No Name (Temporary)
Empty…
Empty…
kể lại những lúc nứng của chàng trai 209…
Những mảnh sành đâm vào cơ thể tôi rất đau nhưng chẳng đau bằng nỗi đau của ngày hôm nay.Ngày hôm nay tôi đã mất đi hai người quan trọng trong cuộc đời ( ở hiện tại) là người bố đáng kính và người bạn thân.Đám tang của bố tôi được tổ chức, mọi người xung quanh nhìn tôi như vậy thể lạ bởi căn bản tôi không khóc, không rơi lấy một giọt lệ nào.Ngày hôm đó, nó, cô ta và lũ bạn cùng lớp cũng đến nhưng tôi chẳng mảy may chút gì cả vì với tôi giờ chẳng có thứ gì quan trọng nữa rồi.Nó đến ngồi cạnh tôi, kéo theo cô ta cũng ngồi cạnh.Tôi đứng dậy tìm chỗ khác ngồi nhưng nó đã kịp cầm lấy bàn tay đầy thương tích của tôi, khẽ nhăn mặt nhưng không kêu lên thành tiếng. Tôi nhìn nó và cô ta.- Mày vẫn giận tao với Hoàng Mỹ chuyện hôm đó sao? Tao xin lỗi..- Không phải xin lỗi vì tao không GIẬN hai người.._tôi cắt ngang lời của nó_ mà tao HẬN mày và cậu ta_tôi nói rồi liền bỏ đi.Có lẽ là một cách trốn tránh nhưng tôi muốn bỏ đi thật xa, thật là xa để tìm lại bình yên trong mình.Và tôi đã bỏ đi thật xa, xa nó và xa cái nơi đầy kỉ niệm này...…
Sưu tầm và đăng những câu nói hay nhất về cuộc sống, tình yêu, gia đình, bạn bè...…
this is my story…
Vì sao? Tại sao?…
H+, ngọt, Đam Mỹ, Bách hợp…
Truyện kể về một nhóm học sinh học trong trường nào đó tại Việt Nam thì bỗng một đại dịch bùng nổ ko biết từ đâu.Giờ đây họ phải cùng nhau tìm cách sống sót qua thảm họa này…
Nói trc là dở lắm.Tính cách nv sẽ k giống lắm...…
Lạ lùng thật đấy…
Năm 2019.Ngược về năm 2007.Ngược về năm 1998.Ngược về năm 1996.Cuối cùng là năm 1972.…
Câu không nên nói như thế. Xa cậu tớ nhân ra mình thật yếu đuối...…
Chuyện đời thường xoay quay một cô nàng giáo viên Đại Học (hoặc không)…
Lần đầu viết, vào nhận xét để mình sửa nhé :))) cảm ơn ạ!!!…
Thể loại : H+ , khủng bố, lãng.mạn…