Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lần đầu viết Fic cũng như viết truyện. Hy vọng mn thik. Cảm ơn mn và mong mn ủng hộ.Tên fic: Phong ấn của tình yêuAuthor: AskaRating: 13+Status: On-goingPairings: SyaoxSak, TomxEri,... (nhưng main vẫn là SyaoxSak)Category: Action, Magic, Romance,..Disclaimers: các nhân vật đều thuộc về Clamp nhưng tính cách trong Fic sẽ do tác giả - tức là Aska, sẽ quyết định.P/s: các bạn đọc chùa cũng được, comment hay like thì Aska cảm ơn nhưng nếu có ai muốn đem đi đâu ngoài nơi mình post thì làm ơn xin phép Aska một tiếng. Cảm ơn và hy vọng các bạn thích câu truyện này.…
Câu chuyện kể về 1 trường học ở tân thế giới , kể về các nhân vật trong One pieceCâu chuyện sẽ có hài hước, tình cảm và có nhưng phần kịch tính Có LuNa và các cặp khác nhá…
Tác giả: liloreeyo Nguồn: https://www.fanfiction.net/s/9435499/1/A-Flower-and-Wet-ClothesNgười dịch: Tui Giới thiệu: "Ủa, vậy là ta thích ngươi hả? Thế ngươi có thích ta không?" "Hỏi thật đấy à? Em bị ngu phải không?"…
"Dân ta phải biết sử taCho tường gốc tích nước nhà Việt Nam."( Hồ Chí Minh)"Tại sao người Việt Nam có thể chiến đấu không biết mệt mỏi trong gần 100 năm, trong điều kiện khó khăn như thế, trong tương quan lực lượng như vậy, tại sao họ đã luôn chiến đấu và luôn vững tin rằng rồi một ngày họ sẽ thắng. Và quả thực họ đã thắng, họ đã đợi trong suốt 9 năm ròng để có được 1 Điện Biên Phủ, và sau đó họ lại tiếp tục lên đường, chiến đấu tiếp 21 năm sau đó để thống nhất non sông."…
Trước khi rời khỏi ga tàu, Đan Trúc đã lưỡng lự rất lâu. Trong vô thức, cô luôn nhìn vào khoảng không vô định để tìm kiếm một điều mà cô luôn trông ngóng, chờ đợi nhưng vô vọng. Nhìn dòng người tấp nập trong sân ga, họ rất ồn ào nhưng tuyệt nhiên mọi thứ trong tầm mắt của Đan Trúc bỗng trở nên ù đi một cách khó hiểu. Đan Trúc nắm chặt quần, thở dài một hơi. Đành thôi!! Đan Trúc đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tiến nhanh vào bên trong tàu, đoàn tàu sau vài phút cũng từ từ tiến về phía trước, mang theo một cô gái đầy vết xước cùng với tương lai vể phía trước. Chỉ có duy nhất một ánh mắt lặng lẽ dõi theo đoàn tàu dần rời sân ga, cùng với hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Bóng lưng cao lớn run nhẹ lên, cuối cùng thì sự chần chừ, lưỡng lự đã khiến mọi thứ muộn màng. Cho anh xin vài phút viết tình ca Gửi tặng em người tên Trúc điệu đà Nếu một ngày em cần người che chở Anh xin nguyện yêu em mãi đến già.…
Thể loại: Fanfic, OOC.Vui lòng không liên tưởng đến người thật.--------Hôm qua mọi người đều deep quá nên tui muốn viết cái gì đó vui vui một chút kéo mood lên, cuối cùng vẫn không kịp đăng ngày hôm qua.Tui cảm thấy cuộc sống giống như một bàn cờ, đánh rồi lại thu cờ về sẽ bị mất nước, tốt nhất là nên bất chấp tất cả hướng về tương lai.Có duyên, nhất định sẽ gặp lại.Thấy hay thì vote, đừng có chơi reup hén.…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Mạt thế , Tu chân , Xuyên việt , Hệ thống , Xuyên nhanh , Tinh tế , Hào môn thế gia , Cẩu huyết , Ngược luyến , Giới giải trí , Cường cường , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , 1v1VĂN ÁN:Xuất phát từ chủ nghĩa tinh thần nhân đạo tương thân tương ái, vì muốn trợ giúp bạn trai cũ sớm ngày đi ra bóng ma thất tình, mỗi lần Diệp Minh xoát hết độ hảo cảm rời khỏi 1 thế giới, đều sẽ 'hữu(vô) hảo(tình)' cùng bạn trai tiến hành chia tay.Nhưng mà khi hắn xuyên qua xong N các thế giới rốt cuộc cũng tích cóp đủ kinh nghiệm giá trị thời điểm , lại bị hệ thống thông báo rằng, bởi vì nhóm bạn trai cũ oán khí tích lũy đã đột phá tới giới hạn giá trị, làm cho nhiệm vụ công lược thất bại... Hắn cần thiết trở lại những thế giới đó để tiêu trừ oán khí mới tính hoàn thành nhiệm vụ!Diệp Minh: Cái kết cục này ta không nghĩ tới.Hệ thống: Ta đã sớm nhắc nhở ngươi, ngươi như vậy là không có kết cục tốt.Nhóm bạn trai cũ sôi nổi cười lạnh: Ha hả, cái đồ đê tiện vô sỉ lừa gạt tình cảm xong liền chạy nhân tra kia rốt cuộc cũng đã trở lại, lần này ngươi chạy không thoát!Diệp Minh:...Hệ thống: Tự mình tìm chết, quỳ cũng đã làm xong.Diệp Minh: May mắn ta có kỹ xảo tẩy trắng đặc thù ^_^[1v1, chủ thụ, không biết thuộc tính gì tinh phân công x phúc hắc muộn tao tra thụ][bản văn tràn ngập các loại cẩu huyết Tu La tràng, phi thường cẩu huyết]…
tác giả gốc: Bán Đảo Thiết Hạpvăn án: Quản lý Lâm Y Khải được công ty cử đi đàm phán mua bản quyền với tác giả nổi tiếng khó tính Mã Quần Diệu...................................................."Lâm Y Khải, cậu bao nhiêu tuổi rồi, 24, 25?""26.""Ừ, 26." Mã Quần Diệu mỉm cười, lại nhắc lại: "Vậy cậu biết mình đang nói gì rồi chứ?"Lâm Y Khải không trả lời.Không thể chịu đựng nổi, Mã Quần Diệu giơ tay, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua nốt ruồi nhỏ ở dưới mắt Lâm Y Khải, mang theo một chút mùi xạ hương nhàn nhạt: "Bây giờ, cho em ba giây để chạy trốn.""3--"Giống như một con côn trùng bị mắc vào lưới, bị nhện dần dần tiến lại gần, Lâm Y Khải nuốt một ngụm nước bọt nặng nề, cậu nên đi thôi, cảm giác nguy hiểm khi ở lại ngày càng rõ rệt. Nhưng cậu lại không thể bước đi."2--"Đôi mắt Mã Quần Diệu hơi nheo lại, cảm giác nguy hiểm mơ hồ càng thêm mạnh mẽ, nhưng đồng thời lại mang đến một cảm giác kích thích khiến lý trí như bị cuốn trôi. "1--"…
"Nếu một ngày chúng ta chia tay nhau thì sao?""Nói cho cậu biết, khi nào Bangkok có tuyết rơi thì ngày đó tớ mới them nói lời chia tay với cậu."PP cười khúc khích."Vậy thì chúng ta sẽ bên nhau mãi còn gì."Vì tuyết sẽ chẳng bao giờ rơi ở cái vùng đất Bangkok này đâu, sẽ tan chảy mất.Billkin ôm PP càng chặt."Biết vậy thì cậu đừng nhắc đến chuyện này nữa.""P, tớ yêu cậu.""Tớ cũng yêu cậu."Câu chuyện lấy cảm hứng từ MV เท่าไหร่ก็ไม่พอ -của Bell Supol…
Khi cô 15 tuổi, người cha nuôi Bạch Tử Ngạn đã cướp đi quyền tự do của cô.Khi cô ở độ tuổi đẹp nhất của đời người lại phải chịu đựng một nỗi đau quá lớn.Ngày ngày cô phải chịu sự hành hạ của người cha nuôi, Có phải vì hắn rất hận cô? Vì cha mẹ cô đã hại chết chính người con gái mà hắn yêu thương nhất nên cuộc sống này của cô mới bị hắn đày đọa như vậy?Cuối cùng thì mọi chuyện sẽ đi về đâu? Cả chính cô cũng không biết.________________________-"Anh..rất hận tôi đúng không?"-Bạch Tố Uyên rnnước mắt lưng tròng hướng về phía người đàn ông.-"Phải, tôi rất hận em! Hận không thể giết chết em. Năm ấy chỉ vì lão già ngu ngốc đó mà Tuyết Nhi đã chết,em có thể khiến cô ấy sống lại sao? Em chỉ có thể chịu đựng sự hành hạ của tôi,làm người thay thế cô ấy thôi! Nói trắng ra em chỉ là một con rối mà thôi."-Bạch Tử Ngạn cười lạnh, bàn tay…