sunghoon ♪ thu ngần
thu ngần ươm màu nắng, liệu hai con người ấy đã chịu về bên nhau chưa?[textfic]…
thu ngần ươm màu nắng, liệu hai con người ấy đã chịu về bên nhau chưa?[textfic]…
"Biển cho ta cá như lòng mẹBiển nuôi lớn đời ta tự thuở nào"…
Câu chuyện thứ 6 dành cho Geonxin…
Tuổi thơ ta có nhau...…
Tác phẩm đầu tay của tớ , trong đây rin là siêu anh hùng:))) tớ bị thích mấy kiểu choảng nhau nên viết kiểu Này mong mn ko chê ❤️❤️🤧…
Hương Ký - "Hương" là pheromone, thứ ngôn ngữ vô hình gắn kết những linh hồn trong ABO. "Ký" vừa là ký sự, vừa là ký ức, một mảnh thời khắc bất chợt nhưng đủ để khắc sâu. Một câu chuyện nơi mùi hương trở thành chứng nhân, lưu lại dấu vết của một đêm không thể lặp lại.Thể loại ABO tự viết, tự chém lên thôi ạ, KHÔNG CÓ H =)))))Couple chính: Geonwoo (Alpha: Gỗ đàn hương tiêu đen) x Anxin (Omega: hoa nhài sữa tươi ấm) {cay nồng x ngọt dịu}; Sanghyeon (Alpha: Quýt chín bạc hà) x Jiahao (Omega: trà xanh gỗ tuyết tùng) {tươi mát x trầm ổn}Bối cảnh: Nhóm ALD1 thành lập sau final Boys II Planet (dựa trên rumor chia phòng KTX: Anxin - Leo, Sanghyeon - Geonwoo, Junseo - Jiahao, Sangwon - Xinlong) Giới thiệu:Một đêm mất điện trong ký túc xá tưởng chừng chẳng có gì đặc biệt...Nhưng bóng tối liệu có che giấu nổi pheromone bùng nổ?Một cái chạm vô tình, một cái nắm tay giữ lại, có phải chỉ là tạm thời?Nếu là ghen, thì tại sao lại run rẩy đến vậy? Nếu là thương, thì từ khi nào đã sâu đến mức muốn giữ lấy cả đời?Geonwoo, Anxin, Sanghyeon, JiahaoMỗi người đều để lại một "ký" - hương vị không thể xoá mờ, nhưng liệu sau đêm đó, họ còn dám coi như chưa từng rung động?Một đêm thôi... hay là khởi đầu cho những đổi thay vĩnh viễn?…
Cuộc đời của một con gián không dài nhưng đủ dài để nó làm được những điều tuyệt vời.Hyewon bắt được con gián, đem lên trường giấu vào tủ khóa bạn nữ kế bên, Kim Minju.Warning: Không thích hợp cho những người ghét từ "Gián"; Viễn tưởng nhưng không khoa học. Cân nhắc trước khi đọc…
summaryhai ta,là những kẻ khác nhau,hoàn toàn.nhưng lại thương nhau quá nhiều.nhưng,nó chưa đủ cho một sự sống.nhưng,nó đã đủ cho cái chết.mạng sống thực ra đáng giá bao nhiêu?ngẫu hứng và viết sau khi xem được vụ đắm tàu titanickhông hợp vui lòng out.…
[Ngõ Ngô Đồng]Tác giả: Tống Khích Không Ăn CáThể loại: BE, chữa lành, thanh xuânTình trạng: Đang raEdit: Chờ ngày xương rồng nở hoa (@cnxrnh), The return of happiness (@linhlann22)Giới thiệu:Năm 2009, lần đầu tiên họ gặp nhau, thiếu nữ chưa trải sự đời và thiếu niên thiên tài lạnh lẽo ôn nhu gặp nhau tại ngõ Ngô Đồng. Trời cao an bài, sẽ không chia cắt những người yêu nhau. Người mà cô yêu thời niên thiếu, cuối cùng vì để cứu cô mà chết thảm dưới tay của những kẻ cặn bã.Khi cô bị bắt nạt, bị ức hiếp, bố mẹ người thân không có ở bên, là anh đã ôm cô vào lòng. Anh nói với cô rằng còn có người yêu cô.Bốn năm, anh hết lần này đến lần khác kéo cô ra khỏi sương mù. Cuối cùng vì cứu cô mà chết. Sáu năm. Ninh Uyển trong sáu năm chỉ mơ thấy Tống Thanh Yến hai lần. "Uyển Uyển, em không thể cứ ngủ như này mãi được. Đi yêu thế giới này lần nữa đi."Anh cúi đầu hôn lên trán cô. Trước mặt họ là mặt trời đang dần ló dạng.Giọng nói của Tống Thanh Yến dịu dàng mơ hồ.Anh nói: "Anh yêu em."Vui lòng không reup!!!…
an tín nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới từ bạn thân cũ.warning: lowercase, wonxin!ex, side cp leohao.…
Title: PhimAuthor: JessCategory: Boylove, ngọt, slice of lifeFandom: Tokyo RevengersPairing: Ran Haitani x Rindou HaitaniStatus: Hoàn thànhDisclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi, họ thuộc về Ken WakuiWarning: OOC…
"thế lần sau còn làm vậy nữa không?"- Note: + Tsukino Usagi: Nguyệt Dã Thố + Yashiro Nene: Bát Tầm Ninh Ninh + Yako: Gia HồWesbite: wattpad.comhttps://www.wattpad.com/story/279982678?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=NguPhuNhan&wp_originator=nhsBnLOSgPErufomFnZ23HUoqCYsaib61AdJr%2Bm2Tj7nEcyUNXrOHT4f3QIUx8YNk4S%2FdIjwBGQFA%2BTMZUl259jmURYsScGKpJZf0K2BvDmcB5jdz8rsWT0faCVTH1lr…
Thì viết ra chủ yếu là để sìn HadesxQinVà thoả mãn cái sự vã Otp này của tuiiiLâu lâu sẽ có vài chap về các Otp khác nhaaaaCảnh báo là Oc mạnh bạo không thì thì lượn, đây là Boylove.Tình tiết trong truyện sẽ không giống với nguyên tác 100% nên cân nhắc Đục thuyền t vả bay nết nhá…
Khi Viper Peanut con trai cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp thì sẽ như thế nào ?…
Hiệp sĩ Namjoon đem lòng yêu vua của mình, nhưng lại bị vua nước láng giềng để ý.…
Câu chuyện thứ 4 dành cho geonxin…
Trọng sinh thập niên tám mươi, người mang tuyệt kỹ chạy thường thường bậc trung! Đô thị dị năng giám bảo. ----------------------------- Nội dung nhãn: Linh hồn chuyển hoán con người sắt đá nhu tình thời đại kỳ duyên…
⚠️ CẢNH BÁO: TRUYỆN CỰC KỲ DARK - CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC ⚠️Tác phẩm chứa bạo lực, thao túng tâm lý, phản bội và những yếu tố phi đạo đức. Đây không phải câu chuyện về sự tha thứ - mà là sự báo thù lạnh lẽo và đẫm máu.----------------------------------------------------------------------------------Một năm trước, cô ấy đã từng tin vào tình yêu.Cô yêu bọn hắn. Yêu bằng cả trái tim, nghĩ rằng tình cảm ấy sẽ được đáp lại. Nhưng tất cả chỉ là trò đùa cay nghiệt."Cô nghĩ cô là ai mà đòi so với Evelyne?" - Scaramouche nhếch môi khinh bỉ."Tôi chưa từng yêu cô." - Diluc lạnh lùng quay lưng."Đừng chạm vào tôi, đồ bẩn thỉu." - Childe cười nhạt, như thể cô chỉ là một kẻ đáng thương hại.Cô chưa kịp gượng dậy thì Evelyne, với đôi mắt ướt lệ, đã mỉm cười dịu dàng:"Em đã cố chịu đựng, nhưng chị lại đẩy em xuống cầu thang..."Và thế là tất cả quay lưng với cô.Những kẻ cô từng gọi là "bạn" lao vào đánh đập, sỉ nhục cô. Một năm bị giày vò, cô bị ép đến bước đường cùng...Tầng 44.Gió lạnh, ánh đèn thành phố nhấp nháy. Giữa cơn tuyệt vọng, cô chỉ có thể thì thầm:"Ba ơi... con xin lỗi."Bịch.Một năm sau, tôi đến đây.Không ai còn nhớ cô ấy. Nhưng tôi sẽ khiến bọn chúng không bao giờ quên."Xin tha cho tôi! Tôi sai rồi!" - Một giọng nói hoảng loạn vang lên."Tha ư?" - Gariam mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh. "Muộn rồi."Ngày Phán Xét đã đến.…
Câu chuyện thứ 5 dành cho Geonxin…
phainon x sunday. ☆ bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. phi thương mại. vui lòng không re-up dưới mọi hình thức.…