Suy nghĩ của tôi có gì
chẳng có gì đặc biệt chỉ là những suy nghĩ tiêu cực của tôi thôi.…
chẳng có gì đặc biệt chỉ là những suy nghĩ tiêu cực của tôi thôi.…
Nó- Một đứa con gái bình thường và mập mạp, sống trong 1 gia đình ở nông thôn mẹ làm công chức.Cuộc đời nhiều tổn thương do người bố gây ra nó dần dà trở nên lì lợm và mạnh mẽ.Năm trung học nó yêu một cậu bạn cùng lớp :))) câu chuyện tiếp tụcCâu chuyện của tôi sẽ là sự hồi tương về một kí ức đủ sắc mầu của một cô gái 19…
Nhìn bìa chắt mọi người cũng biết rồi đúng không ,(mình chế lại ) nói về zoro và sanji với tình yêu nồng cháy của họ.Nhưng lại không công khai ,là mập mờ đoá ,cũng có những cảnh nóng nên mn căng nhắc khi đọc nha (ʘᴗʘ✿)…
Vào một buổi sáng xấu trời, Thảo Nguyên đang lén lén lút lút ôm cặp đi vòng qua cửa sau trèo tường. Đen đủi làm sao hôm đó sao đỏ trực cổng rất đông, nếu bị phát hiện thì đó sẽ là lần thứ n trong tháng cô bị phạt đi học muộn rồi.Đang hăng say trèo tường thì cô đụng mặt hot boy trường Phạm Hoàng Huy.Lúc ấy anh ta doạ cô một phen hú hồn hú vía, đến mức cô có cái nhìn khác về anh hot boy siêu nổi tiếng này.Đến cuối tiết một, tiếng loa từ nhà phát thanh của trường vang lên một giọng nam trầm ấm."Bé Trần Diệp Thảo Nguyên học lớp 10A2, sáng nay bé có đánh rơi bài kiểm tra 0 điểm môn Toán chỗ anh, muốn lấy lại thì qua lớp 11A1 gặp anh Phạm Hoàng Huy nhận lại nhé""..."Nghe được như vậy chắc là mọi người đều dấy lên sự tò mò đúng không?…
Đây là truyện ngắn, mình reup để đọc cho dễ thôi ạ. Nguồn: blog Cá mập không thích ăn hành…
Nữ chính đã mập mờ với nam chính 1 thời gian. Sau đó cô rời bỏ nam chính đi du học, khi trở về cô gặp lại anh và cuối cùng họ đến với nhau…
Tôi chỉ là một cô gái bình thường, cũng trải qua thanh xuân như bao người, chỉ là nó tẻ nhạt và nhàm chán biết bao. Họa chăng chỉ có anh và sự dịu dàng ôn nhu của anh mới vẽ lên trên đó một mảng màu ấm áp.Anh không quá nổi bật, không quá xuất sắc như nam thần trong truyện, nhưng tôi vẫn phải cảm thán rằng, kiếp này có anh, thật tốt.Và giờ đây, lượm lặt những kỉ niệm đã qua, vui có buồn có, để sau này nhìn lại sẽ nhớ được rằng ta đã cùng nhau đi qua khoảng thời gian tươi đẹp cỡ nào, và ngày càng trân quý chúng hơn._Mều Mặp_…
Đây là một câu chuyện thật của em. Một mối tình đầu của không thể nào quên đuợc…
Mùa mưa năm nào chẳng có. Cớ sao giờ lại ẩn hiện một chấm xanh biển giữa vệt mưa rơi?Anh gặp lại cậu giữa cơn mưa tầm tã, dưới mái hiên của một của hàng hoa. Anh vô tình mà quên mất lần đầu gặp gỡ nhưng cũng không ngăn nổi sự yêu thích đó quay trở lại. Anh bắt đầu mong ngóng những lần gặp lại. Số lần trò chuyện tăng lên, anh lại nhận ra mình bỏ lỡ nhiều đến thế. Lần đầu tiên anh thấy một cơn mưa có thể đẹp đến vậy. Bóng dáng cậu dưới mưa như thể hoà vào với bầu trời ấy. Yên bình đến lạ. Anh vẫn thích con người đó từ lần trò chuyện đầu tiên, lần này sẽ không bỏ ngỏ vì công việc nữa. Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng mà cơn mưa trao tặng cho anh để anh được phép yêu cậu, một người yêu mưa.Lần đầu gặp lại sau gần hai năm kể từ lần đầu hợp tác, đó cũng là khoảng thời gian duy nhất mà cậu tiếp xúc với anh. Anh rất đẹp, có lẽ là gương mặt bạn trai trong mơ của các cô gái. Hiếm khi cậu gặp được một bản thiết kết của thiên nhiên hoàn hảo tới vậy. Ít nhất trong mắt cậu là thế. Nhưng thân phân, đia vị hay là nghề nghiệp của cả hai không phù hợp để gặp nhau thường xuyên thì có lẽ cậu sẽ tìm cách là quen. Chịu thôi, tác phẩm của tạo hoá đẹp đến vậy thi thoảng ngắm một chút cũng được. Chỉ đơn thuần là thưởng thức, không có ý gì hơn. Giống như những bông hồng màu xanh biển không thật sự tồn tại, nhưng cũng khác vì một thứ có thể nhuộm theo ý thích còn một cái thì không nên cưỡng cầu.Cho đến ngày mưa ấy, gặp lại nhau dưới hiên cửa hàng hoa, anh có chút mờ nhạt mà nhớ lại. Cũng ch…
Thể loại: ngôn tình,xuyên khôngtui mới sáng tác chuyện lần đầu có gì bỏ qua và góp ý cho tui rút kinh nghiệm nha 😘…