Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đến một ngày khi người vợ không thể chịu đựng nổi nữa, điều gì sẽ xảy ra với người chồng ? Trong nhiều năm qua đứa con trai thật sự không phải là con ruột của mình? Nếu như vai trò của người chồng và người vợ bị hoán đổi, sẽ có chuyện gì xảy ra?Nguồn: Ngôn Phong comics. comLink: https://ngonphongcomics.com…
Những năm tháng ấy chỉ biết vùi đầu vào sách vở, máy tính, con số, thi cử. Có lẽ tôi đã quá bận bịu để bỏ qua những cảm xúc ngây ngô của tuổi học trò. Có lẽ, tôi đã vô tình không để ý để những cảm xúc ấy đã nảy mầm và cắm rễ trong tim từ bao giờ. Để rồi, thời gian trôi qua, những tưởng đã quên mất từ lâu, nhưng sự thật lại chẳng hề như vậy. Dù tôi có quên đi khuôn mặt người, hình bóng người, nhưng có lẽ tôi chẳng thể nào quên được tình cảm năm ấy tôi dành cho người, năm tôi 17 tuổi.…
Mùa hè năm ấy, chàng trai đó như ánh dương rực rỡ bước vào cuộc đời tôi. Ánh nắng của anh dịu dàng mà rực rỡ. Nếu có thể, tôi chỉ muốn nói với anh rằng: " Nếu ai đó được cùng anh đi qua những giông bão thì xin hãy là em."…
Mười ba năm trước, Minh Nguyệt kiên trì theo đuổi anh suốt một ngàn bốn trăm năm mươi chín ngày. Anh dứt khoát ra đi, chẳng quay đầu đáp lại.Mười ba năm sau, anh đột ngột trở về. Minh Nguyệt lùi một bước, anh chủ động tiến ba bước. Minh Nguyệt càng muốn vạch rõ ranh giới, anh càng tích cực xoá đi."Con người anh đúng là không có gì ngoài kiêu ngạo. Có thể trích một phần ra làm việc hữu ích nào khác không?""Không, toàn bộ kiêu ngạo của anh đều bận lắm.""Bận làm gì?""Yêu em."Tình cảm đôi khi đơn giản là chỉ cần thời gian để xác nhận. Đến một lúc nào đó người ta sẽ nhận ra, dù có ra sức phủ định đến mức nào, tiềm thức vẫn không chối bỏ được yêu thương.Drago chính là điểm giao của rất-nhiều-chân-lý như vậy.Hệ liệt này bắt đầu bằng một câu chuyện nhẹ nhàng thôi.Dành cho những ai tìm kiếm ở đời ngọt ngào, dịu dàng từ những câu chuyện tình....P/s: "Nhưng mãi mãi trong những năm tháng của cuộc đời, tôi sẽ vẫn là một mắt xích giữa những vòng tròn của các mối quan hệ, của những trò đùa, những vở kịch, những thước phim dài hàng chục năm mà tôi vốn chỉ là một vai diễn."*Dành tặng bạn tôi, cảm ơn thật nhiều, VTGA.…
Ai trong đời mà không đơn phương, đơn giản chỉ là thích, là sự hâm mộ, là cảm xúc khác lạ. Đơn phương không hẳn là sai nhưng không bao giờ là đúng. Chỉ có đơn phương chúng ta mới biết được cuộc sống của chúng ta vẫn còn những điều tốt đẹp xung quanh. Crush cũng chỉ làm chúng ta tự buồn, tự vui, tự kỉ :> ! Nhưng đôi khi đơn phương cũng có những điều thú vị !…
