HANH CHINH VIET NAM THOI NGUYEN.AGO
…
"Này, đừng vứt hoa lung tung vào hộc bàn tớ nữa!" Cậu thanh niên mở mắt, giọng vẫn còn ngái ngủ. "Sao gọi là vứt được... Tặng cậu mà." Nữ sinh trước mắt thở dài, giọng điệu đôi phần bất lực, dù gì cũng chẳng phải chuyện mới chớm gần đây, cậu ta vẫn hay để vào hộc bàn cô vài bông hoa giấy. Cô thì không thích hoa giấy lắm, chúng chẳng có mùi hương gì, màu sắc so với các loài khác vẫn thua vài bậc, cô cũng chẳng hiểu tại sao cậu ta lại như ám ảnh đến thế...__________ "Anh không thay đổi gì nhỉ?" Cô gái cười khẽ, ánh mắt vẫn không rời khỏi người đàn ông đối diện. Rõ ràng bọn họ đã bên nhau lâu như vậy, song, khi thấy phiên bản trưởng thành của anh cô vẫn có chút lạ lẫm. "Ừm, vẫn thế thôi." Cánh hoa giấy trên tay anh khẽ rung động, cũng như cô năm ấy đối với chàng trai trẻ. Ánh chiều tà phủ lên cánh hoa giấy mỏng manh khiến chúng rũ thêm màu tươi mới. Có lẽ cả đời này cô sẽ chẳng tìm thấy ai như anh, cũng sẽ chẳng có ai cắt từng nhành hoa giấy đem đi tặng người khác như cách anh đã làm... _____________________________Thể loại: Ngôn tình, học đường... Tác giả: Wiin._____________________________…
Nói về cuộc sống về nhân vật chính-tôi. Cuộc sống luôn lằng nhằng và phức tạp đối với cô. Cô luôn chịu những sự ép buộc của gia đình và không được thoải mái như hai người chị họ. Cô bắt đầu sống cuộc sống của mình mà cô đã lên kế hoạch. Cuối cùng cô có thực hiện được không thì hãy đón đọc trong các chap nhé!!!!!!!!!!!!…
Nothing~…
Cảm ơn đã đọc!…
Câu truyện kể về 12 con người đang ở cái tuổi đẹp nhất , nhiều kỉ niệm nhất và thật đầy ước mơ . Liệu rằng họ có thể cũng nhau thực hiện ước mơ đó hay không ? Thể loại : học đường , tình cảm , ít drama , HE , ... Tác giả : Nấm Hiện trạng : Đang hoàn thành…
Cô là lần đầu rung độngCậu là người khiến cô rung động------Hai người họ bị ràng buộc bởi một lời nguyền. Lời nguyền cô mang trên mình....Cậu là người nắm giữ chìa khóa....-------Nếu thấy hay mội người ủng hộ , và gốp ý kiến cho tụi mình nha 💓🔥🔥…
cứ xem rùi bik nhé!!!…
Bức tranh mùa thu lẻ loi được tô sơn bằng những nét bút thơ ngây của cậu nhóc phù thủy đang lang thang trong từng con hẻm nhỏ với chiếc bụng đói và ổ bánh mì mốc meo. Giới phù thủy lúc bấy giờ dường như không tài nào tránh khỏi những chuyện thị phi kể cả đứa trẻ vốn không có quyền lựa chọn cuộc sống của riêng nóNhững tia nắng chói chang của mùa hạ đã dần nhường chỗ cho ánh nắng vàng ươm, thu tràn đến với vẻ đẹp thơ mộng, tán lá rơi dọc khắp những con đường cậu đi. Dường như cậu cũng giống như chúng vậy, thứ sẽ bị đào thải và vứt bỏ. Có vẻ những suy nghĩ lệch lạc dần hình thành lên trong cậu, sự tiêu cực mà một đứa trẻ không đáng để nhậnÁnh sáng len lỏi trong tán lá, bàn tay chai sạn với lấy đứa bé không thiết tha gì mà lần mò sỏi đá trong thế giới này. Đôi mắt cay nghiền, bản năng của một con thú hoang dã sẵn sàng liều mình tấn công kẻ có ý hãm hại cậu. Người đàn ông có dáng người cao lớn đang dang lấy đôi vai gầy gò của cậu là một vị lương y ở Bệnh viện Thánh Mungo. Gột rửa linh hồn bị chai sạn, gieo mầm xuống mảnh đất khô cằn mang tên sự sống.......…