người vợ cuối cùng || Louis - Ohyul LNGSHOT || LouYul
em kiệt, anh nhạc.…
em kiệt, anh nhạc.…
"Anh chẳng là cái thá gì trong mắt tôi đâu!"…
Textfic…
"Nếu lần này mà dính...""Sao lại là nếu? Phải được chứ!" - "Không thì làm lại lần nữa đi"…
Jung Woojin bảo mình không gay!!!Bản dịch phi thương mại đã có sự đồng ý của tác giả.trans by: tomaniee…
Bạn và 4 thằng này cứ sấn sấn vào nhau chơi…
Biết mạnh mẽ rồi, biết tự lập rồi. Than thở với tao đi.…
"Anh hứa bằng danh dự luôn, chỉ chụp để kỷ niệm thôi, không đăng đâu!"Nut Thanat đã thề thốt như thế để dụ dỗ Hong làm nhiếp ảnh gia riêng cho mình trong căn resort biệt lập ở Chiang Mai. Nhưng chỉ 5 phút sau, thông báo Instagram vang lên khiến Hong "xỉu ngang".Đã vậy thì đừng trách Hongshi này ác. Nếu Nut thích khoe cơ bắp, thì Hong sẽ cho cả thế giới thấy bờ vai này quyến rũ đến mức nào!Kết quả? Một người đắc thắng, một người ghen nổ mắt, và một "hình phạt" ngọt ngào ngay trên giường gỗ.…
"Tao sẽ làm cho cưng thích tao..."…
Fanfic is about sharing, not ranking. Please remove my stories from any ranking posts. Thank you!…
"Tôi tưởng cái này chỉ duyên vợ chồng mới giúp được?"…
ve kêu râm ran trên từng tán cây, chiều tà bao phủ lấy hai hình bóng, tựa như muốn đẽo tạc khắc ghi lên hai đứa trẻ. thằng luân, con chi và những buổi trưa hè.…
tên các thành viên được việt hoáonly Ohyul…
hoa hồng đen, biểu tượng của một tình yêu méo mó, đen tối, chứa đựng cả yêu thương, cả hận thù…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
Oneshot. Cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Trình Tiểu Thời - một chàng trai trẻ mở một tiệm ăn nhỏ ở Khuê Đô và Lục Quang - một cậu thanh niên với những nỗi niềm khắc khoải. Như hai ngôi sao sáng giữa bầu trời đêm, họ gặp được nhau rồi thương nhau. Lưu ý: OOC, nhân vật không giống như nguyên tác của đạo diễn Lý, đây là AU mình tự tưởng tượng và xây dựng.…
"Lee Han Young, em là thứ sạch sẽ duy nhất mà tôi có thể tìm thấy sau khi đã đi qua đống rác rưởi của thế gian này"…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Đặt tên tào lao…
OOC - gương vỡ lại lành…