Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kết hôn giả để được nhập quốc tịch hợp pháp ở Mỹ là việc mà rất nhiều người đã làm và thành công. Bạch Tử Đơn vốn nuôi khát vọng được là một công dân nước Mỹ từ rất lâu nên đã sớm nghĩ đến một cuộc hôn nhân giả để hoàn thành ước mơ. Cô đã gặp được Thiên Trọng Minh, một chàng trai trẻ người lai sống ở Mỹ từ bé và lập một cuộc hôn nhân giả với anh ta. Liệu, cuộc hôn nhân giữa hai người có mỹ mãn đến khi Bạch Tử Đơn được sang Mỹ và lấy được quốc tịch?------Tác giả: Cristy LadyNguồn: Tác giảThể loại: sủng hiện đại, ngôn tình, lãng mạn, hài hước xen lẫn bi ai...…
"Dực Phong."Cậu ngẩng đầu lên nhìn anh khi nghe anh gọi tên mình.Lục Hoài tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên eo Tống Dực Phong để giữ khoảng cách giữa cậu và góc quầy phía sau. Anh cúi đầu, ánh mắt trầm tĩnh dừng trên gương mặt của cậu."Anh chưa bao giờ nghĩ tình yêu là tìm được một người hoàn hảo.Nhưng con người của mỗi chúng ta đều có những góc chưa hoàn thiện, và anh cũng không ngoại lệ.Anh nghĩ tình yêu là gặp được một người mà dù biết họ có những khuyết điểm, mình vẫn muốn ở bên cạnh họ.Mà nếu được, anh muốn cùng em trải qua những ngày tháng sau này.Dực Phong, cho anh một cơ hội được không?Một cơ hội để được ở bên em, ở cạnh em những lúc em vui, những khi em buồn, và cùng em trải qua những khoảnh khắc quý giá trong cuộc sống.Suốt mười bốn năm qua, anh đã bỏ lỡ quá nhiều khoảng thời gian bên em. Anh không muốn sau này phải tiếc nuối thêm nữa.Vì vậy, Dực Phong, hãy để anh được đồng hành cùng em nhé?"Giọng anh trầm thấp và dịu dàng hơn thường ngày. Đôi mắt sâu thẳm vẫn nhìn thẳng vào cậu, như đang chờ đợi một câu trả lời.Tống Dực Phong nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Vẻ ngạc nhiên xen lẫn bối rối hiện lên trên gương mặt thanh tú. Trái tim cậu như chậm mất một nhịp trước những lời chân thành ấy....…
Thấy ghi nam tần lưu đam mỹ tò mò down về xem , xem 1 hồi thấy cũng dễ thương , hài đan xen đánh mặt tu luyện . Vạn năm trước Cảnh nguyên đạo nhân bị lôi kiếp đánh chết, vạn năm sau khởi tử hoàn sinh, lại phát hiện vật đổi sao dời, thương hải tang điền. Phố chợ: Thảo dược mười văn một cây, thanh nhiệt giải độc, giảm sưng giảm đau. Cảnh Nhạc: Này không là luyện chế Trúc cơ đan quý giá chủ dược sao? Phòng đấu giá: Huyền giai tâm pháp giá khởi đầu 30000 Linh thạch ! Cảnh Nhạc: Này không là tối nát phố lớn quán vỉa hè tâm pháp sao? Họa lâu: 《 Tu giới 100 nhân vật nổi tiếng 》 Cảnh Nhạc: Này không là của ta bạn tốt abcd cùng túc địch giáp ất bính đinh sao? Thư các: 《 Cảnh nguyên truyền 》, 《 Cảnh nguyên hồi ức lục 》, 《 đi vào Cảnh nguyên Đạo Tổ truyền kỳ nhân sinh 》, 《 Cảnh nguyên Tôn giả dạy ngươi Dẫn khí nhập thể 》, 《 Cảnh nguyên Tổ sư bảy cái thói quen 》 Cảnh Nhạc: ? ? Này không là ta sao? Vân... vân, ta khi nào có bảy cái thói quen? Đã từng đồng hành đạo hữu từ lâu mất, đã từng huy hoàng Tu chân văn minh mười không còn một. Nhưng mà không có hắn Tu chân giới, mà lại vẫn như cũ có hắn truyền thuyết, cái cảm giác này, có chút xấu hổ... [ xem đọc chỉ nam ] Mỗi ngày sáng sớm 8 giờ càng. Bài này 1V1, ngón tay vàng, chủ nội dung vở kịch, nam tần thăng cấp lưu.…
