Mẹ Chồng ( Diệp Lâm Anh x Trang Pháp ) - Cover
Au: @TranNguyen140499Ờ.......THÌ MẸ CHỒNG LÀ MẸ CHỒNG......NGƯỜI YÊU LÀ NGƯỜI YÊU......KHÔNG THỂ LẪN TẠP.…
Au: @TranNguyen140499Ờ.......THÌ MẸ CHỒNG LÀ MẸ CHỒNG......NGƯỜI YÊU LÀ NGƯỜI YÊU......KHÔNG THỂ LẪN TẠP.…
Ai thích SE thì... lao vào đêyy =)))-----Quá khứ, hiện tại và tương lai, bất cứ lúc nào chị cũng xuất hiện và để lại trong em những ấn tượng không thể quên...…
Báo động trước:* Huyền Dạ X Hoàn Khâm* cầm tù / cưỡng chế ái / cường thủ hào đoạt /HE* tư thiết: Song sinh tịnh đế / hai phách xài chung một khối thân thể*occ không mừng chớ nhập / chớ quấy rầy cảm ơn hợp tác* tác giả: Âu Dương thiếu chủ…
Au: @leo1973gt.@mhaanh🐻❄️🍇Chưa có sự cho phép của Tác Giả. Có thể bị xóa bất cứ lúc nào nếu Tác Giả không cho phép !…
không mang ra khỏi w dưới mọi hình thức…
_ Vì em chị làm tất cả!_ Đừng sợ người khác dị nghị, em chỉ cần hạnh phúc là được._ Chị ơi! em sợ lắm._ Chị luôn đứng sau bảo vệ em! Họ thấy chị cho tiền họ cũng chẳng dám nói lời bất kính với em.…
Một thiên sứ đọa đày, đôi cánh bạc lấm bụi trần gian. Gã bước đi giữa đời, lầm lỡ, đơn côi, ánh mắt chứa cả trời thống khổ. Liệu có bàn tay nào dang ra cứu vớt, hay mọi lỗi lầm rồi sẽ mãi chìm vào quên lãng ?…
Tăng Vũ Minh Phúc sinh sau bạn trai mình tận mười năm.#1 - #JunPhuc: 22/10/2024Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giảAu gốc: grinflauwor…
Diệp Anh: Ta ghét nàng! Thùy Trang: Có chắc là ghét ta? Mẹ kế x Con chồng[dlaxtp]…
6 năm đơn phương 1 người cóphải ngu ngốc lắm khôngDành Cả Thanh Xuân Chỉ Chờ 1 Người..…
Tui tổng hợp truyện tui đọc thui aa~~~Nhưng vẫn kết hợp hài hoài lại với nhauu…
Tác phẩm: Đã nói đừng trêu tôi.Tác giả: Thời Thiên Từ.Độ dài: 89 chương chính + 4 chương ngoại truyện.Thể loại: Tác phẩm gốc - Bách hợp - Tư bản chủ nghĩa hiện đại - Tình yêu.Góc nhìn của tác phẩm: Không rõ.Tình trạng: Hoàn thành.Tag: Đô thị; Duyên trời tác hợp; Con cưng của trời; Truyện ngọt; Giải trí;Dàn ý: Cứ mãi nhìn về phía trước thì trắc trở sẽ luôn được vứt lại đằng sau.Link gốc: id=4903315Bản dịch thử sức mang tính cá nhân, nguồn tra cứu từ google. Phi thương mại. Chỉ đăng duy nhất ở wattpad, vui lòng không sử dụng cho bất kỳ mục đích nào khác.…
_ Chưa bao giờ em tin tưởng chị._ Em tin chị nhưng chị lại làm em thất vọng.…
"Trong đầm gì đẹp bằng Sơn..."…
Diệp Cún x Gấu Hường Dựa trên CĐĐGRS và cuộc sống của hai cbé 🐶🐻 nhưng có thêm bớt để tạo nên cốt truyện 🫶🏻Thể loại: ABOLưu ý là mình viết ABO nhaa 🥹…
author: LietThanhChuyện sẽ ra sao nếu em gái trà xanh không thích anh người yêu mà thích bạn gái của anh người yêu?2024.07.22 to2024.07.22…
Đam mỹ, đoản văn, ngọt sủng, có H.Thế giới tui không biết nhưng ở đây họ thuộc về nhau. Truyện lấy cảm hứng từ tin nhắn của Lý Phái Ân…
Em yêu anh, nhưng em đã già rồi.(我爱你 可我已老去)Tác giả: Hồng Thế Vô Vũ (红世无雨)Chuyển ngữ: Fear (với sự giúp đỡ của QT, GG translate)Thể loại: đam mỹ, đô thị tình duyên, OE.Văn án:Tôi đã từng yêu anh thế nào, bây giờ vẫn yêu anh như vậy. Tôi và anh quen biết nhau 30 năm, yêu nhau 27 năm, thời gian cũng không làm cho tình yêu chúng tôi giảm bớt phần nào.Tôi của 27 năm sau và tôi của 27 năm trước cũng vẫn yêu anh, chỉ là, tôi của 27 năm sau đã không còn dũng khí của tôi 27 năm trước. Cuộc sống và thời gian đã nghiền nát tất cả.Khi đó tôi có thể vì anh mà cắt đứt quan hệ với gia đình, bỏ học phát tờ rơi nuôi sống bản thân, lạnh nhạt đối mặt với dư luận xã hội thờ ơ không ai quản.Nhưng tôi vẫn còn một người chị lạnh lùng châm biếm mình, vừa sắp mất việc, lại còn bị viêm khớp và đau bao tử mỗi ngày một nặng.Em yêu anh, nhưng em đã già rồi...https://dongphongpha.wordpress.com/2013/03/21/em-yeu-anh-nhung-em-da-gia-roi-van-an-ml/#Truyện này rất hay, không đọc đặc biệt uổng…
Đã bao lâu hai người không gặp nhau nhỉ? Một ngày, một tháng, hay một năm, hai năm, ba năm? Minh Phúc chẳng còn xác định được thời gian người ấy không còn bên cạnh cậu được thêm nữa. Là cậu chọn nhưng sao trái tim vẫn cứ thổn thức như vậy?…
Em chưa bao giờ hối hận vì thích anh, vì anh xứng đáng. Anh chỉ là anh thôi, nhưng anh là tất cả em ngưỡng mộ ở một người, anh là ốc đảo em mơ về trên chuyến hải trình cuộc đời. Bão giông đủ rồi, cho em một chốn về được không? Sài Gòn này rộng lớn lắm mà, sao em chẳng thể chạy thoát khỏi kí ức về anh cơ chứ. Thành phố này đang gào thét tên anh mỗi khi em bước xuống phố, tới mức em chẳng dám đi theo cung đường quen thuộc tới nhà anh nữa. Có lẽ, một đời này em chẳng sải bước trên cung đường đó được nữa.Đành cứ thế, cứ mãi như kẻ qua đườngLặng lẽ sống tiếp với bao tổn thương…