[Lookism]
BxBBxG…
BxBBxG…
6 năm đơn phương3 năm yêu giấu Và cả đời yêu dấu…
để z thôi chứ nhiều cp nhóm khác, NHỚ ĐỌC TAG…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
thật sự có thể vì một hình ảnh xoắn ốc mà bị thôi miên đến mất cả lý trí?!…
Có ai còn nhớ "Duyên nợ" dưới góc nhìn của Yohan không? Còn đây là góc nhìn của Wooseok.Bỉ ngạn ngàn năm nở ngàn năm tànTa ngàn năm đợi...Đợi người chẳng tới…
"Soobin càng ngày càng ám ảnh với việc làm cho Yeonjun phải đỏ mặt. Như thể không hài lòng với những gì mình đang có, gã luôn đòi hỏi nhiều hơn thế. Màu đỏ xinh đẹp lan trên gò má anh, vì gã. Đôi khi cậu khao khát được chạm vào chúng, giữ lấy hơi nóng của chúng dưới đốt ngón tay. Yeonjun chưa bao giờ là không xinh đẹp, nhưng anh trở nên vạn phần đáng yêu với đôi má hồng, hệt một bức hoạ được tỉ mỉ vẽ tô."link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/24456601Đây là một chiếc au rate T của Soojun mà mình rất ưng, cũng mong muốn được dịch sang tiếng Việt để mọi người cùng quắn quéo cùng lâu rồi. Tuy nhiên mình không tìm được cách nào để liên lạc với bạn author hết nên đây là bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả. Nếu mọi người thấy không ổn thì mình sẽ gỡ nó xuống ngay.Và giờ thì, hãy thưởng thức em nó nha 🌷💞…
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
Author: gilrinTranslator: IrisV (Bản dịch phi lợi nhuận và chưa được sự đồng ý của tác giả)Tóm tắt: Yohan lẽ ra phải biết.…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
[Gentle Sex - Love-making ⚠️]Hai thân thể hoà quyện vào nhau trong cơn mưa đêm về...…
Nội dung:Nhà Tsukishima đang chứa hai tên hoàng thượng.---------------------------Tác giả: haikyuuobsessor-Thể loại: Fanfic-Người dịch: Honey Lunie--------------------------Nhà của nhóm PM Team: https://passionmoonteam.wordpress.com/…
Tóm tắt : cuộc chiến giữa Nyuudo phe Kurai và Kuniko phe cậu Akira xem ai mới là người phù hợp với thầy Haruaki…
kimyohan & leeeunsang― vỡ vụn trong lồng ngực.…
tác phẩm hoàn toàn là trí tưởng tượng…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…
Giữa dòng ký ức nhạt nhoà, một người một yêu lặng lẽ nhìn nhau - như thể thế giới đang dừng lại trong một khoảnh khắc cuối cùng.Kẻ khóc, người cười."Douman..."Chàng trai loài người cất tiếng, ánh mắt không rời khỏi người mình yêu - sâu thẳm nơi đáy mắt là nỗi dằn vặt, lưu luyến, chẳng muốn rời xa."Đừng buồn... hãy quên em đi."Lời thì thầm nhẹ như gió thoảng, nhưng lại nặng trĩu như một lưỡi dao cắt ngang trái tim.Và rồi, giữa dòng ký ức đang tan dần như khói sương, chỉ còn lại một kẻ si tình với trái tim vỡ vụn cùng hai hàng lệ lăn dài trên gò má đứng giữa khoảng không vắng lặng, ôm lấy một lời tạm biệt chưa từng sẵn sàng.…
mấy thằng ngố yêu đương nhăng nhít.- to my world, pdx- 𝘄𝗮𝗿𝗻𝗶𝗻𝗴: trẩu, teencode nhiều.- by naerista; © 2019…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
Nghệ thuật trả giá trá hình.…