𝑏𝑖𝑡𝑡𝑒𝑟 𝑎𝑛𝑑 𝑠𝑤𝑒𝑒𝑡 | atsh [textfic]
✮ ⋆ ˚。khi nào thì bánh ngọt hết ghét cà phê đây? 𖦹 ⋆° °…
✮ ⋆ ˚。khi nào thì bánh ngọt hết ghét cà phê đây? 𖦹 ⋆° °…
Cần một gia đình :D===Ngoài lề===Lão Slendy cho mị một ngôi nhà riêng để tuyển những người có quá khứ tồi tệ ở trên mảnh đất màu cam nàyNhiệm vụ của mị :tuyển thành viên, lượm mn về,......và cho họ gắn kết vs nhau như một gia đình lớn (như việc của Slendy)Oua truyện thì mấy thím đc xuyên ko để gặp Creepypasta và Undertale#chuyện theo trí tưởng tượng :))…
Cả hai cơ thể hòa vào nhaulúc này đây đừng nghĩ gì cả…
Khi ta đôi mươi, nhiệt huyết cháy phừng, cảm xúc dạt dào thúc đẩy chúng ta chạy tìm tinh quang lấp lánh mang tên tình yêu.Khi ta đôi mươi là những vết xước chạm trổ nơi con tim, là những đau lòng chẳng thể xoa dịu, là những lần trốn tìm không thể đếm siết.Cô viết lại và lưu giữ ở đây, khoảng khắc rung động, tổn thương, chữa lành... Chỉ để nhắc mình vì cuộc sống là một hành trình dài cháy khét khó quên!…
anh long tính cua đổ em quân khối dưới hả?…
"Lời chúc sinh nhật, ánh đèn Giáng Sinh lung linh, và một chiếc group chat đầy drama:Anxin: Làm sao để nói cho anh ấy biết rằng món quà sinh nhật duy nhất mà em muốn... chính là một nụ hôn từ Sangwon-hyung?...hoặc là Anxin lỡ tay tỏ tình công khai với Sangwon ngay trong group chat vào đêm Giáng Sinh."…
Tradi và artwork (人 •͈ᴗ•͈)…
Hanma, vậy thôi =))))…
Thật ra anh yêu rồi...1000 ánh mắt trông đợi...…
Template dành cho những ai vã giống tuiĐi ngang qua có thể lấy luôn, không cần hỏi (・∀・)…
Khi người quái dị viết ra tác phẩm quái dị.... Có thể nói đây là tác phẩm đầu tay của tớ , khi tớ nghe con bạn hủ nữ kể về truyện qq gì mà nó viết mà tớ không nhớ nữa :3 Truyện này chắc chắn sẽ có một số lỗi, mặc dù tớ đã chuẩn bị tất cả một cách kĩ càng nhất. Các bạn khi đọc nếu thấy có phần thiếu logic hay sai lỗi chính tả thì có thể cmt vào giúp mình để tác phẩm đầu tay này được hoàn thiện nhất có thể nhé.Lời cuối chúc các bạn có những khoảnh khắc đọc truyện vui vẻ. Long Thành, ngày 23 tháng 6 năm 2016…
Lụy quá nên viết thôi ạ:_(…
Lee Sangwon, đối với Zhou Anxin có thể gọi là tình đơn phương đầu. Lần đầu thấy anh qua màn hình, Anxin cảm thấy anh thật ngầu quá đi mất, nhảy cũng thật là tài, mặt mũi cũng xán lạn. Nhưng đối với thế giới của cậu thiếu niên đó, Lee Sangwon cũng chỉ là một cái tên lướt qua trong phút chốc. Cho đến ngày vị thần tình yêu trên trời cao kia, bỗng nhớ ra còn một mối lương duyên năm nào mà ngài đã bỏ quên mất.Ngay từ điểm bắt đầu đã khác biệt. Anxin vẫn còn hơi mông lung với quyết định rời xa gia đình ấm áp của mình, đến một vùng đất mới và tìm lại ánh sáng rực rỡ năm nào trên sân khấu mà em đã quên mất mình để đâu. Còn Sangwon, anh muốn thực hiện lời hứa, ước mơ của chính anh từ thuở mười mấy đôi mươi, viết cho giấc mộng năm nào một cái kết viên mãn rồi đặt bút viết tiếp một chương mới trong đời.Trong một dòng thời gian khác, có lẽ Lee Sangwon và Zhou Anxin chỉ là hai cái tên lướt qua đời nhau, tuy biết đối phương có tồn tại nhưng chẳng tìm thấy một giao điểm nào. Nhưng thần tình yêu muốn sửa chữa lại sai sót năm đó của mình, ngài nối lại đoạn tơ hồng đứt đoạn năm nào. Sợi chỉ dẫn lối cho hai kẻ người phàm bước vào đời nhau, và ngay khoảnh khắc lần đầu họ nhìn nhau, Anxin nghĩ mũi tên của ngài đã chính xác xuyên qua lồng ngực em.…
Cafe mèo…
Đối với Viễn Tịch, tình yêu là dư vị của thanh xuân, tươi đẹp và đầy năng động, cùng với những suy nghĩ trông mong vào tương lai của cô và người ấy. Còn đối với Thẩm Phiến, tình yêu của anh cũng chẳng phải là thứ gì quá sôi nổi, quá nhiệt lượng mà chỉ đơn thuần là ở bên cạnh Viễn Tịch, yên lặng trầm ổn, bao dung và yêu thương cô hết mực. " Khoảng cách của thời gian không đáng sợ, đáng sợ là em không muốn cùng anh rút ngắn khoảng cách ấy ".…
Truyện gồm 3 phần, có smut nhẹ và cũng rất ngọt huhu. Takizawa ghé qua, tạm biệt Mado trong khi cô đang ngủ say. Sẽ như thế nào nếu cô ấy còn thức?Viết tiếp Chap 118 ("Good News"), dựa trên đoạn đầu của Chap 122 ("At What Time?"), Touka hỏi Kaneki còn trinh hay không.Cp: Seidou x AkiraNguồn: https://archiveofourown.org/works/10771959 (tớ dịch chui nên đừng bê đi đâu hết)…
nơi lưu giữ những câu chuyện chẳng biết khi nào sẽ đến hồi kết...…