[Louyul] Chocopie
"Đói ghê ta, để nhờ người yêu mua cái bánh"…
"Đói ghê ta, để nhờ người yêu mua cái bánh"…
Anh chàng ăn hết cá hồi của bé mèo mặc dù hứa sẽ để dành cho bé. Warning: Ryul và Ohyul là bạn thân của nhau, là bro thôi nhớ.…
"Anh thích gì??" "Tôi á? Không rõ. Nhưng tôi biết em thích gì" "Vậy anh có chiều tôi không?""Cũng ổn nếu em chiều được tôi" .."Nhảm quèn, tôi lấy cớ gì để tin anh, nếu lỡ anh chạy mất??" "Thì chịu thôi"…
Sau 10 năm biến mất thì NBS đã trở lại....NBS bắt 9,5 về và thao túng bé nó, nói rằng NBS làm tất cả vì yêu nhưng rõ ràng chỉ thấy sự giam giữ. H+ hơi nhiều kể từ chap 3 nha...…
bạn cùng bàn.…
Phong lưu kiêu ngạo mỹ nhân Thừa tướng × Kiêu ngạo thuần tình tiểu Thế tử______Tùy hứng mà viết, chẳng phải chính kịch quyền mưu, cũng chẳng chịu nổi đắn đo suy xét, hết thảy đều là vì chữ "ngọt".Lúc viết, trong đầu toàn là dáng vẻ nhẹ nhàng phong lưu của Quách Thành Vũ.Nhân vật có thiết lập riêng, bút lực tầm thường, xin chớ gán vào người thật.Tác giả: wwwwwwww (Xiaohongshu ID: 94113273795)_______Tác phẩm chuyển ngữ được sự cho phép của tác giả. Không mang đi nơi khác. Không sử dụng cho mục đích thương mại. Edit bởi Hồng Nghê.…
Trong hoàng thành có ba báu vật. Đó chính là ta, tướng công nhà ta và mẹ chồng ta.Tô Quý phi là người được sủng ái nhất hậu cung khiến vô số cung phi phải ghen tỵ, còn Vương Sở Khâm là người lớn lên trong sự thiên vị của bệ hạ. Nếu ai đọc nhiều thi thư thì kiểu gì cũng sẽ cảm thán: hai mẹ con nhà này, tương lai chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.Tôn Dĩnh Sa chuẩn bị thành thân với Vương Sở Khâm: Thật ư? Ta không tin.Vương Sở Khâm trong mắt Dĩnh Sa: tiểu tiên đồng xinh đẹp thiện lương. Còn Vương Sở Khâm trong mắt người khác: Con cưng của bệ hạ và sủng phi.Dĩnh Sa thường hay khó hiểu, vì sao người khác luôn nhìn nàng và Vương Sở Khâm bằng ánh mắt "tiêu đời rồi" vậy, chẳng lẽ đây chính là vẻ mặt ghen tỵ ư?Ôi ôi, lòng dạ của đám người này bẩn thỉu quá.…
Thanh xuân ấy, có một người lặng lẽ bước vào tim - và im lặng rời đi."Có những người không thuộc về ta, dù cả thanh xuân ta chỉ thuộc về họ."Năm mười bảy tuổi, Nut gặp Hong - cậu học sinh mới chuyển từ Bangkok, luôn ngồi cuối lớp với ánh mắt buồn nhìn ra cửa sổ. Không ai thật sự thân thiết với Hong, ngoài Nut - người duy nhất mang cho cậu hộp sữa chua không đường, và một tình cảm không tên.Giữa những buổi tan học cùng nghe nhạc, những chiều mưa mắc kẹt lại lớp học, Nut và Hong dần trở thành hai đường thẳng song song - không cần tỏ tình, không cần nắm tay, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Nhưng rồi, như bao câu chuyện tuổi trẻ, một người buộc phải ra đi. Hong chọn Nhật Bản, còn Nut ở lại với Chiang Mai, cùng lời hứa chưa kịp thốt.Nhiều năm sau, Nut là một biên kịch nổi tiếng với những kịch bản buồn về những người đã lỡ. Trong một buổi ký sách ở Kyoto, anh không ngờ lại gặp lại người từng là cả bầu trời của thanh xuân mình - với ánh mắt một mí xưa cũ, và một lời chưa kịp nói ngày ấy:"Anh còn đợi em không?"…
delulu cực căng, k thể tránh khỏi xàm chógiúp một ngày của mng thêm vui ( chắc v )lại tự ỉa tự ăntextfic…
" Yêu của em mà không làm loạn nữa, không tìm cách thử thách lòng kiên nhẫn của em nữa... thì người cực nhất lại là em đấy. "…
em trai lim louis xỏ khuyên xong chưa kịp quen vị kim loại mới đã tự làm quen luôn vị eo anh trai kim ryul.…
Strangers with memories.Still watching, but not talking.We stopped talking. Not feeling.No texts. Just silence.Unfollowed in words, not in heart.…
Thể loại: Học đường, nhẹ nhàng, ấm áp và ngọt ngào"Cậu luôn là ngoại lệ của tôi" - Nut…
Lấy cảm hứng từ track TIME & THE VISION: REBIRTH của Kunge. Đề nghị quý vị xem xong không ném đá ném gạch. Cảm ơn.Cover by: @Chiichan82…
Truyện dịch không chuẩn. Mục đích lưu lại tự đọc.…
🌸 Tên truyện gốc: Hoạ sắc màu lên bầu trời vô tận🌸 Tác giả: SinkingSheep🌸 Dịch giả: NT Linh🌸 Fic gốc: https://archiveofourown.org/works/59691193*Lưu ý:Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Không reup, không chuyển ver, không sử dụng bản dịch vào mục đích thương mại.…
Giữa hai màu trắng đen của sự thật, tôi và cậu đã lạc mất nhau trong vùng xám*! một số context có thể liên quan đến đời thực nhưng mọi chi tiết đều là tưởng tượng…