làm Quản lý của BTS( fangirls and BTS)
.....thôi cứ coi đi chứ nói mất hay rồi sao nhớ ủng hộ mình nha thanks you..😍…
.....thôi cứ coi đi chứ nói mất hay rồi sao nhớ ủng hộ mình nha thanks you..😍…
Tuổi thanh xuân mỗi người là một cuộc chạy đua. Ta cố chạy thật nhanh..thật nhanh..vút qua cùng những bộn bề cuộc sống, những lo toan thường nhật...để rồi, sẽ có lúc, ta ngồi lại nhặt nhạnh từng mảnh vỡ-những mảnh vỡ của cuộc sống, của tình yêu mà chính ta hoặc những người khác đã vô tình làm vỡ. Sẽ có lúc, ở cuối hoặc nơi nào đó trên con đường, ta lại ngồi lại, suy ngẫm rồi tự cười-tự đau về những người ta đã thương, đang thương và sẽ không được quyền thương. Sẽ có lúc, ta vội vã phải lòng một ai đó và sẽ phải đau. Sẽ có lúc, ta sẽ vượt qua mọi nỗi đau vì một người nào đó góp mặt trong đời và rồi nhìn người ra đi. Và sợ nhất, sẽ có lúc, ta không còn dám yêu thương Nhưng từ giờ đến lúc đấy chắc còn lâu, hãy vì thứ gọi là "tuổi thanh xuân", hãy cứ yêu, yêu hết mình cho dù gặp muôn khổ đau vạ vật. Và hãy cứ tin, ở một nơi nào đó, sẽ có người đợi ta, thực sự hiểu, thực sự thương và thực sự tin yêu vô điều kiện, vô bờ bến-đến lúc đó, ta lại ước trái tim lớn thêm nữa để có thể chứa đựng cho đủ tình yêu. Đến lúc đó ta sẽ ước tâm trí lớn hơn nữa để có thể chứa đủ sự quan tâm, lo lăng ta dành cho người…
HàiTự luyếnVân vân và vân vânMây mây và mây mâyTâm lí( trong ngoặc kép)…
1 đôi thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.Phải,đó chính là mở đầu.Tiếp sau đó...thì sẽ là các tình tiết hài hước,đau buồn,hạnh phúc,...Tất cả đều có.Đến cuối cùng cặp đôi trúc mã này sẽ đến vs nhau?-Thể loại:Truyện teen1x1Hiện đạiHọc đườngHEPha 1 chút "Sủng"-Trạng thái: Chưa hoàn…
"giá như,tớ ước mình sẽ quay lại vào 4 năm trước thì tớ nguyện sẽ không yêu anh ấy""nếu có thể trở về 4 năm trước tao sẽ không đối xử với cô ấy như vậy"thể loại : ngôn tình,?E...…
Phần cuối Series Gió Đông Bên EmTên truyện: Si Mê Bất ChấpTác giả: Phạm Kiều Trang - Hổ BéTrailerCó một loại tình yêu, dẫu không trải qua nhiều tháng năm bên nhau, cũng không một lời thề thốt đến sông cạn đá mòn. Dẫu chỉ gặp thoáng qua thôi, vẫn có thể bùng cháy nồng nàn, oanh oanh liệt liệt như lửa. Có một loại nhân duyên, hữu hạnh gặp được nhau trong một biển người rộng lớn, anh quay đầu rời đi, tôi xoay lưng không luyến tiếc....Thế nhưng ở cuối con đường, chúng ta lại tình cờ tương ngộ trùng phùng. Đối với Doãn Lam Lam mà nói, cô sôi nổi, nhiệt huyết như lửa bao nhiêu. Quách Cảnh Đức lại trầm lặng, bình thản như nước bấy nhiêu. Tình yêu có đôi khi kỳ diệu như thế, biết rõ từ tính cách đến nội tâm của hai người là hoàn toàn trái ngược, nhưng lại không thể ngăn cản nổi trái tim mình vẫn cứ say đắm hướng về đối phương. Lam Lam nhiệt tình theo đuổi Cảnh Đức suốt hai năm như vậy, không màng đến sĩ diện của bản thân, cũng không quan tâm đến hai chữ "hối hận". Bởi vì, yêu vốn chỉ là yêu thôi, đâu cần quan tâm điều gì khác, cũng đâu phải cứ ngồi yên một chỗ là hạnh phúc sẽ tự tìm đến dưới chân. Nhưng...đi đến cuối cùng, cô rốt cuộc cũng hiểu, người đàn ông cô yêu mãi mãi như loài bạch trà thanh cao, toả ra hương vị thơm ngát, thanh đạm. Còn cô chỉ là một đoá hoa Diên Vĩ hoang dại, vĩnh viễn sẽ cam tâm tình nguyện vì anh mà từ bỏ đi khát vọng của mình. Dẫu có lựa chọn đau lòng buông tay sau hơn sáu trăm ngày cháy bỏng, dẫu có nuối tiếc rời bỏ anh để chạy đến một phương…
• Những đoản văn nhỏ...thú dzị• ♡♡♡…
[VKOOK] [NGƯỢC TÂM] [HE] GAYAUTHOR: BLACK CAT (IT'S ME :]])"Người khác yêu nhau thì được tung hô....trong khi chúng tôi yêu nhau lại bị chửi bới.....vì chúng tôi là GAY....thế giới này thật quá bất công với chúng tôi...."❌❌ TRUYỆN DO MÌNH VIẾT NÊN LÀM ƠN ĐỪNG MANG ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP❌❌ ĐỀ NGHỊ XIN PHÉP TRƯỚC KHI CHUYỂN VER ❌❌…
Quy luật đơn giản của cuộc sống: Nếu bạn không tiến lên...thì bạn sẽ thụt lùi!Lưu Dạ Thy-nhân vật chính của câu chuyện cũng thế. Cô lớn lên với hai người anh trai là Đình Khôi Vỹ và Diệp Uy Vũ, tuy bị đưa ra nước ngoài vào năm 12 tuổi, nhưng khi 17 tuổi cô tìm cách trốn về nơi đáng ra phải thuộc về mình. Không ngờ, mọi chuyện đều đã đi xa so với dự kiến của cô, tình cảm của cô, và rất nhiều thứ lộn xộn chắn đường của cô, không biết bao nhiêu lần khiến Lưu Dạ Thy gục ngã.. Rồi mọi chuyện sẽ ra sao, giữa Đình Khôi Vỹ và DIệp Uy Vũ, người sẽ giúp cô mở cánh cổng vàng nơi cuối chân trời chính là ai? hay mọi chuyện lại một lần nữa ngã rẻ theo hương khác và thuộc về quyền quyết định của Thượng Đế???…
Tôi là một con mèo cực kỳ sang chảnh và quý tộc sống chung với một con ở là Taylor Swift ở USA.Tôi sống với chị ta cũng được mấy năm rồi đó!trong những năm đó tôi đã trở thành BOSS và sở hữu 97 triệu USD...thường thôi mà :)).Tên tôi là Olivia,đầy đủ Olivia BensonChuyện xàm cứt lắm mn!…
Tác giả: Hạ Tịch Dương Thanh Xuân đã được con người ta miêu tả bằng những từ ngữ hoa lệ để nói lên cái định nghĩa của một khoảng thời gian còn trẻ rất đáng trân quý. Một số người ví thanh xuân như những con mưa rào tưới mát những rung động đầu đời, có người lại ví nó như những bông pháo hoa trên trời chỉ có thể rực rỡ trong một thoáng hoặc là như một cơn gió mùa hạ có những lúc bất chợt nóng rồi cứ như thế mà mát dịu dần hay thanh xuân chỉ như một chiếc lá bị gió cuốn bay,...v.v. Nhưng đối với tôi định nghĩa đúng nhất về hai từ Thanh Xuân chính là một ký ức tươi đẹp nhất, trong sáng nhất của mỗi người dần bị thời gian vùi lấp và khi đó chính thanh xuân cũng dần bị lãng quên....Thanh xuân lãng quên không có nghĩa là nó sẽ biến mất mãi mãi trong kí ức của chúng ta. Đơn giản chỉ là chúng ta đã bỏ qua nó, muốn quên đi nó muốn đưa nó vào một khoảng không gian để thời gian vùi lấp đi.............Trong tình yêu của cô ấy cũng vậy, luôn luôn ngọt ngào như những cây kẹo và cũng lắm đơn thuần ngây thơ..... Nhưng đó chỉ là những rung động đầu đời của tuổi 16, những cảm giác thích ai đó mà không thể nói ra vì sợ... Nhưng cuối cùng cái thanh xuân ấy cũng bị lãng quên do chính thời gian chôn vùi nó vào trong kí ức......…
Bạn mới chuyển tới rất đẹp trai, học cũng rất giỏi, chơi đàn cũng rất hay.Không sai khi nói đó là gu người yêu lí tưởng của Dương.Chỉ tiếc là...thằng Khôi đào hoa quá.. Trông như cái cờ đỏ di động.Thôi thì...yêu cờ đỏ là khổ đau. Mình làm huynh đệ là được rồi.______Khôi để ý Dương từ lúc đi tham quan trường. Vì thế mà chấp nhận học lại một lớp.Cứ tưởng sẽ có cơ hội. Ai ngờ Dương lại coi nó như huynh đệ mà chơi chung. Thích cô như vậy. Chỉ vì sợ mất tình bạn, lại không muốn Dương ghét mình. Khôi đành ngặm đắng nuốt cái tình cảm đó vào trong.______Con Duyên, con Linh, con Trâm, thằng Phước, thằng Phi, thằng Hoàng, vvvNguyên cái hội anh chị em bạn dì ai chẳng biết hai đứa nó thích nhau.Mà tụi nó sĩ như chó, chẳng đứa nào chịu mở lời trước là sao???Làm shipper như tụi nó cũng sốt ruột dùm.Được. Tụi mày không chủ động chứ gì??? OK! Để tụi này!Dù có chèo gãy cánh chèo tụi này cũng sẽ chèo bằng tay!!OTP tụi tao ship nhất định phải real!!…
Đôi lời Minn muốn nói :)) .Thứ nhất : Minn đã xin phép chị Lạc chuyển ver này rồi nên đừng có ai nói gì nhé :)) [ Fic chính : Đây là tình yêu sao ; Tác giả : Lac0069 ] .Thứ hai : Minn không có mục đích gì riêng mà là vì đọc fic này thấy hay và muốn chuyển ver lại cho những bạn thích HHs đọc thôi nha :)) .Thứ ba : Đây là mình chuyển ver về HunHan và EXO :)) Ai không thích thì có thể click back ạ <3 Ai thấy thích thì vote cho mình với chị Lạc nhé <3 kamsahanita <3 Thể loại : Đam mỹ hiện đại, H cao không dày, có ngược, SM, hắc bang, phúc hắc ôn nhu công X nhà báo cường thụ, ngọt, HE.Tình trạng: Còn Tiếp ~Văn Án~...Ta ém hàng, ta muốn dụ dỗ mấy bạn vào đọc truyện a. *cảm thấy tội lỗi-ing*......Truyện có cảnh SM,BoyXboy :)) nếu không hợp khẩu vị xin click back :3.Truyện chỉ được đăng ở Wattpat, xin đừng tự ý post trên trang khác.…
Chúng ta là những người trẻ tuổi không bao giờ bằng lòng với hiện tại, không bao giờ biết điều chúng ta thật sự mong muốn là gì? Và cũng thể nào biết được liệu sáng ngày mai thức dậy ta sẽ gặp những ai.Giống như việc mà cô và anh gặp mắt nhau, chẳng ai hẹn trước, vậy mà chạy đến chân trời nào cũng vô tình gặp được lại nhau, liệu Trái Đất này quá tròn, hay là do cái duyên đã định? Anh nói anh yêu cô, cô đáp lại anh bằng một bức tranh vẽ với dòng chữ: 我也喜欢你(Wo ye xihuan ni), nó có nghĩa là cô cũng thích anh, đơn giản vậy mà anh không biết, anh trách cô vì sao không nhận tâm chân tình từ anh, anh vựt luôn cả kỉ niệm về cô vào sọt rác, anh vứt luôn cả bức tranh cô trao anh hôm đó, anh vứt hết, vứt luôn cả cô vào tận đáy trái tim mình, rồi quyết định vứt cả luôn bản thân mình rời xa cô...Thời gian 3 năm ngắn ngủi khi anh đi đối với cô mà nói chẳng khác nào 3 năm cấp 3, rất nhiều thăng trầm cảm xúc, rất nhiều đau khổ, rất nhiều mất mát, cô chịu đựng hết một mình. Còn anh, sau 3 năm giờ anh đã thành danh, không còn là vị sếp của một bộ phận, giờ anh là sếp của cả một công ty, tiếp xúc vô vàn vị khách, vô vàn ngôn ngữ, vô vàn cô gái nói yêu anh, tiếp xúc nhiều ngôn ngữ của anh dần rất tốt, tốt đến mức anh phát hiện ra nghĩa thật sự của câu trả lời mà cô gái năm xưa anh yêu,anh phát hiện ra cả việc mình trách nhầm cô ấy,...Vội vã bay suốt mấy tiếng đồng hồ, về thành phố của cô làm việc trước kia, tìm gặp vì đồng nghiệp cũ để hỏi về cô ấy, nhưng anh bây giờ cũng phát hiện ra mình đã muộn rồi!!! Anh hiểu…
Đây là lần đầu tiên viết truyện của mình nếu được mọi người cứ gọi là michiko nghe cho nó cute (-_-!) nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho. Nội dung: khu vườn trắng-nơi thiên thần và ác quỷ chung sống hoà thuận với nhau.Không chiến tranhKhông thù hận Một khu vườn yên bình và luôn tràn ngập niềm vuiNhưng tất cả sẽ sớm chấm dứt...---Và câu chuyện xoay quanh scarlet-cô bé nhân vật chính của chúng ta đang có một cuộc sống "hạnh phúc" bên gia đình và bạn bè. Cho đến một ngày, con thỏ trắng bỗng nhiên xuất hiện và đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của cô...•Lưu ý: đối những thành phần tu luyện truyện hoặc sách đã lâu và sở hữu cái đầu văn chương bay bỗng thì tốt nhất là nên dừng lại...thoát ra...kiếm một truyện nào đó hợp hơn để đọc nếu không muốn phí thời gian của mìnhChúc các bạn có những phút giây vui vẻ, đầm ấm và nhàm chán khi đọc truyệnXIN HẾT!…
Liệu bạn còn nhớ tôi chứ... ! Những kỉ niệm ngày nào tuổi thơ, dưới nắng chiều nhè nhẹ, bụi hoa râm bụt đỏ chói còn đâu.....Tạm Biệt Nhé!…
« Crush anh ấy..thật sự rất...Mệt mỏi »->>>…
.........ta đã mắc bao sai lầm để rồi vẫn vạn nhất về bên nhau ..........nhưng em lại cảm thấy mọi thứ đang xa dần, em ko còn cảm nhận đc anh trong trái tim mik nữa................nhưng anh lại cảm thấy em đã ko còn yêu anh tại sao anh vẫn muốn níu kéo ...tham lam ôm lấy sự ấm áp ấy...........cả hai ta đều ko thể yêu nhau hà cớ phải làm cho nhau đau như vậy ......anh/em có hối hận không ?....…
"Emma..tóc em dạo này dài quá rồi nhỉ, tôi giúp em cắt bớt nhé""Ken-chin..khụ..em..không phải Emma!"…