Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 65


·

_____________
Hai người vừa mới đi vài bước thì Trương Đình Viễn và Cung Hà Nhược đã tiến đến từ phía đối diện.

"Chị, cô giáo gọi hai người đi nói chuyện gì vậy?" Cung Hà Nhược hỏi xong thì gương mặt cũng thoáng vẻ xấu hổ, nhỏ giọng nói, "Có phải nói chuyện của em không?"

"Mày cũng biết nữa hả?" Tiếu Lương tức giận xỉa vào đầu cô nhóc, lại ra lệnh, "Lần tới mà không lọt vào được top 5 thì cũng quá uổng công chị mày bị muối mặt hôm nay."

Thấy bộ dáng cô khác hoàn toàn với vẻ mỏng manh, yếu đuối ban nãy, Ngô Vũ Hồng không khỏi kinh ngạc, tiến lên hỏi: "Chị là phụ huynh à?"

Tiếu Lương cười ngượng. Giờ đứng ngay trước mặt Cung Hà Nhược và Trương Đình Viễn, đương nhiên là cô ngại tiếp tục diễn kịch, sắc mặt cũng hơi chút mất tự nhiên.

Mắt Ngô Vũ Hồng sáng lên, bước đến bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Vừa rồi hai người diễn cho tôi xem đúng không? Hai người vốn không phải quan hệ đó. Nguyên Ánh vẫn không muốn tìm đối tượng."

Tiếu Lương liếc xéo đối phương một cái: "Cô không gặp em ấy bao lâu nay rồi, sao biết em ấy không bị thu hút bởi người khác?"

Sắc mặt Ngô Vũ Hồng cứng đờ.

"Đi thôi, đi thôi, về ăn cơm." Tiếu Lương ra mòi tự nhiên mà kéo Nguyên Ánh, tay còn lại túm Cung Hà Nhược. Những người khác không cảm thấy có gì kì quái, bốn người cùng nhau bước ra khỏi trường.

Cung Hà Nhược còn quay đầu nhìn lại, sau đó nhỏ giọng nói: "Cô Ngô còn nhìn theo tụi mình kìa. Chị Tiểu Trương, chị với cô ấy là bạn học cũ, không ôn chuyện sao?"

Nguyên Ánh lắc đầu: "Không có gì để ôn."

Trương Đình Viễn phải về nhà, đành chào tạm biệt ba người ở cổng trường. Nhìn hình ảnh ba người kia cùng nhau lên xe về, cậu ta cứ có cảm giác họ mới là người một nhà, ngược lại mình như kẻ dư thừa.

Về đến nhà, Nguyên Ánh bắt đầu chuẩn bị cơm. Cung Hà Nhược bèn nằm trên sô pha mà xem TV.

Tiếu Lương muốn vào bếp phụ một tay, lại bị Nguyên Ánh cản lại, nên đành phải ra sô pha ngồi đồng. Liếc mắt nhìn Cung Hà Nhược đang xem kịch cười mãi không ngừng, cô véo tai cô nhóc.

"Áaaa chị làm gì thế?"

"Về nhà. Chuyện ở trường chị còn chưa hỏi mày đấy."

"Ui ui chị nhẹ tay một chút." Cung Hà Nhược bị nắm về nhà, đã chuẩn bị sẵn kịch bản làm nũng giả ngu. Nào ngờ sau khi đóng cửa lại, câu hỏi đầu tiên của Tiếu Lương lại là: "Cái cô Ngô Vũ Hồng thực tập kia, em biết nhiều về cô ta không?"

"Ể? Sao tự nhiên chị lại hỏi cô ấy?" Cung Hà Nhược hiếu kì hỏi.

"Đừng bận tâm, cứ thành thật trả lời câu hỏi của chị là được rồi."

Cung Hà Nhược ngẫm nghĩ rồi nói: "Em biết cũng không nhiều lắm, toàn là đọc trên diễn đàn thôi. Có người nhắc về thời cổ đi học hồi trước, nghe nói xưa cũng là hoa khôi trong lớp đó, nhưng mà không đẹp bằng hoa khôi của trường là chị Tiểu Trương của em. Tính tình khá tốt, khối nào cũng có người quen biết cô ấy. Thành tích thì lại không lí tưởng mấy, tốp sau thôi."

Tiếu Lương: "Còn gì nữa?"

"Còn có không ít người theo đuổi cô ấy..." Không biết nghĩ đến điều gì mà gương mặt Cung Hà Nhược lại hiện lên vẻ hóng hớt, "Với cả, em còn nghe được một bí mật to bự, không biết phải thật hay không. Có người đào mộ một bài đăng năm xưa lên, trong bài đó bóng gió kể lại một chuyện, bị người ta giải mã ra là cô Ngô từng yêu sớm, mà đối tượng yêu sớm lại là một bạn gái!"

Tiếu Lương đột nhiên giật chân mày: "Có nói người kia là ai không?"

"Có, cơ mà hồi ấy dùng biệt danh là Vợ lớn. Chuyện đó lâu lắm rồi, giờ đám tụi em cũng không biết Vợ lớn là gọi ai. Dù sao đọc thấy miêu tả thì toàn là dùng cách gọi của nữ." Cung Hà Nhược nói, rồi lại lắc đầu, "Cái bài này vừa được đào lên thì hôm sau đã bị quản lí xóa mất, nói là cấm lan truyền tin đồn, thế nên tụi em cũng không biết là thật hay giả. Cũng có khả năng là người nào thích gây chuyện bịa đặt lung tung."

Trong lòng Tiếu Lương đã nắm được đại khái. Cô nói: "Được rồi, đi chơi đi."

Cung Hà Nhược: "? Chỉ vậy thôi hả?"

"Ừ."

"Chị không trách em tỏ tình sao?"

Nghĩ đến những lời Nguyên Ánh đã nói trong văn phòng, Tiếu Lương bất đắc dĩ nói: "Không trách em, mau lui xuống đi."

"Tuân lệnh!" Cung Hà Nhược vui tươi hớn hở chạy sang nhà đối diện chơi, để lại mình Tiếu Lương đứng đó suy ngẫm mãi.

Bữa trưa toàn là món mà hai chị em thích. Ăn xong, Nguyên Ánh lại kèm Đồ Hà Nhược học.

Tiếu Lương rảnh rỗi không có chuyện gì làm, bèn lấy điện thoại ra lướt một chút. Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại ấn vào diễn đàn trường học của Cung Hà Nhược, nhập từ khóa: Ngô Vũ Hồng.

Mấy chủ đề trên đầu đều là những bài viết mới đăng gần đây, đâu đâu cũng khen cô giáo thực tập mới tới đẹp như tiên.

Tiếu Lương: Xùy, mấy tấm chiếu mới.

Không biết nghĩ sao mà cô lại đổi từ khóa: Vợ lớn.

Chủ đề bàn tán về tình yêu của Vợ lớn và Ngô Vũ Hồng đã bị xóa, nhưng những chủ đề về quá khứ của cá nhân đối tượng thì vẫn còn không ít.

[Vợ lớn học tiết Thể dục đây. Băng sơn tuyết liên sắp bị ánh mặt trời làm tan chảy. Có hình thật tin thật!]

[Một tiết học mà hết nửa tiết là thầy khen ẻm rồi, không hổ là Vợ lớn của tui.]

[Hôm nay có người tỏ tình với Vợ lớn của mấy người kìa, ai ra nhận không?]

[Báo! Hình như Vợ lớn của mấy người yêu đương rồi!]

[Mấy người suốt ngày vợ ơi vợ à trên đây, có nghĩ đến chuyện Vợ lớn thích con gái chưa? Áhahahahaha!]

Còn rất nhiều chủ đề đằng sau nữa, nhưng Tiếu Lương gần như đã đoán ra được "Vợ lớn" này chính là Nguyên Ánh. Vậy thì Ngô Vũ Hồng là bạn gái cũ của em?

Ngẫm lại thì cũng không có gì là lạ. Nếu Nguyên Ánh đã biết xu hướng tính dục của bản thân thì hẳn là do từng trải qua mối tình ở phương diện tương quan nên mới xác định được nhỉ? Hơn nữa, một người ưu tú như em mà trước giờ chưa từng quen ai thì cũng không hợp lí lắm. Có người khiến bản thân rung động vào quãng thời gian mà hormone hoạt động mạnh mẽ nhất cũng không phải chuyện gì lạ.

Bình thường thôi, Tiếu Lương nghĩ thầm. Chuyện này quá ư là bình thường.

"Cung tổng, tối chị muốn ăn... Chị sao vậy?" Nguyên Ánh dạy kèm xong bước ra thì thấy ngay Tiếu Lương đang ngồi trên sô pha, nghiến răng nghiến lợi bấm điện thoại.

"Chị làm sao?" Tiếu Lương ngẩng đầu, "Chị đâu có làm sao."

"Chị bây giờ trông như... rất tức giận." Nguyên Ánh lí nhí nói.

"Có hả? Sao chị lại giận chứ?" Tiếu Lương cười ha hả, "Em mới hỏi gì?"

"Tối chị muốn ăn gì?"

"Gì cũng được." Tiếu Lương quăng một câu rồi lập tức trở về phòng. Cửa phòng đóng "rầm" một tiếng, ngay cả Cung Hà Nhược vừa bước ra cũng giật nảy.

Cung Hà Nhược chỉ vào cửa phòng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Chỉ bị sao vậy? Ăn trúng thuốc súng hay là thời mãn kinh tới sớm?"

Nguyên Ánh ra mòi không rõ. Nghĩ tới nghĩ lui thì cũng chỉ công việc mới có thể khiến chị nổi nóng như vậy, cô bèn nói: "Chắc là gặp phải khách hàng khó nhằn. Tối nấu cho chỉ mấy món ngon vậy."

Nguyên Ánh không biết an ủi người khác, chỉ có thể dùng hành động thực tế dỗ Tiếu Lương vui lên. Cô cố tình làm mấy món mới dựa theo khẩu vị của chị.

Cung Hà Nhược ăn mà trầm trồ khen ngon, nhưng Tiếu Lương lại chỉ gật đầu hờ hững. Đờ đẫn ăn được một lúc, bị Cung Hà Nhược hỏi ăn ngon không, cô còn tỏ thái độ mà phê bình cô nhóc một tràng.

Cung Hà Nhược ấm ức gần chết: "Rốt cuộc chị bị sao vậy? Tự dưng vô duyên vô cớ đi chê em. Bộ chị tới tháng hả?"

Nghe vậy, Nguyên Ánh lập tức đứng bật dậy: "Nhà em còn miếng dán giữ nhiệt."

"Quay lại cho chị. Chị không bị sao hết." Tiếu Lương ăn vội một lúc rồi nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.

Đến tận trưa hôm sau, Tiếu Lương một giấc ngủ dậy, nghĩ đến cơn tức bất chợt buổi trước, cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Cô tức cái gì chứ?

Chắc là đến thời mãn kinh thật rồi, Tiếu Lương buông xuôi nghĩ. Đứng dậy đánh răng, rửa mặt, lau mặt, Tiếu Lương nghe thấy động tĩnh trong phòng khách, bèn mở cửa hỏi Cung Hà Nhược: "Trưa nay ăn gì đấy?"

"Kêu cơm đó." Cung Hà Nhược đáp lời một cách hiển nhiên, thậm chí còn chẳng muốn để ý chị gái.

Tiếu Lương tự biết mình sai, im lặng một lúc mới hỏi: "Tiểu Trương không muốn nấu cơm cho tụi mình hả?"

Cung Hà Nhược ngả người lên sô pha, mở quyển truyện tranh trong tay, từ tốn nói: "Đúng vậy. Hôm qua chị ấy nấu nguyên một bàn đồ ăn, nào ngờ ai kia hay quá, không khen thì thôi đi, đằng này còn nhăn nhó trước mặt người ta. Ai muốn nấu cơm cho chị nữa?"

Tiếu Lương hít một hơi thật sâu rồi bước sang nhà đối diện gõ cửa, định giáp mặt xin lỗi Nguyên Ánh, nào ngờ đợi mãi chẳng thấy ai ra mở.

Cung Hà Nhược chạy ra xem trò vui. Nhận được ánh mắt nghi hoặc từ chị gái, cô mới chành môi: "Chị Tiểu Trương về nhà rồi. Hôm nay Tết tây, gia đình đoàn tụ mà."

"À..."

Không phải bị cô chọc tức đến mức dọn nhà ngay trong đêm là được rồi.

Được chăm chút mấy hôm, giờ quay về với cơm hộp, thật sự càng khó nuốt. Hai chị em ăn chẳng được bao nhiêu đã héo hon buông đũa. Cung Hà Nhược về phòng ngủ trưa. Tiếu Lương không có chuyện gì làm, cũng về phòng xem máy tính.

Hôm nay không có công việc gì cần xử lí, thời gian trôi qua chậm chạp lạ thường. Chốc chốc Tiếu Lương lại nhìn đồng hồ một lần, cũng không rõ trước kia mình giết thời gian kiểu gì.

Cô thay đồ tập, chuẩn bị đến phòng tập thể thao. Lúc bước ra ngoài lại muốn sang nhà đối diện gõ cửa, gọi Nguyên Ánh đi cùng theo thói quen, vừa định bấm chuông thì mới sực nhớ ra cô nàng không có nhà.

Đốt hết hai tiếng ở phòng tập thể thao, chán thật sự. Tiếu Lương không khỏi nhớ đến những lúc tập cùng Nguyên Ánh. Thường thì hai người vẫn mạnh ai nấy tập, nhưng dù thế cũng sẽ không cảm thấy nhàm chán mà vẫn ăn ý hoàn thành cùng nhau.

Lại có mấy anh giai cơ bắp tiếp cận, hoặc cố ý hoặc vô tình khoe cơ. Lúc này, cô lại nhớ Nguyên Ánh vô cùng. Hai người sẽ vờ như mải tán chuyện mà làm lơ người tiếp cận.

Hơn nữa, cô thật sự không có cảm tình với mấy người khoe cơ này. Body còn chẳng đẹp bằng Nguyên Ánh. Nguyên Ánh người ta ngực tấn công, mông phòng thủ, còn có cơ bụng số 11. Nói về đẹp thì không biết hạ đo ván bao nhiêu kẻ cơ bắp ở đây.

Tiếu Lương vô tình từ chối mấy người tiếp cận, quần áo cũng không kịp thay, chỉ khoác thêm áo khoác là về ngay.

Đi trên hành lang, bắt gặp Nguyên Ánh đang mở cửa, Tiếu Lương bất giác cất nhanh bước chân: "Nguyên Ánh."

Nguyên Ánh mở cửa, lại quay đầu nhìn về phía người đến, mỉm cười hỏi: "Cung tổng, chị đi tập gym sao?"

Tóc Tiếu Lương còn hơi ướt. Cô gật đầu: "Ừ, em vừa về à?"

"Dạ phải."

Tiếu Lương xem giờ, đã là chiều tối, bèn hiếu kì hỏi: "Sao không ăn chiều rồi hẵng về?"

Nguyên Ánh nhìn nhìn người trước mắt, đoạn nhỏ giọng nói: "Em sợ hai người không có đồ ăn."

Lòng Tiếu Lương mềm nhũn: "Cố ý về nấu cơm cho tụi chị à?"

"Cũng không xem như cố ý mà."

"Em vào nhà trước đi, chị tắm một cái rồi qua tìm em."

Đây không phải chỗ thích hợp để nói chuyện. Tiếu Lương vào nhà, tắm ù một cái rồi lập tức sang bên đối diện.

Nguyên Ánh đang chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối, thấy Tiếu Lương mặc áo ngủ bước vào, nơi cổ áo lộ ra phần da thịt trắng nõn thì nhanh chóng dời mắt, xong lại sợ chị bị cảm lạnh nên chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn một chút.

"Em... giận à?"Tiếu Lương bước vào, đứng trước khuôn bếp nhìn Nguyên Ánh.

"Không có." Nguyên Ánh lắc đầu.

"Vậy sao em không nhìn thẳng vào chị mà nói chuyện?"

Nguyên Ánh từ từ ngẩng lên, ánh mắt đảo một vòng trên mặt và người đối phương, sau đó e thẹn nói: "Em ngại."

"Ngại?"

"Chị bây giờ... rất đẹp." Nguyên Ánh e lệ gục đầu xuống.

"..." Tiếu Lương cúi đầu nhìn lại mình, chỉ là áo ngủ bình thường thôi mà. Nếu buộc phải nói có chỗ nào đặc biệt thì nhất định là người nhìn cảm thấy nó đặc biệt thôi.

Tai Tiếu Lương hơi nóng. Cô kéo kín cổ áo, ra mòi bình tĩnh nói: "Chị đang nói chuyện nghiêm túc với em mà. Hôm qua tự nhiên phát hỏa với hai đứa, là lỗi của chị."

"Không sao đâu." Nguyên Ánh vội xua tay, "Ai cũng có lúc cảm xúc mất khống chế mà. Chị phát hỏa với tụi em nghĩa là không xem tụi em như người ngoài. Em vui lắm."

Tiếu Lương: "... Cái lăng kính này của em dày thật đấy."

Nguyên Ánh cười cười: "Vậy chị còn giận không?"

"Giận cái gì cơ?"

Nguyên Ánh chớp chớp mắt, hỏi: "Thì giận hôm qua ấy. Ai chọc chị không vui vậy?"

"Không có ai. Thôi, không nhắc nữa." Tiếu Lương nói.

Bàn cơm chiều lại khôi phục không khí cười nói. Cung Hà Nhược hết sức ủng hộ mà khen Nguyên Ánh một tràng, sau đó nhìn sang Tiếu Lương.

Tiếu Lương liếc trái liếc phải, thấy hai cô nàng đều chăm chú nhìn mình, bèn cười nói: "Hạ thần đồng ý."

Cung Hà Nhược cười ha hả, Nguyên Ánh cũng nở một nụ cười ôn hòa. Nhìn nét mặt xinh xắn của cô nàng toát lên biểu cảm nhu hòa, Tiếu Lương không khỏi sửng sốt.

Ăn tối xong, hai chị em ở lại nhà họ Trương cùng xem gameshow một lúc, sau đó Cung Hà Nhược về ngủ trước.

Gameshow kết thúc, Nguyên Ánh nghiêng đầu nhìn sang Tiếu Lương: "Chừng nào thì chị về?"

Tiếu Lương tựa lưng vào sô pha, đuôi mắt khẽ nhướng: "Em nói xem?"

"Có muốn chơi..." Còn chưa nói dứt câu thì điện thoại đã reo. Nguyên Ánh cầm lên xem, là một số lạ. Cô bấm nhận cuộc gọi, cứng đờ nói, "A lô, xin chào."

"Nguyên Ánh, là mình."

Tiếu Lương đang ở sát bên, vừa nghe giọng ấy đã lập tức đoán ra chủ nhân của nó là ai. Còn ai ngoài Ngô Vũ Hồng, bạn gái cũ của Nguyên Ánh nữa?

Cô cong khóe môi, nhìn Nguyên Ánh bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Sắc mặt Nguyên Ánh lập tức trầm xuống: "Không có chuyện gì thì cúp đây."

"Có chuyện, mình tìm cậu có chuyện. Cậu rảnh không? Mình muốn tâm sự với cậu một lúc." Ngô Vũ Hồng nói.

Nguyên Ánh cau mày, đang định cúp máy thì bỗng nhiên Tiếu Lương lại hơi cúi người, tiến đến trước mặt, nhìn đăm đăm vào mắt cô.

Nguyên Ánh ngưng thở, cũng không dám hà hơi mạnh, sợ ảnh hưởng đến hô hấp của Tiếu Lương. Đôi mắt cô hốt hoảng, run rẩy, sau đó lặng lẽ nhìn lại. Bốn mắt nhìn nhau, hoàn toàn không nghe thấy giọng nói trong điện thoại.

"Chuyện năm đó mình còn nợ cậu một lời xin lỗi. Cậu cho mình cơ hội để mình xin lỗi đàng hoàng, được không?" Ngô Vũ Hồng cầu khẩn, "Mấy năm nay mình vẫn muốn liên hệ cậu, chỉ là cậu..."

Nguyên Ánh không còn lòng dạ nào đi để ý đến giọng nói của người khác nữa mà chỉ quan tâm mỗi người trước mắt. Cô không biết Tiếu Lương kề sát như thế là định làm gì, nhưng tim cô thì sắp nhảy thót ra khỏi lồng ngực rồi. Cô chậm rãi nâng tay, ấn lên ngực, muốn bình ổn lại nhịp tim, lại thấy Tiếu Lương kề sát vào điện thoại, đôi môi đỏ hé mở, giọng vương vấn: "Nguyên Ánh, em nên đi tắm rồi kìa."

Bên kia điện thoại im lặng mấy giây rồi đột nhiên cúp máy.

Tiếu Lương liếc mắt, khóe miệng hãy còn hơi vểnh. Cô nhướng mi: "Không cần cảm ơn."

Nguyên Ánh gục đầu như kiệt sức, vừa lúc gác ngay trên vai Tiếu Lương. Nghe tiếng tim đánh dồn như muốn lao ra khỏi lồng ngực, cô thì thầm: "Thật là... chịu không nổi."
_____________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro