Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

👾 CHƯƠNG 16👾

"Jeon. . . . . . Jeon đại ca."
Nghe được tiếng bước chân đi xa, Tzuyu ngẩng đầu. Xác định mình không quen gọi tên anh, cho nên không dám cao ngạo. Dù sao cô cũng có việc cầu cạnh anh.
"Tôi nói rồi, không cho phép gọi tôi Jeon đại ca nữa. Lần sau còn gọi sai, xem tôi trừng phạt cô như thế nào!"
Jungkook quay trở lại bên giường, tay nắm chặt cằm cô ép cô ngẩng đầu. Từ khi bọn họ quen biết tới nay vốn là như vậy. Cô tránh, anh cương quyết không cho cô tránh.
Đôi mắt khóc tới đỏ, còn có lông mi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa khô làm cho người ta thoạt nhìn muốn hung hăng đè dưới thân ức hiếp một phen. Mà vì vặn vẹo mà áo sơ mi to lộ ra bầu ngực xinh đẹp mà đầy đặn. Jungkook đè ở phía trên lại tự do tự tại nhìn rõ không bỏ sót một màn này, rõ ràng cái gì cô cũng không làm nhưng lại khiến anh toàn thân có phản ứng giống như là tám trăm năm qua chưa thấy phụ nữ vậy.
"Anh tránh ra, tôi muốn đứng lên!"
Khi Tzuyu nhìn thẳng vào mắt anh lại thất bại. Ánh mắt anh giống như muốn đem cô ăn tươi nuốt sống vậy, làm cô rất sợ hãi.
"Đây là thái độ nên có của cô khi nhờ vả người khác sao?"
Jungkook vẫn không đứng lên, ngược lại lại dùng sức đè cô. Tzuyu không kịp kêu lên thành tiếng, anh đã hôn lên cái miệng nhỏ hồng hồng của cô. Đầu lưỡi ngang ngược muốn cạy đôi môi đang đóng chặt của cô ra, nhưng cô vẫn luôn ngậm chặt miệng không để cho anh được như ý. Mắt thấy tay Jungkook từ bắp chân bóng nhẵn của cô vuốt ve lên trên gần đụng tới nơi nhạy cảm nhất, Tzuyu rốt cuộc mở cái miệng nhỏ ra, mà anh tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, cái lưỡi đi vào miệng cô mút vừa đau vừa tê. Muốn đối phó một cô bé cái gì cũng không biết, anh có rất nhiều cách.
Bị thân thể nặng nề của anh đè, cô rất khó chịu, sắp thở không nổi. Cô không thể phản kháng cũng không dám, sợ anh đổi ý. Nụ hôn mạnh mẽ của anh không giống với cái hôn dịu dàng Jae Hyun dành cho cô. Jeon Jae Hyun, cái tên đó thoáng qua trong đầu cô, trong lòng lại đau xót.
Tzuyu không biết trong lúc vô ý thức mình đã kêu lên.
Cho dù có nhiều ham muốn bao nhiêu nhưng khi nghe người phụ nữ dưới thân mình kêu tên người đàn ông khác thì không ai sẽ chịu được.
Một giây trước đôi mắt Jungkook chứa ngọn lửa dục vọng hừng hực thì bây giờ lại rất lạnh lẽo. Anh dùng sức đẩy cô ra đứng dậy, không hề nhìn tới người phụ nữ đã nửa thân trần nằm trên giường một cái.
"Mặc quần áo tử tế rồi đến thư phòng của tôi."
Nói xong cũng không quay đầu lại rời đi.
"Jeon. . . . . ."
Tzuyu muốn mở miệng, anh đã biến mất ở cửa ra vào.
Kéo lại quần áo trên người, Tzuyu đứng dậy muốn tìm quần áo của mình, lại phát hiện quần áo vẫn còn trong máy giặt. Bảo cô phải mặc cái gì mới được đây?
Tzuyu chân trần đi đến bên tủ treo quần áo mở ra, bên trong đều là quần áo của anh, trừ áo sơ mi quần tây vẫn là áo sơ mi quần tây. Được rồi, cô miễn cưỡng mặc áo sơ mi của anh nhưng cũng không thể không mặc quần chứ? Nhưng chiều cao hai người chênh lệch thật sự quá lớn, quần của anh cô cố thể đem ra làm quần áo rồi.
Tzuyu khổ não đứng bên tủ quần áo quên mất thời gian trôi qua. Cho đến khi một âm thanh lạnh đến không thể lạnh hơn lần nữa vang lên ở cửa ra vào:
"Cô muốn mò tới lúc nào?"
Jungkook ở thư phòng đợi nửa tiếng, người phụ nữ đó vẫn không đến. Bất mãn trong lòng lại chồng chất thêm càng nhiều, rốt cuộc không thể nhịn thêm nữa, quay về phòng. Anh muốn xem cô mặc quần áo sao lại lâu như vậy?
Chiếc quần Tzuyu cầm trên tay theo tiếng mà rơi xuống, hai cái chân mảnh khảnh trắng noãn cứ như vậy mà lộ ra trước mặt anh. Mặc dù có chiếc áo sơ mi dài tới gối che khuất đi lại không ngăn được ánh mắt nóng rực của anh. Đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ.
"Tôi không tìm được quần thích hợp!"
Giọng Tzuyu gần như run rẩy.
Sau đó cửa bị đóng mạnh lại cô mới dám ngẩng đầu, anh lại đi đâu rồi?

Một tiếng sau, Jungkook mở cửa ném vào một túi quần áo lớn.
"Tôi hạn cho cô trong mười phút phải mặc xong đi ra ngoài."
Đó là một chiếc váy màu vàng nhạt, tươi mát mà thanh lịch. Tzuyu ướm thử. Là kích cỡ của mình. Anh làm sao biết cô mặc size bao nhiêu? Càng làm cho cô mắc cỡ đỏ mặt là ngay cả đồ lót cũng có đủ, một người đàn ông sao lại dám đi mua những thứ như vậy?
Không có nhiều thời gian để suy nghĩ, anh chỉ cho cô mười phút. Sợ rằng người đàn ông không có kiên nhẫn đó chờ lâu thêm chút nữa sẽ muốn lên tiếng rồi. Mặc dù thời gian họ quen biết không bao lâu nhưng cô biết anh là người đàn ông không có kiên nhẫn chờ phụ nữ, sẽ không giống Jae Hyun có thể đứng dưới lầu đợi cô từ tiết một đến khi tan học.
Jae Hyun, trong lòng lại đau xót.
Sau khi cô cùng anh hai anh ấy nói chuyện xong sẽ phải liên lạc với anh chứ? Nhưng nên nói thế nào đây? Một đống tơ rối làm cô bỏ cũng không được mà để ý cũng không xong?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro