Tru tien 61-62
Untitled DocumentChương 61
Phong Vũ (Mưa Gió)
Đêm đen tối mịt, nhìn không thấy trăng sao, bầu trời đêm không một chút ánh
sáng.
Trương Tiểu Phàm quỳ tại cửa động, dễ thường cũng đã sáu thời thần. Các đệ tử
trong môn phái hắn đa số đều đã say giấc rồi, ngay cả ánh sáng rõ ràng cuối cùng
là một đống lửa trong sơn động Đại Trúc Phong cũng không thiết tha cháy nữa, từ
từ tắt đi.
Trong sơn động, Điền Bất Dịch dường như nói một câu gì đó, Điền Linh Nhi hầu như
cũng cùng lúc kêu to lên: "Cha!"
Không một tiếng động, không một lời nào tiếp nối, Trương Tiểu Phàm không biết đã
phát sanh chuyện gì rồi, chỉ không lâu lắm, Tống Đại Nhân đi ra.
Trương Tiểu Phàm ngước đầu lên, nhìn thấy đại sư huynh. Tống Đại Nhân trên mặt
đầy vẻ bất nhẫn nhưng rốt cuộc cũng bấm bụng nói: "Tiểu sư đệ, sư phụ nói đệ quỳ
ở chỗ này làm cho người phiền lòng, bảo đệ muốn quỳ thì quỳ ở chỗ xa một chút."
Trương Tiểu Phàm chùng lòng xuống, song trên mặt lại chợt cảm thấy lạnh, lạnh
lẽo rét buốt. Mưa bắt đầu rơi trong đêm tối đen kịt này.
Hắn không đáp lấy một câu, cứ lặng yên mà từ từ đứng dậy, đi về phía xa xa, ở
nơi bìa rừng rậm, quỳ xuống bên dưới rặng cổ thụ.
Tống Đại Nhân nhìn về hướng hắn hơn nửa buổi, nhìn thấy thân ảnh của tiểu sư đệ
ở trong mưa khói ban đêm, từ từ mờ đi, nhẹ thở một hơi dài, lắc đầu rồi đi trở
vào.
"Oành đùng" một âm thanh lớn vang dội, từ góc trời truyền lại tiếng sấm ầm ĩ,
lằn chớp trắng ngoằn ngoèo lóe qua trên không, bầu trời đêm như thể bị xé ra làm
vô số mảnh nhỏ. Trong giây lát sau, những hạt mưa lớn như những viên đá nhỏ đồng
loạt rơi xuống, đập lên trên nham thạch, tạo nên tiếng bồm bộp. Một chút sau,
mưa lớn như trút nước, giàn giụa đổ xuống.
Trời đất trong một cái chớp mắt, bao phủ trong màn mưa mờ mịt,
Trương Tiểu Phàm toàn thân ướt sủng chỉ trong một khắc, áo quần dán chặt vào
thân, rét buốt không thể tả. Hắn ngước đầu nhìn về phía trước, vốn trong đêm tối
đen tuyền, lại thêm mưa lớn, căn bản từ trước đã không trông rõ được tình cảnh
trong sơn động.
Ở trong trời đất, dường như chỉ có mỗi một người, ở nơi ấy, chịu khổ.
Hắn cúi đầu xuống, cả chút cử động cũng không.
Cơn mưa lớn đó, lại tựa như là trời cao cũng trừng phạt mình hắn, cứ trút mãi
không ngừng, thế mưa không một chút bớt đi, sét chớp sấm động, ở trên đầu hắn
rầm rú điên cuồng!
Nước mưa theo mái tóc ướt nhẹp của hắn chảy xuống, thuận theo mặt hắn trôi
xuống, Trương Tiểu Phàm hầu như đã mở mắt không lên rồi, chỉ là sau lúc ấy, ở
trong thời khắc mưa gió không người ấy, hắn lại chợt nhìn thấy, ở trước mặt hắn,
xuất hiện một bóng người, một đôi chân, đã bước tới đứng trước mặt hắn.
Hắn cố sức ngước đầu lên, một lằn sét xẹt qua trời, tiếng sấm lớn rầm rĩ, nhờ
chút ánh sáng đó, hắn nhìn rõ một người con gái đẹp lạnh lùng, đứng ở trước thân
mình hắn.
Trương Tiểu Phàm hoàn toàn ngây dại hẳn ra.
Lục Tuyết Kỳ toàn thân trên dưới đẫm nước, ánh chớp loé lên rồi tắt, thân hình
nàng cũng biến thành một cái bóng lờ mờ trong bóng tối. Chỉ là Trương Tiểu Phàm
lại cảm nhận rất rõ ràng, bản thân nàng đang ở phía trước.
Ở trong đêm mưa gió bão bùng, thân hình ôn nhu ấy, ở trước mặt hắn nhẹ nhàng
ngồi xuống.
Mưa càng tuôn gấp, gió thêm lồng lộng!
Sâu thẳm nơi rừng cây, tưởng như có yêu ma gào thét, rền rĩ vang vọng.
Một bàn tay mát lạnh, run rẩy nhè nhẹ, vuốt qua mái tóc của Trương Tiểu Phàm,
một âm thanh dường như mộng mị, ở trong đêm mưa gió này, thỏ thẻ rằng: "Đừng sợ,
sẽ qua nhanh thôi!"
"... ..."
"Ta ở tại nơi đây bồi tiếp ngươi!"
"... ..."
"Ầm ì" Tiếng sấm hình như chấn vỡ cả trời đêm, chấn nát cả tâm phách. Sét chớp
dữ dội, trong mưa gió gầm rú, trong lúc những giọt nước mưa lạnh buốt hệt như
yêu ma nhảy múa cuồng loạn, gương mặt rất mực ôn nhu đó, một đôi mắt ấm dịu ấy,
thân hình tuyệt đẹp như trong giấc mộng mờ , bồi ở cạnh bên mình.
Nàng dầm mình trong mưa gió, nhỏ giọng tự nói, đối cùng Trương Tiểu Phàm, lại
tưởng như là đối với lòng mình, nhỏ nhẹ, thì thầm: "Ngươi cứu ta che chở ta,
không tiếc đến tính mạng mình, ta cũng đối với ngươi y hệt vậy.
Khổ sở trong lòng ngươi, trời biết ta biết, ta không thể nào chia sẽ cùng ngươi,
thế thì chịu khổ cùng ngươi vậy. Tổng hy vọng có một ngày, ngươi có thể cùng
người yêu trong lòng, vui vui vẻ vẻ cùng nhau... ..."
Lời nói càng lúc càng nhỏ dần rồi từ từ tan mất. Mưa gió thêm dữ dội, thân hình
yếu mềm đó, như cọng cỏ bị thương trong gió, đung đưa không ngớt.
Trương Tiểu Phảm trong lòng hoảng hốt, như mơ lại như ảo.
Sắc đêm đen tuyền, bầu trời lặng câm!
Mưa gió hoành hành đã lâu, mới vừa dịu lại, Trương Tiểu Phàm toàn thân lạnh lẽo,
hàn khí xâm nhập nội thể, chân cẳng đã sớm tê cóng, biết rằng sau vụ này, nhất
định sẽ bệnh nặng một trận, chỉ là bất cứ giá nào, hắn cũng không chịu đứng dậy
đi trú mưa.
Ở trong màn giá rét ấy, lại thấy từ cánh tay phải, truyền đi một hơi ấm áp như
có như không, từ từ chuyển đi trong cơ thể hắn, trừ đi không ít hàn khí, tựa hồ
như phát ra từ pháp bảo Huyền Hỏa Giám ở trên tay phải hắn.
Trương Tiểu Phàm bỗng lại nghĩ tới người con gái vừa rồi hệt như quỷ mị, trong
lúc hoảng hốt thấy như là Lục Tuyết Kỳ, nhưng lúc ấy nhìn coi, lại không rõ bóng
người ở đâu, cũng không biết là đi rồi, hay chưa từng xuất hiện qua.
Nghĩ đến đó, miệng hắn nở một nụ cười khổ, hất hất đầu, nước mưa vẫy tứ tung. Ở
trong lúc ấy, rõ rõ ràng ràng nghe một giọng nói: "Tiểu tử ngốc!"
Trương Tiểu Phàm giựt mình, liền quay đầu lại, một tiếng "Lục sư tỷ" gần như
tiện miệng phát ra. Song chỉ thấy từ rừng rậm sâu thẳm, một người con gái thong
thả bước ra, trong tay cầm một cái dù che gió che mưa, nhỡn nhơ cười nhìn hắn,
hắn muôn vạn lần không tưởng nổi là lại gặp người này ở đây - ma giáo thiếu nữ
Bích Dao.
Ở trong màn đêm lúc ấy, mưa so với lúc nãy đã bớt đi một chút, thế nhưng vẫn còn
khá lớn, ở xa một chút không nhìn rõ ràng. Trương Tiểu Phàm lại tưởng mình hoa
mắt, không ngờ khi định thần nhìn lại, quả thật là Bích Dao, đang cười tươi tắn
bước lại, trên mặt mang theo một nụ cười.
Chỉ thấy nàng vẫn mặc bộ đồ màu xanh biếc, trong tay cầm cây dù vải dầu màu
xanh. Chỉ là mưa to gió lớn, rìa áo xiêm bay phấp phới cũng đã bị thấm ướt nhiều
chỗ. Nàng đến gần hơn, thì càn thấy rõ những chổ bị ướt nước, mềm mại dán vào da
thịt nàng, như ẩn như hiện.
Trương Tiểu Phàm đột nhiên cúi đầu xuống, không nhìn nàng nữa.
Bích Dao hơi run, ở trước mặt hắn ngồi xuống, nhìn hắn một lượt từ trên xuống
dưới, cười nhẹ một tiếng, nói: "Ngươi thật kỳ lạ khác ngược với người thường,
mưa lớn thế này, một mực muốn quỳ ở đây, trừ phi đây cũng là pháp môn tu hành
của Thanh Vân Môn các người?"
Trương Tiểu Phàm bực mình trừng mắt nhìn nàng, lại chỉ thấy gương mặt Bích Dao
nở rộ nụ cười ở trong đêm tối, không ngờ lại dịu dàng ấm áp như nước, không dằn
được đực hẳn người ra.
"Ầm đùng" Tiếng sấm rầm rầm, từ mây đen nơi góc trời truyền lại. Gần như trước
đấy một khắc, một lằn sét cực lớn xẹt ngang như rạch bầu trời đêm làm hai mảnh,
chớp lên một cái, vừa mới biến mất. Theo sau sấm sét là mưa rưa đầy trời, xem
chừng lại lớn trở lại.
Bích Dao cau mày lại, nhân tiện nhìn về phía trước. Trương Tiểu Phàm bỗng nhiên
phát giác, những hạt mưa vốn đập vào thân thể hắn gây đau đớn, đột nhiên giảm đi
ít nhiều, cả người giống như là đang bị đè nặng bỗng nhiên được giải thoát một
lượt, cảm thấy nhẹ nhàng.
Hắn ngước đầu nhìn, là do Bích Dao đưa dù qua một nửa, che nước mưa cho hắn.
Nhưng cơn mưa ấy quá lớn, Bích Dao che chở cho Trương Tiểu Phàm, tự mình không
khỏi có chỗ sơ hở, trong chớp mắt nửa thân mình đã ướt đẫm nước.
Trương Tiểu Phàm thấy trong lòng ấm áp, nhịn không được nên lấy tay đẩy cây dù
chở lại, nói nhỏ: "Cô vừa trải qua một cơn bệnh nặng ở Tích Huyết Động, cẩn thận
coi chừng lạnh đó."
Bích Dao tựa hồ như rung lên, ngó nhìn Trương Tiểu Phàm.
Trương Tiểu Phàm bị nàng nhìn một cách lạ lùng, lấy làm kỳ hỏi: "Gì thế hả?"
Bích Dao chúm miệng cười, thần sắc tựa như vui vẻ vô cùng, nói: "Nguyên lai tên
tiểu tử ngươi đây, cũng biết quan tâm đến thân ta sao?"
Trương Tiểu Phàm trên mặt ửng hồng, có điều may mắn là trong đêm mưa gió thế
này, rất khó mà nhìn thấy, liền phàn nàn rằng: "Tôi đây chỉ sợ cô đợi sau này
mắc bệnh, lại kiếm đến tôi thôi."
Bích Dao nhít qua gần bên hắn một chút, đương thời liền cùng hắn ngồi sát nhau
chung một chỗ, hơi khác là Trương Tiểu Phàm đang quỳ, còn Bích Dao thì ngồi kề
bên. Cũng trong lúc ấy Bích Dao lại đưa dù qua bên hắn, chắn ở phía trên hai
người, che chở gió mưa.
Trương Tiểu Phàm chỉ cảm thấy trong gió mưa, bên cạnh hắn lại có chút dịu dàng
ấm áp, chút hương thơm thoang thoảng, ngấm ngầm truyền lại, nhịn không được liền
nhìn sang bên cạnh, nào ngờ Bích Dao lại cũng đang nhìn hắn, hai người bốn mắt
nhìn nhau, đồng thời cùng rung lên. Qua một hồi, Trương Tiểu Phàm dời ánh mắt đi
trước tiên, chỉ là không biết vì sao, trong lòng của hắn, lại bắt đầu dao động
dữ dội.
Ngay cả Bích Dao mà lúc nào cũng luôn miệng nói năng, lúc ấy cũng yên lặng hẳn
đi, im ắng ngồi bên cạnh Trương Tiểu Phàm, bầu bạn cùng hắn, chỉ là nàng không
để ý đến hắn, im lìm cầm dù đưa qua người Trương Tiểu Phàm một chút, vì hắn mà
che chắn gió mưa.
"Ah!" Trương Tiểu Phàm ở trong lúc trầm lặng đầy rối loạn trong lòng, thình lình
chợt nghĩ đến một việc, không nhịn nổi bèn la lên một tiếng thất thanh, liền vội
qua đầu nhìn Bích Dao, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng, nói gấp: "Cô, cô làm sao mà
có thể đến đây vậy?"
Bích Dao ngược lại không lấy làm lạ trước phản ứng của hắn, chỉ nhẹ nhàng cười,
âm thanh xa xôi, ở trong tiếng mưa gió đầy khắp đất trời, nhìn theo hắn ảm đạm
nói: "Ta đến đây là để gặp ngươi á!"
Trương Tiểu Phàm hạ thấp giọng xuống, nhưng vẻ lo âu trong âm thanh lộ đầy qua
lời lẽ, nói: "Chung quanh chỗ này đều là người trong chính đạo, không cần kể đến
các vị tiền bối của Thiên Âm Tự và Phần Hương Cốc, ngay cả Thanh Vân Môn tôi đây
tùy tiện kêu ra một vị trưởng lão, cô sẽ chết không có đất chôn. Cô còn không
mau chạy đi?"
Bích Dao lại dường như không động đậy gì, chỉ là cười cười nhìn thần sắc lo lắng
của Trương Tiểu Phàm, bỗng thở dài, nói: "Tên tiểu tử thúi ngươi, xem ra cũng
lại còn mấy phần lương tâm!"
Trương Tiểu Phàm nhất thời câm lặng, không nói nên lời.
Chì nghe được lời nói lo rầu của Bích Dao: "Ngươi không phải là ở bên chính đạo
sao? Ngươi không phải là chính tà bất lưỡng lập sao? Sao lại còn chưa kêu người
bắt ta?"
Trương Tiểu Phàm trong lòng lo âu, nghe lời ấy của nàng, lại như là những lẽ
phải thông thường, trong lòng chấn động, mồ hôi lạnh ra đầy mình. Hắn ở trong
mắt người ngoài tuy rằng không giống như Lâm Kinh Vũ cùng sư tỷ Điền Linh Nhi có
tư chất hơn người, tuyệt đỉnh thông minh, nhưng cũng không hoàn toàn ngu ngốc,
chỉ có điều là trong những năm ở tại Đại Trúc Phong, không có một ai coi trọng
hắn, khiến cho hắn có chút tự ti mặc cảm.
Lúc này nghe những lời chốc giận chốc vui của Bích Dao, Trương Tiểu Phàm liền
phản ứng qua, cảnh huống của bản thân hắn lúc ấy, quả thật vô cùng không ổn.
Không nói tới bản thân mang tội bị sư phụ trách phạt, ngay như lúc này mà bị
đồng môn phát hiện, tự nhiên cùng một thiếu nữ ma giáo gần nhau ở chung một chỗ,
chỉ sợ là có miệng cùng người cũng không giải thích cho rõ được.
Nghĩ đến hậu quả đó, trong đầu Trương Tiểu Phàm "Oong" lên một tiếng vang, bất
luận thế nào cũng không thể suy nghĩ tiếp nữa. Trong lòng rối nùi, chỉ muốn mở
miền kêu gọi đồng môn, đâu ngờ ánh mắt nhìn một cái, thấy vai Bích Dao đang dựa
vào thân mình, mà giờ đây mưa to gió lớn, nàng lại cầm phần lớn chiếc ô đại khái
che ở trên đầu mình, bản thân nàng thì nửa bên người đều bị ướt hết.
Xiêm áo đó, dán chặt vào trên da thịt nàng, phản chiếu ở trong mắt nàng. Ngay cả
ở trên khuông mặt trắng như tuyết của nàng, cũng có những giọt nước mưa, đọng
lại thành hạt, từ từ chảy xuống.
Tiếng kêu hô ấy, Trương Tiểu Phàm không làm sao mà kêu lên được.
"Cô, cô cần chi phải khổ thế này?" Trương Tiểu Phàm cúi thấp đầu xuống, nói nhỏ:
"Tôi cũng đoán rằng cha cô nhất định là một đại nhân vật, thiết nghĩ thường ngày
cô là một đại tiểu thơ được đối xử tôn kính, hà tất lại vì một tên Thanh Vân đệ
tử nho nhỏ tôi đây mà mạo hiểm, đến chỗ này chịu khổ?"
Gió mưa réo rít, đất trời héo hắt, trong đêm mưa mênh mông, dường như cả thế
gian đều chỉ còn lại một chỗ này, chỉ có mỗi hai người họ mà thôi.
Bích Dao hình như cảm thấy hơi lạnh, nàng tựa sát về phía Trương Tiểu Phàm một
chút, động tác thân thiết này lại quen thuộc quá, giống như hôm đó ở trong Tích
Huyết Động, hai người bọn họ trong tình cảnh sống bên đầu.
Tiếng nói của nàng, giờ đây cũng mang theo mấy phần phiêu hốt: "Không phải đâu,
ta nào có chịu khổ. Ngươi không biết được, cái khổ chân chính ở trên đời, đều là
do lòng người... ..."
Tiếng nói của nàng thấp dần đi, đến đoạn cuối thì nhỏ đến không thể nghe lọt,
Trương Tiểu Phàm đột nhiên phát giác, nàng yên yên lặng lặng tựa đầu vào trên
vai mình.
Tiếng gió, tiếng mưa, gào rú đi qua, Trương Tiểu Phàm chỉ cảm thấy, trong đầu
mình hoàn toàn trống rỗng.
Chỉ có một làn u hương ở bên mình, trong gió mưa lành lạnh này, lại chân thật
đến dường nào đang ràng rịt lấy hắn.
Sáng sớm, mây tan mặt trời mọc, mưa tạnh gió ngừng.
Điền Bất Dịch một mình bước ra khỏi sơn động, xa xa chỉ thấy tên tiểu đồ đệ của
mình, không ngờ vẫn còn quỳ ở nơi bìa rừng đằng xa, một chút động đậy cũng
không.
Lão cau mày lại, đi qua. Đi đến gần bên, Trương Tiểu Phàm nghe được âm thanh,
ngẩng đầu lên, nhìn thấy là sư phụ Điền Bất Dịch, miệng nhấp nháy hai lượt, thấp
giọng kêu một câu: "Sư phụ."
Điền Bất Dịch thấy hắn toàn thân y phục đều thấm ướt, mái tóc trên đầu không
ngừng có nước mưa nhỏ xuống, sắc mặt nhìn tái mét, rõ ràng là cơn mưa to tầm tả
đêm qua, hắn đã chịu khổ không ít.
Nghĩ đến đó, lão không kiềm được cau mày, lúc này lại nghe bên trong dãy sơn
động đằng sau lưng, thấp thoáng tiếng người truyền lại, thiết nghĩ là đệ tử các
môn các phái bắt đầu dậy. Điền Bất Dịch hừ một tiếng, cất bước nhắm hướng trong
rừng đi tới, đi qua khỏi người Trương Tiểu Phàm một chút, lãnh đạm nói: "Ngươi
theo ta!"
Trương Tiểu Phàm lập tức đáp lời, sẵng muốn đứng lên, ai ngờ đứng lên được phân
nửa thì ngừng lại, bỗng chân cẳng mềm nhũng, lại ngã xuống, chỉ thấy hai chân tê
cóng đau đớn không thôi, nghĩ cho cùng là do quỳ suốt cả đêm qua mà ra.
Điền Bất Dịch đi phía trước, thân hình dừng lại, nhìn xem tựa hồ như do dự một
chút, nhưng rốt cuộc cũng không quay đầu lại, vẫn thẳng một mực tiến về phía
trước.
Trương Tiểu Phàm cắn răng, dùng tay xoa bóp hai đùi luôn luôn. Được cái là hắn
ngày thường không phải là người lớn lên trong nhung lụa, lúc nhỏ ở Đại Trúc
Phong chặt trúc rèn luyện thân thể nay đã có hồi đáp, không lâu sau, khí huyết
quả nhiên thông suốt, có thể lên đường.
Trương Tiểu Phàm đứng lên, nhìn về phía trưóc, thấy hình bóng của Điền Bất Dịch
đã sớm khuất trong rừng cây, lập tức chạy bon bon theo. Không lâu lắm, lúc các
đệ tử chánh phái ra khỏi động, không thể nhìn thấy hình bóng hai người bọn họ.
Trong khu rừng trên Lưu Ba Sơn, khắp nơi đều là cổ thụ che khuất trời, cây to cỡ
một người ôm cùng khắp, cho đến to cỡ hai ba người ôm, không ngờ cũng có ở đây.
Có lẽ là do nơi đây hoang vắng, không có người ở.
Trương Tiểu Phàm đi theo sau Điền Bất Dịch, thong thả bước trong rừng. Ánh sáng
ban mai chiếu xuống từ phía trên tàng cây, vung vãi trên các lùm cây.
Ở trong rừng sau cơn mưa đó, tựa hồ như mọi vật đều được gột rửa sạch sẽ, khắp
mọi nơi đều phủ một màu xanh ngát. Chợt có một bông hoa nhỏ không tên, nở ở nơi
tịch mịch không người, phát ra một mùi hương thanh nhã nhàn nhạt.
Điền Bất Dịch đi ở phía trước, một mực trầm lặng không nói. Vóc người béo lùn
của lão so với Trương Tiểu Phàm giờ đây thì hắn cao lão hơn nửa cái đầu, song
trong mắt Trương Tiểu Phàm, hình bóng con người đó, lại hệt như một sơn thần cao
lớn. Huống hồ chi, lúc này trong lòng hắn, sự việc của Bích Dao cũng như một hòn
núi nhỏ đan đè lên hắn, khuấy nhiễu tâm ý hắn, không biết làm sao mới ổn?
Ở trong lòng đầy phiền loạn của Trương Tiểu Phàm, đương nghĩ có nên nói với sư
phụ về chuyện của Bích Dao hay không, Điền Bất Dịch chợt ngừng bước, xoay mình
lại. Trương Tiểu Phàm giật mình, cũng ngừng bước.
Chỉ thấy đây chính là nơi sâu thẳm ở trong rừng, bốn bề vắng vẻ không người, cổ
thụ um tùm, trừ tiếng chim hót thấp thoáng truyền lại từ xa, tuyệt không còn âm
thanh nào khác.
Điền Bất Dịch nhìn hắn dò xét từ trên xuống dưới một lượt, mặt lạnh tanh nói:
"Ngươi ngâm trong mưa cả đêm qua, trong mình không có sao chứ?"
Trương Tiểu Phàm lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Đệ tử có tội phải chịu, không quan hệ
gì."
Điền Bất Dịch hừ một cái, nói: "Ngươi trên miệng nói lời hờ hợt, trong lòng chắc
đang giận ta phải không?"
Trương Tiểu Phàm la lớn một tiếng, trên mặt vốn tái xanh lại càng tái thêm một
phần, nói gấp: "Sư phụ, con, con tuyệt không có một chút ý tưởng đó, đấy là đều
do con có tội phải chịu, tuyệt không dám trách sư phụ."
Điền Bất Dịch trông qua tên đệ tử nhỏ ở trước mặt mà lão bỏ mặc bao năm nay,
thấy trên mặt hắn biểu hiện đầy vẻ lo lắng qua lời nói, góc miệng nhếch động,
thở dài một hơi, thần sắc trên mặt cũng ôn hòa một ít.
"Được rồi! Hiện giờ tứ phía không người, ngươi có lời gì muốn nói cùng ta
chăng?"
Trương Tiểu Phàm trong lòng căng thẳng, sửng sốt vì tưởng sư phụ đã biết chuyện
về Bích Dao. Như nay quan hệ giữa Trương Tiểu Phàm và Bích Dao vô cùng vi diệu,
tối qua khi Bích Dao đến, hắn chỉ sợ là đã bị các sư môn trưởng bối biết được,
lẽ nào..."
Trong lúc hắn hàm hồ loạn nghĩ, Điền Bất Dị lại có chỗ nôn nóng, thấy hắn một
mực đều không lời, nói: "Ta hỏi ngươi, hôm qua vì sao ngươi lại đột nhiên đối
với đại sư huynh ngươi như vậy?"
Trương Tiểu Phàm rung người, hiểu ra sư phụ thực tế không chỉ về vụ Bích Dao,
liền thấy nhẹ nhõm.
Nhưng liền theo đó thì hả miệng mà không nói ra lời, hắn tóm lại không thể nói
là vì nhìn thấy Điền Linh Nhi cùng Tề Hạo ở chung một chỗ, mà mất đi lí trí?
Huống chi, ngay cả bản thân hắn cũng không nói rõ được, một luồng sát khí kỳ dị
kiềm chế lấy tình cảm bản thân trong lúc ấy, rốt cuộc là gì?
Điền Bất Dịch đợi cả nửa ngày, thấy Trương Tiểu Phàm ấp úng mà vẫn không nói nên
lời, chợt cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi có phải là vì thấy Linh Nhi cùng Tề
Hạo ở cùng chung một nơi, do đó sinh lòng bất mãn?"
Trương Tiểu Phàm hoảng hồn biến sắc, chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng
"Oong", cả người ngây ra tại chỗ.
Chuyện hắn đơn phương luyến mến Điền Linh Nhi, vốn là điều bí mật tuyệt đối của
hắn, chưa hề nói qua cho ai biết cả, nào ngờ giờ đây bỗng bị vị sư phụ mà hắn
kính sợ nhất hững hờ nói ra, nghiêm túc mà nói có thể so với sấm sét chấn động
trời đất đêm qua cũng muốn chấn động hồn phách.
Trong nhất thời, hắn hầu như không thể cử động, ngay cả khí lực để phủ nhận cũng
không có, chỉ là nhìn lấy Điền Bất Dịch, há hốc mồm, cả một chữ cũng chẳng nói
nên lời.
Chương 62
Cố nhân
Bình minh.
Rừng rậm như cũng sáng bừng dưới ánh mặt trời. Những tia nắng sớm xuyên qua tán
lá sum xuê, chiếu rọi lên hai thầy trò Điền Bất Dịch và Trương Tiểu Phàm. Tiểu
Phàm đứng trước mặt thầy với dáng vẻ hổ thẹn, ngần ngừ cả nửa ngày mới ấp úng
thốt lên được một tiếng: "Sư phụ!...", khuôn mặt vốn xanh xao nhợt nhạt giờ đỏ
ửng trông thật tội nghiệp.
Điền Bất Dịch vẻ thương hại lẫn tức giận, nhìn tên tiểu đồ đệ, "hừ" một tiếng
rồi quay người bước đi. Tiểu Phàm đứng như chôn chân tại chỗ, lòng có muôn vàn
lý lẽ muốn phân bua với thầy nhưng lúng túng không thể thốt thành lời. Bí mật
sâu kín trong lòng nay bị người mình kính trọng nhất biết được, vốn không thể
không giải thích, nhưng biết nói sao cho phải đây? Cảm giác lo lắng sợ hãi làm
hắn cứ đứng như chết trân. Điền Bất Dịch quay đi vài bước thì dừng lại. Tiểu
Phàm đứng ngay đằng sau thầy, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Mãi lâu sau, Điền Bất Dịch mới chậm rãi nói: "Vậy là hôm đó bí chiêu Thái Cực
Huyền Thanh Đao là do Linh Nhi truyền cho người?"
Tiểu Phàm giật thót mình nhưng nghe nói đén Điền Linh Nhi, hắn từ đâu không biết
lại cảm thấy chút dũng khí, vội vàng đáp: "Sư phụ, việc này không phải lỗi tại
sư tỉ, là tại con, là con đã năn nỉ sư tỉ truyền cho". Điền Bất Dịch quay lại
trừng mắt nhìn Tiểu Phàm. Tiểu Phàm lập tức im bặt bỡi hắn hiểu nếu mình mả nói
nữa ắt sẽ không giấu nổi sư phụ.
Thế là hai thầy trò lại lặng thinh.
Tiểu Phàm cúi đầu, lòng rối như tơ vò, đúng lúc đó thình lình Điền Bất Dịch lên
tiếng: "Lão Thất"
Tiểu Phàm giật mình ngửng đầu nhìn lên, hốt hoảng: "Sư phụ!"
Điền Bất Dịch nhìn hắn, chậm rãi: "Người ra nhập môn phái cũng sắp được năm năm
rồi phải không?"
Tiểu Phàm vội vàng đáp: "Dạ phải, sư phụ".
Điền Bất Dịch giọng hoà hoãn hơn: "Hôm ta thu nhận ngườii, kỳ thực cũng chưa xem
xét kỹ, trình độ của ngưởi bây giờ quả thực ngoài sự tưởng tượng của ta".
Tiểu Phàm nghe xong lòng vô cùng cảm kích nhưng không biết làm sao diễn tả thành
lời, đành ôm nỗi biết ơn trong lòng, cứ đứng nhìn sư phụ.
Điền Bất Dịch nói tiếp: "Còn về việc người thầm yêu Linh Nhi..."
Tiểu Phàm cuống lên: "Sư phụ, đây đều là lỗi của con, con không nên..."
Điền Bất Dịch lườm hắn một cái : "Ta đã nói người sai bao giờ?"
Tiểu Phàm há miệng ngây người. Quả thực hắn đã bị Điền Bất Dịch doạ cho đến sắp
té xỉu.
Điền Bất Dịch lại "hừ" một tiếng rồi nói: "Người đang lúc trai tráng, lại không
phải hòa thượng chùa Thiên Âm, sống với Linh Nhi từ nhỏ nên có tình cảm với nó
thì có gì là lạ! Người nghĩ sư phụ sống trên đời ngần ấy năm, đến điều này mà
cũng không thông được hay sao?"
Trương Tiểu Phàm cúi đầu, bỗng thấy mắt cay cay, những câu nói ấm áp nhất trên
đời có lẽ cũng không bằng mấy lời lạnh lùng này của thầy.
Điền Bất Dịch ngừng một lát rồi nhẹ giọng: "Nhưng Linh Nhi thì khác, ta nhận
thấy nó như có vẻ thật lòng với Tề Hạo. Với người, ta e là nó chỉ coi như tiểu
đệ mà thôi, người có hiểu không?"
Tiểu Phàm gật đầu, mắt nhìn xuống đất: "Vâng, con biết ạ"
Điền Bất Dịch điềm tĩnh: "Ta luôn phản đối quan hệ của hai đứa nó, không phải vì
ta ghét bỏ gì Tề Hạo, mà là vì...", nói đến đây, lão cau mày rồi đột ngột chuyển
chủ đề: "Về mặt đạo pháp tuy người có tiến bộ nhanh hơn ta mong đợi nhưng so với
Tề Ngô thì còn chưa thấm vào đâu".
Điền Bất Dịch chăm chăm nhìn Tiểu Phàm rồi chậm rãi hỏi: "Người có hiểu ý ta
không?"
Tiểu Phàm cấn chật môi, mãi mới thốt ra hai tiếng: "Con hiểu".
Điền Bất Dịch gật gật đầu, thở dài rồi bước tới vỗ vai Tiểu Phàm: "Việc đã qua,
cứ để cho nó qua đi. Tiểu Phàm xúc động khi cánh tay ấm áp của thầy đặt lên vai,
gật đầu lia lịa.
Điền Bất Dịch nhìn trời một lát rồi thốt: "Chúng ta cùng về chứ?"
Tiểu Phàm ngẩng cao đầu bước lên vài bước, hít sâu một hơi rồi buông hai bàn tay
đang nắm chặt ra, nhưng cảm giác bị một sợi dây vô hình trói buộc vẫn không sao
dứt bỏ được.
Hắn cười khổ não, cố lấy lại tinh thần bước theo thầy.
Khi hai thầy trò về đến lưng chừng sơn động thì các huynnh đệ trong môn phái đã
tụ tập đông đủ. Điền Linh Nhi đang đứng đợi ở cửa sơn môn, vẻ vô cùng lo lắng.
Nhìn hai người trở về, nàng vội chạy ngay đến, săm soi Tiểu Phàm một lát, thấy
hắn như không bị trách phạt gì mới thở phào, nhẹ hỏi một câu: "Tiểu Phàm, mới
sáng sớm đã cùng cha ta đi đâu thế?"
Tiểu Phàm thấy Linh Nhi nhìn mình với ánh mắt dịu dàng quan tâm, trong lòng lại
càng chua xót, nhưng ngoài mặt tỏ ra thản nhiên cười đáp: "Không có gì, sư phụ
cùng đệ đi dạo rồi dạy bảo vài câu, bây giờ đã tha thứ cho đệ rồi"
Điền Bất Dịch đang đi phía trước, như nghe thấy những lời của Tiểu Phàm, "hừ"
một tiếng chầm chậm bước vào sơn động. Lão nhìn thấy Tố Như vợ mình đang mỉm
cười đứng đón, nét mật vẫn không thay đổi, chỉ nhìn bà một cái rồi lặng im bước
qua.
Trận phong ba nho nhỏ đến lúc này coi như đã lặng yên.
Những ngày tiếp sau, Tiểu Phàm sáng tối đều ở cùng các sư huynh. Vốn được các sư
huynh yêu thương dạy bảo từ tấm bé, xa cách lâu ngày nay gặp lại, cảm giác gần
gũi không bút nào tả xiết. Cả Vĩnh Đại Nhân cũng đã rộng lòng bỏ qua chuyện Tiểu
Phàm thất lễ với anh ta, hơn nữa còn nói đỡ vài câu cho hắn trước sư mẫu Tố Như.
Tình huynh đệ không bị sứt mẻ mà càng ngày càng bền chặt.
Lần này, nhân số chính đạo đến Lưu Ba Sơn, ngoài ba phái lớn là Thanh Vân Môn,
Thiên Âm Tự và Phần Hương Cốc ra còn có rất nhiều các môn phái khác, có cả những
môn phái mà Tiểu Phàm chưa hề nghe tên. Họ đều muốn vì công lý chính đạo, quyết
không đội trời chung với phe Ma Giáo.
Trong ba đại phái có mặt lần này, ngoài Thương Tùng Đại nhân và Điền Bất Dịch
ra, các vị tiền bối hai phái kia vẫn chưa đến nơi, mọi việc vì thế hầu như đều
do Điền Bất Dịch cắt đặt. Cứ như vậy trong ba ngày, tại Lưu Ba Sơn, Tiểu Phàm đã
lần lượt gặp đuợc đến mấy người quen, có cả Lý Tuân, Yến Hồng của Phần Hương
Cốc.
Tiếp theo, hắn lại tái ngộ Thạch Đầu, gã đang đứng cùng một Lão Giả dáng người
gầy gò nhỏ bé giữa một đám tăng nhân Thiên Âm Tự.
Tiểu Phàm vui mừng bước lại gần chào bạn hữu, Thạch Đầu cũng mừng rỡ không kém,
chào hỏi xăng xái rồi kéo Tiểu Phàm lại giới thiệu với sư phụ Đại Lực Tôn Giả.
Lúc này Tiểu Phàm mới ngớ người ra. Hắn vốn nghĩ người được Thiên Âm Tự phong
danh "Kim Cang Môn", cả sư phụ hắn Điền Bất Dịch cũng thường xưng tụng là "Đại
Lực Tôn Giả" này phải cao to khôi vĩ, sức khoẻ vô song, nào ngờ người đứng trước
mặt hắn lại thấp bé nhỏ thó.
Thạch Đầu thấy Tiểu Phàm cứ ngẩn người ra, bèn cười: "Trương huynh đệ, sao đệ
còn không nhanh ra chào sư phụ ta đi?"
Tiểu Phàm lúc này mới chợt tỉnh lại, vội nói: "Lão tiền bối, đệ tử là Trương
Tiểu Phàm Thanh Vân Môn, sớm đã nghe đại danh của ngài".
Lão Giả "hừ" một tiếng, lạnh lùng đáp: "Được rồi!"
Nói rồi lại quay người nói chuyện với một tăng nhân Thiên Âm Tự: "Pháp Tương sư
điệt, xin hỏi, lệnh sư Phổ Hoàng Thượng Nhân đóng cửa toạ thiền đã lâu, đến nay
không biết đã xuất quan chưa?"
Pháp Tương mỉm cười: "Xin thưa, trong bản tự tuy ân sư là trụ trì nhưng đã từ
lâu mọi việc thế tục đều do tiểu tăng phò tá Phổ Không sư thúc lo liệu. Lần này
sư thúc vốn muốn đến sớm nhưng trong bản tự còn nhiều việc phải giải quyết nên
Người bảo tiểu tăng đi trước rồi Ngừời sẽ đến sau..."
Đại Lực Tôn Giả gật đầu: "Có người đến trước là được rồi, ta có nghe sư phụ
người và Phổ Không Thiền Tăng không đến đuợc. Nhưng sao tứ sư thúc Phổ Phương
vốn rất hận Ma giáo lại..."
Thấy ánh mắt nghi ngờ của Đại Lực Tôn Giả, Pháp Tương liền nhẹ đáp: "Có lẽ ngài
không biết, năm năm trước, khi tam sư thúc Phổ Trí Thiền Tăng bất ngờ qua
đời..."
Tiểu Phàm giật mình, đùng lúc này Pháp Tương không biết vô tình hay hữu ý quay
nhìn về phía hắn, rồi ngoảnh về Đại Lực Tôn Giả nói tiếp: "Giao tình giữa Phổ
Phương sư thúc và Phổ Trí sư thúc là thâm sâu nhất. Từ đó về sau, Phổ Phương sư
thúc liền ở trong chùa tĩnh tâm niệm Phật kinh, không ra ngoài nữa".
Đại Lực Tôn Giả gật gật đầu rồi thốt "à" một tiếng.
Pháp Tương mỉm cười nói tiếp: "Có điều, đây không hẳn là việc không may".
Đại Lực Tôn Giả ha ha cười: "Phải, phải, các vị thiền tăng đều muốn viên mãn
công đức, đâu như những người phàm trần chúng ta, không có duyên với cửa Phật,
suốt ngày chạy đó chạy đây..."
Pháp Tương cũng mỉm cười: "Tiền bối cứ nói vậy, ngài và Thiên Âm Tự cũa tiểu
tăng vốn cùng một cội nguồn, về điều này ân sư và Phổ Không sư thúc vẫn thường
hay nhắc với tiểu tăng, thỉnh ngài thượng toạ", nói rồi tránh sang bên.
Đại Lực Tôn Giả nói vài câu khiêm nhường rồi cả hai cùng bước vào lâu sở của phe
chính đạo.
Thạch Đầu giơ tay kéo áo Tiểu Phàm hỏi nhỏ: "Đệ có thấy không, có vẻ như vị Pháp
Tương trẻ tuổi kia là người đứng đầu của đám tăng nhân Thiên Âm Tự đấy"
Tiểu Phàm gật gật đầu. Tiếp xúc với nhiều nhân vật chính đạo, hắn phát hiện ra
một điều là trong số các tăng nhân Thiên Âm Tự đến Lưu Ba Sơn lần này, Pháp
Tương tuy còn trẻ tuổi nhưng đã tỏ ra người rất có phong độ, rất có khả năng làm
người đứng đầu.
Mỗi lần cần ứng khẩu thì người ra mặt thường là Pháp Tương chứ không phải là mấy
vị sư già kia. Xem ra Pháp Tương đúng thật xuất sắc, là hạt giống của Thiên Âm
Tự.
Tiểu Phàm lúc này vốn đang nghĩ đến những lời của Pháp Tương về Phổ Trí Thiền Sư
nên không để ý thấy Thạch Đầu đang lầm bầm bên cạnh, chỉ câu cuối cùng lọt vào
tai hắn: "... ta thấy hắn cũng đâu có gì ghê gớm, đến nói cũng nói sai".
Tiểu Phàm giật mình hỏi: "Huynh vừa nói gì?" Thạch Đầu nhìn xung quanh, cúi đầu
nói nhỏ: "Ta còn nhớ trước đây nghe nói trong Phật môn ai có công đức viên mãn,
thiện trung thì khi mất sẽ được gọi là 'viên tịch', thế mà hắn lại nói là qua
đời' gì gì đó, thật khiến người ta thấy khó chịu. Người tốt như Phổ Trí Thần
Tăng mà hắn cũng... này, Trương Huynh Đệ, sắc mặt đệ sao khó coi thế?"
Trong lòng Tiểu Phàm đang rối như tơ vò nên hắn chỉ cười gượng, gật gật đầu rồi
thẫn thờ đi về phía Thanh Vân Môn khiến Thạch Đầu nhìn theo mà thắc mắc mãi
không thôi.
Chẳng bao lâu, Tiểu Phàm đã ở Lưu Ba Sơn được nửa tháng. Trong nửa tháng này,
các nhân sĩ chính phái đã nhiều lần đối đầu với phe Ma giáo, không những thế còn
lùng sục quyết tìm được chúng. Nhưng lạ một điều, Ma giáo dường như không muốn
đánh nhau, mỗi lần chạm trán, chỉ đấu vài hiệp là chạy biến đi.
Trước đây, nghe nói Ma giáo tụ tập ở hòn đảo hoang này để tìm quỷ kế hại thiên
hạ, nhưng sao lúc này xem ra lại không giống thế. Nếu coi phe chính đạo là kẻ
thù thì bọn chúng phải ra quyết một trận sống mái mới phải. Còn như biết hai vị
chủ trì Thanh Vân Môn đã đến, đánh không lại, thì phải tìm đường mà rút đi chứ!
Sao bọn chúng cứ đánh không ra đánh mà lui cũng chẳng thành lui?
Lưu Ba Sơn tuy lớn nhưng không khó phát hiện ra tung tích địch nhân, song muốn
tìm tận sào huyệt của Ma giáo thì lại không dễ dàng chút nào, cứ liều mạng xông
vào thì chắc sẽ phải trả giá đắt. Các nhân sĩ chính đạo vì vậy cứ ở ngoài suy
đoán, rốt cuộc thì Ma giáo đang làm gì trên hòn đảo hoang này?
Suốt mấy ngày cùng sư phụ và các sư huynh đi truy tìm Ma giáo, trong lòng Tiểu
Phàm lúc nào cũng rối bời, nếu chẳng may gặp Bích Dao thì không biết phải làm
thế nào? Đúng như hắn trước đây đã lo, Bích Dao cũng đến hòn đảo này hội diện
cùng Ma giáo. Nhưng, từ sau cái đêm mưa gió ấy Tiểu Phàm không gặp lại nàng.
Tiểu Phàm, Lục Tuyết Kỳ và nhiều người đều nhận ra Niên Lão Đại, Dã Cẩu Đạo Nhân
cùng nhiều nhân vật khác của Ma giáo xuất hiện không ít lần. Nhưng quan sát kỹ
thì thấy dường như bọn chúng không định đánh nhau mà đang tìm một vật gì đó.
Thương Tùng Đạo Nhân và Điền Bất Dịch đều là những cao nhân tu hành nhiều năm,
trải đời hiểu sự, lâm phải tình thế này cũng không biết phải làm sao.
Một chiều tối, hai người mới mời đại diện của Thiên Âm Tự và Phần Hương Cốc tới
thương nghị. Người từ Thiên Âm Tự tất nhiên lại là Pháp Tương, còn đại diện cho
Phần Hương cốc không ai khác ngoài Lý Tuân, xem ra hai người này đều là bậc anh
tài của lớp trẻ, nhưng khi đứng trước mật Thương Tùng Đạo Nhân và Điền Bất Dịch
thì lại tỏ ra thập phần cung kính.
Sau khi chào hỏi xong, Thương Tùng Đạo Nhân mở lời: "Hai vị sư điệt, lần này các
môn phái chính đạo chúng ta đến đây là để tiêu diệt Ma giáo, vì vậy nhất định
phải nhờ cậy sự trợ giúp của hai vị, bần đạo xin có lời cảm ơn trước". Pháp
Tương và Lý Tuân cúi đầu cùng đáp: "Không dám, nếu có yêu cầu gì mong Thương
Tùng sư thúc cứ căn dặn".
Điền Bất Dịch giơ tay mời Pháp Tương Lý Tuân hai người ngồi xuống rồi nói:
"Chúng ta đến đảo hoang này đã được nửa tháng, đúng là ở đây có không ít nhân số
Ma giáo nhưng ta thấy hành tung bọn chúng rất bí hiểm, không biết hai vị sư điệt
có cao kiến gì không?"
Pháp Tương Lý Tuân nhìn nhau cùng lắc đầu. Thương Tùng hỏi Lý Tuân: "Lý sư điệt,
tin tức lần này là do Phần Hương Cốc các vị báo cho, xin hỏi quý phái có biết gì
hơn về tình hình bọn chúng không?" Lý Tuân đứng trước hai vị tiền bối lừng danh
thiên hạ nên rất khiêm tốn đáp lại: "Hồi bẩm Thương Tùng sư thúc, tin tức lần
này là bỉ phái vô tình biết được. Từ sau khi Ma giáo phục hưng, đột nhiên có rất
nhiều tên đi về phía Đông Hải Lưu Ba Sơn, còn đi về đây để làm gì thì bỉ phái
quả thật không biết."
Thương Tùng vả Điền Bất Dịch quay đầu nhìn nhau, Pháp Tương bỗng lên tiếng: "Hai
vị sư thúc, theo bần tăng quan sát mấy hôm nay thì thấy người của Ma giáo trèo
lên từng ngọn núi, đến mỗi nơi đều sục sạo rất kỹ càng, cứ như đang tìm kiếm gì
đó vậy."
Thương Tùng trầm ngâm: " Ta và Điền sư đệ cũng nghĩ như vậy nhưng không đoán ra
bọn chúng rốt cuộc là đang tìm vật gì, chỉ chắc chắn một điều, vật đó phải rất
quan trọng."
Điền Bất Dịch chau mày nghĩ một lát rồi nói: "Nếu đã như vậy thì chúng ta có
nghĩ nát óc cũng không ra. Có điều Ma giáo vốn thâm độc, chúng ta phải luôn luôn
phòng bị, tranh thủ ban ngày cố gắng truy tìm, đợi đến khi tìm được hang ổ thì
sẽ tiêu diệt hết cả bọn chúng, trừ hại cho thiên hạ."
Pháp Tương và Lý Tuân đồng thanh đáp phải. Thương nghị thêm một lát, hai người
xin cáo lui. Thương Tùng nhìn họ bước đi, bỗng nhiên nói: "Điền sư đệ, ta thấy
tư chất hai người trẻ tuổi này không tồi chút nào."
Điền Bất Dịch gật gật đầu.
Thương Tùng Đạo Nhân nói tiếp: "Nhất là Pháp Tương của Thiên Âm Tự, đôi mắt đen
trong, khóe mắt như có hào quang, ánh mắt dịu dàng mà không tán. Chắc là ở Đại
pháp Thiên Âm Tự, Đại Phàn Bát Nhã đã có thành tích lớn."
Điền Bất Dịch cười lạnh lùng đáp: "Huynh cũng chớ xem thường Lý Tuân. Vừa nãy
trước mặt chúng ta, hắn đã tỏ ra rất mực khiêm tốn, nhưng nghe tên đồ đệ bất tài
của đệ nói, đạo pháp Không Thương Sơn và Hoả Long Động của hắn chẳng thua gì
Pháp Tương đâu."
Thương Tùng "khàng" một tiếng, đáp: "Mấy trăm năm nay Thiên Âm Tự và Phần Hương
Cốc luôn ngấm ngầm có ý đồ vươn lên thay thế Thanh Vân Môn chúng ta làm thủ lĩnh
chính đạo, nên mới dốc sức đào tạo ra những học trò xuất sắc. Lần này phái chúng
tới đây phần nhiều là để ra oai với ta..."
Điền Bất Dịch nhìn Thương Tùng một thoáng rồi đáp: "Cũng có thể, nhưng chỉ cần
có mấy môn hạ đệ tử xuất sắc của huynh thì còn sợ gì bọn họ!"
Thương Tùng nghe vậy biến sắc mặt, lạnh lùng hỏi: "Điền sư đệ, đệ nói như vậy là
có ý gì?"
Điền Bất Dịch đứng lên đáp: "Đệ thì còn có thể có ý gì được đây? Môn hạ có tên
đệ tử ngu ngốc, tỉ thí ở Thất Mạch may thắng được vài hiệp, đã to gan dám ra đấu
với đệ tử đắc ý nhất của huynh, nhưng không ngờ nơi ấy lại là chỗ ở của Ma giáo,
sau khi loạn chiến với Ma giáo thì đã bị thương, bị bỏ lại nơi Cổ Quật. Nếu mạng
nó không lớn thì giờ này đã nằm đó không về..."
Mặt Thương Tùng lộ sắc giận, nói to: "Điền sư đệ, đệ nói rõ ra đi. Cái gì là bị
bỏ lại nơi Cổ Quật? Sau khi bọn Tề Hạo trở về, ta cũng đã hỏi qua, lúc đó đúng
là Lục Tuyết Kỳ của Tiểu Trúc Phong bị thương quá nặng, bọn chúng đã tìm bao
ngày mà không thấy tăm tích của đồ đệ đệ. Lại còn, dưới vực Tử Linh đó có không
biết bao là âm linh, quái thú, mới buộc phải quay về, chứ ai có ý định vứt bỏ
hắn ta đâu?"
Kể từ đây, hai người bắt đầu to tiếng.
Điền Bất Dịch nhìn Thương Tùng một hồi rồi cao giọng: "Không phải, nếu đổi lại
là đồ đệ của huynh bị lạc không biết sống chết ra sao thì huynh đã lật tung cả
Trời lên rồi."
Giọng cả hai mỗi lúc một gay gắt, vọng ra cả ngoài động. Đệ tử Thanh Vân Môn
nghe được liền lũ lượt kéo vào xem. Hai người đều là những người hiểu lễ nghĩa,
không muốn xấu mặt trước hậu bối trong phái, nên Điền Bất Dịch mới "hừ" một
tiếng rồi lạnh lùng bỏ đi.
Lát sau, Tề Hạo và Lâm Kinh Vũ bước vào, hai người này là đồ đệ được Thương Tùng
xem trọng nhất, cũng chỉ có họ mới dám lại gần khi ông ta không vui. Tề Hạo rụt
rè hỏi: "Sư phụ, sao người lại lớn tiếng với Điền sư thúc thế ạ?"
Lâm Kinh Vũ đứng bên hầm hầm nói: "Người này thật là nhỏ nhen, chẳng có tư thế
của bậc tiền bối gì cả!"
Thương Tùng nghe vậy lớn tiếng quát: "Ngậm miệng!"
Lâm Kinh Vũ giật thót mình, vội cúi thấp đầu: "Vâng, sư phụ".
Thương Tùng trừng mắt nhìn hắn một cái rồi quay sang Tề Hạo: "Sư thúc vẫn còn
nhớ chuyện các người bỏ lại Tiểu Phàm trước đây."
Ông ta "khàng" một cái rồi chậm rãi tiếp: "Các người chớ có tưởng hàng ngày Điền
sư thúc xem thường tên tiểu đồ đệ ấy là thật. Đó chỉ là biểu hiện trong môn phái
thôi. Còn ở bên ngoài người mà ông ta lo lắng nhất chính là hắn đấy. Nếu không,
ông ta đã chẳng nhắc lại chuyện ở Cổ Quật ngay lúc này..."
Nói đến đây, Thương Tùng trầm ngâm một lát rồi tiếp: "Người có biết việc Tiểu
Phàm thoát được đại nạn, bình an trở về là rất có lợi cho người không?" Tề Hạo
nhất thời không hiểu, ngạc nhiên: "Sư phụ, thế nghĩa là sao ạ?"
Thương Tùng cười: "Người chẳng phải đang muốn có quan hệ tốt với con gái Linh
Nhi của ông ta sao?"
Tề Hạo đỏ bừng mặt.
Thương Tùng lại thủng thẩng tiếp: "Tuy ta đã có lời, Điền sư thúc đã đồng ý cho
các người đi lại, nhưng rõ ràng là miễn cưỡng. Sắc mặt Điền sư thúc hôm nay cho
thấy ông ta rất để bụng chuyện các người bỏ Tiểu Phàm lại Cổ Quật. Nếu vạn nhất
hắn không quay về được, người liệu có còn cơ hội nào đến gần Linh Nhi không?"
Tề Hạo chợt hiểu ra, gật đầu lia lịa, cảm kích: "Cám ơn Sư phụ đã nghĩ cho đệ
tử".
Thương Tùng vung tay đứng dậy, chậm rãi bước vào cửa động, nhìn về phía chỗ Điền
Bất Dịch, lặng im, mặt không chút biểu cảm.
Lâm Kinh Vũ và Tề Hạo đứng bên nhìn, thấy mắt sư phụ sáng quắc, chắc chắn đang
suy tính điều gì.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro