[longfic Hajung] Park thừa cân
Này buông cô ấy ra...…
Này buông cô ấy ra...…
nơi trả text đầu tiên của các men :33…
truyện có *H* tình cảm…
Tác giả: Song BíchThể loại: Đam MỹTrạng thái: FullSố chương: 124Nguồn: wattpad"Cùng đọc thử tác phẩm đam mỹ cổ trang vô cùng hấp dẫn của tác giả Song Bích, "Gả Cho Người Làm Tiểu Thiếp, Lấy Ngươi Về Làm Hoàng Hậu". Truyện kể về Phiên Vân - một cô gái bị ép gả làm thiếp cho vương gia tàn phế. Vượt qua đời khó khăn, Phiên Vân chẳng màng đến việc trở thành tiểu thiếp, chỉ muốn sống an phận. Nhưng cuộc sống của Phiên Vân đảo lộn khi cô phải đối mặt với vị vương gia đã từng là người được mệnh danh là "nam nhân không thể thiếu trong lòng các nữ nhân", Nhật Minh vương, nhưng hiện đã trở thành một người tàn phế đáng thương. Liệu Phiên Vân có thể đưa Nhật Minh trở về cuộc sống của một vị vua, hay cô chỉ đơn thuần là một tiểu thiếp vô danh trong cung đình? Hãy cùng tìm hiểu thêm trong tác phẩm này nhé!"…
Cứ mơ mộng đi nào các cô gái đáng yêu.…
đây là nơi các anime khác nhau tụ hợp lại thành một học viện nhưng không có bất kì sức mạnh nào mà chỉ là những học sinh học tập rèn luyện và đánh nhau…
Nội dung giới thiệu vắn tắt Theo mười bảy tuổi phản nghịch cô gái, đến ba mươi hai tuổi, làm đối thủ tâm sinh khiếp ý nữ luật sư, thủy chung không có đổi, là đối bên thứ ba thống hận, đối phụ lòng nam không lưu tình chút nào. Nhưng mà, làm của nàng cái thứ nhất tế phẩm xuất hiện ở trước mắt khi, đúng là đánh tơi bời, bối rối không thôi. Theo tối tăm mười tám tuổi thiếu niên, đến 33 tuổi, theo chưa bao giờ làm thua gia đại luật sư, thủy chung không có đổi, là đáy lòng kia phân vỡ nát yêu, cùng với kia thực cốt khắc sâu trong lòng đắc tội danh mang đến thương tổn. Nhưng mà, làm nhìn đến của nàng kia trong nháy mắt, thiên địa tựa hồ lại đảo điên. Này đau xót có không quên, kia chặt đứt huyền đàn ghita, có không lại phổ yêu văn chương? Yêu hận đan vào năm tháng sông dài trung, ai đem năm xưa phao lại?…
Mk vẽ xấu lắm nhưng vẫn mong mn ủng hộ…
Mở đầu tháng 9 năm 1993 là một mớ hỗn độn, bất cứ đứa học trò nào trong Hogwarts đều phải thừa nhận thế. Trên tờ báo pháp thuật nội bộ lưu truyền trong trường. Nổi bật nhất là tin tức về 4 chị em nọ. Không quá đủ để nổi như cồn và làm người ta phát cuồng; nhưng đủ để bị bàn tán trong ngôi trường nhỏ bé với chưa đầy 1000 đứa nhỏ.Cô chị cả vật vã với tuổi trưởng thànhCô chị hai nằm dài với áp lực và hy vọngCô em ba lại muốn cược cả vào tình yêuCô em út chỉ cần chăm chút cho cây chổi- Sao người ta lại cần yêu đương nhỉ? - Không phải cần; mình coi yêu đương là một kiểu lợi ích cảm xúc.- Thế bồ chọn ai?- Chịu; ai thú vị thì chọn thôi!…
Văn án nhất: Ôn nhung đối diện lãnh chê cười võng - đứng cười cái không ngừng, thình lình bên tai truyền đến một cái hạnh - tai nhạc họa thanh âm: "Uy , nhà ngươi mau phá sản." Nàng tiếp tục cuồng tiếu, nhân tiện trở về câu: "Nga." Người nọ thanh âm thêm đại: "Nhà ngươi mau phá - sản." "... Nga." Lâm tuyển bạt - nguồn điện, cười đến giống con hồ ly: "Ngươi cầu của ta nói..." Ôn nhung vẻ mặt hèn mọn nói: "Ngươi cầu ta cầu ngươi, ta cũng không hội cầu ngươi." Lâm tuyển nguy hiểm nheo lại mắt, cười uy - hiếp nói: "Ngươi nhớ ngươi ba mẹ ngươi ngươi muội lấy thiên vì bị, lấy vì tịch như vậy đáng thương sao, cầu của ta nói, ta nhưng thật ra có thể lo lắng ra cái mấy ngàn mấy triệu..." "Ta - muội ngươi cái đầu, đại thúc, ngươi có bệnh đi, " ôn nhung phiên cái xem thường, "Nhà của ta phá - sản quan ngươi điểu sự!" Lâm đại gia khuôn mặt tươi cười bị mặc - hắt cái hoàn toàn. Văn án nhị: Trước mặt phiêu tiếp theo trương chi phiếu, vài cái linh, ôn nhung lập tức đếm không hết. "Làm sao?" "Chi phiếu." Ôn nhung lấy ngòi bút trạc kia trương phi thường kim - đắt tiền trang giấy: "Biết, cho ta chi phiếu làm sao?" Phó tô thản nhiên nói: "Nhà ngươi mau phá - sản." "Không cần." Ôn nhung trực tiếp ở mặt trên trạc - vài cái động. Lại hé ra chi phiếu nhẹ nhàng xuống dưới, phó tô bám riết không tha. Ôn nhung bạo - phát: "Ta nói ta không muốn a! !" Hé ra không đủ, phiêu hạ hai trương, sau đó người nọ một câu không nói đi rồi. Ôn nhung liền không rõ, nhà nàng phá - sản nàng cũng không cấp, kia hai nam nh…
Thà yêu người BÌNH THƯỜNG.........Để cảm thấy mình đặc biệt..!!Còn hơn là....Yêu một người quá đặc biệt......Để rồi bị cho là...TẦM THƯỜNG...…
Những người xung quanh tôi hay nói là tôi nên viết truyện về cuộc đời tôi, bản thân tôi thì nghĩ, tôi cũng muốn chia sẻ, tôi cũng muốn là người theo dõi cuộc sống của chính mình. Vì không phải chuyên nghiệp nên câu cú có thể sẽ không được trau chuốt, nỗi dung trong câu chuyện thì đều là những cảm nhận, nhận thức chủ quan của cá nhân nên nếu có ai đọc thì mong mọi người tôn trọng.…
Nhân vật chính : Min Yoongi, Kim Seokjin, Kim Namjoon, Jung Hoseok"Thì ra từ trước đến nay vẫn chỉ có mình tôi là ảo tưởng về tình yêu này!" - câu nói của Jin đã chính thức đánh dấu chấm hết cho một mối tình đẹp. Nhưng đó thực sự là kết cục mà anh không hề mong muốn một chút nào hết. Quá đau khổ, Jin điên cuồng trong công việc cho đến khi anh gặp đc cậu - nguồn ánh sáng xinh đẹp soi chiếu trái tim lạnh giá của anh. Nhưng liệu cậu có thể trở thành tình yêu đích thực của anh không? Hay chỉ đơn giản là người thay thế cho khoảng trống mà người kia để lại?…
hăm có =)))…
câu chuyện nói về một cô nàng béo thích một chàng trai học giỏi ,cao,to,đẹp trai là một chàng trai được tất cả con gái trong trường thích .Còn nàng chỉ là một người xấu xí mập mạp không ai ưng.,…