Tôi và Huy học cùng nhau từ hồi mẫu giáo, lúc đầu chúng tôi không hề để ý đến sự tồn tại của nhau nhưng dần dần cũng nói chuyện và trở thành bạn thân. Huy có ngoại hình khá ưa nhìn, cậu ấy cao, dáng người hơi gầy, tóc để kiểu hàn xẻng, với mấy điểm ấy thì Huy đã đủ khiến mấy đứa con gái trong trường hâm mộ, chết mê chết mệt cậu ấy rồi chưa kể Huy còn chơi bóng rổ nữa chứ. Trận đấu nào có Huy tham gia thì chỗ khán đài sẽ đông nghịt fan girl. Điểm trừ duy nhất của Huy là cậu ấy nghịch và học không giỏi nhưng bù lại thì gia đình Huy rất giàu. Nói chung là điểm trừ ấy không đáng kể, trong mắt mọi người thì Huy vẫn là con người hoàn hảo. Còn tôi tên là Yến, một đứa con gái tầm thường nhất trong tất cả những đứa tầm thường. Đi ra ngoài đường túm bừa cũng được một người tốt hơn tôi. Ông cha ta bảo tốt gỗ hơn tốt nước sơn nhưng bọn con trai bây giờ chỉ tiếp cận với làm quen những đứa nào xinh thôi. Chính vì thế tôi đã FA 16 năm rồi. Tôi tự nhận thấy ngoại hình của mình còn thấp hơn cả số 0. Vừa béo, vừa xấu, người lùn tịt, học hành thì be bét,….kể đến mùa quýt năm sau chắc cũng không hết được điểm xấu của tôi nữa.Tôi và Huy như kiểu hai thái cực vậy. Nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi vẫn chơi rất thân với nhau. Mấy đứa con gái trong trường cũng chẳng quan tâm đến tôi vì chúng chắc chắn rằng một người như Huy sẽ chẳng bao giờ để ý đến một đứa như tôi. Chính bản thân tôi cũng biết rõ điều đấy. Nhưng biết làm sao đây, tôi thích Huy mất rồi, thích từ rất lâu rồi…
Bạn có biết trên đời này thứ tình cảm đau đớn nhất, vĩ đại nhất là gì không? Câu trả lời chỉ có thể là-tình yêu đơn phương thôi...Yêu đơn phương là một thứ cảm xúc gì đó làm bạn mong chờ, nhung nhớ, bồi hồi, xao xuyến và đau nhói.Mỗi sáng thức dậy bạn chợt nghĩ thoáng về khuôn mặt người đó, mỗi tồi trước khi ngủ bạn thường nhớ thoảng nụ cười ai đó. Cả ngày chỉ mang cảm giác nhớ nhung, xao xuyến.Làm bất cứ việc gì, ăn bất cứ thứ gì cũng muốn chia sẻ với người ấy.Những khi buồn bạn thường nhớ về những kỉ niệm hạnh phúc bên người ấy làm xua tan nỗi buồn trong bạn, và bất giác nở một nụ cười vu vơ.....Dù biết là yêu nhưng lại không dám bày tỏ. Có thể bạn lo sợ người ấy sẽ từ chối, không đáp trả lại tình cảm với bạn.Rồi đến một ngày bạn chỉ biết đứng nhìn người ấy vui vẻ, tay trong tay với người khác. Nở một nụ cười thật tươi, dịu dàng nói câu: Chúc anh hạnh phúc!Đến khi quay lưng lại thì chạy thật nhanh đi nơi khác rồi lặng lẽ khóc trong đêm... -Tớ muốn được ôm chặt cậu, dù biết trái tim cậu đang gọi tên một người khác. Bởi tớ thật yếu đuối nên tớ muốn dựa vào vai cậu mãi, dù biết cậu chỉ xem tớ là một người bạn thân.****Một câu chuyện nhẹ nhàng, cảm động và không kém phần lãng mạn mà tôi mang tới các bạn từ những cung bậc cảm xúc xen lẫn khác nhau sẽ giúp bạn hiểu hơn về mọi góc độ của tình yêu trong cuộc sống. Rất mong các bạn ủng hộ!…