Dù ngươi là tiên hay ma, phàm nhân cũng không phải để các ngươi dễ dàng bắt nạt.Không có linh căn? Ta có linh thạch.Không có pháp thuật? Ta có pháp bảo tu luyện cực phẩm nha!lời edit : Bộ này vì quá yêu thích TVTL của tác giả nên mình đem bộ Tiên Trúc về edit và dịch. Tụi mình dùng cả bản convert và bản Trung nên kết hợp vừa edit vừa dịch luôn, và chưa đọc trước truyện nên đừng hỏi mình nội dung nhé. Truyện ra chương mới tuỳ thời gian rảnh rỗi, xin đừng hối thúc 😁Thể loại : Cổ Đại, HE , Huyền Huyễn, Tu Chân, Nữ Cường, Thăng Cấp LưuTổng chương : 145 ( gốc )#Convert TTV: Yappa#Raw : Qidian#Fb nhóm: Mỹ Nữ&Mỳ CayLời edit : truyện chậm nhiệt, chủ yếu là tu tiên, đánh nhau cùng tấu hài, tình cảm thì cũng có đấy nhưng không sến rện và RẤT ÍT. Thích hợp cho các nàng nhâm nhi lâu ngày nhé🤣🤣…
Sau hôm Đại sứ shopee mình lỡ thích một bạn trường khác, chưa nào giờ thấy người hợp mình vậy luôn Á. Mình muốn viết cuộc hành trình theo đuổi anh ấy lên đây mong nhận được lời khuyên từ mọi người 🥰…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…
Thù hận đời trước cớ sao lại đổ tất cả lên đầu của thế hệ sau. Hai con người, hai thế giới khác nhau vậy mà vì ân oán đời trước gắn họ chung một chỗ."Cảnh Sơn, em chưa bao giờ nghĩ anh lại có sự chịu đựng bền bỉ đến vậy. Yêu thương con gái kẻ thù, chăm sóc, yêu thương cô ấy đưa cô ấy lên đến cõi thiên đường. Ấy vậy mà, mọi thứ cô ấy có chỉ là một kế hoạch mà anh đã sắp xếp từ trước. Cảnh Sơn, em hỏi anh? Có một giây hay ít nhất một khắc nào anh yêu em chưa?" Dừng một chút cô nói tiếp " À, tại sao em lại quên mất, con người của anh chẳng bao giờ có tình cảm. Hẳn là em đã hoang tưởng rất nhiều "Phạm An Nhiên mĩm cười chua chát, nước mắt cũng chẳng cầm được cứ thi nhau tuôn trào "Phạm An Nhiên cô nói đủ chưa? Đơn ly hôn tôi đã ký . Cô hãy chấp nhận đi. Tôi chưa bao giờ yêu cô, những thứ tôi cho cô vốn đã được tôi sắp xếp từ trước cả rồi . "_ Trần Cảnh Sơn vòng qua eo một người phụ nữ lướt qua mặt cô.Ân oán hay tình yêu liệu họ có tìm ra được thứ mà họ cần nhất không?. Tác phẩm có lẽ còn hơi sơ xài mong được sự góp ý của mọi người.…
Tsunayoshi Sawada bị cha mẹ nhốt từ nhỏ, chỉ tương tác với thế giới bên ngoài thông qua máy tính xách tay. Chỉ mới 17 tuổi, gần 18 tuổi, anh ta ra ngoài để gặp ông chủ nhất của gia đình mafia có ảnh hưởng nhất, Nono và các đồng minh. Chưa bao giờ thiếu niên mong gặp gia đình cũ của mình, cùng với em trai, người mà anh chưa bao giờ gặp. Sau khi tha thứ cho họ mặc dù bây giờ anh ta phải đối mặt với một thử thách mới, làm thế nào để bạn kết nối lại với thế giới bên ngoài sau khi bị cô lập quá lâu? Chà, để tôi nói với bạn, có những người bạn điên rồ của anh trai bạn và một người yêu tàn bạo không giúp được gì. Không phải là tất cả. Bắt đầu bởi Orig. Tác giả: XX / XX / XX Được thông qua bởi tác giả cuốn truyện này: 1/20/19Xuất bản: 1/20/19Hoàn thành: XX / XX / XX - Bản gốc: Tác giả thật đáng yêu. @ Setsu4892.- Bản dịch: Tác giả cau có. @ Sukaisutōmu.…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Tình yêu đơn phương của tớ gửi lại chút dư vị ở đây, thời gian trôi nhanh quá nhanh như nụ cuời của cậu vào chiều mùa đông tháng 11 năm đó vậy người tôi yêu 5 năm à.…