Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lưu ý: Đây là bộ truyện viết theo yêu cầu. Lệch nguyên tác, không mang giá trị văn hóa, lịch sử. Vì đây là lần đầu viết fanfic nên không tránh khỏi sự non nớt và thiếu sót, dù vậy vẫn mong người đọc tôn trọng và bình luận thiện chí. Không nhận công kích. Và vui lòng không mang đi chỗ khác.Xin cảm ơn.…
"Tôi tặng em một nhành hoa lam sắc, xin em đừng lãng quên tôi."Hanabi luôn cảm thấy dường như mình đã quên mất thứ gì đó nhưng càng nghĩ lại càng thấy mơ hồ. Thế rồi cô vô tình lạc tới thế giới của một bộ manga mà rất lâu trước đây cô đã đọc. Tại đây, cô đã cứu vớt cuộc đời của một người...Cp: Izana x Hanabi*Warning: Truyện sẽ không bám theo cốt truyện chính, cuộc đời Izana cũng sẽ được lái qua một hướng hoàn toàn khác.…
Cuối triều Hoa Trị, trong dân gian nổi lên một giáo hội thần bí. Người đời đồn rằng chỉ cần điểm chỉ vào khế ước, bất kể trong lòng mong cầu điều gì đều có thể toại nguyện. Nhưng chưa từng có ai biết cái giá phải trả cho một điều ước. Đến hạn, tất cả những người từng ký khế ước đều lần lượt chết đi, mọi dấu vết về sự tồn tại của nó như bị xóa sạch, chỉ còn lại Bát Quái Kính lưu lạc, lặng lẽ chờ người hữu duyên phá bỏ phong ấn. Thịnh Thiếu Du là đệ tử thân truyền của Kỳ Nguyên Tông. Nào ngờ, trong quá trình xuống núi tu luyện đi lạc vào nơi thâm sơn cùng cốc, một giọt máu vô tình rơi xuống mặt kính, đánh thức phong ấn ngủ yên suốt hai mươi năm. Trên đỉnh chiếc bát quái, thiếu niên mặc hồng y chậm rãi mở mắt, nghiêng đầu nhìn anh rồi khẽ cười. Kể từ ngày ấy, một người một hồn bị đoạn nhân quả vô hình buộc chặt, không thể rời nhau quá mười bước. Chiếc Bát Quái Kính lặng lẽ dẫn họ đi qua từng vùng đất phủ đầy oán niệm. Mỗi Linh Kính quy vị lại là một đoạn nhân duyên chưa dứt, một câu chuyện bị thời gian lãng quên và một cái giá mà con người từng đánh đổi chỉ để chạm tới giấc mộng sâu thẳm cõi lòng. Mỗi lần Thịnh Thiếu Du siêu độ một oán hồn, Hoa Vịnh lại nhặt về một mảnh ký ức. Càng tiến về phía trước, ký ức của Hoa Vịnh càng dần trở nên trọn vẹn. Còn Thịnh Thiếu Du cũng dần hiểu rằng, điều Hoa Vịnh muốn tìm không chỉ là một quá khứ đã mất... Mà là một câu trả lời. Cậu muốn biết vì sao mình chết. Muốn biết có nên oán hận. Và càng muốn biết... Sau khi n…
Tác giả: Sally_3117Đồng Tác Giả: Shellyxaomohanh<3<3<3<3<3<3<3<3<3<3<3<3Lưu Ý: OOC cực nặng, giới tính của Matsuno Chifuyu sẽ bị thay đổi, sẽ có vài tình tiết vô lý.Cre Bìa Truyện: @ymgrr .…
Tôi là ai?Đó từ lâu đã là một câu hỏi luôn thường trực trong tôi.Có thể đôi lúc điều đó thật dễ dàng được biết đến: Là một quân nhân, là thuộc hạ của một tên ác quỷ. Đôi lúc, tôi lại là một chàng trai hoàn toàn bình thường tên Rekka. Lại có những lúc, tôi thấy bản thân chẳng là ai cả. Tôi đã từng là người lang thang trong các cánh đồng rộng lớn chỉ để thỏa mãn sự thích thú với các vì sao trên trời. Cũng là tôi, ngâm mình trong dòng nhạc đầy thuần khiết và sâu lắng. Nhưng không phải tôi chưa từng tra tấn và thảm sát cả trăm người cũng vì chính cái vui thú của mình, cũng không phải tôi chưa từng nhắm mắt làm ngơ những lời cầu xin và kêu gào đầy đau đớn của người khác.Bản thân tôi là một kẻ mâu thuẫn.Tôi đã từng sợ hãi cái chết, khi mà cha mẹ tôi, đồng đội tôi đều lần lượt bị nó kéo đi. Nhưng lại cũng chính là tôi, lao vào với vòng tay của Tử thần như thể gặp lại bạn cũ. Tôi từng dùng những khẩu súng lạnh lẽo đó để bắn vào người ta, những thứ con người mà mọi người hay tôi đều cho là hạ đẳng. Nhưng cũng lại là tôi, chĩa súng vào đầu mình như thể chính tôi là thứ hạ đẳng đó.À phải rồi, Rekka đáng thương đã tự kết liễu đời anh như thế đấy.Và tôi cũng vậy, tôi đã vì thế mà chết đấy.…
Tất cả mọi người đều hạnh phúc. Không ai phải chết cả. Anh hùng đã thành công cứu được tất cả. Rốt cuộc chẳng phải mọi chuyện đã thành công rồi sao? Tất cả những gì đã làm đều không sai mà? Chẳng phải đã nói sao, trong bàn cờ đảo điên mọi thứ này, Anh hùng đã thắng. Đúng là như vậy mà. Anh hùng thắng rồi. Chẳng ai chết cả. Mọi người đều hạnh phúc.…