Thể loại: Truyện teen, truyện tự sáng tác"Cuộc sống luôn có những điều mà ta không thể ngờ tới"Quãng thời gian cấp 3 luôn là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời học sinh của mỗi người. Đây là thời điểm mỗi người đều có sự chuyển biến mãnh liệt về suy nghĩ và tình cảm. Đời người ngắn, đời học sinh càng ngắn. Lúc đó chắc hẳn mỗi người chúng ta đều muốn lớn thật nhanh để thoát khỏi nơi địa ngục này, nhưng chẳng ai biết rằng từ lúc chúng ta bước chân ra khỏi cánh cổng trường cấp 3 mới chính là lúc chúng ta rời khỏi thiên đường. Tôi có những mối tình đẹp thời cấp 3, nhưng cuối cùng cũng chỉ là tình cảm thời học trò, mãi mãi chẳng có hồi kết. Xen lẫn đó là những trận quần ẩu, những buổi đá banh cá độ, hay những cuộc tụ tập thâu đêm...Không hề hào nhoáng và bóng bẩy, đó chính là thời cấp 3 của tôi.Tôi không phải là soái ca, càng không phải là đại ca thống trị toàn trường, đơn giản tôi chỉ là một thằng nhóc nhà nghèo. Tôi sẽ kể lại cho các bạn nghe và coi đó là quyển hồi kí của đời mình. Vì là viết lại nên đôi chỗ hư cấu. Hy vọng nhận được sự quan tâm của các bạn.…
Con bạn thân cũ à......tao còn thương mày , thương mày nhiều lắm . đúng vậy , cuộc đời là những chuyện đi rất dài. Nhưng có lẽ tao và mày sẽ không đi chung đường nữa. Cám ơn mày đã cùng tao vượt qua một cuộc hành trình . Mày đã phủ kín những chỗ trống của tâm hồn tao trong suốt quãng thời gian mà tụi mình còn thân. Nhưng.....bây giờ khác rồi .Mày và tao , hai đứa đã đi khác hướng. Có phải vì tao quá lạnh nhạt chăng?? Nhưng mày à, dù thế nào đi nữa, dù tụi mình không còn đi cùng một hướng. Nhưng tao vẫn luôn nhớ về những kỉ niệm đẹp của hai đứa mình. Những giọt nước mắt xen lẫn những nụ cười tươi trong buổi nắng sớm hay những buổi chiều tà cùng cơn gió se lạnh. Những lời nói chân thành, tình cảm mà tụi mình dành cho nhau. Ngồi chung bàn và uống cùng nhau những ly nước ngọt, cùng nhau chia sẻ những chuyện vui buồn hay những câu chuyện bí mật.....nhưng có lẽ , những quá khứ ấy sẽ không bao giờ trở về nữa. Chắc là tao đã hy vọng quá nhiều về tình cảm của tụi mình mày nhỉ??Tao từng tin rằng tụi mình sẽ trở thành tri kỉ , cùng nhau chia sẻ và đi hết chặn đường còn lại. Nhưng không , có lẽ xa vời quá ?? Những kí ức ấy đã không còn nữa.…
"Thật tốt! cuối cùng ta vẫn tìm được nhau" là một câu chuyện nhẹ nhàng, nói về tình yêu của hai anh em được sinh ra trong gia đình khá giả và hai chị em sinh đôi trong gia đình nghèo. Hai ngôi nhà đối diện nhau, chỉ cách nhau một con đường đất nhỏ nhưng lại là hai bức tranh hoàn toàn trái ngược.Truyện không chỉ xoay quanh về tình yêu lứa đôi của hai cặp nhân vật chính Tuyết - Nguyệt và Phong - Lạc mà còn xen vào đó là tình cảm gia đình : ấm áp có, vui vẻ có, hạnh phúc có và còn có cả tan vỡ cùng nỗi đau ở nơi chúng gọi là "nhà".Ở các chương đầu của truyện, là những mảnh ghép để phác hoạ nên hoàn cảnh của hai gia đình. Lồng ghép những đau thương trong cái vui vẻ. Và cứ thế, tình xóm giềng sẽ gắn kết nên tình bạn thân thiết. Từ tình bạn, cả bốn đứa trẻ cùng nhau trải qua những tháng năm tuổi thơ hồn nhiên tựa mây trời. Và cái gọi là tình yêu cũng dần được ươm mầm, nuôi dưỡng, từ từ lớn lên, từ từ trưởng thành. Sẽ có những ước mơ cùng nhau thực hiện, những tháng năm cùng nhau vui đùa và cả những nỗi đau cùng nhau trải qua. Để rồi đến cuối cùng, giữa thế giới hàng tỷ người, bọn họ có thể hạnh phúc mỉm cười nói với đối phương rằng "Thật tốt! Cuối cùng ta vẫn tìm được nhau."(Đồng tác giả: NA)…
Thể loại :Ngôn tình, xuyên không, 1x1, nữ phụ văn, chiến trường, linh hồn trọng sinh, ân oán tình cừu.Trích mở đầu:Diệp Huân đưa tay lên miệng ho khan không ngớt, ho như muốn phun cả nội tạng ra. Liễu thái y bên cạnh lo lắng đến đổ mồ hôi. Một tay không ngừng sắc thuốc, tay kia thì vỗ vỗ lưng nàng. Hiền quý phi nhìn nàng rồi lắc đầu, trước khi đi, nàng nói: "Ân oán các ngươi, ta không xen vào. Nhưng Huân nhi, ngươi phải biết chừng mực, kẻo lại rước hoạ vào thân." Trích kết thúc:Ngoài trời, mưa đang rơi từng giọt nặng trĩu. Diệp Huân quỳ dưới mưa cuối đầu cười, cười to đến mức ho khan không ngừng. Hoài vương nhìn nàng, y cũng không nỡ để nàng như vậy, nhưng hết cách rồi, hoànv huynh không cho phép, y cũng không thể làm gì được.Bắc vương bước đến mặt nàng, khẽ nâng cằm nàng lên. Diệp Huân ngừng cười, hoang mang nhìn vào y như con thú nhỏ đang bị đe doạ. Y cười lạnh nói: "Công chúa, ngươi còn biết thân phận mình sao? Dám chạy trốn khỏi bổn vương? Gan ngươi to lắm!"Diệp Huân nhìn y một lúc lâu, một dòng máu tươi tiên diễm chảy trên người nàng, Bắc vương hoảng sợ, ôm chắt lấy nàng gầm lên: "Thái y, thái y!"Liễu thái y chạy nhanh tới, cầm tay lên bắt mạch cho nàng, một lúc sau mới thở dài: "Công chúa, người đã...chết.."…
"Người ta nói đất Nam Kỳ gạo trắng nước trong, nhưng có những dòng kinh nước chỉ toàn màu đỏ quạnh... màu của máu và những bản giao kèo không lối thoát."Tại vùng biên viễn kinh Vĩnh Tế đổ về vàm sông dữ, có một lão thầy pháp tên Bảy Rắn cùng chiếc túi vải nâu chứa đầy những thứ quái thai dị dạng. Người dân rỉ tai nhau về một loại bùa chú hắc ám mang tên Huyết Ngải - thứ được luyện từ oán khí và nuôi bằng phúc đức của những sinh linh chưa kịp chào đời.Sáu Tâm vì lòng tham cờ bạc đã rước hũ ngải về nhà, để rồi đêm đêm trong buồng tối, tiếng cười con nít vang lên lanh lảnh xen lẫn tiếng nhai xương rợn người. Khi ánh đèn dầu leo lét vụt tắt vào giờ Tý canh ba, cũng là lúc món nợ máu phải được trả bằng mạng sống.Hành trình bóc tách những giai thoại linh dị phương Nam:Huyết Ngải: Lời nguyền ám vào những người đàn bà mang thai.Ông Năm Chèo: Vị thần sấu khổng lồ canh giữ bí mật dưới đáy Vàm Nao.Xác Trôi Đầu Vàm: Những linh hồn không siêu thoát tìm kẻ thay thân."Đừng đọc truyện này khi đang ngồi một mình bên bờ sông vắng. Vì có thể, thứ đang nhìn bạn không phải là bóng của chính mình dưới nước đâu..."…
Vãn Thu Chi TángTác giả: RallyHasty/ tui nè :))( tui chưa show tên thật được ;*] )Tình trạng: Mới xuất bản/ ước chừng được 40 chương🌙 VÃN THU CHI TÁNG☆ | 晚秋之葬Thể loại: Cổ trang, tu tiên, huyền huyễn, đam mỹ, ngược - sủng đan xen, yêu hận tình thù, 1x1, HE, ngược...có thể đến tàn nhẫn.CP chính: Khương Hải Y × Tống Thanh Du "Ngươi từng hỏi ta sinh ra là để làm gì.Bây giờ ta mới biết - là để gặp ngươi, rồi chôn vùi cả mùa thu cuối cùng trong mắt nhau."Ở vùng núi Hải Thượng năm đó, một đứa trẻ yêu tộc bị bỏ lại giữa biển lửa.Người đời căm ghét y, kẻ tu hành khinh rẻ y.Chỉ duy nhất một người đưa tay ôm lấy y, đặt cái tên: Hải Y.Mười tám năm sau, y lớn lên dưới danh nghĩa đệ tử Thiên Ẩn Các, sống giữa lằn ranh yêu - tiên - người.Y trầm tĩnh, kín đáo, chưa từng cãi lại số phận. Cho đến khi gặp Tống Thanh Du - một thiếu niên ương ngạnh, sắc sảo như ngọn gió lạc đường giữa thu tàn.Hai người, một người là biển chết, một người là cơn gió thổi lệch cả vận mệnh.Từ hiểu lầm, ghen ghét... đến bên nhau -Nhưng trong tu giới này, ai dám yêu một kẻ có dòng máu yêu quái?Liệu tình cảm có thể cứu lấy một linh hồn từng bị thiêu rụi?Hay chỉ để lại tàn tro... giữa mùa thu chưa kịp chạm tay vào mùa xuân?Chúc mọi người đọc vui vẻ🤧✨️✨️ Acc tiktok tui nè, giúp tui vài tim nho@rallyyy04Bye bye~☆…
DUY NHẤTTác giả: [hờ a ]Thể loại: Boylove, mafia, học đường, 18+, độc chiếm, ngược - ngọt đan xen.Nhân vật chính:Gemini Norawit: Con trai chủ tịch tập đoàn ngầm lớn nhất Thái Lan. Lạnh lùng, máu lạnh, nhưng chỉ dịu dàng với một người.Fourth Nattawat: Con trai chủ tịch thế lực mafia đối đầu, ngây thơ trong sáng, nhưng định mệnh ràng buộc cậu với Gemini từ khi còn nhỏ.--- "Trong thế giới của máu, đạn và quyền lực, chỉ có duy nhất một người mà tôi không bao giờ có thể làm tổn thương." - Gemini Norawit -Thái Lan có một thế giới ngầm mà người bình thường không bao giờ chạm đến. Nơi đó, luật lệ không phải là hiến pháp mà là tiếng súng, cái chết, và những cái bắt tay ràng buộc bằng máu.Ở nơi đó, có hai gia tộc đã thống trị suốt hơn ba thập kỷ: Norawit và Nattawat.Họ là thù, nhưng cũng là đồng minh.Họ đẫm máu, nhưng cũng đẫm tình.Và trong một đêm trăng máu mười sáu năm trước, một hẹn ước đã được ký kết: con trai của hai nhà sẽ kết hôn khi trưởng thành, để chấm dứt mọi cuộc chiến.Cậu bé với ánh mắt như bầu trời sau cơn mưa - Fourth.Cậu bé với đôi mắt tối như vực sâu không đáy - Gemini.Một lời hứa non nớt, tưởng chỉ là trò chơi con nít, nhưng lại trở thành định mệnh không thể trốn chạy.…
Có những bí mật gia đình được ghi trong sổ tay cũ.Có những lời tiên tri được thì thầm qua các thế hệ.Và có những vòng lặp... không bao giờ có điểm bắt đầu.________________________________________Trong mỗi gia đình đều có những câu chuyện kỳ lạ - những điều không ai dám nói to, chỉ thì thầm khi trời tối. Ở Làng Cổ Lâm, câu chuyện đó là về hang động.Hang động nơi người ta biến mất.Hang động nơi thời gian... không còn ý nghĩa.Bà nội Lê Minh Châu biết điều này. Bà đã sống với bí mật ấy suốt 85 năm. Và khi bà chết vào một đêm không trăng, bà để lại một cuốn sổ tay viết bằng chữ Nôm cổ - thứ chỉ Minh Châu mới đọc được.Trong đó có một lời cảnh báo:"Đừng để Đức vào hang khi trăng tròn tháng ba."Nhưng đã quá muộn.Em trai Minh Châu đã biến mất.Và giờ cô phải đi tìm - vào nơi mà thời gian không phải là đường thẳng, mà là vòng tròn. Nơi quá khứ và tương lai đan xen. Nơi cô sẽ gặp bà nội mình... khi bà còn trẻ hơn cô.Nơi cô sẽ học được rằng:Một số người sinh ra không phải để sống.Mà để hoàn thành vòng lặp.Và một số định mệnh... không thể thay đổi.Chỉ có thể chấp nhận.…
Cặp đôi Tiêu Vũ (Xích Vương) và Tiêu Sắt (Vĩnh An Vương) là một chiến hạm cực kỳ thú vị. Dù trong nguyên tác họ là đối thủ một mất một còn, nhưng trong thế giới fanfic, mối quan hệ "huynh đệ tương tàn", "yêu hận đan xen" giữa sự bá đạo, tàn nhẫn của Tiêu Vũ và vẻ lười biếng, cao ngạo của Tiêu Sắt luôn có sức hút rất lớn.Yếu tố: Trọng sinh, mưu quyền, chiếm hữu, tình huynh đệ sai trái, gương vỡ lại lành, kẻ điên và kẻ nắm giữ thế cờ...Cặp đôi chính: Tiêu Vũ (Xích Vương), Tiêu Sắt (Tiêu Sở Hà- Vĩnh An Vương).LƯU Ý: TOÀN BỘ CỐT TRUYỆN LÀ TỪ AI - NỀN TẢNG GEMINI MÀ RA (Tui vã truyện quá gòi). Hoàn toàn không phải tôi tự tay viết ra, tôi chỉ đưa ra vài ý tưởng nho nhỏ và gemini đã giúp tôi hoàn thành mặc dù chưa được tốt lắm nhưng vẫn cứ là ok. Truyện có yếu tố trái luân thường đạo lý, nên tôi xin nhắc nhẹ truyện chỉ mang tính chất giải trí, phi sự thật, không cổ xuyến hay làm trái với lẻ thường tự nhiên ở đời thực nhé. XIN CẢM ƠN.…
Giữa một thành phố rộng lớn, nơi con người lướt qua nhau như những đường thẳng không giao, Tư Mặc và Khuê Nghiên lại vô tình trở thành ngoại lệ.Họ gặp nhau lần đầu trong một dự án hợp tác giữa hai công ty công nghệ. Không ấn tượng, không thiện cảm, chỉ là hai con người quá giống nhau: lý trí, sắc sảo và không dễ nhượng bộ. Những lần tranh luận căng thẳng, những cuộc họp kéo dài đến khuya, những ánh nhìn khó chịu... lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn theo cách mà cả hai không nhận ra.Từ những lần chạm mặt tưởng chừng ngẫu nhiên, họ dần bước vào cuộc sống của nhau. Cảm xúc nảy sinh trong im lặng, không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ sâu để khiến cả hai thay đổi.Nhưng tình cảm chưa kịp gọi tên thì thực tế đã xen vào.Áp lực từ công việc, cùng những hiểu lầm chồng chất khiến khoảng cách giữa họ ngày một lớn. Những lời chưa kịp nói, những lần lựa chọn sai thời điểm... dần biến yêu thương thành tổn thương.Tư Mặc chọn im lặng.Khuê Nghiên chọn rời đi.Cả hai cứ thế đánh mất nhau, không phải vì hết yêu, mà vì không đủ dũng cảm để ở lại.Những tưởng đó là kết thúc, nhưng hóa ra chỉ là một khoảng lặng cần thiết cho một khởi đầu dài hơn phía trước.…
Tác giả: Cô QuânConverter: Chestnut MiêuEditor: An Dĩnh HyNguồn: Wikidich.comThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Cẩu huyết, Ngược luyến, Gương vỡ lại lành, Chủ thụ, Nhiều CP, 1v1.Giới thiệu:Lý Thư Ý là một gốc cây khô, mà Bạch Kính lại chính là chất dinh dưỡng cuối cùng giúp anh sống sót, nếu không có chất dinh dưỡng, anh cũng chẳng còn lưu luyến gì đối với thế giới này.Cận Ngôn là một đóa hướng dương luôn chuyển động quanh Bạch Hạo, đáng tiếc mặt trời của cậu chưa bao giờ chịu cúi đầu nhìn cậu.CP chính: Bạch Kính x Lý Thư Ý (đạm mạc bạc tình công, cố chấp hung ác thụ)CP phụ: Bạch Hạo x Cận Ngôn (biệt nữu công, nhị hóa trung khuyển thụ)Hai CP đều trước ngược thụ sau ngược công, trọng điểm chính là:Cẩu huyết! Lăn lộn! Ngược tâm! Tác giả có lời muốn nói: Không thích xem thì nhấn nút Back, xin đừng nói lời cay đắng, bằng không tui nguyền rủa mấy người thích CP nào thì CP đó đều có kết cục BE, cả kiếp trước lẫn kiếp này!!!Lời editor: (Gào thét) trời ơi tui thích cái CP này quá đi, anh thụ đúng kiểu cường thế mà tui thích, quyền lực đầy mình, không nhu nhược, rất rạch ròi, dám yêu dám hận. Muốn ác có ác, muốn tàn nhẫn có tàn nhẫn.Truyện ngược tê tâm liệt phế luôn á quý vị, lại còn đan xen những bài học nhân sinh, nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng những người thương yêu mình. Trân trọng người trước mắt, đừng như Bạch Kính hay Bạch Hạo đều mất đi rồi mới nhận ra mình yêu người ta đến nhường nào.Đáng tiếc, nhân sinh vẫn có những chuyện gọi là không thể....…
Thiếu Gia Bị Bỏ RơiNguồn: http://sstruyen.com/doc-truyen/thieu-gia-bi-bo-roi/992.htmlThiếu gia bị bỏ rơi, vốn tựa gốc là ‘Tối cường khí thiếu’, nội dung bắt đầu thế này:Khi Diệp Mặc (nhân vật chính) bỗng nhiên tỉnh lại, mới phát hiện tất cả xung quanh tựa hồ thay đổi hết, sư phụ xinh đẹp cũng không thấy đâu. Hắn cũng phát hiện chính mình đã thành đứa con bị thế gia vứt bỏ, bị người khác từ hôn, còn là đối tượng bị con gái làm nhục - đọc thư tình ngay trước sân khấu (cái này đúng là chết còn sướng hơn)…Nhưng những thứ đó không là gì cả, quan trọng nhất là hắn còn nhớ ra một chuyện đáng sợ khác vốn không hề thuộc về hắn – một chuyện rất ư là… không biết nói sao nữa, thôi đọc rồi sẽ biết ^_^Đổi lại nếu là bạn trong trường hợp đó sẽ thế nào đây!!!Chấp nhận hay không chấp nhận cái thực tại trớ trêu ấy.Chúng ta hay xem chàng Diệp Mặc này làm thế nào để vẫn là chính mình nhé.Câu chuyện xin được phép bắt đầu.…
Mùa đông năm cuối cấp của tôi, mùa đông đáng nhớ nhất cũng là mùa đông đau nhất. Mùa đông là khi ta phải tạm chia tay với mùa thu dễ chịu để đến với 1 mùa đông lạnh giá nhưng chỉ là tạm còn 2 chúng ta thì có phải là xa nhau mãi luôn không?Những lời nói đó cũng chỉ là nhất thời nói ra thật ra cậu xuất hiện chỉ là muốn giết tôi... Cái gì cũng vậy có bắt đầu thì sẽ có kết thúc ko thứ gì là tồn tại vĩnh cửu, kể cả bạn bè. Những lời hứa của cậu rồi cũng sẽ thay đổi cũng như khi thay đổi thời tiết khi sang tháng 10. "Hoa đẹp hoa cũng tàn, tình đẹp tình cũng tan..." Cậu lấy tư cách gì để xen ngang thanh xuân của tôi rồi sau đó bỏ đi không nói 1 lời... Liệu có phải ông trời đã định sẵn nhân duyên? 2 chúng ta thật sự có duyên nhưng khi duyên hết mới phát hiện ra là mình đã để lơ 1 chữ "Duyên". Duyên thật sự chỉ đến 1 lần vì sự dại dột và ngu ngốc đã để lại 2 mảnh ghép nối với nhau là thành 1 tình yêu thật sự. Đến với nhau thì dễ thôi nhưng giữ được nhau mới khó. Tình yêu như 1 mảnh giấy mong manh là do cậu đã cầm nó quá lòng hay do tôi cầm nó quá chặt để người thứ 3 có cơ hội xé đôi mảnh giấy đó?Sự lạnh lùng của cậu với tôi mới cho tôi nhận ra thân phận của mình và cũng nhận ra cậu là ai và cậu tiếp cận tôi để làm gì. Ở khoảng vài thế kỉ trước có 2 người yêu nhau một tình yêu thật sự đẹp nên lúc chết thần tình yêu đã cho 2 người biến thành 2 nửa của 1 chòm sao nhưng họ lại vô tình lạc mất nhau đến mấy thế kỉ vẫn ko thể tìm thấy nhau. thần tình yêu thật sự cảm kích với tình yêu của họ n…
Một cô gái trẻ tên Nịch Giản , vừa chuyển đến căn nhà mới trong một khu phố yên tĩnh. Sau khi tốt nghiệp đại học, Nịch Giảng quyết định bắt đầu công việc làm gia sư để kiếm thêm thu nhập và trau dồi kinh nghiệm. Cô không ngờ rằng công việc này sẽ đưa cô đến gặp một người đặc biệt.Trong một buổi học đầu tiên, Nịch Giản gặp Cố Tiêu Dương - một chàng trai trẻ, kém cô 2 tuổi. Anh là một học sinh cấp ba thông minh và năng động, nhưng cũng mang trong mình một nỗi buồn sâu thẳm. Dù tuổi tác chênh lệch, nhưng Nịch Giản và Tiêu Dương dần nảy sinh tình cảm với nhau.Hai người trở thành những người bạn thân thiết, chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống. Nịch Giản cảm nhận được sự ấm áp và sự chăm sóc từ Tiêu Dương, trong khi Tiêu Dương tìm thấy sự an ủi và sự đồng cảm từ Nịch Giản. Tình yêu của họ dần trở nên mạnh mẽ và không thể chối từ.Tuy nhiên, định mệnh không cho phép tình yêu của Nịch Giản và Tiêu Dương được trọn vẹn. Một biến cố đột ngột xảy ra, ngăn cách tình yêu của hai người. Họ phải đối mặt với những thử thách và khó khăn, và quyết định liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi trở ngại hay không."Hồi Ức & Tương Lai" là câu chuyện đan xen giữa những khoảnh khắc buồn và những lúc vui vẻ trong cuộc sống của Nịch Giản và Tiêu Dương. Liệu họ có thể vượt qua những khó khăn, tìm lại nhau và xây dựng một tương lai hạnh phúc? Hay sẽ có một kết thúc không như mong đợi? Hãy cùng theo dõi câu chuyện này để khám phá những điều bất ngờ và cảm nhận sự mạnh mẽ của tình…
Trong nhân gian chỉ còn vài bậc cao nhân từ thượng cổ chí kim, trí nhớ đã không còn minh mẫn, râu tóc bạc nhược, đợi ngày quy tiên. Mấy vị này quả quyết rằng vũ trụ gồm lục giới, đó là Thánh giới, Thiên giới, Phàm giới, Ma giới, Quỷ giới, Tu La giới. Nhưng người đời dung tục, đâu có tin, trên đời này làm gì có Thánh giới, cho nên thiên hạ phớt lờ lời cao nhân chỉ điểm, bĩu môi dè bỉu mấy lão già gần đất xa trời, đến đồ lót của mình ở đâu còn không nhớ, nói nhăng nói cuội.Rốt cuộc Thánh giới tồn tại hay không, kính mời chư vị theo dõi tình tiết được ghi lại trong cuốn Tiểu Diên Tử này.Để bắt đầu, tại hạ vẫn cứ là lấy Dực Phong tộc làm khởi điểm.Dực phong tộc sống trên đỉnh núi, tộc nhân mang hình hài nam nhân, da dẻ lạnh như băng, giới tính thay đổi khi người đó động tình.Tiểu Diên Tử, gánh trên vai một nhiệm vụ quan trọng, nhưng do bị huynh trưởng thu hết ký ức nên vô tình lưu lạc trong nhân gian, bất tri bất giác lại tự thân thực hiện trọng trách này, đó là thu thập bảy món thần khí thượng cổ.Đứa bé được Dực Phong tộc nhận nuôi, xuất phát từ nơi này, y chu du khắp thiên hạ, gặp trăm ngàn người, trải qua ngàn vạn chuyện, hữu duyên hữu ý thu thập thần khí, lại hữu ý vô duyên gặp ba tri kỷ.Truyện kể về hành trình đi tìm thần khí của Tiểu Diên Tử xen lẫn câu chuyện tình duyên của y.Liệu mọi bí mật tiền kiếp rốt cuộc có được làm sáng tỏ?Truyện rất dài, chi bằng chư vị tìm lấy một ấm Tử Sa cùng tại hạ thưởng trà!…