kiểm tra chỉ cần đủ điểm đã đáng để tung hô vạn tuế lắm rồi.
Vị trợ giúp thứ nhất, đương nhiên là người vẫn luôn học chung một trường với Tưởng Trạch Thần — Lý Thiệu Minh.
Bất đồng với đời trước, phải ở sau khi thành niên mới bởi vì ăn chơi đàn điếm mới quen biết, Lý Thiệu Minh đời này luôn luôn theo sát từng bước trưởng thành của Tưởng Trạch Thần, khiến cậu phải hoài nghi rằng cái thứ ‘duyên phận’ này rốt cuộc là từ đâu mà ra. Có điều, với người anh em cùng mình lớn lên, đối đãi với mình trên cơ bản đều là thật tâm thật dạ này, Tưởng Trạch Thần cũng rất quý cậu ta, rối rắm một phen lại bởi vì đời này có quá nhiều chuyện biến đổi mà đem nó ném ra sau đầu. Lý Thiệu Minh bụng dạ cũng rất khôn khéo, ở trước mặt Tưởng Trạch Thần luôn luôn ngây ngây ngốc ngốc, có điều đối với những người khác, cậu ta vẫn là có chút kế thừa phong cách của cha mình, bằng vào tướng tá giống như cha mình mà luyện ra một thân bản lĩnh, gần như thành bá chủ trong trường này.
Kỳ thực, Tưởng Trạch Thần đối với Lý Thiệu Minh chuyển biến như vậy cũng có chút không tưởng tượng nổi, ấn tượng đời trước về Lý Thiệu Minh của cậu đã ăn sâu bén rễ ở trong tâm tưởng từ hồi ấu thơ rồi, cho nên đối với dáng vẻ hoành hoành ngang ngược của cậu ta thì có chút không quen. Có điều, loáng thoáng, Tưởng Trạch Thần cũng nhận thấy được rằng Lý Thiệu Minh chuyển biến tựa hồ là bởi vì cậu.
Tưởng Trạch Thần từ nhỏ tới lớn đều xinh xắn, vì không có những tật xấu như đời trước nên càng chọc người yêu thích. Theo độ tuổi ngày một tăng dần, mầm mống tình cảm của đám nhóc xung quanh cũng dần dần nẩy nở, các nữ sinh đối đãi Tưởng Trạch Thần có chút ưu ái, hơn nữa thân phận ‘Diễn viên’ khiến cậu cũng được coi như là một thần tượng trong trường, mọi người đều lấy cảm tình như với người yêu thương mà cư xử, nên đương nhiên dẫn tới không ít nam sinh bất mãn. Đương nhiên, đối với những tình huống này, Tưởng Trạch Thần cũng không để ở trong lòng, cậu thích chính là đại mỹ nữ trưởng thành, đối với những cô nhóc ngây thơ này không có hứng thú, đối với đố kỵ cũng rất ấu trĩ của đám nam sinh cũng chỉ cười nhạt.
Tuy rằng Tưởng Trạch Thần không để ở trong lòng, thế nhưng Lý Thiệu Minh từ nhỏ đã đồng lòng với cậu thì lại không giữ được bình tĩnh như vậy, mỗi lần nghe thấy có người nói xấu Tưởng Trạch Thần thì cậu ta đều lên cơn cáu kỉnh, lòng đầy căm phẫn mà chân đấm tay đá. Tưởng Trạch Thần đã khuyên vài lần nhưng vẫn không có hiệu quả, sau đó thấy thân thủ của Lý Thiệu Minh rất tốt, cho tới bây giờ cũng chưa hề thua ai nên cũng mặc kệ cho cậu ta đi đánh nhau, còn ở mỗi khi thầy cô ba mẹ tìm Lý Thiệu Minh rầy rà thì cậu chạy tới lấy thân phận người bị hại thể hiện ủy khuất một phen, biểu thị rằng Lý Thiệu Minh chỉ đang ra tay giúp kẻ yếu đuối — thân là diễn viên, trò vặt ấy Tưởng Trạch Thần vẫn làm được.
Vì vậy, Lý Thiệu Minh cứ như thế một mạch đánh từ nhỏ tới lớn, khí phách từ từ tỏa ra bốn phía, vóc người cũng tựa hồ bởi vì ‘lượng vận động quá lớn’ nên cũng không còn béo tròn như đời trước, ngược lại có vẻ cường tráng hơn so với đám bạn cùng lứa, khiến kẻ luôn ghét bỏ cái dáng ‘gà luộc’ của mình như Tưởng Trạch Thần oán hận không ngớt.
Khi Tưởng Trạch Thần bởi vì quay phim mà nghỉ học, nhiệm vụ chép bài thay đương nhiên là do Lý Thiệu Minh chủ động gánh lấy rồi, đương nhiên, với cái kẻ giống hệt Tưởng Trạch Thần ở chỗ nhìn sách đã đau đầu thì cậu ta chỉ cần hai mắt trừng một cái, nắm tay vung lên, tự nhiên sẽ có một học sinh nhát gan nào đó dù đau khổ mà vẫn phải cười ha ha chép bài giùm, mà Lý Thiệu Minh chỉ cần cầm quyển vở do người khác chép thay dâng lên lấy lòng Tưởng Trạch Thần là đủ rồi.
Có quyển vở do Lý Thiệu Minh ‘dâng lên’, Tưởng Trạch Thần khi rảnh rỗi mỗi lúc quay phim đều sẽ vò đầu bứt tai nghiên cứu đám này, may mà cậu cũng không thiếu người hỗ trợ, bằng không chỉ dựa vào chính cậu, hiển nhiên là không có khả năng có cái gì hiệu quả, thế nên Tưởng Trạch Hàm, Tống Nhạc, Lê Chu đều là đối tượng xin giúp đỡ của Tưởng Trạch Thần.
Tưởng Trạch Hàm đã mười tám tuổi , hiện nay đang bơi trong giai đoạn nước sôi lửa bỏng trước cuộc thi tuyển vào đại học, tuy rằng thành tích học tập của anh luôn luôn ưu tú, thế nhưng cả thầy và trò đều khẩn trương như phải đối đầu với đại địch vì cuộc thi này từ cả năm trước, bởi thế cũng chẳng ai có hứng thú rong chơi nhàn nhã trong lúc này. Mỗi ngày, các thầy cô mỗi bộ môn đều cho một đống lớn bài tập ôn thi, khiến cho các học sinh cho dù tan học rồi cũng không tránh được việc ngoi ngóp trong biển đề thi, Tưởng Trạch Hàm mỗi buổi tối trước khi ngủ đều phải đối mặt với đống bài ôn thi trong thư phòng như thế.
Đương nhiên, giống Tưởng Trạch Hàm đau đầu vì bài tập còn có Tưởng Trạch Thần, hai anh em cùng ngồi chung trước bàn học lớn ở thư phòng , phấn đấu học tập. Mỗi khi Tưởng Trạch Hàm làm xong bài tập của mình thì đều chỉ dạy một chút cho cậu em trai đang nhăn mặt nhăn mày nhìn bài tập trong sách giáo khoa, thấy cậu bừng tỉnh đại ngộ rồi dùng ánh mắt sùng bái nhìn mình thì tựa hồ mọi mệt mỏi buồn bực trong ngày đều tan biết hết.
Nghỉ ngơi kết hợp cùng làm việc — quả thật là chân lý.
Đồng dạng, cũng đang trong thời kỳ bận rộn nhưng vẫn rút ra một ít thời gian để hỏi thăm và chỉ dạy cho Tưởng Trạch Thần còn có một Tống Nhạc đã là sinh viên năm tư của đại học Luật.
Thành tích học tập của Tống Nhạc cũng đều là đứng đầu, bước vào năm tư thì gần như hắn đã hoàn thành tất cả các học phần, tự mình xin làm thực tập sinh ở một văn phòng luật nhỏ, đi theo sau những luật sư có nhiều kinh nghiệm, vừa giúp việc vừa tích lũy một ít kinh nghiệm thực tiễn, vì công việc sau này của mình mà xây dựng nền móng.
Công việc của thực tập sinh khi thì thanh nhàn khi thì bận rộn, còn tùy xem hắn có tham dự một án kiện nào đó hay không mà suy ra. Lúc rảnh rỗi, Tống Nhạc cũng sẽ thường thường tới Tưởng gia một chuyến, tuy rằng từ năm thứ tư đại học sau khi tìm được một văn phòng luật thực tập thì Tống Nhạc đã xin nghỉ việc gia sư cho Tưởng Trạch Thần, thế nhưng đối với cậu học sinh mà hắn đã dạy từ bé tới giờ, Tống Nhạc trong nhất thời cũng không bỏ xuống được.
Sớm đã tập thành thói quen tùy thời tùy chỗ đều nhận được tin nhắn xin giúp đỡ của Tưởng Trạch Thần, giúp cậu giải đề bài mà cậu nhắn qua tin, Tống Nhạc có đôi khi cảm thấy, hắn đại khái sẽ vẫn luôn bị tên nhóc này coi là gia sư, thẳng đến khi cậu thoát khỏi bể khổ học tập mới thôi.
So với với hai vị Tưởng Trạch Hàm và Tống Nhạc luôn luôn là nhân vật cấp anh trai với thành tích ưu việt, Lê Chu liền có thể nói là anh không ra anh, em không ra em của Tưởng Trạch Thần. Cậu ta bằng tuổi Tưởng Trạch Thần cho nên cũng lâm vào khốn cảnh vừa học vừa quay, thậm chí so với Tưởng Trạch Thần còn lún sâu hơn.
Bất đồng với Tưởng Trạch Thần là diễn viên tướng mạo đệ nhất diễn xuất đệ nhị, Lê Chu vô luận là thân thế, bối cảnh hay là diễn xuất, tướng mạo đều coi như là hàng đầu trong giới diễn viên trẻ. Khi Tưởng Trạch Thần vẫn còn giãy giụa trong những vai diễn phụ và phối hợp diễn, Lê Chu đã diễn qua không ít nhân vật trọng yếu, thậm chí lấy được không ít giải thưởng, có thể nói là lên như diều gặp gió.
Nổi tiếng rồi thì đương nhiên sẽ có nhiều việc hơn, cái này thông báo cái kia thử diễn, công việc có được nhiều đến nỗi mỏi tay. Nếu như Tưởng Trạch Thần hiện nay chủ nghiệp học tập kiêm chức diễn viên, Lê Chu trên cơ bản đã là chủ nghiệp diễn viên kiêm chức học tập rồi, ở dưới công việc bận rộn đầy áp lực như thế, mặc kệ Lê Chu thông minh đến đâu, cũng rất khó chú ý cả sự nghiệp và học hành.
Mỗi khi Tưởng Trạch Thần bởi vì quay phim mà nỗ lực học bổ túc chương trình đã bỏ lỡ đều thích gọi điện thoại cho Lê Chu, nghe cậu ta kêu rên cuộc sống đầy thống khổ của mình một chút, nhất thời tâm tình cậu sẽ thỏa mái dễ chịu hơn rất nhiều, sau đó, Lê Chu cũng biết cái loại ‘yêu thích’ tìm cân bằng này của Tưởng Trạch Thần, nghiến răng nghiến lợi đem cậu mắng đến cẩu huyết lâm đầu. Chỉ tiếc hiệu quả không tốt, Tưởng Trạch Thần như cũ thích đem sung sướng của mình xây dựng trên đau khổ của Lê Chu, mà Lê Chu cũng vẫn như cũ quen chuyện mỗi lần Tưởng Trạch Thần gọi điện tới thì đều sẽ tố khổ oán giận với cậu một phen về cuộc sống đầy nước sôi lửa bỏng của mình.
—— Tuy rằng cuộc sống như thế sau khi thi vào trường đại học thì có thể sẽ kết thúc, thế nhưng với hai ‘Ngôi sao nhỏ tuổi’ còn tận sáu năm nữa mới tới thời điểm đó thì vẫn phải từ từ mà chịu khổ một phen thôi.
Bởi vì Lê Chu chiếu cố, nhân vật Tưởng Trạch Thần có được thì đến tám chín bộ phim đều có Lê Chu cùng diễn, đương nhiên, chỉ có điều một người là nhân vật chủ yếu, một người là nhân vật thứ yếu mà thôi. Đối với chênh lệch như vậy, Tưởng Trạch Thần lại nhìn rất thoáng, đời trước cậu đã sớm học xong cái gì gọi là ‘cố sức vẫn thua’, cái gì gọi là ‘thiên phú’, sau lại cùng Lê Chu ở chung, Tưởng Trạch Thần càng có thể cảm thụ được thiên phú diễn kịch của Lê Chu, năng lực mô phỏng của cậu ta rất mạnh, lực lĩnh ngộ cũng mạnh, lực chuyên tâm cùng lực tự điều khiển càng mạnh, mỗi lần đều khiến Tưởng Trạch Thần cam bái hạ phong, thậm chí có không ít nhân vật, Tưởng Trạch Thần đều là ở dưới sự giảng giải của Lê Chu mới dần dần nghiền ngẫm được nội tâm nhân vật.
—— Theo việc từ từ hiểu được tố chất mà một diễn viên cần có, theo sức thể hiện nhân vật càng ngày càng phức tạp trắc trở, chênh lệch giữa Tưởng Trạch Thần cùng Lê Chu cũng càng lúc càng lớn.
Cuộc đời đã tới thêm một lần, Tưởng Trạch Thần nhìn nhận còn thoáng hơn tất cả mọi người, cậu cũng không muốn tự làm khổ mình bằng việc đi tranh những thứ mà chính mình khó có thể có được, cậu chỉ mong muốn thật vui vẻ mà sống sót. Cho nên, đối với vầng sáng trên người Lê Chu, kính nể của cậu không trộn lẫn bất cứ ghen tỵ nào, đơn thuần đến nỗi ngớ ngẩn, cũng là vì như vậy, quan hệ giữa cậu cùng với Lê Chu cũng không hề có bất cứ tạp chất nào trộn lẫn, tinh thuần khiến cả hai bên đều không nảy sinh bất cứ phòng bị nào.
