bây bi chu cà mo
kkkk…
kkkk…
Minseokie cùng với sự nhàm chán trong những ngày rảnh rỗiBỗng, cậu nảy ra ý tưởng đi picnic với ADC cậu yêu quý, là Minhyungie ~~…
Một thị trấn nhỏ yên bình nhưng đầy những quy tắc ngầm của xã hội, hai người con gái tuổi đôi mươi gặp gỡ và nảy sinh tình cảm. Họ không mong chờ gì ngoài việc được sống thật với cảm xúc của mình, nhưng tình yêu ấy lại bị xem là khác biệt. Cuộc sống của cả hai không phải lúc nào cũng bị phủ bởi bóng tối của định kiến, mà còn chứa đựng những khoảnh khắc dịu dàngTrong một xã hội bảo thủ và định kiến, hai người phụ nữ trẻ yêu nhau, nhưng tình yêu của họ bị vây hãm bởi những ánh mắt phán xét và sự kỳ thị từ xung quanh. Họ tìm đến nhau như hai cánh chim lạc giữa bão giông, chỉ mong muốn được yêu và sống thật với chính mình, nhưng mỗi bước đi đều bị kìm hãm bởi những rào cản vô hình của xã hội.Mỗi người đều phải đối mặt với những áp lực cá nhân và gia đình, cùng sự đấu tranh nội tâm giữa việc giữ lấy tình yêu hay buông bỏ để sống yên ổn theo chuẩn mực xã hội.**__________ Định Kiến Xã Hội?__________**Thẩm Lan Vy :"Dù lòng không muốn, nhưng có lẽ đây là cách duy nhất để bảo vệ chúng ta khỏi những định kiến ngoài kia."Nhược Thủy Vân : "E....em van xin c.... hãy ở lại..."Xin chi, đừng đi Thẩm Lan Vy...Tình yêu này là tất cả đối với em!". Nước mắt trào ra, giọng nói nghẹn ngào.Mỗi giọt nước mắt em rơi xuống dường như đại diện cho một lời cầu xin chị ở lại.Cô nhẹ nhàng nâng cằm Thủy Vân lên, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn nước. Một bàn tay ấm áp đặt lên má cô, khẽ lau đi giọt nước mắt lăn dài. Đầu ngón tay Thẩm Lan Vy chạm vào làn da mềm mại củ…
"Được mà, Hiếu sẽ đi. An đừng ghét Hiếu nữa.""Được, mày có thể đi luôn, đi mãi cũng được."."Hiếu, quay về nhà với tao nha? Tao.."Và nó chỉ lắc đầu, đơn giản là trong thâm tâm nó lúc nào cũng nghĩ mình sẽ là một gánh nặng nếu nó lại quay về căn nhà đó. Nó bị khờ, không có nghĩa là nó không có cảm xúc.Xin hãy góp ý nhẹ nhàng, tôi vẫn đang lắng nghe.Đừng xúc phạm bất kì nhân vật nào vì đấy là chính tay tôi xây dựng.Thủy tinh.Lệ.Bạn.Và Hiếu An.Nói không với toxic, có thể sai chính tả, có thể làm bạn khó chịu, có thể khiến bạn day dứt, và cũng có thể làm bạn chán nản.Không sao. Vẩn ổn khi bạn ở lại, vẫn ổn khi bạn out.…
Nam ca đẹp zzzai!!!😍😍…
Kính chào mọi người , vào môt ngày mưa tháng 8 Hà Nội tôi cảm thấy rảnh rang , vô định , lúc đi vệ sinh ngồi quá lâu và không có điện thoại làm phiền thì tôi nảy ra một ý định viết bộ tiểu thuyết về cuộc đời 20 với những trải nghiệm cá nhân dưới góc nhìn của bản thân kkk, tôi vẫn hay được một số người ( chủ yếu là con gái ) nhận xét về bản thân là một người khá kì lạ và khó hiểu hazzzz tôi vô cùng buồn bã . Vậy nên thông qua câu chuyên này các bạn cùng nhận xét và đưa ra góp ý giúp tôi để đưa tôi về với cuộc sống bình thường nhé , và tôi cũng hy vọng thông qua mẩu truyện tôi viết trở thành cái gì đấy mà tôi đang bí từ trong cuộc đời các bạn…
" Giây phút cậu đoạt nó đi, tôi liền biết vị trí bị thiếu đó...sẽ là của cậu. " Cre: Picrew.Ảnh là 2 bé khi còn nhỏ.…
Anh và cô là hàng xóm cạch nhà nhau. Mặc dù anh hơn cô 2 tuổi nhưng không vì thế mà cô gọi anh là "anh" đâu nhé. Anh cũng chẳng kém tìm mọi kế để đc cô gọi là "anh" nhưng rồi vẫn thất bại.Haizzzz..."Tao bảo mày gọi tao là anh cơ mà"_ vẻ mặt hâm dọa của anh hiện ra"Hô hô mơ à! Mắc mớ gì tao phải gọi mày là anh cơ chứ"_ngước đôi mắt vô (số) tội nhìn anh"Chờ đi rồi sẽ có ngày mày phải gọi tao là anh thôi...hừ""Sẽ không có ngày đó đâu, trừ khi mày là chồng tao hô hô"_cô cười vô mặt anh và chạy một mạch đi lun.'Được tao sẽ khiến mày làm vợ tao. Chờ đó..!'_dòng suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh......Liệu dòng suy nghĩ ấy có thành sự thật..??# vì mk mới viết truyện nên mong mọi người ủng hộ#…