Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Couple: Na Ung Jae x Lee Jungha (cùng sự xuất hiện của một vài chú Unit B khác)Thể loại: HE, siêu nhiên, huyền huyễn, ngọt sủng, ngược thân, thanh thủy văn. Có thể có những tình tiết rùng rợn, cân nhắc trước khi đọc!!Tình trạng: 10 chap (chưa hoàn), số chap có thể thay đổi tùy theo tình hình thực tếDisclaimer: Nhân vật không thuộc sở hữu của mình, nhưng diễn biến và số phận của họ TRONG FIC NÀY thì có :))Vui lòng không re-up (ngoài trang fb: https://www.facebook.com/thejam.theunitb) và không chuyển ver!!Chúc các bạn đọc fic vui vẻ <3…
Anh- là thiếu gia của một gia đình giàu có nhưng ngang bướng hết sức. Từ nhỏ đã bị bỏng nặng trong một vụ hoả hoạn nên phải băng bó toàn thân, tuy vậy nhưng ở ngôi trường này anh vẫn có đông đảo fan girl. Anh còn là một tay sát nhân giết người chẳng ghê tay. Thường dùng tập đoàn làm lá chắn cho bản thân trước cảnh sát.Cô- là một nữ sinh vô cảm. Bị mọi người cô lập. Gia đình thì bất đồng, suốt ngày cãi nhau. Cuộc sống lúc nào cũng nằm trong bóng tối, có muốn đưa tay ra ánh sáng cũng không thể với đến được.Câu chuyện của hai người họ sẽ đến với nhau như thế nào?Vì mong muốn HE và chẳng biết làm thế nào giữa cái lời thề của hai người nên đành chuyển qua thể loại học đường vậy :p…
Ngày nọ mới chuyển tới, Yoseob hí hửng làm bích quy mang sang mời hàng xóm làJunhyung lại thuộc họ xà, nụ cười thân thiện trong mắt Yoseob chính là rắn độc đang nhe nanh, Yoseob theo bản năng sinh tồn liền bỏ chạy trối chết, từ đây cứ nhìn thấy Junhyung là né xa như tránh bảĐáng tiếc đuôi rắn của Junhyung quá dài, Yoseob trốn đến đâu cũng bị anh tóm gọn, còn trang đáng thương nhờ Yoseob làm cấp dưỡng, ngày ngày đều mặt dày quấn lấy Yoseob làm sủng vật đòi ăn. Yoseob ko còn cách nào chỉ biết run rẩy đồng ý, sáng tối chuẩn bị cơm cho Junhyung với tâm lý ngày nào đó rồi sẽ đến phiên mìnhTrực giác của tiểu động vật quả nhiên linh mẫn, rốt cục Junhyung cũng ko nhịn nổi đói khát liền nhào tới. Buồn cười lúc Junhyung liếm đến ngực em cứ tưởng anh mún xơi tim, lúc ảnh liếm đến rốn em lại tưởng anh mún nhai ruột, ai dè thứ ảnh ngậm vào lại là... quả thực là quá mức huyết tinhYoseob vốn định cầm chút bánh bích quy vừa nướng mang sang cho hàng xóm mới chuyển đến, nhân tiện chào hỏi, bắt chuyện. Ngoài ý muốn phát hiện hàng xóm đối diện cư nhiên là thiên địch của mình... "Bánh bích quy ăn ngon lắm , cám ơn ngươi." Bánh bích quy ăn ngon lắm , cho nên. . . nhân tiện kế tiếp chính là đến phiên ta rồi đúng không Tóm lại, đây chính là câu chuyện xưa về cường thế xà yêu công thích khi dễ miên nhuyễn thử trách chịu (chịu bị bắt nạt) thụ từ cuộc sống hằng ngày đến trên giường. (đặc biệt là trên giường đúng hơn)…
‼️Đây là một tác phẩm hư cấu. Mọi nhân vật, sự kiện và tình tiết trong truyện đều do tác giả tưởng tượng, không dựa trên bất kỳ cá nhân hay sự kiện có thật nào. Mọi sự trùng hợp (nếu có) chỉ là ngẫu nhiên.❌Sau ánh đèn rực rỡ của Seoul là những khoảng tối mà không phải ai cũng nhìn thấy. Khi một cơn bão tin đồn ập đến, anh chọn cách rời đi-hay đúng hơn, trở về.Jeju tháng ấy có gió nhẹ, có những con đường cũ vẫn dẫn về nhà, có một quán cà phê nhỏ bên bờ biển. Một cuộc gặp gỡ thoáng qua, một ly nước được mời, một nụ cười không cần lý do. Có những điều dù chẳng ai nói ra, nhưng vẫn âm thầm len lỏi vào lòng.Giữa những giai điệu chưa hoàn thành và những câu chuyện chưa ai kể, liệu có phải mọi thứ xảy ra đều có lý do? Hay chỉ đơn giản, có những người xuất hiện vào đúng thời điểm mà ta cần họ nhất? "Merci à nous deux" không chỉ đơn thuần mang nghĩa "Cảm ơn cả hai ta", mà còn ẩn chứa thông điệp sâu sắc về sự gắn kết và đồng hành. Tựa đề này như một lời tri ân tinh tế, nhấn mạnh rằng mỗi con người đều góp phần tạo nên những khoảnh khắc quý giá của cuộc sống. Nó tôn vinh mối liên kết, nơi cả hai cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, và qua đó cùng nhau trưởng thành, làm cho hành trình của mỗi người trở nên đầy ý nghĩa và trọn vẹn hơn. 🎶☕️ [soobinxyeonjun]…
Nhân sinh kiệt tác là nàngNgàn dặm non nước cũng đều đem choNghiêng đầu bất phục tóc thơNgước lên xuân đến, cuối đầu hạ rơiÁnh nhìn bao cả núi sôngHào quang như thế chỉ mang riêng nàngMột trời sắc đỏ mãnh sưLại như miêu nhỏ đoạt hồn nhân gianKhát vọng tuyệt đối không buôngToàn thân thương tích cũng không chịu dừngBản năng vương đế vẫn cònTương lai phía trước một tay đoạt về.--------------------------------…
"Sau tất cả, mình lại trở về với nhauTựa như chưa bắt đầu, tựa như ta vừa mới quenSau tất cả lòng chẳng hề đổi thayTừng ngày xa lìa khiến con tim bồi hồiVà ta lại cần nhau hơn nữa..."…