Tưởng Trạch Thần đem Lê Chu trở thành là bạn bè, mặc dù ở một phương diện nào đó cũng là đang dựa dẫm vào cậu ta, nhưng sẽ không có ý định giẫm lên cậu ta mà lên cao, mà Lê Chu cũng đem cái tên nhỏ hơn mình mấy tháng lại không có tâm cơ thành em trai của chính mình, cam tâm tình nguyện chiếu cố cậu, giúp đỡ cậu.
Lúc nhàn hạ khi quay phim, Tưởng Trạch Thần cùng Lê Chu thường ngồi trong một góc, cùng nhau đối với sách bài tập sầu mi khổ kiểm, khi thì ngưng mi khổ tư, khi thì bởi vì bất đồng ý kiến mà tranh luận không ngớt, đến nỗi còn thành cảnh độc đáo phía sau hậu trường, khiến không ít phóng viên vì không tìm ra được thứ gì hay ho mà lấy đó làm mấy tin râu ria.
Chỉ tiếc, tuy rằng có câu một cây làm chẳng nên non ba cây chụm lại nên hòn núi cao, thế nhưng Tưởng Trạch Thần cùng Lê Chu hiển nhiên là cùng một loại trình độ, ngày thứ hai sau khi hợp tác của hai người, bài tập bị thầy cô không tiếc đánh dấu chéo thì Tưởng Trạch Thần không bao giờ tin tưởng chỉ số thông minh của Lê Chu nữa, mà Lê Chu bên này, đương nhiên cũng đồng dạng.
—— Nếu như để Tưởng Trạch Thần tự tổng kết một câu về quá trình trưởng thành lần thứ hai của cậu, suy nghĩ sâu sắc nhất đương nhiên là: Làm học sinh thì tốt cái nỗi gì, thật sự là quá khổ bức nha…
Chương 19
Tuy rằng Tưởng Trạch Hàm đã là học sinh cuối cấp III bận rộn với bài vở, thế nhưng anh vẫn không hề dừng lại chuyện học tập xử lý công ty, thậm chí sau mấy năm nỗ lực giờ anh đã có thể thay mặt cha Tưởng xử lý một ít những quyết sách cùng xã giao không mấy quan trọng, từng bước một tiến về mục tiêu của mình.
Đêm nay, Tưởng Trạch Hàm vì có việc bận nên để lại Tưởng Trạch Thần một mình ở nhà, sau khi ăn xong bữa cơm chiều, dựa theo nguyên tắc vui trước khổ sau, Tưởng Trạch Thần giống như thường ngày chạy đến trước máy vi tính chơi một chút trước khi học bài, để thả lỏng tinh thần.
Năm cậu lớp ba, cũng là lúc máy vi tính đi vào các hộ gia đình, Tưởng Trạch Hàm dưới sự cường liệt yêu cầu của em trai mà mua máy tính về, sau đó còn kết nối internet. Tưởng Trạch Thần nguyên tưởng rằng có máy vi tính internet làm lợi khí, hơn nữa Tưởng Trạch Hàm cũng dần dần bận rộn hơn, không có hơi sức nào mà trông coi từng nhất cử nhất động của cậu, thì cậu có thể vận dụng một chút bàn tay vàng trọng sinh để kiếm thêm thu nhập và vân vân. Không nghĩ tới lý tưởng thì đẫy đà mà hiện thực lại gầy nhom, internet vừa mới phát triển căn bản không thể thỏa mãn yêu cầu của Tưởng Trạch Thần, hoàn toàn không đạt được trình độ không cần ra khỏi nhà cũng có thể xử lý mọi công việc như mười năm sau.
Loay hoay nửa ngày, Tưởng Trạch Thần liền ủ rũ, nguyên bản cũng không quá hùng tâm tráng chí, chỉ cảm thấy nếu đã sống lại lần nữa mà không lợi dụng một chút những hiểu biết về hướng đi của nền kinh tế tương lai để kiếm ít của cải thì thật phí phạm, vậy nên cậu rất nhanh buông tha cho cái ảo tưởng quá mức to lớn này trong sự ngăn trở của hiện tại, vì vậy chỉ chớp mắt, máy vi tính cùng internet ở trong tay của cậu lần thứ hai triệt để giống như đời trước – biến thành một công cụ giải trí lúc rảnh rỗi.
—— Nhị thế tổ chính là nhị thế tổ, từ nhỏ đã quen với chuyện ‘coi tiền tài như rác rưởi’, không cần động tay cũng có cơm no áo ấm, nội dung câu chuyện sau khi trọng sinh sẽ dùng bàn tay vàng điên cuồng vơ vét của cải rồi trở thành một trong những người giàu nhất đất nước có khi là cả thế giới trong những quyển tiểu thuyết đối với Tưởng Trạch Thần mà nói chỉ là phù vân a phù vân…
Làm người đã có chuẩn bị thâm nhập giới giải trí, Tưởng Trạch Thần ngoại trừ thoáng quan tâm một ít đại sự trong và ngoài nước thì cũng sẽ chỉ quan tâm tới những tin tức giải trí, tuy rằng những tin này nửa thật nửa giả, đại đa số đều là sinh sự vô cớ, đuổi hình bắt bóng mà thôi, thế nhưng thỉnh thoảng cũng có thể nhìn ra chút sự thật, hơn nữa rất chính xác — giá trị giải trí khá cao.
Mở ra mấy trang chuyên đưa tin giải trí, đọc nhanh như gió lướt qua, Tưởng Trạch Thần đột nhiên thấy một cái tên khiến cậu quen thuộc mà cũng rất xa lạ, không khỏi dừng lại một chút, ngưng mi suy tư, lập tức bừng tỉnh ngộ ra, người nọ là chị gái Tống Nhạc.
Từ mấy năm trước, chị gái Tống Nhạc đã như nguyện tiến nhập giới giải trí, trở thành một ca sĩ, thế nhưng không được như ý lắm, không có người đầu tư, không có bối cảnh, tướng mạo cùng thanh âm cũng không xuất chúng, lăn lộn mấy năm vẫn là một ca sĩ không tên tuổi, chỉ có rất ít lần truyền thông đưa tin thì thoáng thấy thân ảnh của cô. Lần này đăng báo, còn là một bài báo đưa tin quan trọng, thật sự là lần đầu tiên được vào trong tin tức như thế, chỉ tiếc lúc này đây ‘nổi danh’ ở trong mắt Tưởng Trạch Thần lại cũng không phải cái chuyện gì tốt.
Tin tức bài báo này đưa ra thuộc vào loại tin tiêu cực, vạch trần tấm màn đen trong giới giải trí, liên lụy tới vài diễn viên cùng ca sĩ, chị của Tống Nhạc chỉ là một trong số đó, may mà cô danh tiếng cũng không lớn, cho nên mới không bị đào sâu, người quan tâm hẳn sẽ không nhiều. Tưởng Trạch Thần không biết bài báo này đưa tin đúng hay không, là do bị đám phóng viên nắm được điểm yếu rồi công bố đại chúng hay là những minh tinh này vì mong muốn thu được danh tiếng mà được ăn cả ngã về không.
Kỳ thực, Tưởng Trạch Thần nhận thấy, thân là minh tinh đứng dưới đèn ánh đèn sân khấu, được mọi người chú mục thì sẽ luyện ra được một bộ mặt dày lì lợm nước lửa bất xâm, một bộ khí độ mặc cho gió táp mưa sa ta cứ sừng sững bất động, bằng không chính là tuyệt đối bon chen không được. Danh tiếng càng lớn, càng dễ bị hất bát nước bẩn vào người, theo tình thế phát triển ngư long hỗn tạp hiện tại trong giới giải trí càng ngày càng loạn này, người nào toàn thân sạch sẽ không có một chút tin tức tiêu cực thì quả thực là của quý hiếm có — trong tương lai mấy năm nữa, cũng chỉ có cái tên Lê Chu kia có vận tốt như thế mà thôi.
Từ vài lần Tống Nhạc nói qua, chị gái hắn là một người thành thật, tính cách thậm chí có chút nhu nhược, lần đầu tiên bị hắt nước bẩn, đại khái sẽ tương đối khó chịu, vì Tưởng Trạch Thần đã đem Tống Nhạc trở thành người một nhà nên đương nhiên cũng muốn quan tâm một chút.
Tưởng Trạch Thần cùng chị của Tống Nhạc tiếp xúc rất ít, chỉ có một lần cùng ăn cơm dưới sự giật dây của Tống Nhạc, sau đó tuy cô ấy có bước vào trong giới giải trí nhưng một người là ca sĩ một người là diễn viên nên cũng không hề gặp nhau, Tưởng Trạch Thần muốn quan tâm đương nhiên vẫn phải thông qua Tống Nhạc — kỳ thực Tưởng Trạch Thần bản thân quan tâm đó là Tống Nhạc, hắn đối chị mình rất quan tâm, mà quan tâm quá sẽ bị loạn, lại còn là người ngoài giới, không biết trong giới giải trí thị thị phi phi như thế nào, đại khái cũng sẽ bởi vậy mà khổ não đi.
Quyết định chủ ý rồi, Tưởng Trạch Thần liền bấm số điện thoại của Tống Nhạc, tiếng chuông vang lên hồi lâu mới được Tống Nhạc nhận.
“Tiểu Thần, có việc sao?” Giọng Tống Nhạc có chút bất ổn, lại có cảm giác nghèn nghẹn, tựa hồ đã uống rượu. Tưởng Trạch Thần nhíu mày, đầu kia điện thoại truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt, âm nhạc cùng tiếng động ầm ĩ hầu như có thể đem thanh âm của Tống Nhạc nuốt chửng, nhạc nền quen thuộc ấy khiến Tưởng Trạch Thần ngay lập tức có thể đoán được Tống Nhạc đang ở đâu.
“Anh Tống à, anh đang ở đâu thế? Sao mà ồn vậy.”
“Ở bên ngoài…” Tống Nhạc do dự, lại tựa hồ cảm thấy trả lời mập mờ như vậy có chút không thích hợp, liền nói thêm một câu, “À… Đang ở cùng bạn bè thôi, Tiểu Thần em có chuyện gì à?”
Con mắt Tưởng Trạch Thần lóe lóe, trực giác nói cho cậu rằng Tống Nhạc nhất định đang nói xạo.
Tống Nhạc luôn là một người nghiêm cẩn, giữ mình trong sạch, chưa bao giờ đi mấy chỗ loạn thất bát tao, cũng không thích uống rượu, bạn bè kết giao gần như đều có chung tính cách này, chuyện cùng đi quán bar uống rượu vân vân là một chuyện đã hiếm lại càng hiếm. Tống Nhạc không có khả năng khác thường không nguyên do như thế, mà vừa vặn hôm nay bài báo kia lại đưa tin… Tưởng Trạch Thần lướt qua màn hình máy tính, quyết định thẳng thắn.
“Anh Tống nè, em mới lên mạng xem tin tức, thấy được một bài báo… Viết về chị anh đấy.”
Đầu kia điện thoại, Tống Nhạc trầm mặc hồi lâu, mới rốt cuộc thở dài, “Ha… Tiểu Thần em cũng thấy rồi à…”
“Chị anh không có việc gì chứ? Anh cũng đừng quá lo lắng, loại chuyện này nói lớn thì lớn mà nói nhỏ thì nhỏ, qua một thời gian nữa là sẽ chẳng sao đâu…” Biết mình đã đoán đúng, Tưởng Trạch Thần lại cũng không biết nên an ủi như thế nào, đành gượng hỏi, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“…Cảm ơn.” Tống Nhạc cười một tiếng, nghe có chút buồn bã, hoàn toàn không phải dáng dấp khôn khéo giỏi giang ngày thường của hắn, tựa hồ đầy mờ mịt thất thố, “Cụ thể thế nào, anh cũng không rõ lắm… Anh gọi cho chị anh, chị chỉ khóc thôi, cái gì cũng không nói, hỏi ba mẹ anh, bọn họ cái gì cũng không biết… Quên đi, Tiểu Thần, cảm ơn em đã gọi cho anh nhé, những chuyện loạn thất bát tao này em đừng để ý tới mới tốt, cẩn thận học tập đi…”
“Thôi đi! Anh đừng coi em là con nít thế!” Tưởng Trạch Thần cắt đứt lời Tống Nhạc, một bộ bất mãn, “Em tốt xấu gì thì từ nhỏ tới lớn cũng đóng qua không ít bộ phim, cũng nhận thức không ít người, xem như đã bon chen trong cái giới ấy, anh đừng coi em là trẻ con không hiểu chuyện, nói không chừng về phương diện này em còn hiểu biết nhiều hơn cả anh đấy!”
Tưởng Trạch Thần bất đắc dĩ rồi, cậu tuy rằng cảm thấy chính mình trưởng thành, đã ngọc thụ lâm phong mà không còn là bộ dáng bảy tám tuổi mềm nhũn không xương, thế nhưng người xung quanh vẫn đối đãi với cậu như với trẻ con, khiến cậu hậm hực không ngớt.
Kỳ thực, Tống Nhạc đem Tưởng Trạch Thần thành một đứa trẻ, mà dưới con mắt Tưởng Trạch Thần, Tống Nhạc hiện tại mới là một đứa trẻ chưa bao giờ trải qua sóng gió. Cậu đời trước đã trải qua không ít chuyện tình bát nháo, có thể nói là kinh nghiệm sa trường đầy mình, nhìn thấu mọi sự, còn Tống Nhạc tuy rằng bình thường nhìn qua thành thục ổn trọng, thế nhưng vẫn chưa hề tiếp xúc với xã hội bao giờ, luôn sinh hoạt trong vườn trường với thầy cô bè bạn. Tống gia gia cảnh cũng không giàu có, nhưng luôn để hắn áo cơm không lo, có đau sủng của ba mẹ cùng chị gái, thành tích học tập lại ưu tú, có thể nói là xuôi gió xuôi nước, không gặp phải tổn thất quá nặng nề, lúc này đột nhiên đối mặt với chuyện như vậy, lo sợ nghi hoặc cùng bất an cũng là rất bình thường.
Ở chung lâu như vậy rồi, đối phương lại vẫn luôn đối tốt với mình, Tưởng Trạch Thần đương nhiên không muốn thấy Tống Nhạc vì chuyện này mà một mình buồn khổ, tròng mắt vòng vo chuyển, liền chặn đứng Tống Nhạc muốn cúp máy, “Anh Tống, anh vừa nãy đã gạt em đúng hay không, anh hiện tại đang một mình ở quán bar uống rượu giải sầu đúng không?”
“Ách…” Tống Nhạc xấu hổ một chút, vừa định phủ nhận rồi lại bị Tưởng Trạch Thần cắt đứt, “Đừng che giấu nữa, em biết nhất định là như vậy! Bây giờ anh đang ở đâu? Một mình uống rượu sẽ thương tổn thân thể nha, em hiểu anh đang lo lắng cho chị mình, như vậy đi, anh nói địa chỉ cho em, em tới gặp anh!”
Nhìn thoáng qua màn hình điện thoại hiện lên con số gần tới 8 giờ, Tưởng Trạch Thần nói gió chính là mưa mà quyết định thật nhanh, cầm lấy cái chìa khóa cùng ví tiền rồi đi về phía cửa, còn không quên kéo lấy cái áo khoác móc ở trên giá treo gần cửa — bằng không anh cậu sẽ lải nhải rất lâu.
“Đừng làm rộn nữa! Hiện tại đã mấy giờ rồi?! Em tìm anh làm gì!” Nghe được động tĩnh bên kia của Tưởng Trạch Thần, Tống Nhạc lập tức nóng nảy, liên thanh ngăn cản, lại hiển nhiên không có khả năng làm ra hiệu quả gì.
Tưởng Trạch Thần có chút bá đạo, tính cách duy ngã độc tôn là từ đời trước mang tới đây, tuy nói ở trước khi chết bị ủy khuất một thời gian ngắn, rơi rụng đi không ít rồi, thế nhưng sau khi sống lại thì mọi chuyện đều rất thuận lợi, lại bị anh hai nhà mình cưng chiều đến nỗi tính cách này một lần nữa trồi lên.
“Mới không đến tám giờ, một chút cũng không muộn, mà em cũng ra khỏi nhà rồi, anh nhanh nói địa chỉ đi!” Nói xong đút chân vào giày thể thao, Tưởng Trạch Thần ra khỏi cửa, còn không quên đem cánh cửa đóng vào thật mạnh để báo cho Tống Nhạc biết cậu đã ra ngoài rồi đấy, bốc đồng như vậy làm cho Tống Nhạc vừa tức vừa lo, hận không thể lập tức tóm lấy cái tên tiểu lưu manh chuyên khiến người ta lo lắng này, đánh một hồi mới hả.
Tống Nhạc có thể để Tưởng Trạch Thần chạy đến quán bar tìm hắn sao? Hiển nhiên không thể. Luôn cảnh cáo cậu không được nơi nơi chạy loạn, nghàn dặn vạn dò cậu phải ở trong quán cà phê Starbucks gần khu nhà cậu chờ hắn, Tống Nhạc cũng không còn tâm trí nghĩ tới chuyện phiền não của mình, hoang mang rối loạn cùng vạn phần khẩn trương thanh toán tiền, chạy vội ra khỏi quán bar.
Kỳ thực, Tưởng Trạch Thần vốn cũng không dự định đi quán bar tìm Tống Nhạc, cho dù cậu có đi tới đấy thì với cái bộ dáng chưa thoát tuổi thiếu niên này, vừa nhìn đã biết chưa đủ mười tám tuổi thì sao có thể nói đi vào là đi vào chứ! Tưởng Trạch Thần ỷ vào việc chính mình trong mắt Tống Nhạc vẫn là trẻ con nên tùy hứng một phen, chỉ muốn khiến hắn tự giác tự nguyện từ trong quán rượu đi ra, đừng làm cái việc ngốc nghếch mượn rượu tiêu sầu như thế.
Gặp phải phiền phức thì uống rượu, nỗ lực dùng cồn gây tê chính mình để tìm một vài phút an bình thì chỉ làm cho chuyện đã khó giải quyết nay càng khó giải quyết hơn, hoàn toàn không phải biện pháp hữu dụng gì cả. Tưởng Trạch Thần đời trước cũng đã có cuộc sống như thế, trốn tránh được nhất thời nhưng lại không trốn được một đời, tới cuối cùng vẫn bị buộc phải đem rượu cồn vứt sang một bên, kiên cường đối mặt.
—— Cứ gặp phải phiền phức là đi uống rượu giải sầu, tuy rằng đây không tính là cái tật xấu gì, ảnh hưởng có lớn có nhỏ, thế nhưng Tưởng Trạch Thần vẫn không hy vọng Tống Nhạc dưỡng thành thói quen như thế, coi như là lấy thân phận một người từng trải quan tâm một chút tới ‘hậu bối’ vậy.
Có đôi khi suy nghĩ một chút, thấy những ngày hoang đường đời trước cũng không tính là không thu hoạch được gì, đi tất cả những con đường sai lệch, té đau để nhận được bài học, đời này có kinh nghiệm liền có thể bước đi trên đường đời càng thêm trôi chảy.
—— Đương nhiên, loại ‘thu hoạch’ này cũng chỉ giới hạn trong một mình Tưởng Trạch Thần, dù sao những người khác cũng không có vận may như cậu, có thể ở sau khi Game Over rồi mà còn trọng sinh trở về, cầm bí tịch công lược một lần nữa thông quan.
Gọi một ly Cappuccino, ngồi bên cửa sổ thủy tinh gần đường lớn trong quán cafe chờ Tống Nhạc đến, Tưởng Trạch Thần chống cằm, đung đưa hai chân, miên man suy nghĩ một lát thì thấy Tống Nhạc đang vội vã chạy tới ở đường đối diện.
Chưa vào tới quán cafe mà Tống Nhạc đã vội vàng tìm kiếm Tưởng Trạch Thần, khi thấy cái tên tiểu lưu manh kia đang ngồi cười tủm tỉm bên cửa sổ, hướng hắn vẫy tay ra hiệu, biểu tình lo lắng cấp thiết liền lập tức biến thành nghiến răng nghiến lợi.
Khi Tống Nhạc đẩy ra cửa quán, mang theo một thân hơi lạnh về đêm đi tới bên cạnh Tưởng Trạch Thần, hắn giơ một tay lên hung hăng nhéo má cậu một cái.
“Ai ai! Đau quá, đau!!” Tưởng Trạch Thần nhất thời lệ nóng doanh tròng, cầm lấy tay Tống Nhạc nỗ lực giải cứu khuôn mặt xinh đẹp khiến cậu tương đối thỏa mãn này, có điều hiển nhiên, một thiếu niên chưa trưởng thành không thể chống lại một thanh niên đã trưởng thành được, vô luận Tưởng Trạch Thần giãy giụa thế nào đều không thể trốn khỏi bàn tay Tống Nhạc, chỉ có thể vừa u oán vừa phiền muộn cho hắn tùy ý trút giận, sau đó mới được giải thoát.
“Đáng đời! Tự làm tự chịu!” Nhìn Tưởng Trạch Thần bưng mặt nhe răng trợn mắt, Tống Nhạc cuối cùng cũng thuận khí rồi, nhếch miệng thản nhiên ngồi xuống cạnh cậu, không để ý tới ánh mắt hình viên đạn của đối phương.
“Em thiện ý lôi anh từ cái vực thẳm vì mượn rượu giải sầu mà say khướt ra tới đây, anh còn lấy oán trả ơn! Thực sự là làm ơn mắc oán mà!” Tưởng Trạch Thần oán hận phản bác, nhảy xuống khỏi ghế cao chạy đi lấy chén nước đá, chườm lạnh gò má vì bị chà đạp mà ran rát của mình — Cậu chính là dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm đó nha! Tay Tống Nhạc thật sự là quá xấu rồi! Phỏng chừng ngày mai soi gương là có thể thấy dấu tay nữa đó… Tưởng Trạch Thần khóc không ra nước mắt.
—— Có nhéo thì cũng đừng chỉ nhéo một bên! Tốt xấu cũng phải đối xứng chút chứ! Tưởng Trạch Thần rốt cuộc hiểu vì sao đạo cơ đốc dạy tín đồ rằng ‘Nếu kẻ khác đánh má phải của con thì phải chìa má trái ra cho họ đánh nốt’, hai bên đều sưng thì còn đẹp hơn so với chỉ sưng một bên nha…
Nhìn Tưởng Trạch Thần bĩu môi ỉu xù mặt, đau khổ cầm nước đá chà chà má, biểu tình của Tống Nhạc cũng nhu hòa xuống, dở khóc dở cười giơ tay lên lần thứ hai, dưới ánh mắt cảnh giác của Tưởng Trạch Thần, hắn xoa xoa đầu cậu, vỗ về an ủi.
Tống Nhạc đương nhiên biết tên nhóc xấu xa này tuy rằng làm việc khác người khiến ai cũng lo lắng, nhưng cũng là vì tốt cho hắn, một phen vừa lo lắng vừa chấn kinh chạy ngược xuôi này khiến hòn đá đè nặng trong lòng đã nhẹ đi rất nhiều, không còn khiến hắn mờ mịt luống cuống đến mức thầm nghĩ dùng rượu tới tiêu giảm buồn khổ.
Tống Nhạc cũng biết mượn rượu tiêu sầu là vô ích, thế nhưng chị gái khóc lóc khiến hắn tâm hoảng ý loạn, lại hết lần này tới lần khác cái gì cũng không nói, khiến hắn muốn an ủi cũng không biết bắt đầu từ đâu, nghĩ muốn hỗ trợ cũng không có bản lĩnh ấy.
Tống Nhạc vẫn luôn có tình cảm tốt với chị gái mình, khi còn bé luôn luôn được chị chăm sóc, nên sau này muốn báo đáp cho chị thật nhiều, thế nhưng hôm nay cảm thấy chính mình dù đã trưởng thành nhưng trong khi chị mình đau khổ nhất lại căn bản không làm được gì, điều này khiến trong lòng hắn càng khổ sở. Lý tưởng của Tống Nhạc là làm luật sư cho những án kiện kinh tế, đối với giới giải trí căn bản không chú ý, cái gì cũng không hiểu, mà ba mẹ Tống một người chỉ là một nhân viên công chức bình thường, một người thì ở nhà nội trợ, không có quan hệ nhân mạch, càng không có dính dáng gì tới giới giải trí. Tống Nhạc biết tính cách của chị mình cũng không cường ngạnh, thậm chí là nhu nhược, để cô một mình đối mặt với chuyện như vậy thật sự là khiến người ta không thể an tâm.
Tựa hồ có chút chuyện tới nước này thôi thì cứ liều, biết Tưởng Trạch Thần quan tâm mình, Tống Nhạc đơn giản kể lại mọi chuyện cho cậu trai chưa hiểu việc đời vẫn luôn được mình coi như em trai này, tuy rằng cũng không cho là cậu có thể giúp đỡ được điều gì, chỉ coi như đang trút nỗi lòng, nói ra lo lắng giấu kín trong lòng mà thôi. Thiếu niên trước mặt nhìn qua cũng biết là người không hiểu trấn an người khác, thế nhưng lại nghe rất nghiêm túc, không có chút nào không kiên nhẫn cả, khi hắn nói hết thì hậm hực cũng tiêu giảm hơn phân nửa, Tống Nhạc cười cười, lần thứ hai nói tiếng cảm ơn.
“Trên thế giới này không có trở ngại nào là không vượt qua được, kỳ thực chuyện này cũng không có gì, cứ để chị anh thoải mái giải sầu đi, rất nhanh nó sẽ trôi qua thôi.” Tưởng Trạch Thần kiên trì, cố gắng an ủi vài câu, sau đó gãi đầu, “Nếu như anh còn lo lắng, hoặc là muốn hỏi thăm tình huống cặn kẽ, em thật ra cũng có thể cho anh số điện thoại của một vài người, có điều có thể giúp anh được hay không thì em không biết…” Tình huống có khả năng nhất, là giúp không được gì — những lời cuối cùng này, Tưởng Trạch Thần suy nghĩ một chút rồi cũng chẳng nói ra. Dù sao, cậu là tới an ủi người ta, chứ không phải tới đả kích người ta, mặc dù là sự thực nhưng dưới tình huống như vậy cũng là nói không nên lời.
Tưởng Trạch Thần biết, giới giải trí — thậm chí là toàn bộ xã hội này phần lớn đều là chạy theo vật chất, trừ phi có quan hệ rất thân thiết, bằng không nếu không có ích lợi nào đó thì sẽ chẳng có ai thực tâm giúp đỡ một người xa lạ. Tưởng Trạch Thần dù sao cũng là một diễn viên nhỏ, sẽ không mấy ai nể mặt, Tưởng gia ở giới giải trí cũng không có lực ảnh hưởng, về phần Tống gia càng không có một thứ ‘lợi ích’ nào có thể cầm ra mà cùng người giao dịch, chị của Tống Nhạc càng không có tư chất đáng giá để người ta đầu tư, nhiều thứ ảnh hưởng như thế, thì trong việc này, chuyện cậu cùng Tống Nhạc có thể làm là cực kỳ bé nhỏ.
Có điều, nhìn Tống Nhạc tựa như thấy được ánh sáng và hy vọng, Tưởng Trạch Thần cũng không muốn hắn chịu đả kích quá lớn, những chuyện không tốt ấy cũng không nên từng cái từng cái vạch trần, tâm tư thoải mái mới tốt cho phát triển của thân tâm khỏe mạnh.
Nghiêm nghiêm túc túc đem danh sách điện thoại của giới thông tấn đảo lướt qua một vòng, Tưởng Trạch Thần nói cho Tống Nhạc từng người một, người này là ai, thân phận gì, có nói chuyện được hay không, Tống Nhạc ở bên cạnh ngưng mi lắng nghe, cũng nhất nhất nhớ kỹ.
“Được rồi, hẳn là chỉ có từng ấy thôi.” Cuối cùng xác định rằng mình không sót lại ai cả, Tưởng Trạch Thần gật đầu với Tống Nhạc.
“Cảm ơn em.” Tống Nhạc nói lời cảm tạ rất chân thành, mặc kệ dãy số trong tay có hữu dụng hay không, thế nhưng Tưởng Trạch Thần đích xác đã giúp đỡ hắn hết mình, cho hắn một phương hướng khi hắn đã bó tay không biện pháp, phần ân tình này, Tống Nhạc nhớ kỹ tới rành mạch.
“Chúng ta là ai nào, khách khí cái gì!” Tưởng Trạch Thần sảng khoái phất tay, con mắt đảo qua đồng hồ trên vách tường quán cafe, nhíu nhíu mày. “Đã hơn mười một giờ rồi, em phải về.”
“Em thật sự cần phải về.” Tống Nhạc gật đầu tán thành, đột nhiên nhớ tới chuyện mà hắn vẫn quên nãy giờ, nghi hoặc hỏi, “Anh trai em sao lại yên tâm để em chạy ra ngoài vào lúc trễ như thế? Chuyện này không bình thường nha…”
“Hì hì, đêm nay anh ấy không ở nhà.” Tưởng Trạch Thần hai mắt mở lớn, có vài phần tự đắc.
“Trách không được…” Tống Nhạc bừng tỉnh, vừa định giáo huấn Tưởng Trạch Thần vài câu để lần sau cậu đừng tùy hứng như thế, lại đột nhiên bị chuông điện thoại di động ngăn lại.
Cúi đầu, nhìn về phía người gọi trên di động, biểu tình Tưởng Trạch Thần nhất thời đầy đau khổ, khóc không ra nước mắt mà liếc Tống Nhạc, Tống Nhạc nhướng mày, lập tức ngầm hiểu.
Nhắm mắt, hít sâu một hơi, Tưởng Trạch Thần vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt mà nhận điện, nhất thời biểu tình trong nháy mắt trở nên thương cảm hề hề. Hướng Tống Nhạc phất phất tay cáo biệt, Tưởng Trạch Thần cầm lấy áo khoác bên cạnh rồi nhảy xuống ghế cao, một bên không ngừng xin khoan dung nhận sai với người bên đầu kia điện thoại, một bên vội vội vàng vàng chạy ra cửa quán café.
“Anh hai~ anh đừng lo lắng, em không chạy loạn, em ở quán Starbucks gần nhà mình mà! …Không, em không có lêu lổng với ai đâu, em đi cùng anh Tống đấy chứ! Anh hai cũng biết em ngoan mà, sao lại có thể làm cái chuyện xấu như thế? …Áo khoác em có mặc, không lạnh… Hì hì, kỳ thực em đang học cách giúp người tạo niềm vui nha… Ai ai ai, anh~ em không ba hoa, em nhận sai còn không được sao, anh đừng nóng giận nha… Đừng, đừng giảm tiền tiêu vặt của em!”
Mỉm cười nhìn cậu thiếu niên vừa nãy còn nghiêm trang như một ông cụ non, nay lại làm nũng qua điện thoại, Tống Nhạc đem cốc cafe truớc mặt uống một hơi cạn sạch, cũng đứng lên.
—— Hắn cũng nên về nhà thôi, còn có chuyện chờ hắn đi làm mà.
Chương 20
Tưởng Trạch Thần phiền muộn đến muốn chết, lúc này cậu đang ủ rũi cúi đầu trước mặt Tưởng Trạch Hàm, thừa nhận công kích tinh thần đến từ chính anh hai nhà mình.
Trước đây ít giờ, cậu nhất thời kích động nên đã quên xin phép ông anh mà cứ thế chạy tới an ủi Tống Nhạc, làm hại Tưởng Trạch Hàm lúc về nhà không thấy được em trai nên sợ chết khiếp một hồi. Vì vậy, người vẫn luôn luôn đều là lòng dạ hẹp hòi ‘Bản thân không vui cũng sẽ không để kẻ gây ra sống khá giả’ Tưởng Trạch Hàm tươi cười đầy mặt mà… Khấu trừ tiền tiêu vặt của cậu trong một tháng.
—— Được rồi, tuy rằng mấy năm nay cậu rất là tiết kiệm, cũng tích cóp tiền tiêu vặt được thành một khoản tiền nho nhỏ, thế nhưng cái việc số tiền tiêu vặt đáng nhẽ sẽ là của mình nay lại bị khấu trừ sạch sẽ vẫn làm cho cậu có chút u oán — cậu mỗi tháng đều có thể kiếm chác từ trên người ba mẹ mình một ít tiền tiêu vặt! Đây chính là phí nuôi nấng mà trước khi thành niên cậu được phép được hưởng mà!
Tưởng Trạch Thần thực sự không biết đối với việc anh trai càng ngày càng nghiêm ngặt ràng buộc phải cảm thấy vui mừng hay là nên cảm thấy buồn khổ nữa. Vui mừng ở chỗ Tưởng Trạch Hàm tốt xấu cũng không còn dùng cái loại thái độ thoạt nhìn như sủng nịch kỳ thực nuôi thả tự do với cậu nữa, thế nhưng mỗi lần xuất môn đều cần phải báo cáo rõ ràng cho anh hai nhà mình rằng mình đi đâu đi với ai, đối với Tưởng Trạch Thần sống phóng túng thành quen thực sự là thích ứng không nổi.
Nhớ năm đó, vô luận cậu đi cái địa phương loạn thất bát tao nào, làm chuyện long trời lở đất gì thì anh trai cũng sẽ không quản thúc, thậm chí còn có thể ở trước mặt vợ chồng Tưởng gia giúp cậu che giấu, hôm nay cậu chỉ là về muộn một lần thôi, thế mà đã bị ông anh hai càng ngày càng dong dài tóm lấy thuyết giáo một hồi.
—— Tưởng Trạch Thần cảm thấy, cậu rốt cuộc hiểu cái gì gọi là ‘chín quá hóa nẫu’ rồi, anh à, sao anh cứ hay đi đến cực hạn vậy, không phải quá nghiêm chỉnh thì là quá dễ dãi, người Trung Quốc chú ý nhất chính là trung dung đấy nha!
“Biết sai rồi sao?” Tưởng Trạch Hàm khoanh tay ngồi trên ghế sa lông, nhướng mày nhìn em trai trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đau khổ trước mặt, ngữ khí nghiêm túc.
“Đã biết…” Tưởng Trạch Thần biết nghe lời phải mà gật đầu, giọng nói đầy sám hối, “Em không nên chưa báo cho anh mà đã chạy ra ngoài, khiến anh hai lo lắng, lần sau em sẽ gọi nói cho anh hai một tiếng, cho dù anh hai không ở nhà em cũng sẽ gọi điện thoại báo cho anh…”
“Em biết là tốt rồi.” Thấy em trai nhà mình biết sai rồi, biểu tình của Tưởng Trạch Hàm cũng dịu xuống, dang rộng hai tay với Tưởng Trạch Thần, dịu dàng dỗ dành, “Anh hai chỉ là lo lắng cho Tiểu Thần mà thôi, đều đã trễ thế này, em vốn đã đáp ứng sẽ ở trong nhà lại đột nhiên không thấy hình bóng, anh hai lo lắm, sợ em xảy ra cái gì nguy hiểm, được rồi, đừng giận dỗi nữa nha, đến bên anh hai nè.”
“Khu dân cư của chúng ta an toàn như thế, chỗ nào sẽ xảy ra chuyện chứ…” Nhỏ giọng phản bác một câu, có điều Tưởng Trạch Thần tự biết đuối lý, nhấp nhấp miệng rồi vẫn thuận theo tiếng gọi của Tưởng Trạch Hàm, cọ tới bên anh, lập tức đã bị anh kéo ngồi xuống bên cạnh mình, vuốt vuốt mái tóc, thuận mao vỗ về…
“Tuy rằng anh biết chỗ chúng ta ở rất an toàn, thế nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, anh lại chỉ có một mình Tiểu Thần là em trai, sao có thể không lo lắng chứ?” Nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt Tưởng Trạch Thần, hơi có chút tiếc nuối vì em trai nhà mình đã trưởng thành, không thể giống khi còn bé, tùy thời tùy chỗ đều dễ dàng mà ôm vào trong ngực nữa, Tưởng Trạch Hàm cười khẽ rồi dụ dỗ, “Được rồi, lần trước không phải em nhìn trúng một cái máy CD sao? Anh hai mua cho em cái đó, có được hay không?”
Đây là vừa đánh vừa xoa đó ư? Tưởng Trạch Thần 囧, số tiền tiêu vặt bị khấu trừ lần này vừa đủ để mua cái máy CD kia, dùng tiền tiêu vặt của cậu để mua đồ tặng cậu mà lại làm ra cái bộ dáng ban ơn là thể loại gì đây? Cảm thấy cậu rất dốt số học nên chắc chắn không thể tự tính ra hay là đang chờ cậu mang ơn đây chứ?
“Dạ! Cảm ơn anh hai~” cầm lấy tay áo Tưởng Trạch Hàm, Tưởng Trạch Thần cười tươi như hoa, vẻ mang ơn lắm lắm — tốt xấu cũng chẳng có hại cho cậu…
“Thôi đi, đừng cho là anh không biết em đang suy nghĩ gì.” Tưởng Trạch Hàm cười nhạo một tiếng rồi đưa tay nhéo nhéo mũi em trai, “Oán thầm anh đây là mượn hoa hiến phật, có đúng hay không?”
Nhiều năm sớm chiều ở chung như vậy, Tưởng Trạch Hàm đem lực chú ý chân chính đặt ở trên em trai nhà mình, hơn nữa anh còn là người khôn khéo, trên cơ bản đã sớm đem lòng dạ của Tưởng Trạch Thần đều sờ soạng đến thấu triệt rồi, vừa thấy cậu cười đến xán lạn như vậy, ngữ điệu ngọt ngào như vậy, chỉ biết trong bụng cậu nhất định đang oán giận nha.
Tưởng Trạch Thần sờ đầu ngây ngô cười, rất sợ nếu cứ tiếp tục đề tài này thì ‘bông hoa’ mà anh mượn hiến phất cũng mất nốt, vội vã bày ra thái độ hài lòng, tỏ rõ lập trường để ngăn chặn đề tài này lại, “Sao có thể thế chứ, khấu trừ tiền tiêu vặt là nghiêm phạt, mua máy CD là do anh hai thương em, em biết phân biệt rõ ràng mà! À mà, anh hai à, đã khuya rồi, em đi ngủ trước nhé!”
Nhìn lướt qua đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ đến số mười một, Tưởng Trạch Hàm cũng biết hiện tại sớm đã vượt qua thời gian đi ngủ bình thường của em trai mình, lập tức cũng không nói thêm gì nữa, gật đầu đáp ứng, có điều ở khi Tưởng Trạch Thần thở phào nhẹ nhõm xoay người muốn chạy trốn thì lại bị anh kéo về.
Nhướng mày, đưa tay chỉ chỉ lên hai gò má, Tưởng Trạch Hàm cười vô cùng hòa ái, “Tiểu Thần có phải đã quên cái gì hay không?”
Tưởng Trạch Thần nhếch nhếch khóe miệng, lập tức thẳng thắn lưu loát hiên ngang lẫm liệt mà vươn người, nhào tới trên người Tưởng Trạch Hàm, ở nơi mà ngón tay anh đang chạm hôn “Chụt” một tiếng, ngọt ngào cười nói, “Anh hai ngủ ngon~”
“Tiểu Thần ngủ ngon.” Tưởng Trạch Hàm thoả mãn, ở trên trán em trai nhà mình hôn trả lại một cái, cuối cùng buông tay thả người đi.
Thành công chạy thoát, vượt qua một kiếp đêm nay, Tưởng Trạch Thần lập tức không dám dừng lại mà chạy thịch thịch thịch lên lầu, thuận tiện đem da gà toàn thân đánh rụng bớt xuống.
—— Tuy rằng cái chuyện hôn chúc ngủ ngon này đã tiếp diễn rất nhiều năm rồi, thế nhưng Tưởng Trạch Thần vẫn hoàn toàn không thể thích ứng, hơn nữa tuổi càng lớn thì càng thêm không thích ứng. Tuy nói là anh em, có đôi lúc thân mật cũng là thường tình, thế nhưng đều là người lớn như vậy, còn thường thường ôm một cái hôn một cái, thật sự là khiến Tưởng Trạch Thần không thể thừa nhận.
—— Vẫn là tìm một thời cơ thỏa đáng để anh hai nhà mình sửa lại cái tật xấu này mới được.
Tưởng Trạch Thần luôn luôn là người thiên về hành động — đương nhiên, hành động có hiệu quả hay không thì còn phải để sau mới kết luận được — sau khi quyết tâm phải diệt trừ thói quen ‘hôn chúc ngủ ngon’ vào mỗi đêm, cậu đã bắt đầu tìm kiếm cơ hội. Lé mắt thoáng nhìn Lý Thiệu Minh ngồi bên cạnh, Tưởng Trạch Thần giảo hoạt cười, đầy mình ý xấu, mà kẻ chuẩn bị gặp nạn chính là người anh em ngây ngô của cậu đây.
“Sắp thi cuối kỳ rồi đó, thi xong chúng ta đi chơi suốt đêm, thế nào?” Tưởng Trạch Thần hăng hái bừng bừng đề nghị.
“Đi chứ đi chứ! Đi chỗ nào?” Lý Thiệu Minh tự nhiên không hề nghi ngờ liền sảng khoái đáp ứng, so với Tưởng Trạch Thần còn hưng phấn hơn nhiều.
“Tới nhà tớ đi, anh hai mới vừa mua cho tớ một cái máy chơi game, chúng ta sẽ cùng chơi!”
Tưởng Trạch Thần đã đề nghị thì Lý Thiệu Minh cho tới bây giờ sẽ không hề phản đối, vì vậy chuyện này liền thuận lý thành chương được ước định, sau khi thi cuối kỳ xong, cả hai chạy tới Tưởng gia chơi trò chơi, chơi mệt thì ở nhà Tưởng Trạch Thần ngủ luôn.
Đối với cái ước định này, Lý Thiệu Minh đặc biệt cao hứng, cậu ta chưa bao giờ tới nhà Tưởng Trạch Thần, hơn nữa ở lại nhà bạn bè và vân vân, đối cậu ta mà nói cũng là một chuyện mới mẻ, liên tục mấy giờ ra chơi, Lý Thiệu Minh đều lôi kéo Tưởng Trạch Thần thảo luận xem một đêm kia nên chơi như thế nào, có nên mua chút đồ ăn vặt hay đồ uống gì hay không.
Thấy cái đề nghị đầy dụng tâm kín đáo của mình lại khiến tên nhóc ngố này vui vẻ đến như vậy, Tưởng Trạch Thần có vài phần chột dạ, nhờ cái này mà cậu càng có thêm kiên trì để bồi Lý Thiệu Minh nói chuyện. Vì vậy, Lý Thiệu Minh lại càng hưng phấn, mà Tưởng Trạch Thần… Thì có điểm hối hận…
Sau khi tan học, Tưởng Trạch Thần cùng Lý Thiệu Minh thu dọn túi sách rồi cùng nhau cười nói đi ra ngoài, cũng không nghĩ sẽ bị một cô bé nữ sinh ngăn cản.
“Tưởng… Tưởng Trạch Thần, mình có việc muốn tìm cậu, cậu có thể gặp riêng mình một chút không?” Cô bé nhìn qua có chút khẩn trương, gương mặt hồng hồng, hai tay đan vào nhau, mân mê vạt áo đồng phục. Cô bé rất đẹp, học tập tốt, tính cách cũng rộng rãi, ở trong lớp nhân duyên không tồi, tuy rằng Tưởng Trạch Thần sau khi sống lại ngoại trừ Lý Thiệu Minh ra thì cũng không có hứng thú để ý đến mấy tiểu thí hài xung quanh, thế nhưng cũng có thể cùng cô bé này trò chuyện vài câu, quan hệ cũng không coi là xa lạ.
“Chuyện gì vậy?” Tưởng Trạch Thần không suy nghĩ nhiều, sửng sốt một chút liền gật đầu, cùng nữ sinh kia đi tới ngoài cửa hành lang, hỏi.
“Cái kia… Học kỳ sau mình sẽ chuyển trường, ba ba của mình bị điều động công tác…” Cô bé ngẩng đầu nhìn Tưởng Trạch Thần, đôi mắt đầy trông mong, mang theo vài phần ngượng ngùng cùng chờ đợi. Chỉ tiếc cái tên đứng đối diện cô bé là một kẻ đầu óc chậm chạp, tình thương mến thương lại siêu ít, đối với những cô bé nữ sinh xung quanh cũng không để bụng, chỉ ngây ngốc “A” một tiếng, không kịp phản ứng.
Có điều, Tưởng Trạch Thần không kịp phản ứng, cũng không có nghĩa những người vây xem khác cũng như thế. Sơ trung đúng là thời điểm cho mối tình đầu của nhóm thiếu nam thiếu nữ phát triển, đối với người khác phái xung quanh đặc biệt quan tâm, với quan hệ có chút ái muội giữa các bạn học khác cũng đặc biệt quan tâm, cô bé kia cùng Tưởng Trạch Thần đều có bề ngoài xuất chúng, lại là đối tượng mà bạn bè cùng lứa chú trọng, nữ sinh đơn độc đem Tưởng Trạch Thần gọi ra, lại dùng biểu tình như vậy để nói chuyện, lập tức, nhóm học sinh vẫn luôn hiếu kỳ quan sát cử động của bọn họ nhất thời nổ tung rồi.
Lực lượng dư luận luôn luôn là cường đại, Tưởng Trạch Thần nghe được tiếng thảo luận xung quanh cũng nhất thời hiểu ra, có cảm giác không biết nói gì. Sơ – cao trung ở Trung Quốc đều coi chuyện học sinh yêu sớm như là hồng thủy mãnh thú, nếu có chuyện tình khác người thì sẽ bị bàn luận xôn xao, mà Tưởng Trạch Thần cũng thật tình không có dự định sẽ tìm một cô bé nữ sinh nào đó để yêu đương, không nghĩ tới nhất thời không xét kỹ, từ ‘Yêu sớm’ này đã bị chụp mũ lên đầu cậu rồi.
Có điều Tưởng Trạch Thần cũng không quan tâm cái nhận xét ‘đảo loạn quan hệ nam nữ’ này dính tới cậu, cậu chỉ sợ chủ nhiệm lớp sẽ đi tìm anh hai nhà mình để cáo trạng — vừa nghĩ tới anh hai nhà mình càng ngày càng quản chặt quản nghiêm, Tưởng Trạch Thần chỉ nghĩ thôi đã đen mặt rồi.
Vì đem cái khả năng này áp đến nhỏ nhất, Tưởng Trạch Thần quyết định thật nhanh, vẻ mặt mờ mịt, “Như vậy thì chúc cậu học ở trường mới thuận lợi nhé, có điều, cậu tìm tớ nói chuyện này làm gì vậy?”
Lực sát thương của vẻ mờ mịt này thật sự có chút lớn, viền mắt cô bé kia đã đỏ hồng, nhỏ giọng nói “Không có gì” rồi xoay người bỏ chạy, Tưởng Trạch Thần vò đầu, nhìn qua muốn có bao nhiêu vô tội thì có bấy nhiêu vô tội.
“Người anh em, cậu gấu lắm nha!” Vỗ vai Tưởng Trạch Thần, Lý Thiệu Minh sợ hãi than, cũng dựng thẳng ngón cái lên với cậu, “Cậu thực sự là thật không hiểu hay giả vờ không hiểu đấy?”
Nhìn lướt qua nhóm học sinh xung quanh vẫn thảo luận hăng hái bừng bừng như cũ, Tưởng Trạch Thần kéo Lý Thiệu Minh chạy một khoảng xa, mới khinh bỉ đảo mắt, “Cậu cho tớ là kẻ ngu si à? Rõ ràng như thế mà còn không hiểu á?” — Tưởng Trạch Thần không hề ngại ngần che đi sự thật rằng lúc đầu cậu cũng thật không hiểu gì hết.
“Cậu thật lợi hại, không hổ là diễn viên, bộ dáng nghi hoặc mờ mịt cũng giả trang như thật!” Lý Thiệu Minh nhất thời sùng bái không ngớt, cũng tiếc nuối không ít, “Có điều bạn ấy xinh quá nha, lớp mình cũng có nhiều đứa thích bạn ấy lắm đấy, cậu thực không thích bạn ấy sao?”
“Thứ nhất, tớ không thể cứ ai xinh đẹp đều thích cả, tớ theo đuổi loại có chiều sâu cơ, loại chuyện này cậu khẳng định không hiểu, nói cũng vô ích.” Tưởng Trạch Thần khụ một tiếng, lời lẽ đanh thép, “Thứ hai, thầy cô không phải đã nói rồi sao, chúng ta bây giờ còn là học sinh, phải lấy bài vở làm trọng, không thể yêu sớm!”
Lý Thiệu Minh co rút khóe miệng, nhịn nửa ngày vẫn là nhịn không được, đập cậu một quyền, “Thôi đi, lừa dối ai đó? Ai tin chứ! Cậu lại lừa người rồi!”
Tưởng Trạch Thần vui vẻ mỉm cười, vỗ vỗ vai Lý Thiệu Minh, “Không sai, có tiến bộ nha. Kỳ thực tớ thực hoài niệm bộ dáng ngốc nghếch tớ nói gì cũng tin của cậu trước kia đó…”
“……Cút! Cậu coi lão tử đây là đồ ngốc à!”
Chương 21
Tuy rằng đối với một hồi ‘tỏ tình’ bất thình lình kia, Tưởng Trạch Thần cũng không hề để trong lòng, thế nhưng những người khác hiển nhiên sẽ không bình tĩnh như cậu. Hôm sau khi vừa vào phòng học, Tưởng Trạch Thần phát hiện ngày hôm nay cậu nhận được càng nhiều sự quan tâm, tầm nhìn của không ít học sinh đều dao động ở trên người cậu cùng một nhân vật chính khác của ‘sự kiện tỏ tình’ kia, tựa hồ muốn dùng hoả nhãn kim tinh phát hiện một điểm gian tình nào đó — tuy rằng lập tức sẽ đối mặt với cuộc thi cuối kỳ, thế nhưng áp lực học tập của sơ trung dù sao cũng không tính quá lớn, ở trước khi kỳ nghỉ đông đến, tâm tư mọi người cũng dần được buông lỏng…
Có điều, Tưởng gia nhị thiếu gia với tố chất tâm lý cường hãn đến hoàn toàn không thèm lưu ý những ánh mắt có dụng ý từ mọi người, nên làm gì thì làm đó, chỉ khổ cho cô bé nữ sinh tỏ tình thất bại hôm qua, bản thân da mặt không dày, hơn nữa lại vừa mới thất tình, hầu như có phần chống đỡ không được tầm nhìn của quần chúng, sau vài lần liếc Tưởng Trạch Thần, vành mắt cũng có chút phiếm đỏ.
Chỉ tiếc bản thân Tưởng Trạch Thần cũng chẳng phải kẻ tâm tư tinh tế hay thương hoa tiếc ngọc, đối với những người khác phái mà không phải ‘mục tiêu săn bắn’ của mình thì căn bản lười trêu chọc, không dự định đi làm anh hùng cứu mỹ nhân, cứu vớt cô bé tủi thân ai oán từ trong dầu sôi lửa bỏng.
Thái độ Tưởng Trạch Thần như vậy thì làm sao mà cô bé kia không phát hiện được cơ chứ, sau khi biết cậu căn bản không hề có ý nghĩ sẽ an ủi mình, cô bé cũng kiên cường lên, tới tận khi cuộc thi cuối kỳ kết thúc cũng không cùng Tưởng Trạch Thần nói qua một câu.
—— Đương nhiên, Tưởng Trạch Thần cũng sẽ không ngốc hề hề mà chạy tới tự tìm phiền toái, một đoạn sóng gió nhỏ này cũng đến hồi tuyên cáo chung kết rồi.
Cuộc thi ở sơ trung không giống như tiểu học chỉ có ngữ văn cùng số học thi một ngày liền xong, ngữ văn, số học, tiếng Anh, vật lý, sinh vật, xã hội, chính trị cứ luân phiên ra trận, thi tận hai ngày mới kết thúc, Tưởng Trạch Thần choáng choáng váng váng chui từ trường thi ra, giá trị tinh lực trên cơ bản cũng về 0 rồi.
Cũng đồng dạng bị kỳ thị dằn vặt tới to đầu, Lý Thiệu Minh liếc liếc mắt, hai người đồng cảnh ngộ phi thường hợp ý mà không hề đề cập tới vấn đề thi cử, Lý Thiệu Minh vung tay lên, vỗ vai Tưởng Trạch Thần, “Đi chứ?”
“Đi!” Tưởng Trạch Thần quả quyết gật đầu.
Trên đường tạm dừng ở siêu thị, mua một đống đồ ăn thức uống, Tưởng Trạch Thần mang theo Lý Thiệu Minh thẳng hướng nhà mình, thực hiện cái ‘hẹn hò’ đã hứa trước kỳ thi.
Tưởng Trạch Hàm không có ở nhà, Tưởng gia không có một bóng người, Tưởng Trạch Thần biết, đêm nay anh hai nhà mình lại về muộn rồi.
Lớp 12 nào cũng đều tăng tiết tự học buổi tối, tuy rằng Tưởng Trạch Hàm học tập tốt, được thầy giáo đặc cách cho không phải tới lớp tự học, thế nhưng có đôi khi thầy cô vẫn giảng giải về bài thi ở trong lớp tự học này, nên anh cũng lưu lại.
Được báo cho biết phần lớn thời gian đêm nay trong nhà chỉ có Tưởng Trạch Thần cùng mình, Lý Thiệu Minh nhất thời vui sướng vô cùng, đừng xem cậu ta thích đánh nhau, tính tình cũng ngang ngược, thế nhưng không biết vì sao, vừa thấy Tưởng Trạch Hàm thì cứ như chuột thấy mèo, căn bản không dám làm càn, đến nỗi cũng không dám tới nhà Tưởng Trạch Thần chơi.
Đối với điểm này, Tưởng Trạch Thần cũng rất kỳ quái, không chỉ một lần hỏi qua Lý Thiệu Minh vì sao vừa thấy anh hai nhà mình thì chân tay co rút, có điều vấn đề này ngay cả Lý Thiệu Minh chính mình cũng không chắc lắm, rõ ràng anh hai Tưởng gia luôn dùng vẻ mặt ôn hòa với cậu ta, lại hết lần này tới lần khác cậu ta sợ anh như chuột sợ mèo, cuối cùng Tưởng Trạch Thần đành phải đem tất cả quy kết rằng anh hai nhà mình tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã khí thế mười phần.
—— Kỳ thực, tuy rằng Lý Thiệu Minh cùng người anh em thân thiết Tưởng Trạch Thần đều là đầu óc không nhanh nhạy, chỉ số cảm xúc cũng tương đối thấp, nhưng lại có một loại trực giác như dã thú, vô luận đối phương biểu hiện ra sao, đều có thể xuyên thấu qua hiện tượng để thấy rõ bản chất và sinh ra cảnh giác.
Đã không có thiên địch Tưởng Trạch Hàm ràng buộc, Lý Thiệu Minh ở trong nhà Tưởng Trạch Thần xem như là vui sướng nhảy múa rồi, sau khi vui vẻ chạy đi thăm thú khắp Tưởng gia, còn lớn gan đặt chân tới lãnh địa của Tưởng Trạch Hàm — nếu như Tưởng Trạch Hàm ở nhà, thì cho dù đối phương có đồng ý, cậu ta cũng tuyệt đối không dám làm như vậy.
“Anh của cậu thật trâu bò!” Lý Thiệu Minh líu lưỡi mà nhìn những quyển sách mang những cái tên vô cùng khó hiểu trên giá sách của Tưởng Trạch Hàm, sùng bái sát đất.
“Hẳn rồi!” Tưởng Trạch Thần ngồi trên giường Tưởng Trạch Hàm cười đùa, có điểm hưởng quang vinh lây, hất hất cằm, “Anh tớ đương nhiên phải lợi hại rồi!”
“Xì, cũng không phải khen cậu, cậu đắc ý cái gì.” Không quen nhìn bộ dáng đắc ý này của Tưởng Trạch Thần, Lý Thiệu Minh phỉ nhổ cậu một câu, lại đem ánh mắt dời về phía khuôn tiêu bản tinh xảo để đầu giường — cùng tiêu bản hồ điệp bên trong vì bị chà đạp nên cánh mất đi vài miếng.
“Này, sao thế hả!” Bị khinh bỉ rõ ràng trong ánh mắt của Lý Thiệu Minh đâm bị thương, Tưởng Trạch Thần lập tức dựng lông, “Ánh mắt cậu đó!”
“Vừa nhìn cũng biết đây là kiệt tác của cậu.” Lý Thiệu Minh ‘chậc chậc’ hai tiếng, cầm lấy tiêu bản nhìn kỹ rồi nói, “Từ tiết thủ công ở tiểu học là tớ đã nhìn ra rồi, cậu cùng cái từ ‘tâm linh thủ xảo’ này tuyệt đối vô duyên!”
“Nói gì thì nói cũng tốt hơn cậu!” Tưởng Trạch Thần không vui rồi nha, tuy rằng cậu thừa nhận chính mình đích xác không khéo tay, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không tiếp thu châm chọc đến từ Lý Thiệu Minh cùng cậu kẻ tám lạng người nửa cân. Cậu nói, “Hơn nữa, lúc tớ làm cái này mới bảy tuổi thôi đó nha! Bảy tuổi làm được như thế đã tốt lắm rồi!” Không chút nào chột dạ, Tưởng Trạch Thần quên một sự thật rằng mình lúc ấy là ngụy bảy tuổi, nói đến lý lẽ hùng hồn, “Lúc bảy tuổi mà cho cậu một con bướm, cậu tuyệt đối là bóp chết nó!”
“Khụ, tớ lại không thích loay hoay mấy thứ này…” Lý Thiệu Minh rụt rụt cổ, dù sao thì đây cũng là sự thật, cậu ta không cách nào phản đối, “Có điều đã làm ra thứ hỏng bét thế này, anh của cậu còn lấy ra khoe khoang…”
“Thế nào, cậu có ý kiến sao?” Tưởng Trạch Thần nhướng mày.
“Không không không, tớ nào có dũng khí nha, cậu với anh cậu tình cảm thật là tốt.” Cẩn thận dè dặt đem khuôn tiêu bản buông xuống, rất sợ sẽ làm hỏng nó, đợi đến khi thực sự cất kỹ rồi, Lý Thiệu Minh mới thở phào nhẹ nhõm — nếu như cái thứ này ở trong tay mình rớt hỏng, mình thật sự là không dám gặp lại Tưởng Trạch Hàm nữa — sau đó Lý Thiệu Minh ngồi trên ghế trước bàn học xoay xoay vài vòng, lướt qua một vòng rồi nói, “Trong phòng này cái gì cũng đều có đôi có cặp nha…”
Tưởng Trạch Thần gãi đầu, không trả lời.
Đồ trong nhà đích xác luôn có đầy đủ đôi cặp, trên có quần áo gối chăn cùng đồ trang trí trong phòng, dưới có cái chén uống nước tới bàn chải đánh răng khăn tay rửa mặt, thậm chí là móc khóa điện thoại, Tưởng Trạch Thần cùng Tưởng Trạch Hàm đều dùng những thứ giống y nhau.
Tưởng gia không thiếu tiền, cũng không thiếu người có thể hỗ trợ đi mua đồ, dùng đồ đạc giống nhau cũng không phải là vì tiết kiệm tiền, chẳng qua là trong mấy năm sống chung, nó dần dần thành thói quen đầy ăn ý của hai anh em.
Tưởng Trạch Thần không biết những cặp anh em khác có như vậy hay không, tình cảm tốt đến mức hận không thể cái gì đều giống y nhau, thế nhưng cậu vẫn như cũ cảm thấy cái này có điểm không bình thường. Mỗi người đều có sở thích riêng, đặc biệt là Tưởng Trạch Hàm cùng Tưởng Trạch Thần, gu thẩm mỹ khác biệt từ căn bản, một người yêu thích chín chắn ổn trọng, một người chạy theo trào lưu thích những thứ cổ quái hiếm lạ, hai cái gu thẩm mỹ này có thể thống nhất được với nhau mới là lạ đấy!
—— Thế nhưng, sự thực chính là cậu cùng Tưởng Trạch Hàm vẫn luôn dùng đồ giống hệt nhau, hơn nữa lại còn chẳng hề có xung đột.
—— Đại khái thành như vậy chính là do kết quả của nhân nhượng đi. Tưởng Trạch Hàm vẫn luôn lấy cậu làm trung tâm, chỉ cần không quá phận liền mọi chuyện nhường nhịn, mà Tưởng Trạch Thần cũng đồng dạng, cho tới bây giờ cũng không dám có yêu cầu quá phận, càng không dám tùy hứng phát giận.
Tuy rằng ở chung với anh hai nhà mình lâu như vậy, tình cảm cũng ngày một tăng cao, thế nhưng giáo huấn đời trước vẫn ẩn ẩn tồn tại trong lòng Tưởng Trạch Thần, khiến cậu hiểu Tưởng Trạch Hàm cũng không phải người thiện lương vô hại để mặc cậu vần vò. Cậu có thể ở trước mặt Tưởng Trạch Hàm tùy ý vui đùa làm nũng, lại đồng dạng cũng cẩn thận dè dặt như là sợ giẫm phải địa lôi.
—— Có lẽ, chỉ khi chân chính cho thấy chính mình sẽ không cùng Tưởng Trạch Hàm tranh đoạt và vân vân, cậu mới có thể triệt để thở phào một hơi, thế nhưng cái thời điểm ngả bài đó lại cách giờ khắc này rất xa, xa đến nỗi phải ở bốn năm sau khi cha Tưởng đột nhiên qua đời mới có thể đến.
Cha Tưởng qua đời bởi vì tai nạn xe cộ, Tưởng Trạch Thần cũng không biết tình huống cụ thể, cũng không dự định sẽ nhúng tay vào chuyện này, ngăn cản cha mình tử vong. Tưởng Trạch Thần bản tính vốn là lãnh bạc, chỉ có người đối tốt với cậu mới khiến cậu có thể tiếp nhận, mới khiến cậu có thể đem đối phương để ở trong lòng. Cha, đối với Tưởng Trạch Thần trên cơ bản mà nói cũng chỉ là một đại danh từ, một hình ảnh mờ nhạt có thể cung cấp cho cậu một cuộc sống khá giả, Tưởng Trạch Thần đối với ông không hề có tình cảm gì, thậm chí dưới đáy lòng mơ hồ còn có chút oán hận — nếu đã sinh con ra, như vậy trách nhiệm của người cha không chỉ là nuôi nấng đầy đủ vật chất, còn phải có an ủi về tinh thần. Tưởng Trạch Thần cũng không yêu cầu cha mình làm cái gì nhiều, chỉ cần ông trích ít thời gian ăn chơi đàn điếm ra để quay về thăm hai anh em cậu, dù cho là gọi vài cuộc điện thoại cũng tốt lắm rồi — chỉ tiếc, cha cậu ngay cả điểm này cũng làm không được.
Bởi vì đối phương là cha mình, cho nên Tưởng Trạch Thần sẽ ở thời gian thỏa đáng uyển chuyển báo cho ông biết rằng phải chú ý an toàn, thế nhưng cũng sẽ không hề nhúng tay vào.
—— Cả đời trước người người đều biết, Tưởng gia nhị thiếu gia cho tới bây giờ đều là ‘lấy oán báo ơn’ mà không phải lấy ơn báo oán.
Trong lúc Tưởng Trạch Thần thất thần miên man suy nghĩ, Lý Thiệu Minh vẫn như cũ phát biểu cảm tưởng của cậu ta đối với anh em Tưởng gia, có điều cậu ta cũng là loại thần kinh thô, không cảm thấy kỳ quái khi anh em mà lại dùng đồ giống nhau, hơn nữa đám thủ hạ của cha cậu ta cũng là thần kinh thô, vì để bớt việc, nhóm người lớn cũng mua đồ giống hệt đám trẻ con.
Lại nói, những người lớn khi tới nhà cậu ta làm việc đều là đau đầu không ngớt về lũ con trai ở nhà, kể rằng anh em bọn chúng bình thường không đánh thì cũng cãi nhau, có đôi khi ngay cả kéo đều kéo không ra, Lý Thiệu Minh phải cảm khái tình cảm giữa hai anh em Tưởng gia thật tốt, đừng nói là đánh nhau, ngay cả cãi nhau cũng không có. Lực chú ý của Tưởng Trạch Thần từ từ bị hình thức ở chung giữa hai anh em nhà khác từ trong miệng Lý Thiệu Minh hấp dẫn, không nhịn được có chút ngạc nhiên.
Tuy rằng đời trước cậu cũng có một ông anh hơn hai mươi năm, thế nhưng hình thức ở chung giữa hai anh em thấy thế nào cũng đều không bình thường, sau khi sống lại càng đừng nói, tuy rằng không được tự nhiên giống như đời trước, có điều sau khi nghe kể về những anh em nhà khác thì thấy cũng không quá giống thế.
“Bọn họ vì sao dễ dàng cãi lộn đánh nhau như thế?” Chưa từng cùng anh hai đỏ mặt tía tai, Tưởng Trạch Thần tò mò cực kỳ.
“Bởi vì tranh đoạt mấy thứ linh tinh, hoặc là quýt làm cam chịu và vân vân.” Lý Thiệu Minh nhún vai, “Thật ra thế cũng bình thường thôi, thời gian ở chung quá dài, giữa anh em đôi lúc cũng có xung đột mà, hai chúng ta không phải cũng cãi nhau hoài hay sao?”
Tưởng Trạch Thần khinh thường bĩu môi, “Đấy chính là do cậu sai, ông thầy giám thị ở ngay trên bục giảng nhìn tớ đấy nhá, cậu còn dám kêu tớ cho coi đáp án, đấy không phải là cố ý kéo tớ xuống nước sao! Còn có mặt mũi cãi với tớ à!”
“Được rồi được rồi, tính là tớ sai chưa được sao? Tớ chỉ là sợ nếu thi trượt nữa sẽ bị cha tớ chém chết thôi, nhất thời sốt ruột…” Lý Thiệu Minh vội vã xin khoan dung, cự tuyệt lôi chuyện cũ ra.
Tưởng Trạch Thần thoả mãn gật đầu, kỳ thực bản thân cậu cũng không muốn nói sang chuyện khác, “Có điều, anh trai không phải đều nhường nhịn em mình sao?”
“Nhường một hai lần thì còn có thể, lần nào cũng nhường thì ai mà vui nổi, đúng không?” Thấy Tưởng Trạch Thần không có lật lại chuyện xấu hổ lúc bé, Lý Thiệu Minh thở phào nhẹ nhõm, “Không phải anh trai nhà ai cũng tốt tính như anh trai nhà cậu đâu, không muốn cho cậu nửa điểm ủy khuất, nhìn đã ngấy chết người đi được!”
“Tớ thấy là do cậu không có anh trai chiếu cố nên ghen đến đỏ mắt đi!” Tuy rằng ở sâu trong nội tâm có chút đồng ý với lời Lý Thiệu Minh nói, thế nhưng Tưởng Trạch Thần vẫn như cũ không tự chủ được mà phản bác lại lời bàn bất lợi cho anh hai nhà mình.
“Mới không phải đâu nha!” Lý Thiệu Minh đề cao thanh âm, “Tớ đã lớn thế này nè, còn muốn anh trai chiếu cố?! Đừng nói giỡn!”
“Hừ.” Tưởng Trạch Thần quay đầu, sau đó lại suy tư một chút, do dự hỏi, “Mấy anh em nhà khác không vui thì cãi lộn đánh nhau… Vậy lúc vui vẻ cao hứng rồi có thể hay không… Ôm một chút hôn một chút và gì gì đó?”
“Hả?!” Lý Thiệu Minh kinh sợ trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm Tưởng Trạch Thần như gặp phải quỷ, “Cho dù là anh em, thì hai thằng con trai ôm ôm ấp ấp cũng cảm thấy có điểm muốn ói đi? Cũng không phải trẻ con nữa! — Lẽ nào… Anh trai cậu đối với cậu như thế?”
“Đương nhiên sẽ không!” Tưởng Trạch Thần kiên định phản bác, mặc dù cậu muốn moi thông tin từ miệng Lý Thiệu Minh để tìm kiếm lý do cự tuyệt cái kiểu ‘bồi dưỡng tình cảm giữa hai anh em’ của Tưởng Trạch Hàm, thế nhưng cũng không muốn cho Lý Thiệu Minh biết rõ việc riêng của anh em nhà mình, “Chỉ là lần trước tớ gặp qua một đôi anh em, cũng lớn cỡ chúng ta đấy, mà vẫn còn như thế.”
“Vậy thực sự là quá kỳ quái rồi.” Lý Thiệu Minh gật đầu, không nghi ngờ gì mà sờ sờ cánh tay, nhếch nhếch miệng nói, “Tuy rằng tớ không có anh em nha, thế nhưng suy nghĩ một chút thì sẽ thấy không thích hợp.”
“Ừ, đúng là như vậy.” Tưởng Trạch Thần gật đầu, lại một lần nữa khẳng định việc mình cần cự tuyệt là đúng đắn.
—— Vì cự tuyệt Tưởng Trạch Hàm, thì vịn vào những lời cung khai của Lý Thiệu Minh. Nếu như thuận lợi đem những lời từ miệng Lý Thiệu Minh nói lại, Tưởng Trạch Thần có chút vui mừng, thế nhưng lại lo lắng nếu như cậu nói y xì Lý Thiệu Minh, thì cái tên ấy có bị anh hai lòng dạ hẹp hòi nhà mình ghi hận hay không.
—— Có điều, kẻ không vì mình trời chu đất diệt, Lý Thiệu Minh cậu vì anh em mà hy sinh một lần đi! Cùng lắm thì năm sau người anh em này sẽ thắp cho cậu một nén nhang.
Bị Tưởng Trạch Thần dùng ánh mắt bất minh nhìn chằm chằm, Lý Thiệu Minh bỗng dưng cảm thấy có chút thấp thỏm bất an.
Chương 22
Soạn được ra những lời muốn nói, Tưởng Trạch Thần vừa lòng, lập tức lôi kéo Lý Thiệu Minh vào phòng mình chơi game.
Lúc hai tên đang chơi game đến khí thế ngất trời, cửa lớn dưới lầu vang lên tiếng mở khóa, Tưởng Trạch Thần liếc liếc mắt qua đồng hồ treo tường một cái, sắp chín giờ rồi.
“Là anh cậu đã về đấy à?” Nhất thời, Lý Thiệu Minh ấn sai một nút, bị kẻ địch giết chết, buồn bực quay đầu hỏi Tưởng Trạch Thần, Tưởng Trạch Thần gật gật đầu, ấn nút tạm dừng, chạy xuống nghênh đón anh hai về nhà như bình thường.
Đã là trung tuần tháng một, thời tiết càng ngày càng lạnh, Tưởng Trạch Thần mới vừa xuống lầu liền thấy Tưởng Trạch Hàm đã cởi áo khoác treo lên giá, đang xoa xoa hai tay có điểm lạnh cứng. Nhìn thấy em trai chạy tới, Tưởng Trạch Hàm nở nụ cười, như thường ngày dang hai tay ra, đem em trai ôm vào trong ngực, vuốt tóc cậu , lại cọ cọ hai gò má ấm áp của cậu.
Chính là, Tưởng Trạch Thần không ôm lại anh thân mật như ngày thường, ngược lại thân mình cứng ngắc hồi lâu, lập tức xoay xoay hòng giãy khỏi ngực anh.
Thoáng nhíu mày, thấy biểu tình em trai có chút không được tự nhiên cùng chột dạ, Tưởng Trạch Hàm tự nhiên không có khả năng xem nhẹ khác thường rõ ràng như vậy, không khỏi nghi hoặc, “Làm sao vậy?”
“Không… Không có…” Tưởng Trạch Thần trộm liếc liếc mắt nhìn Tưởng Trạch Hàm đang lo lắng nhìn chằm chằm mình, lại quay đầu nhìn về phía cầu thang, thấy Lý Thiệu Minh cuối cùng cũng chậm rề rề ra khỏi phòng, ân cần thăm hỏi anh hai cũng chính là phụ huynh của bạn thân.
Bởi vì có người ngoài ở đây, Tưởng Trạch Hàm cũng không thể truy vấn điều gì, khách khí mỉm cười cùng lên tiếng chào hỏi Lý Thiệu Minh, mà Lý Thiệu Minh cũng câu nệ đến nỗi hầu như không có một tia sinh động hăng hái như bình thường, hệt như cậu bé ngoan ngoãn đã làm chuyện gì đó sai lầm đang chờ thầy cô trách phạt.
—— Tại vì vừa nãy có khúc mắc trong lòng chưa tiêu tan, hơn nữa cái khúc mắc ấy chắc chắn Lý Thiệu Minh cũng không thoát được liên quan, Tưởng Trạch Hàm đương nhiên không có kiên nhẫn mà an ủi tên nhóc đang bất an này — kiên nhẫn của anh đều đã dành hết cho em trai nhà mình, cho dù là một xíu cũng không vui lòng chia cho người khác.
“Khụ, anh à, ăn cơm trước đi, bọn em cũng chưa ăn đâu, đang chờ anh về mới ăn nè.” Thấy người anh em của mình đang đứng ngồi không yên dưới ánh nhìn chằm chằm của Tưởng Trạch Hàm, Tưởng Trạch Thần quyết định vì cậu ta giải vây — Dù sao cũng là cậu đem Lý Thiệu Minh vô tội đầy mình kéo xuống nước.
“Sao em lại chưa ăn cơm? Không phải nói nếu anh về muộn thì em liền ăn trước đi rồi sao? Em còn nhỏ, ba bữa cơm không đúng giờ sẽ có hại cho dạ dày.” Lập tức, lực chú ý của Tưởng Trạch Hàm đã bị kéo đi, là lo lắng cũng là bất đắc dĩ mà dặn dò, còn Tưởng Trạch Thần thì cứ gãi đầu ngây ngô cười, lời nói từ lỗ tai này lọt qua lỗ tai kia.
“Cùng nhau ăn cơm mới là người một nhà mà anh, ăn một mình thì còn ý nghĩa gì nữa?” Tưởng Trạch Thần vứt cho Lý Thiệu Minh một ánh mắt ra hiệu, Lý Thiệu Minh lập tức ngầm hiểu mà chạy thoát thân, còn cậu thì theo anh hai nhà mình vào phòng bếp, “Em cũng không bị đói, lúc cùng chơi game với Thiệu Minh đã ăn một ít bánh bích quy và khoai tây chiên rồi.”
“Em nha, chỉ được cái lắm lý do!” Tưởng Trạch Hàm liếc em trai nhà mình một cái, thực ra trong lòng anh cũng không muốn giống như trước đây cứ mãi ăn cơm một mình, nên không nói thêm gì, tay chân lưu loát đem đồ ăn hâm nóng, dưới sự trợ giúp của Lý Thiệu Minh cùng Tưởng Trạch Thần mang đồ ăn ra bàn.
Ba người ở bên bàn ăn ngồi xuống, chính thức bắt đầu ăn cơm chiều, tuy rằng thoạt nhìn cùng bình thường không có gì bất đồng, nhưng Tưởng Trạch Hàm lại sắc bén phát hiện em trai mình buổi tối hôm nay thực không bình thường.
Lúc trước, khi Tưởng Trạch Hàm thay em trai nhà mình gắp một ít đồ ăn mà cậu thích, Tưởng Trạch Thần đều cười hì hì sau đó gắp ngược lại cho anh, có qua có lại nha, nhưng tối nay đối phương lại chỉ cười nói cảm ơn, cảm giác có chút xa lạ. Thường thường, Tưởng Trạch Thần còn liếc Lý Thiệu Minh bên cạnh, tựa hồ đối với cậu ta có chút kiêng kỵ, sợ hãi cậu ta phát hiện chuyện gì đó, Tưởng Trạch Hàm cũng không tự chủ được mà từ từ đem lực chú ý từ trên người em trai dời về phía Lý Thiệu Minh, mâu sắc dần thâm.
Bị Tưởng Trạch Hàm nhìn chằm chằm thì Lý Thiệu Minh sao có thể không có cảm giác, nhất thời cứng ngắc giống như ếch con bị rắn nhìn chòng chọc, thân thể như đang ngồi trên bàn chông, mỹ thực đầy sắc hương mà cậu ta thấy thật khó nuốt xuống được, không khác gì nhai sáp cả. Thấy bộ dáng tội nghiệp của người anh em vẫn luôn tùy tùy tiện tiện này của mình, Tưởng Trạch Thần bỗng có rất nhiều điểm chột dạ, cảm thấy được chính mình vẫn nên đừng đem người ta hãm hại đến rất thảm thì tốt hơn, lưu cho cậu ta một con đường sống vậy…
Tưởng Trạch Thần ở bên này đang suy ngẫm xem nên kéo Lý Thiệu Minh khỏi cái hố mà chính cậu đã đẩy cậu ta xuống được một nửa như thế nào, Lý Thiệu Minh ở bên kia lại vắt hết óc suy tư như thế nào thoát khỏi khốn cảnh mà chính mình cũng không biết tại sao lại thế này, cuối cùng quyết định tán gẫu linh tinh, giảm bớt một chút không khí quỷ dị này.
Vì thế, thanh thanh cổ họng, Lý Thiệu Minh lấy ra bản lĩnh tán chuyện của mình, kể chuyện từ lúc mới bắt đầu tới khi kết thúc cuộc thi, vô cùng oán hận cái đề thi đầy cạm bẫy.
Với bản lĩnh giữ thái độ mặt ngoài bình tĩnh, Tưởng Trạch Hàm tuy rằng hoài nghi nhưng cũng sẽ không làm khó dễ Lý Thiệu Minh, thoáng thấy em trai nhà mình đối với đề thi cũng là ưu sầu bi ai không ngừng gật đầu phụ họa, anh khẽ nhếch khóe môi, như Lý Thiệu Minh mong muốn mà tạm thời buông tha cậu ta, thả lỏng tâm tình để chú ý đến vấn đề học tập của em trai một chút.
Thấy ‘kế sách’ thành công, Lý Thiệu Minh tức thì sôi nổi hẳn, bắt đầu lảm nhảm về những chuyện thú vị trong trường, đạt được thỏa mãn cùng hứng thú của Tưởng Trạch Hàm, nói mãi nói mãi, trong lúc Tưởng Trạch Thần chưa kịp ngăn cản thì câu chuyện đã chuyển tới ‘Sự kiện tỏ tình’ mới qua không bao lâu.
—— Tưởng Trạch Thần nghiến răng nghiến lợi, không nghĩ tới chuyện này không bị chủ nhiệm dâng lên trước mặt anh hai đại nhân, ngược lại là bị thằng bạn thân trong lúc vô ý kể ra sạch sẽ — quả nhiên là ‘Thiện ác khắc có báo, lẽ trời luôn tuần hoàn, không tin ngẩng đầu nhìn, trời xanh nào bỏ qua ai’ nha!
Ở trong lòng dứt khoát cùng nhanh nhẹn xóa sạch con đường sống do cậu mới chuẩn bị cho Lý Thiệu Minh, Tưởng Trạch Thần quyết định theo kế hoạch lúc trước, đồng thời chột dạ liếc về phía anh hai nhà mình, thấy anh cười như không cười nhìn mình chằm chằm, lập tức nghiêm túc tỏ rõ lập trường của mình, “Anh à! Anh đừng nghe tên khốn Lý Thiệu Minh này nói bừa, em không thích cô bé kia đâu, đều đã cự tuyệt rồi! Thật đó!”
“Em có thích cô bé ấy hay không, đây là trọng điểm sao?” Tưởng Trạch Hàm nhướng mày, hoả nhãn kim tinh bắt được vấn đề chính yếu, “Cho dù em thích cô bé đó, cũng phải cự tuyệt cho anh!”
“Đúng thế đúng thế! Em tuyệt đối nghe theo yêu cầu của anh hai cùng thầy cô, tuyệt đối không yêu sớm!” Tưởng gia nhị thiếu, đời trước từ tiểu học đã bắt đầu chiếm tiện nghi của nữ sinh, sơ trung thì cùng nữ sinh hẹn hò, trung học đổi bạn gái so với thay quần áo còn thường xuyên hơn, hiện nay đang dùng bộ dáng của thiếu nam nhà lành hồn nhiên ngây thơ, chỉ trời mà thề son thề sắt, thuận đường còn hung hăng trừng mắt Lý Thiệu Minh một cái, nhìn đến nỗi đối phương chột dạ không thôi.
“Tóm lại, nếu để anh biết rằng em lại cùng cô bé kia thế này thế nọ, cẩn thận cái mông em đấy.” Thấy thái độ nhận sai đầy thành khẩn của em trai nhà mình, Tưởng Trạch Hàm híp mắt, tạm thời cho qua chuyện này, cuối cùng lấy một câu mang đầy ngữ điệu dịu dàng không thiếu uy hiếp để chấm dứt.
Tưởng Trạch Thần da đầu căng thẳng, mông… cũng căng thẳng, vội vàng gật đầu, lại lần nữa chứng tỏ lập trường đầy kiên định của mình, “Em đã biết… Trước khi lên đại học, em tuyệt đối không cùng bất luận nữ sinh nào vượt qua quan hệ bạn bè bình thường!”
—— Đời trước anh hai nhà cậu ngay cả chạm cũng không thèm chạm vào cậu, đời này ngược lại vô sự tự thông học được cách đánh mông cậu, vừa nghĩ tới chính mình đã hơn hai mươi tuổi, không, đều hơn ba mươi tuổi rồi, còn bị người ta đặt ở trên đùi mà đánh mông, vậy thật sự là có huyết có lệ cũng phải nuốt vào trong bụng nha!
Tưởng Trạch Hàm sửng sốt một hồi, tựa hồ bị nghẹn mà nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói cái gì nữa.
Sau bữa cơm chiều, Tưởng Trạch Thần cùng Lý Thiệu Minh lại trở về phòng chơi game, Tưởng Trạch Hàm thì tựa hồ còn chưa xử lý xong bài vở cùng ‘công việc’ nên không thể không đến thư phòng giải quyết nốt.
Rốt cuộc kết thúc bữa tối không thoải mái khiến chẳng ai ăn nổi cái gì, Lý Thiệu Minh chạy về phòng Tưởng Trạch Thần mà lòng còn đầy sợ hãi, vội lau mồ hôi lạnh vốn không tồn tại trên trán, ai oán nói, “Không nghĩ tới anh của cậu cũng giống như cha mẹ đều không cho chúng ta yêu đương vào lúc này, tớ còn tưởng rằng anh ấy cũng thuộc vào phạm vi vì bị thầy cô cùng cha mẹ ép buộc nên không thể yêu sớm, vậy hẳn sẽ đối với cảnh ngộ của chúng ta mà thấy đồng bệnh tương liên chứ…”
Tưởng Trạch Thần “Hừ” một tiếng, mặt không đổi sắc liếc cậu ta, Lý Thiệu Minh nhất thời xin tha, “Tớ đây không phải là nhất thời nói sai thôi sao, tha anh em lần này đi mà, được không ?”
Tưởng Trạch Thần liếc Lý Thiệu Minh một cái rồi tiếp tục chơi game, Lý Thiệu Minh vội vàng bu lại, cầm lấy điều khiển, “Ai, có điều anh của cậu cũng không hẹn hò hay sao? Anh ấy như thế khẳng định có rất nhiều nữ sinh sẽ thích đi?”
“Theo tớ thấy, anh ấy còn chưa mở lòng đâu.” Tưởng Trạch Thần nhún nhún vai, “Hơn nữa mỗi ngày anh ấy đều bận như vậy, phỏng chừng cũng không có tâm tư mà đi trông nom những chuyện khác.”
Đời trước, cùng Tưởng Trạch Thần ăn chơi đàng điếm bất đồng, Tưởng Trạch Hàm có thể nói là giữ mình trong sạch, trợ lý A trợ lý B đều là nam cả, bên người ngay cả một sinh vật giống cái nào đó để người ta liên tưởng một chút cũng chẳng có, trong đám con cái nhà giàu đời thứ hai có thể nói là riêng một ngọn cờ, có một không hai.
Sau đó, khi Tưởng Trạch Thần gặp phải khốn cảnh, lúc cậu phát bệnh ‘thiếu niên vào thời kì nổi loạn’ cùng anh hai nhà mình ngày một cách xa, Tưởng Trạch Hàm đính hôn, sau đó, thời điểm một tuần trước khi cậu chết thì anh kết hôn. Vợ của Tưởng Trạch Hàm cũng là một cô gái con nhà giàu có địa vị cao, tiểu thư khuê các tính cách dịu dàng đa tài đa nghệ, cùng mẹ của Tưởng Trạch Hàm không khác biệt là mấy, cùng Tưởng Trạch Hàm có thể nói là Kim Đồng Ngọc Nữ do trời đất tạo nên — về phần hôn nhân này rốt cuộc là lấy tình yêu làm điều kiện tiên quyết hay là lấy ích lợi làm điều kiện tiên quyết, Tưởng Trạch Thần cũng không biết được, có điều cậu cảm thấy, với tính cách của anh hai nhà mình, vế trước có thể có tỷ lệ cao hơn một chút, đương nhiên, vế sau hẳn cũng là một trong các lý do.
Cô gái tên Trương Dĩnh này cũng không phải người mà Tưởng Trạch Thần có thể tiếp xúc, cho nên họ cũng không quen thuộc, nhưng trong đoạn thời gian khi cô cùng anh hai nhà cậu đính hôn, người xung quanh Tưởng Trạch Thần cũng thường xuyên bàn về cô, đặc biệt là những cô gái khác, mỗi lần nói đến cô, trong giọng nói đều không nén được hâm mộ cùng ghen tị.
—— Nói cho cùng, vẫn là bởi vì cô câu được anh hai nhà cậu, người vừa giữ mình trong sạch vừa tình cảm chuyên nhất lại là ông chồng lắm tiền.
Tưởng Trạch Thần cảm thấy, dựa theo đời trước đến xem, trước khi Trương Dĩnh này xuất hiện, tình cảm của anh hai nhà mình không chừng sẽ không thể mở ra được đâu.
Thời gian khi chơi đùa luôn trôi qua rất nhanh, khi Tưởng Trạch Thần cùng Lý Thiệu Minh chấm dứt màn số 3, kim đồng hồ đã chỉ tới gần mười hai giờ rồi.
“Tiếp tục hay là ngủ?” Tưởng Trạch Thần nghiêng đầu hỏi Lý Thiệu Minh, Lý Thiệu Minh tinh thần phấn chấn xoa xoa tay, “Tiếp tục! Chúng ta không phải đã nói sẽ chơi suốt đêm hay sao?”
Tưởng Trạch Thần bĩu môi, có chút buồn ngủ mà mở ra màn tiếp theo trong trò chơi — tuy rằng trò chơi thực hấp dẫn, nhưng đối với một người có số tuổi cộng lại đã hơn ba mươi mà nói, cũng là không đáng để cậu buông tha cho thời gian nghỉ ngơi.
—— Có điều, nếu đã hứa hẹn rồi, Tưởng Trạch Thần cũng không đổi ý.
Bởi vì Tưởng Trạch Thần có chút mệt nhọc, cho nên bắt đầu có phần lười biếng khống chế nhân vật trong trò chơi, có điều tất cả lực chú ý của Lý Thiệu Minh đều ở trên nhân vật của mình, không hề phát giác, Tưởng Trạch Thần liền càng được thể thuận lý thành chương mà lơ là.
Đúng mười hai giờ, cửa phòng Tưởng Trạch Thần bị nhẹ nhàng gõ hai cái, Tưởng Trạch Thần vỗ vỗ bả vai Lý Thiệu Minh, ý bảo cậu ra ngoài một lúc, mà Lý Thiệu Minh cũng không chút để ý liền gật đầu, hai mắt như cũ nhìn chằm chằm màn hình.
Tưởng Trạch Thần đứng lên, đi đến cạnh cửa, mở ra, không chút nào ngoài ý muốn nhìn thấy Tưởng Trạch Hàm đứng ngoài — nếu như có người thứ tư xuất hiện, đó mới là gặp quỷ rồi nha.
“Còn chưa ngủ sao?” Đem em trai lôi ra, Tưởng Trạch Hàm nhẹ giọng hỏi, lại nhìn Tưởng Trạch Thần bởi vì buồn ngủ mà đôi mắt có chút vô thần, anh hơi đau lòng, không nhịn được đưa tay ra vuốt tóc cậu.
“Dạ, Lý Thiệu Minh còn muốn chơi, em chơi cùng cậu ta, dù sao đã hứa là chơi suốt đêm rồi mà.” Tưởng Trạch Thần gật gật đầu, xoa xoa đôi mắt mỏi mệt.
Nghe bên trong gian phòng truyền đến tiếng nhạc trong trò chơi, Tưởng Trạch Hàm nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm gì — vì phòng ngừa em trai sinh ra tâm lý phản nghịch, ở những việc nhỏ nhặt thế này anh từ trước tới nay cũng không quản nhiều — “Vậy em cứ chơi đi, nếu quá mệt thì phải đi ngủ đó nha, đừng ủy khuất mình. Phòng của khách đã được thu dọn xong rồi, đợi lát nữa thì để Lý Thiệu Minh tự mình qua đó ngủ.”
“Dạ, em biết rồi, anh hai đi ngủ trước đi.” Tưởng Trạch Thần cười nói, “Dù sao em cũng nghỉ đông rồi, ngày mai không cần dậy sớm, mà anh hai còn phải đến trường đó.”
“Vậy anh đi ngủ trước.” Tưởng Trạch Hàm gật đầu, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nhíu mày dặn dò, “Không cho phép chạy ra ngoài trễ như hôm trước đâu nhé!”
“Được rồi được rồi!” Tưởng Trạch Thần đen mặt, từ lần trước cậu nhất thời sai lầm, anh hai của cậu lại có một chuyện để nói đi nói lại.
Cười cười nhìn bộ dáng buồn bực của em trai nhà mình, Tưởng Trạch Hàm gạt đi tóc mái rũ trên trán cậu, cúi xuống hôn lên.
Không nghĩ tới Tưởng Trạch Thần giống như gặp chuyện sợ hãi mà mãnh liệt lui về phía sau vài bước, đôi môi của anh vốn sẽ đặt trên trán nay lại rơi vào khoảng không, Tưởng Trạch Hàm nhíu mày, thấy em trai nhà mình nhẹ cắn môi đầy bất an, rốt cuộc vẫn là không nhịn xuống được nữa, hỏi ra vấn đề mà anh vốn tính toán sau khi đuổi Lý Thiệu Minh về rồi mới làm rõ, “Tiểu Thần? Em hôm nay làm sao vậy? Xa lạ với anh hai như thế.”
“Anh… Anh đừng nóng giận…” Tưởng Trạch Thần khó xử một hồi, quyết định lôi ra lời thoại đã chuẩn bị từ lâu, đôi mắt trắng đen rõ ràng lại là bất an không yên, “Hôm nay cùng Lý Thiệu Minh nói chuyện phiếm, nói về chuyện ở chung của những anh em nhà khác… Cậu ấy nói giữa anh em có đánh lộn cãi nhau cũng đều là điều bình thường, cũng sẽ không ấp ấp ôm ôm, còn… Còn hôn và gì gì đó nữa…” Thanh âm thấp đi, bởi vì ngượng ngùng mà có chút nhỏ đến khó thể nghe thấy, “Lý Thiệu Minh nói như vậy rất kỳ quái, thực… nha… Kỳ quái…” Cuối cùng cậu vẫn đem từ ‘ghê tởm’ nuốt trở vào, Tưởng Trạch Thần trộm quan sát phản ứng Tưởng Trạch Hàm, hy vọng có thể đạt tới mục đích mình muốn.
—— Chỉ tiếc, cậu không biết bản tính của Tưởng Trạch Hàm là nếu đã nhận định một việc, thì vô luận dùng loại phương pháp nào cũng phải đạt thành mong muốn.
Theo lời nói của Tưởng Trạch Thần, biểu tình Tưởng Trạch Hàm trầm xuống, nụ cười vẫn treo nơi khóe môi cũng biến mất vô tung, cả người nhìn qua trở nên nghiêm túc hẳn.
“Cho nên, bởi vì nghe xong những lời này, Tiểu Thần mới không muốn để anh hai làm thế với em?” Trầm mặc một lát, Tưởng Trạch Hàm nói.
“…Dạ.” Tưởng Trạch Thần có chút tội nghiệp mà gật gật đầu, một bộ vô tội, “Không phải em không thích mà là tất cả mọi người cảm thấy như vậy rất kỳ quái cho nên em không thể không làm như thế.”
Tưởng Trạch Hàm thở dài, ôm lấy bả vai hơi cứng ngắc của em trai, đem cằm đặt trên đỉnh đầu Tưởng Trạch Thần, nhẹ nhàng cọ cọ, nói lời thấm thía, “Anh hai là bởi vì thích Tiểu Thần nên mới muốn làm như thế, Tiểu Thần không thích sao?”
“…Không phải không thích…” Tưởng Trạch Thần vùi đầu trong ngực Tưởng Trạch Hàm, thanh âm có chút rầu rĩ, “Nhưng là… Bọn họ đều nói như vậy rất kỳ quái…”
—— Tưởng Trạch Thần chính là hy vọng sau khi lớn lên có thể xóa bỏ những động tác nhỏ như ôm ôm hôn hôn làm cậu mãi vẫn không quen này, mà không phải muốn làm bất hòa với Tưởng Trạch Hàm, cho nên tự nhiên không dám nói là chính mình không thích, vì thế, cậu thua từ căn bản rồi.
“Vậy, ở trong lòng Tiểu Thần, rốt cuộc là anh hai trọng yếu, hay là ‘Bọn họ’ trọng yếu?” Tưởng Trạch Hàm dẫn dắt từng bước.
“…Anh hai trọng yếu.” Tưởng Trạch Thần rối rắm trả lời, rốt cuộc từ từ lĩnh ngộ được lần phản kháng này của mình tựa hồ không thể nào thành công… “Nhưng là, như vậy chẳng lẽ không kỳ quái sao…”
“Đương nhiên không kỳ quái, đây là biểu hiện cho tình cảm tốt giữa hai anh em mà!” Tưởng Trạch Hàm một mực chắc chắn.
“Chính là…” Tưởng Trạch Thần như cũ có chút chưa từ bỏ ý định.
“Tiểu Thần, em đã cảm thấy được ở trong lòng em anh hai trọng yếu, nhưng vẫn là tình nguyện nghe lời những người khác nói, làm cho anh hai thương tâm sao?”
“…Không muốn.” Tưởng Trạch Thần bị đánh bại hoàn toàn, cậu cảm thấy so với một người đã từng được huấn luyện làm diễn viên như cậu mà nói, anh hai nhà cậu còn có thực lực hơn nhiều nha! Cái bộ dáng bị tổn thương lại cố gắng trấn định muốn bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương, chỉ có người có tâm địa sắt đá mới có thể ở giờ này khắc này gật đầu đi?!
“Tiểu Thần thực ngoan.” Tuy rằng nhẹ giọng nói lời khích lệ, nhưng Tưởng Trạch Hàm lại cúi đầu khẽ cắn vành tai mỏng đầy khéo léo của em trai nhà mình, lấy đó làm trừng phạt, Tưởng Trạch Thần thân mình chấn động, cảm giác tê dại làm cho mặt cậu mãnh liệt đỏ lên — Nha! Lỗ tai là điểm mẫn cảm của cậu đó nha!
Tưởng Trạch Hàm khẽ nở nụ cười, lại vuốt vuốt tóc Tưởng Trạch Thần, sau đó hai tay nâng lên đặt trên hai gò má cậu, khiến cậu không thể không nhìn thẳng anh, “Từ nay về sau Tiểu Thần không được phép nghe người khác nói bừa rồi về nhà xa lánh anh hai nha, anh hai thích nhất Tiểu Thần, Tiểu Thần không thể để anh hai thương tâm, biết không?”
“Biết, đã biết…” Chột dạ mà dời tầm mắt đi chỗ khác, Tưởng Trạch Thần ai oán trong lòng còn nhiều hơn cả bộ dáng thương tâm mà anh hai nhà mình đang diễn — chẳng lẽ cậu chỉ có thể thành thực biểu đạt rằng mình không thích thì những động tác nho nhỏ kia mới có thể biến mất sao? Hai chọn một không có lựa chọn thứ ba nha, thật là khổ quá đi mất!
“Ừm, Tiểu Thần đã biết là tốt rồi.” Vĩnh viễn là người thắng, anh hai Tưởng gia thực vừa lòng, mỉm cười nhắc nhở, “Vậy hiện tại Tiểu Thần nên làm cái gì?”
Tưởng Trạch Thần cắn răng, trên mặt rặng mây đỏ chưa phai, nhưng không thể không hơi hơi kiễng mũi chân, ở trên má của anh hai nhà mình hôn một cái, “Anh hai ngủ ngon…”
—— Xuất binh chưa đánh người đã bỏ mình, khiến cho anh hùng lệ đẫm tà áo, đẫm tà áo nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro