Chương 72: Phiên Ngoại 4
Bánh trôi nhân mè đen
Từ lúc hai cha con ra ngoài đi chơi, Ngu Thư Hân một lòng đều nhớ đến hai người bọn họ, đặc biệt là con trai ngây thơ đáng yêu Đinh Đáo Đáo của cô.
Cũng may Đinh Vũ Hề mỗi ngày đều gửi ảnh chụp cho cô, Ngu Thư Hân nhìn ảnh chụp con trai ba tuổi của mình nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, lại cảm thấy vui mừng, dặn dò ông xã nhất định phải chăm sóc tốt con trai bảo bối.
Đinh Vũ Hề hai ngày nay vẫn luôn tinh tế quan sát Đinh Đáo Đáo.
Từ cái ngày đầu tiên Đinh Đáo Đáo từ đứng nhất từ dưới đếm lên thành người chiến thắng chung cuộc, anh mơ hồ cảm thấy đứa nhỏ này không hề đơn giản như anh nghĩ.
Đặc biệt là hôm nay, lúc đang đóng vai gặp phải bọn buôn người.
Khác với những đứa bé khác không kháng cự lại được việc bị dụ dỗ bằng kẹp que, hoặc là mới nghe bọn buôn người nói ngọt dăm ba câu đã đi theo, Đinh Đáo Đáo không những không bị bọn buôn người bắt cóc, ngược lại còn lừa được kẹo que từ trong tay bọn buôn người, cuối cùng vừa ăn kẹo que vừa thuận lợi vượt qua thử thách, bị lão sư đưa về trong sự nghẹn ngào trân trối của các ông bố khác.
Sau đó, Đinh Vũ Hề đại diện các ông bố đến phỏng vấn Đinh Đáo Đáo một chút, Đinh Đáo Đáo đang vừa liếm kẹo, vừa nói ra đạo lý vô cùng đơn giản: "Bởi vì ba mẹ con nói là không được đi cùng người lạ."
Các ông bố khác nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể giơ ngón tay cái, cho Đinh Đáo Đáo một "like".
Đinh Đáo Đáo biểu hiện ở chương Đinhnh huấn luyện rất ưu tú, Đinh Vũ Hề phải thừa nhận anh tuy ngoài miệng nói chưa hài lòng với người thừa kế bạc tỷ của mình lắm nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.
Dù sao lúc anh cùng Ngu Thư Hân hàn huyên, hai vợ chồng đều cho rằng người thừa kế bạc tỷ ngốc bạch ngọt thế này kiểu gì cũng sẽ bị bọn buôn người lừa đi.
Không ngờ kết quả hôm nay là người thừa kế bạc tỷ ngốc bạch ngọt này còn lừa được kẹo từ trong tay bọn bắt cóc.
Chờ đến khi hai cha con gặp nhau, Đinh Vũ Hề ngồi xổm xuống, nhìn cây kẹo que đang liếm dở của Đinh Đáo Đáo.
Bởi vì hôm nay cậu biểu hiện không tồi, cho nên cây kẹo que này coi như khen thưởng, không bị tịch thu.
Đinh Vũ Hề sửa lại vạt áo trước ngực của Đinh Đáo Đáo, nói: "Mấy lời mẹ con dặn con vẫn nhớ đúng không?"
"Không được đi theo mấy chú mấy dì lạ mặt."
Đinh Đáo Đáo lấy cây kẹo trong miệng ra, gật đầu: "Đúng ạ!"
"Bọn họ nói có quen ba mẹ cũng không được theo, người xấu nhất định sẽ nói là có quen biết ba mẹ."
Đinh Vũ Hề sờ đầu Đinh Đáo Đáo, biết mình trước đây đã quá khinh tiểu gia hỏa này rồi.
Có thể ngây thơ ngọt ngào, nhưng tuyệt đối không có ngốc nghếch.
Đến nỗi kẹo que...
Đinh Vũ Hề nhìn cây kẹo que đã bị Đinh Đáo Đáo liếm sắp hết.
Anh nhớ tới lúc nghe thấy đoạn đối thoại giữa Đinh Đáo Đáo cùng bọn buôn người giả.
"Mọi người biết ba mẹ của con sao?"
Bọn buôn người: "Đúng rồi. Chú với mẹ của con là bạn tốt, con đi theo chú, mẹ con dặn chú tới đón con."
Đinh Đáo Đáo: "Vậy chú có thể cho con kẹo không? Con muốn vừa ăn kẹo vừa đi với chú."
Bọn buôn người: "A, được thôi."
Đinh Đáo Đáo sau khi lấy được kẹo rồi, lúc bọn buôn người định tới dắt tay cậu đi, Đinh Đáo Đáo lập tức lùi ra sau một bước, sau đó chân nhỏ liền chạy lại chỗ lão sư, vừa chạy vừa hô: "Lão sư mau đến đây, chỗ này có người xấu lừa gạt trẻ nhỏ!"
Đinh Vũ Hề nhớ tới Đinh Đáo Đáo vừa lấy được kẹo đã bỏ chạy, ở bên máy theo dõi mà nhịn bọn buôn người tức nghẹn họng nhìn cậu trân trối, hoài nghi nhân sinh.
Bạn nhỏ này mới có ba tuổi thôi đó.
Đinh Vũ Hề vì thế liền yên lặng mà thay đổi cách nhìn Đinh Đáo Đáo.
Qua mấy ngày quan sát, Đinh Vũ Hề nhận ra, đứa nhỏ này có khả năng chỉ là thân xác giống Ngu Thư Hân, cái miệng nhỏ ngọt đến tan chảy, nhưng mà bên trong chính là cốt cách tổng tài bá đạo của người thừa kế bạc tỷ.
Đinh Vũ Hề đối với kết quả này rất hài lòng, cảm thấy việc đi trại hè này rất đúng đắn.
Chỉ là Ngu Thư Hân sau khi nghe Đinh Vũ Hề kể lại chuyện Đinh Đáo Đáo đã phản ứng gì với bọn buôn người thì có chút không tin.
Thế Đinh Đáo Đáo bị bọn buôn người lừa đi nhốt vào phòng tối mà cô tưởng tượng đâu rồi?
Tiểu khả ái ngốc bạch ngọt sau bây giờ biến thành bánh trôi nhân mè đen rồi.
Trại hè quân sự còn lại hai ngày cuối cùng, các ông bố đã có mấy ngày ở chung với con trai, hai ngày cuối cùng này, các bà mẹ cũng có thể tham gia.
Ngu Thư Hân không gặp hai cha con đã vài ngày, đương nhiên đồng ý, xuất phát đi đến căn cứ của trại hè.
Cô trên đường đi cũng gặp được các bà mẹ khác, lúc bọn họ đến trại hè, thấy các con mình đang đứng chơi, vừa thấy mẹ đã bỏ trò chơi mà chạy lại chỗ mẹ mình, sau đó nhào vào lòng mẹ mà làm nũng, có bạn nhỏ còn òa khóc.
Đinh Đáo Đáo cũng nhào vào ngực Ngu Thư Hân, ôm cổ thơm má cô, giọng nũng nịu: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm đó."
"Ba ba cũng rất nhớ mẹ. " Cậu còn bổ sung.
Ngu Thư Hân nghe xong tâm đều hóa nước, thơm thơm Đinh Đáo Đáo, sau đó lại cẩn thận đánh giá con mình, phát hiện trải qua mấy ngày lăn lê bò lết, hình như con mình gầy đi không ít, đặc biệt là khuôn mặt nhỏ, thịt đã ít đi rất nhiều.
Đinh Vũ Hề cũng đi theo Đinh Đáo Đáo lại chỗ đó.
Ngu Thư Hân đứng lên, ôm đứa con đã gầy đi của mình, dẩu miệng giận dỗi liếc nhìn Đinh Vũ Hề một cái.
Rõ ràng lúc đi đã nói là đi thế nào về thế đấy, bây giờ lại thấy anh không giữ lời hứa rồi.
Còn nói với cô là con trai bảo bối của cô là bánh trôi nhân mè đen nữa.
Ngu Thư Hân bây giờ hoài nghi không biết Đinh Vũ Hề chấp niệm rằng người thừa kế bạc tỷ của anh bị ngốc, cho nên đã thay não cho con rồi không.
Đinh Vũ Hề cười nắm tay Ngu Thư Hân: "Đi thôi."
Hôm nay các hoạt động đều kết thúc, buổi tối là thời gian nghỉ ngơi.
Trại hè thu phí rất cao, nên các đôi cha con đều ở riêng một phòng.
Ngu Thư Hân nhìn qua chỗ hai cha con ở mấy ngày qua, sau khi có mẹ đến Đinh Đáo Đáo vô cùng hưng phấn, nói không ngừng: "Mẹ ơi mấy ngày nay con đều ngủ chung với ba!"
"Ba còn kể cho con nghe chuyện cổ tích về vịt con và thỏ con."
"Ba còn thay đồ, tắm rửa, lau chân cho con nữa."
Đinh Vũ Hề nghe, mặt mỉm cười.
Ngu Thư Hân liếc mắt nhìn Đinh Vũ Hề một cái, trong ánh mắt như đang khen ngợi.
Cô nói: "Để mẹ xem nhà tắm thế nào."
Nhà tắm cũng không tệ, rất rộng, còn chia cách rõ ràng, không khác khách sạn 5 sao là mấy.
Ngu Thư Hân nhìn thấy trên bồn rửa mặt có hai cái khăn một lớn một nhỏ, vì thể liền mở túi đem khăn của mình để vào đó.
Cô lây điện thoại ra, chụp ba cái khăn ở chung với nhau.
Đinh Vũ Hề đi vào theo, thấy Ngu Thư Hân đang ngồi xổm chụp hình, trên màn hình là ba cái khăn lông đại diện cho gia đình ba người.
"Cái này có gì mà chụp chứ." Anh cười ra tiếng hỏi.
"Hả?" Ngu Thư Hân bị hù một chút, thấy Đinh Vũ Hề đã đi theo vào.
Cô không phục mà khịt mũi: "Muốn chụp thì chụp thôi, anh quản được chắc."
Ngu Thư Hân chụp hình xong, cất điện thoại, nhìn về phía Đinh Vũ Hề mà bắt đầu quở trách: "Em còn chưa tính sổ với anh đâu. Đinh Đáo Đáo mấy ngày qua bị anh làm cho gầy đi rồi!"
"Thằng bé nhẹ đi hẳn luôn, anh còn nói nó là bánh trôi lòng dạ hiểm độc nữa, anh còn lương tâm không đó?"
"Con trai do em sinh ra bộ em không biết sao?"
Đinh Vũ Hề nghe Ngu Thư Hân quở trách, lắc đầu, đi qua ôm cô vào lòng.
Đến lúc ôm vô vào trong lồng ngực rồi mới cảm thấy an tâm, nói: "Từ lúc đến tới giờ đều chỉ hỏi Đinh Đáo Đáo, không có quan tâm đến anh."
Ngu Thư Hân mặt áp lên ngực anh, duỗi tay ôm lấy vòng eo gầy mà rắn chắc của anh, nói: "Hỏi anh làm gì, anh đâu có bị gầy đâu."
Đinh Vũ Hề cười khẽ, lại hỏi: "Thế Đinh Đáo Đáo quan trọng hay anh quan trọng?"
Ngu Thư Hân làm bộ nghiêm túc: "Phải xem biểu hiện đã."
"Ai ở trước mặt em biểu hiện tốt thì người đó quan trọng nhất, cho nên mong Đinh Vũ Hề tiên sinh và bạn nhỏ Đinh Đáo Đáo cạnh tranh công bằng."
Đinh Vũ Hề: "Còn muốn cạnh tranh nữa à? Bộ em đang muốn châm ngòi li gián quan hệ cha con của bọn anh sao?"
Ngu Thư Hân "Hừ" một tiếng, giả bộ tức giận: "Em mới không thèm châm ngòi nhé. Ai bảo em là người vợ, người mẹ duy nhất trong cái nhà này, muốn em thiên vị thì phải cạnh tranh. "
Đinh Vũ Hề không nói gì, cúi đầu hôn vợ mình một cái.
Ngu Thư Hân tưởng là chỉ ôm hôn một chút thôi, dù sao Đinh Đáo Đáo còn đang ở bên ngoài chờ, ai dè Đinh Vũ Hề lại càng hôn càng sâu, eo cô sắp chịu không nổi rồi.
Ngu Thư Hân vỗ lên tay của anh, ngửa người ra sau, vất vả lắm mới tách ra được, thở hổn hển, môi bị hôn đến sưng đỏ: "Con anh còn đang ở bên ngoài đó!"
Loại hành vi trốn Đinh Đáo Đáo ở bên ngoài mà hai vợ chồng lén lút gần gũi thế này, Ngu Thư Hân có cảm giác đang giấu con mà làm chuyện không tốt.
Đinh Vũ Hề hôn lấy môi của Ngu Thư Hân, chỉ "Ừ" một tiếng lấy lệ.
Ngu Thư Hân bị anh hôn, trong lòng cạn lời, đành phải kệ anh một chút.
Đợi sau này Đinh Đáo Đáo lớn lên, nhớ lại lúc ba mẹ để cậu ở một mình rồi trốn vào nhà vệ sinh chẳng lẽ không thấy xấu hổ sao?
Ngu Thư Hân đang miên man suy nghĩ, đột nhiên nghe tiếng đập cửa.
Cô liền bị giật mình mà dứt ra.
Đinh Vũ Hề cũng hơi sửng sốt một chút.
Hai người nghe thấy tiếng bước chân, thấy Đinh Đáo Đáo chạy xoạch xoạch tới mở cửa.
"Đinh Đáo Đáo!" có tiếng bé gái vang lên.
Đinh Đáo Đáo: "Chào cậu!"
Ngu Thư Hân đang định ra ngoài, Đinh Vũ Hề lại kéo cô áp vào bồn rửa mặt, ý là hãy nghe tiếp.
Ở trại hè có hai bé gái rất thích Đinh Đáo Đáo, lúc nào cũng tới tìm Đinh Đáo Đáo đi chơi.
Nhà tắm cách cửa không xa, hai đứa trẻ nói chuyện với nhau đều nghe thấy rõ.
Bé gái nói: "Tớ mang bánh quy qua cho cậu này, là mẹ tớ làm đó."
Đinh Đáo Đáo: "Cảm ơn cậu."
Bé gái: "Không cần cảm ơn.
Đúng rồi, ba mẹ cậu đâu, sao không thấy đâu hết?"
Đinh Đáo Đáo: "Ba mẹ tớ đang có việc, không thể quấy rầy, một lát nữa sẽ gặp."
Bé gái: "Thế à? Vậy tớ đi trước nhé, bye bye."
Đinh Đáo Đáo: "Bye bye."
Có tiếng đóng cửa vang lên, là Đinh Đáo Đáo tự mình đóng cửa.
Ngu Thư Hân trừng mắt nhìn Đinh Vũ Hề một cái, ý nói anh nhanh buông cô ra, hai người như vậy đem con bỏ một mình bên ngoài thì ra thể thống gì.
Tiếng bước chân của Đinh Đáo Đáo hơi ngừng lại.
Ngu Thư Hân đang chuẩn bị cắn người, đột nhiên nghe thấy giọng Đinh Đáo Đáo truyền qua cửa.
"Ba ơi con ăn bánh quy có được không?"
Đinh Vũ Hề bóp chặt hai má của Ngu Thư Hân, đáp: "Có thể."
Đinh Đáo Đáo: "Ba ba cứ ở trong đó với mẹ nha, không cần quan tâm tới con, con sẽ ở đây đợi."
"Con cũng sẽ không để người khác đi vào."
Nói xong, có tiếng chân loạch xoạch chạy đi, Đinh Đáo Đáo chạy đi ăn bánh quy.
Ngu Thư Hân nghe Đinh Đáo Đáo nói, mờ mịt nhìn Đinh Vũ Hề: "?"
"Anh nói với thằng bé cái gì đó?"
Không những không thúc giục, mà còn kêu hai người cứ ở trong đó lâu một chút, còn không cho người khác vào phòng???
Đinh Vũ Hề cười khẽ: "Không nói cái gì hết. "
"Chỉ nói là ba muốn ở chung với mẹ một lát, nói nó chờ một chút, không được đi vào, cũng không cho người khác vào."
Đinh Vũ Hề bóp eo nhỏ của Ngu Thư Hân, hôn lên vành tai trắng nõn của cô, thấp giọng nói: "Cho nên cha con thì cớ gì phải cạnh tranh với nhau?"
"Hợp tác như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"
Ngu Thư Hân nghe được hai mắt mở to.
Hợp tác á?
Đinh Vũ Hề bây giờ đã hợp tác với Đinh Đáo Đáo rồi á?
Hèn chi cô châm ngòi ly gián vô dụng, Đinh Vũ Hề đã sớm nói chuyện với Đinh Đáo Đáo rồi.
Đinh Vũ Hề cúi đầu, tiếp tục hôn Ngu Thư Hân.
Ngu Thư Hân nức nở hai tiếng, tay siết chặt.
Đinh Đáo Đáo, thằng nhóc không có lương tâm này, lỡ ba ở bên trong khi dễ mẹ thì sao, cứ thế mà mặc kệ hai người sao?
Thế giới này đã không còn thằng nhóc ngọt ngào của mẹ nữa rồi!
Ngu Thư Hân cứ tưởng Đinh Vũ Hề và Đinh Đáo Đáo sẽ cùng nhau tranh sủng, ai dè Đinh Vũ Hề đã sớm thu phục Đinh Đáo Đáo, còn đem cô ăn sạch sẽ không nhả xương.
Người ta cầm dao thớt còn cô là thịt cá, trước kia có Đinh Đáo Đáo cứu cô, bây giờ Đinh Đáo Đáo đã thành người giữ cửa cho Đinh Vũ Hề rồi.
Ngu Thư Hân đột nhiên liền tin tưởng Đinh Đáo Đáo chính là bánh trôi nhân mè đen thật.
Có người bố đen tối thế này, con trai mà trắng trong mới lạ.
~ Hoàn phiên ngoại 4 ~.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro