Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 74: Phiên Ngoại 6

Con trai hiểu chuyện

Đinh Vũ Hề kiên nhẫn lặp lại lần nữa: "Chúng ta sinh thêm một đứa nữa có được không?"

Ngu Thư Hân lúc này khó khăn lắm mới phản ứng lại, bất lực mà nức nở hai tiếng, chân đang treo giữa không trung giật giật.

Đinh Vũ Hề đợi cô trả lời.

Ngu Thư Hân mông lung nhìn anh, đã kết hôn 6 năm rồi, anh đã không còn chàng trai trẻ mới cưới vợ xong sung sướng phần mình rồi quăng cô qua một bên nữa, bây giờ anh đã là người đàn ông trưởng thành, thành thục, khí chất trầm ổn rồi.

Sinh thêm một đứa nữa, mày cũng muốn cùng anh ấy sinh thêm đứa nữa mà.

Ngu Thư Hân nghe tiếng lòng mình vang lên.

Vì thế, cô nhắm mắt, lung tung gật đầu một cái, không giống như lúc muốn sinh Đinh Đáo Đáo mà nói qua loa, bây giờ chỉ nhẹ nhàng nói: "Được."

Đinh Vũ Hề cúi người hôn cô, hai người mười ngón đan chặt.

Trước mắt Ngu Thư Hân xoẹt qua tia sáng.

Chắc là vì đã được đồng ý, Đinh Vũ Hề đêm này vô cùng cao hứng, Ngu Thư Hân mới đầu còn cảm thấy hài lòng, sau đó lại vừa khóc vừa mắng.

Cô vừa mới đồng ý sinh thêm đứa nữa, thế mà anh đã liền dùng cả đêm nay để gieo giống, cứ ở trong mãi không chịu ra, bụng nhỏ của cô muốn lên men luôn rồi.

Một lúc sau hai người mới kết thúc, Ngu Thư Hân liền chìm vào giấc ngủ, tưởng là sẽ ngủ không được, ai dè vì vận động quá nhiều cộng thêm bị trái múi giờ nên giấc này ngủ cực kỳ sâu.

Tuy rằng ngày đầu tiên trải qua hơi cực một chút, nhưng mà những ngày sau với Ngu Thư Hân khá nhẹ nhàng, cô cảm thấy chuyến đi công tác này chẳng khác những lần trước lắm.

Đinh Vũ Hề bận rộn làm việc, cô thì đi ra ngoài dạo chơi mua sắm.

Đinh Vũ Hề muốn nhanh kết thúc công việc nên bận từ sáng đến tối, đêm về cũng không có lăn lộn quá nhiều.

Kết quả, lịch trình mới bắt đầu thì Ngu Thư Hân nhận ra cô tính sai rồi.

Đinh Vũ Hề ngoại trừ có hai ngày đầu hơi bận một chút, thời gian còn lại chỉ toàn mấy việc linh tinh, đa số thời gian đều vô cùng tự do.

Ban ngày cùng cô đi dạo phố, buổi tối thì đúng giờ lại cùng cô đi trồng người, có đôi khi ban ngày lười không ra ngoài, thế là ở khách sạn chơi đủ trò lăn lộn cô, trong phòng chưa có chỗ nào mà Ngu Thư Hân chưa bị lăn qua lộn lại.

Ngu Thư Hân nghi ngờ không biết chuyến công tác này có phải là Đinh Vũ Hề lừa cô không nữa, không chỉ mượn cớ đi công tác mà bỏ Đinh Đáo Đáo lại trong nước, sau đó đưa cô ra nước ngoài, không còn tiểu quỷ hay dính người bám theo nữa, cho nên muốn làm thịt cô thế nào thì cứ làm thế đó.

Có khi, chuyện sinh con cũng chỉ là cái cơ thôi, mục đích chủ yếu của anh là để hưởng thụ sự sung sướng, mục đích thứ yếu là thuận tiện mà sinh thêm đứa nữa.

Đinh Đáo Đáo mỗi ngày đều nhẩm đếm, mong trăng mong sao đợi ba mẹ về, không ngờ rằng ba ba ở bên kia đã vui vẻ đến quên trời quên đất.

Mười ngày sau, Ngu Thư Hân mang kính râm bản lớn, mặc một bộ váy che kín cả ngực và xương quai xanh, hai chân bước đi mềm như bông, tay nhỏ bị Đinh Vũ Hề nắm chặt, bước lên máy bay về nước.

Hai vợ chồng vừa về nước liền đi đến Đinh gia công quán đón Đinh Đáo Đáo.

Đinh Đáo Đáo chưa từng rời xa ba mẹ lâu như vậy, tuy rằng mỗi ngày đều gọi video, nhưng mà vừa thấy Ngu Thư Hân, chưa kịp nói gì đã nước mắt lưng tròng.

Đinh Vũ Hề một tay ôm Đinh Đáo Đáo, nhìn cậu bẹp cái miệng nhỏ khóc lã chã, có chút buồn cười, nhưng thấy làm vậy có chút sai trái.

Đinh Đáo Đáo ở trong lòng ba ba ủy khuất một chút, sau đó duỗi tay, muốn mẹ ôm.

Thật ra con trai càng ngày càng nặng, ôm không nổi, nhưng mà Ngu Thư Hân vẫn ôm Đinh Đáo Đáo vào lòng, thơm lên khuôn mặt nhỏ của cậu mấy cái, cười nói: "Có nhớ ba mẹ không?"
"Ba mẹ nhớ con lắm đó."

Đinh Đáo Đáo nằm lên vai Ngu Thư Hân, ủy khuất không ngừng.

Vì em gái mà cậu phải hy sinh thật nhiều, vì em gái mà cậu không được đi theo, ở nhà bà cố thê thảm đợi ba mẹ về.

"Mẹ ơi." Đinh Đáo Đáo cọ cọ vai Ngu Thư Hân, nũng nịu: "Trong bụng mẹ đã có em gái rồi sao?"
Ngu Thư Hân: "......?"

Một lời này của Đinh Đáo Đáo khiến Ngu Thư Hân cảm thấy nghẹn không nói được, sau đó liền quay qua nhìn Đinh Vũ Hề.

Bây giờ không cần nghĩ cũng biết anh đã nói gì với Đinh Đáo Đáo mới khiến cho thằng bé ngoan ngoãn ở nhà bà cố không đòi theo bọn họ đi ra nước ngoài.

Đinh Đáo Đáo thấy Ngu Thư Hân không nói gì, lại hỏi: "Thế đã có chưa mẹ?"

Ngu Thư Hân đành phải cười gượng hai tiếng: "Cái này mẹ cũng không biết."

Đinh Vũ Hề thấy thế liền ôm lấy Đinh Đáo Đáo đang ở trong lòng Ngu Thư Hân, lại thấy Ngu Thư Hân đang trừng mắt nhìn anh, anh nhìn Đinh Đáo Đáo nói: "Ba và mẹ đã rất nỗ lực để sinh em gái cho con."

"Nhưng mà làm việc gì thì không thể chỉ chú ý đến kết quả, đôi khi, quá trình nỗ lực so với kết quả còn quan trọng hơn, con biết chưa?"

Đinh Đáo Đáo lần đầu nghe giảng đạo lý to lớn như thế, nửa hiểu nửa không mà gật đầu: "Vâng ạ."

Về phần Ngu Thư Hân, mặt cô đỏ ửng lên, nhưng mà cũng không thể không bái phục Đinh Vũ Hề.

Sao anh có thể mặt không đỏ tim không đập nhanh mà đem chuyện không thể kể cho trẻ con nghe biến thành đạo lý mà đi giảng giải thế này?

Ba người ở lại Đinh gia công quán ăn cơm tối, sau đó đi về nhà.

Lúc trên xe, Đinh Đáo Đáo khỏi nói cảm thấy vô cùng hưng phấn, dính chặt bên người Ngu Thư Hân, đem đầu dán lên bụng nhỏ của Ngu Thư Hân, nghe xem bên trong đã có em gái chưa.

Ngu Thư Hân nhìn bộ dạng mong chờ của Đinh Đáo Đáo, cô ban đầu còn cảm thấy không có gì, cứ thuận theo tự nhiên thôi, nhưng bây giờ lại cảm thấy có chút áp lực.

Lỡ mà không có thì sao? Lỡ mà sinh ra em trai thì sao? Có khi nào thế giới của Đinh Đáo Đáo sẽ sụp đổ không?

Buổi tối vất vả lắm mới dỗ được Đinh Đáo Đáo đi ngủ, lúc hai người ở trong phòng ngủ, Ngu Thư Hân liền tính sổ với Đinh Vũ Hề.

"Anh bây giờ khiến cho con hy vọng nhiều như vậy, anh có bao giờ nghĩ là hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều không?"

"Chuyện này cũng đâu có chắc chắn 100 phần trăm đâu mà sao anh có thể dễ dàng hứa hẹn như vậy, anh cho là sinh con dễ lắm hả, muốn sinh là sinh sao?"

"Lỡ không có, để em xem anh giải thích thế nào với tên nhóc bánh trôi nhân mè đen kia."

"Ngốc bạch ngọt có bị lừa thì cũng có thể bỏ qua, chứ bây giờ nó đã là bánh trôi nhân mè đen, anh không sợ sau này anh già thì con nó sẽ tìm anh tính sổ à?"

Đinh Vũ Hề nghe Ngu Thư Hân không ngừng nói, trong lòng cảm thấy bình tĩnh.

Anh đối với Ngu Thư Hân lúc nào cũng là dịu dàng mà giảng giải, anh kéo tay cô lại hôn một cái, ánh mắt thành khẩn: "Anh nhất định sẽ nỗ lực."

Ngu Thư Hân nhìn ánh mắt thành khẩn của anh, nghe lời anh nói, liền nghẹn lời, không biết nói sao.
".................."

Quả nhiên, việc có con không thể khiên cưỡng, chuyện sinh con cũng là cơ duyên cả, Ngu Thư Hân đi Pháp về thì bà dì vẫn ghé thăm.

Đinh Vũ Hề thấy họ hàng thân thích của Ngu Thư Hân đến, buồn không thèm nói chuyện, chỉ đợi bà dì rời đi, liền càng nỗ lực hơn, ra sức gấp 12 vạn lần.

Ngu Thư Hân trong lòng cũng không muốn làm Đinh Đáo Đáo thất vọng, dù sao làm phụ huynh thì nói được phải làm được, nên cũng rất phối hợp.

Nhưng mà có một số việc càng cố càng không xong, hai người liên tiếp mấy tháng đều không có kết quả, khiến cho Đinh Vũ Hề vốn luôn tin vào bản thân cũng cảm thấy hoài nghi năng lực của mình.

Đinh Đáo Đáo từ sau khi được Đinh Vũ Hề dạy là quá trình cố gắng còn quan trọng hơn so với kết quả thì sau đó không có làm nũng hối thúc nữa, nhưng mà mỗi lần Đinh Đáo Đáo vào phòng ngủ của hai người thì đều ghé lên bụng Ngu Thư Hân thăm dò động tĩnh, nên cô biết là trong lòng cậu vẫn cứ nhớ chuyện này.

Ngu Thư Hân cùng Đinh Vũ Hề đưa Đinh Đáo Đáo về phòng, hai người nhìn nhau, biết là đêm nay phải tiếp tục cố gắng.

Đinh Đáo Đáo còn chưa đi nhà trẻ, nhưng từ lúc cậu 1 tuổi đã được người bố Đinh Vũ Hề vô cùng kỳ vọng vào người thừa kế bạc tỷ của mình gửi đi học mấy lớp cuối tuần.

Bình thường đều là Ngu Thư Hân và Đinh Vũ Hề cùng nhau đưa Đinh Đáo Đáo đi, nhưng hôm nay Đinh Vũ Hề có xã giao, Ngu Thư Hân lại đi theo tham dự, nên cuối cùng người đưa Đinh Đáo Đáo đi học lớp cuối tuần là dì nhũ mẫu.

Lúc hai người xong việc về nhà, dì nhũ mẫu nói là Đinh Đáo Đáo còn chưa đi ngủ.

"Còn chưa ngủ ư?" Ngu Thư Hân bỏ túi xách xuống, "Thằng bé làm sao thế?"

Dì nhũ mẫu: "Cậu chủ nói đợi ba mẹ về nên không chịu đi ngủ."
Ngu Thư Hân nghi ngờ: "Chờ bọn tôi ư?"

Vì thế, Ngu Thư Hân cùng Đinh Vũ Hề thay giày, đi vào phòng Đinh Đáo Đáo.

Đinh Đáo Đáo đang nằm ôm thú bông lăn qua lăn lại trên giường, nghe tiếng ba mẹ bước vào, liền từ trên giường bò dậy.

"Ba, mẹ!" Cậu lớn tiếng kêu.

Ngu Thư Hân cùng Đinh Vũ Hề liếc nhìn nhau, đi qua, cùng nhau ngồi vào mép giường.

Đinh Vũ Hề ôm Đinh Đáo Đáo lên đùi mình, sờ đầu Đinh Đáo Đáo, hỏi: "Sao trễ rồi mà con chưa đi ngủ?"

Đinh Đáo Đáo nhìn Ngu Thư Hân, bẹp cái miệng nhỏ: "Con đang đợi mẹ."

"Đợi mẹ?" Ngu Thư Hân không ngờ Đinh Đáo Đáo không chịu đi ngủ là vì đơi cô, tò mò hỏi, "Đợi mẹ làm gì thế? Con có gì muốn nói với mẹ à?"

Đinh Đáo Đáo nhìn Ngu Thư Hân, cái miệng nhỏ trễ xuống, sau đó từ trên đùi Đinh Vũ Hề mà gục vào ngực Ngu Thư Hân, dán mặt lên ngực cô: "Mẹ ơi."

Ngu Thư Hân thấy Đinh Đáo Đáo nói chuyện hơi hơi có giọng mũi, như sắp hóc, liền khó hiểu nhìn qua Đinh Vũ Hề, sau đó ôm lấy Đinh Đáo Đáo, hỏi: "Sao thế con?"

Đinh Đáo Đáo đột nhiên nức nở: "Mẹ ơi con không cần em gái nữa."

Ngu Thư Hân liền căng thẳng: "Ơ sao lại không cần em gái nữa? Có em gái chơi cùng con không vui sao?"

Đứa nhỏ này trước giờ rõ ràng vẫn luôn muốn có em gái mà.
Đinh Đáo Đáo hít cái mũi nhỏ: "Bởi vì con không muốn mẹ vất vả đâu."

"Lúc mẹ sinh con có phải rất vất vả không, bụng thật là to, cũng không dễ đi lại, ăn không ngon, con còn hay ở trong bụng đá đá bụng mẹ nữa."

Đinh Đáo Đáo cọ cọ trong lòng Ngu Thư Hân: "Mẹ ơi con xin lỗi. Mẹ không cần vất vả thế đâu."

Ngu Thư Hân nhẹ nhàng "A" lên một tiếng, sau đó hốc mắt liền nóng lên.

Cô vuốt cái ót tròn của Đinh Đáo Đáo, hỏi: "Sao con lại biết chuyện này?"

Đinh Đáo Đáo: "Thầy giáo nói."
Thầy giáo ở đây chắc là thầy giáo ở lớp bồi dưỡng, hôm nay bọn họ không đi đến lớp bồi dưỡng, không ngờ thầy đã dạy cho bọn nhóc chuyện này.

Đinh Đáo Đáo: "Thầy giáo nói lúc mẹ mang thai em bé đều rất vất vả, mỗi ngày ăn không ngon, bụng lại rất to, eo đau, chân đau, lúc sinh em bé là đau nhất, có người phải nhờ bác sĩ mổ bụng lấy em bé ra, cho nên dặn chúng con phải yêu thương mẹ, thông cảm cho mẹ, không được chọc cho mẹ tức giận."

Ngu Thư Hân nghe xong, trong lòng bối rối.

Đinh Vũ Hề nghe xong cũng cảm động, ánh mắt nhìn hai mẹ con vô cùng dịu dàng.

"Cảm ơn cục cưng." Ngu Thư Hân hôn lên đỉnh đầu Đinh Đáo Đáo, "Có vất vả thế nào cũng kệ, mẹ rất vui vì đã sinh con ra, mẹ yêu con lắm."

Đinh Đáo Đáo: "Con cũng yêu mẹ lắm."
"Cũng yêu ba ba nữa." Cậu không quên nhìn Đinh Vũ Hề nói.

Đinh Vũ Hề cười: "Ba ba cũng yêu con."
Đêm đã khuya.

Hai vợ chồng rốt cuộc cũng dỗ Đinh Đáo Đáo đi ngủ.
Lúc trở về phòng, Ngu Thư Hân ôm eo Đinh Vũ Hề, dán mặt lên ngực anh: "Ông xã."
Đinh Vũ Hề ôm Ngu Thư Hân: "Sao?"

Ngu Thư Hân nhớ tới chuyện đêm nay Đinh Đáo Đáo nước mắt lưng tròng khiến cho cô cảm động, ngẩng đầu lên nhìn Đinh Vũ Hề: "Chúng ta sao có thể sinh ra một đứa con vừa hiểu chuyện vừa đáng yêu thế nhỉ?"

Bánh trôi nhân mè đen là đối với người ngoài thôi, còn đối với mẹ thì vĩnh viễn vẫn là đứa nhỏ vừa ấm áp vừa ngọt ngào tri kỷ.

Đinh Vũ Hề hôn lên trán Ngu Thư Hân, cũng vô cùng vui mừng vì Đinh Đáo Đáo đã hiểu được việc phải chăm sóc yêu thương mẹ, nhẹ nhàng đáp: "Là nhờ em đó."

"Đinh Đáo Đáo vừa hiểu chuyện vừa đáng yêu như thế, đều là vì thằng bé có một người mẹ như em."

Ngu Thư Hân nghe Đinh Vũ Hề khen con xong còn không quên tâng bốc cô, tay nhỏ nắm lại đấm vào ngực anh.

Đinh Đáo Đáo biết mẹ mang thai em bé sẽ vất vả, cho nên không đòi có em gái nữa.

Ngu Thư Hân vừa vui vừa cảm động, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Chẳng qua chuyện gì cũng có cơ duyên cả, Đinh Đáo Đáo vừa mới nói không cần em gái nữa, ngày hôm sau Ngu Thư Hân đã thấy que thử thai hiện lên hai vạch hồng.

Thời tới chạy không kịp mà.

~ Hoàn phiên ngoại 6 ~.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro