sếp | lân long
- warning: ooc, lowercase, textfic, văn xuôi…
- warning: ooc, lowercase, textfic, văn xuôi…
List những truyện thanh xuân vườn trường, trọng sinh, thanh mai trúc mã, túm lại là liên quan đến thanh xuân vườn trường là chủ yếu nha cả nhà 😗 mà mình đọc và cảm thấy hay, nên đọc.Tự tổng hợp và nhận xét theo quan điểm cá nhân nên khum nhận gạch đá nha ạ 😬 Iu iu và mong không ai mang đi mà chưa có sự cho phép của mình nha ❤️…
Mốc thời gian: thanh xuân( học đường)- trưởng thành 16+Ngọt - lãng mạn - ngược - HNhân vật chính: Trần Nhã Linh & Đỗ Hạ Tú Bối cảnh Việt - hiện đại - thực tế Tác giả: Tịnh Vũ Gặp nhau liền để lại ấn tượng,dễ đoán họ chính thức là một cặp Nhã Linh,Hạ Tú có một khoảng thời gian yêu đương hạnh phúc,vô tư,tràn đầy niềm vui, sắc trời luôn giữ một màu hồng trong mắt cả hai.Tình yêu tuổi học trò như một ngọn lửa mãnh liệt,háo thắng và đầy tò mò. Từ đơn thuần,trong sáng họ bắt đầu tiến sâu,đòi hỏi nếm trải những điều mới mẻ,lạ lẫm, từ thể xác lẫn tinh thần. Những điều trên như tên truyện xuất phát từ "dục vọng",bám sát vào thực tế tình yêu của cả hai sẽ phản ánh thực trạng yêu đương của giới trẻ bây giờ."Gương Vỡ"Sự thật phơi bày Nhã Linh mang trong mình một thân phận khác,sự chia rẽ đến từ ba mẹ khiến chuyện tình của hai nhân vật gặp trắc trở."Lại Lành"Họ một lần nữa gặp lại nhau ở một phiên bản khác,tốt hơn,hoàn thiện hơn nhưng lần chia xa đó kéo dài tận 10 năm...tình yêu cháy bỏng khi xưa từ lâu đã nguội lạnh,thậm chí đã cho người khác bước vô thế giới của riêng mình." Hạ Tú là cô sao?" Nhã Linh kiềm nén kích động dò hỏi. " Trùng hợp quá,tình cũ không rủ cũng đến" Hạ Tú lịch sự nở một nụ cười từ thiện....Góc bật mí.Một số nội dung,tình tiết thời thanh xuân của hai nhân vật chính được dựa theo câu chuyện của tác giả.…
Truyện fanfic, thể loại huấn văn, spank. Ai không thích đọc có thể click back.----------------------------------------"Nếu định mệnh yêu nhau là đau khổCùng mỉm cười, đau khổ vẫn yêu nhau"Thư Hùng Tình Sử Truyện đúng như cái tên của nó, là thiên tình sử của những bậc anh hùng, anh thư mà tài mạo đều vẹn toàn. "Phủ Khai Phong có Bao Thanh Thiên", câu chuyện về Thất Hiệp Ngũ Nghĩa đã quá quen thuộc nhưng ở đây, nó sẽ được viết lại theo một cách mới. Từng nhân vật sẽ là một bức tranh số phận, một bức tranh tính cách, không duy lý trí mà rất tình người.Tác giả viết vì đam mê, nhân vật được xây dựng theo suy nghĩ của tác giả nên có thể không hợp ý nhiều người, tác giả rất tiếc vì điều này. Tác giả mong mỏi sự góp ý chân thành nhưng miễn tiếp những lời công kích.Xin chân thành cảm tạ.…
Author: VicDesign bìa: Lê Giang (@_NhatArmy)Vào đọc đi ^^*Trích-Tớ thích cậu. Mình quen nhau đc ko?-Vịt mà tưởng thiên nga, tởm lợm!Cảm xúc yêu tàn, mở ra loại cảm xúc khác: hận.Tìm ra sự thật, đúng là đau lòng.…
_Án Văn_ yêu nhau 8 năm, cưới nhau 9 tháng kết quả lại là chia tay đơn giảnvì cái gì hả? Cô ta sao, hay do em và hắn quá mù quánh tin vào thứ vốn dĩ không có. 8 năm trước hắng từng nói trước thềm sinh nhật năm 20 của em rằng hắn yêu em, yêu đến điên dại thế là năm đấy em trao lần đầu của mình cho hắn, em và hắn vẫn thế mối quan hệ được dấu kín đến chính em cũng không biết đó có phải tình yêu hay không, đến 8 năm sau hắn quyết định lấy em, em dành cả thanh xuân yêu hắn đến khi về chung một nhà chưa đầy 6 tháng em mang thai, em vui vẻ nhìn đứa con nhỏ trong bụng mình cầm tờ giấy trên tay em vui mừng tới mức nhảy cẫng lên, gia đình hắn vốn dĩ không chấp nhận em giờ em mang thai con là con trai chắc chắn gia đình hắn sẽ chấp nhận, thế mà vừa về tới nhà trước mặt em là mẹ hắn, em dấu tờ giấy kia vào túi nở nụ cười nhìn bà nhận lại của bà một câu, bà nói ly hôn với con trai bà đi, cô không trả lời định cất lời thì cô ta xuất hiện, người chị thân thiết của em người chị học cùng lớp với hắn, người mà em tin tưởng nhất xuất hiện trước mắt em bảo mang thai con của hắn, em như chết đứng. Em không nói gì năm đó tự mình viết đơn ly hôn rồi rời đi, em không tra vấn cũng không cần câu trả lời, 2 tháng sau hắn đi công tác về mắt nhắm mắt mở tìm kiếm bóng hình thì em rời đi. năm đó hắn hận, hận em, hận em đến thấu tận tâm cang, nhưng hắn cũng yêu, yêu như câu hắn nói khi lấy đi lần đầu của em. " tôi yêu em đến điên dại, một ngày em còn ở đây, dù em có quên.…
Cậu là thanh xuân tươi đẹp nhất của tôi,và cũng là niềm tiếc nuối cả đời này.Ngày hạ năm ấy chúng ta đã không thể quay lại,cũng giống cậu vậy.... vĩnh viễn rời xa tôi…
𓇢𓆸 Tên truyện : Làm Nũng Với Lão Đại Tàn Tật.𓇢𓆸 Tác giả : Đường Tô.𓇢𓆸 Editor : Hell aka Hàn Thy𓇢𓆸 Thể loại : Nguyên Sang, Hiện Đại, Xuyên Thư, HE, Mỹ Thực,Nam chính tàn tật/ có khiếm khuyết, lão đại bệnh kiều tàn tật x Đại mỹ nhân trù tiên yếu đuối.𓇢𓆸 Độ dài : 157 chương (156 chính văn + 01 phiên ngoại).𓇢𓆸 Tình trạng bản gốc : Đã hoàn thành [Full].𓇢𓆸 Tình trạng bản chuyển ver : Đang tiến hành [On-going].𓇢𓆸 Nguồn : micasacua3dua.wordpress.com…
Tag: Huấn văn, giới giải trí, tình yêu chip bôngSau những ngày tháng đắn đo suy nghĩ thì cuối cùng mình cũng quyết định đăng riêng về em này. vì bé là sự đặc biệt, là sự chữa lành của mình về thế giới mà mình luôn mơ ước, nên xin được phép để em ấy xuất hiện một cách minh minh bạch bạch kkkHy vọng sẽ nhận được sự ủng hộ từ mọi người ❤️…
- Truyện pha một chút sodium - radium - potassium, nhỏ thêm 1 giọt H2O, pha thêm một chút NaCl, trộn thêm 1 xíu đanh đá, rải thêm 1 chút khịa Mời mọi người đọc truyện vui vẻ ❤…
Đây là fic đầu tay của mình 💕 Mong các bạn đón đọc và bình chọn nếu thấy hay nhé 👍VreneSeulminWengaCốt truyện k đc hay lắm…
Ngay từ lần đầu gặp mặt , vẻ bề ngoài đáng yêu , mỏng manh của em đã khiến tôi định sẵn trong lòng tâm niệm : Cả đời này sẽ yêu em , bảo bọc em ..Liệu tôi có thể chiếm lấy trái tim ấy trong khi xung quanh em có vô vàn người theo đuổi .Nhưng chắc chắn một điều rằng : Lưu Vũ Hân tôi đây , không có gì là không thể ..Em sẽ chỉ là của mình tôi mà thôi .Đây là một chiếc thuyền lá tôi lỡ chân nhảy dô , nếu không thích thì đừng đọc nhé bởi tui đây không ép :3Văn vẻ mình vốn không hay lắm , có gì xin được chỉ giáo nhiều hơn .…
Nhị Gia là vị công tử không ai dám động vào trong giới tài phú kinh thành. Từ thương nhân đến quan lại, chỉ cần nghe ba chữ "Nhị Gia đến" là tự biết phải nhường đường, chỉnh trang y phục.Nhưng Nhị Gia lại bảo bối nhỏ nhất trong cung, ai nhìn cũng phải yêu, nhưng người dám đánh y thì chỉ có mỗi Phật Gia. Mỗi ngày trôi qua là một chuỗi những chuyện tưởng chừng nhỏ xíu có thể viết thành một quyển nhật ký. Sáng dậy muộn, bị mắng. Lén ăn bánh ngọt trước giờ dùng bữa, bị bắt gặp hứng mưa chơi một chút, ho sù sụ, bị bế vào mắng tiếp. Nói dối một câu, liền bị đặt úp sấp học quy củ.Bị mắng thì khóc, bị đánh thì xấu hổ, nhưng mỗi tối đều chui vào lòng người ta, dụi dụi "Ca Ca, bảo bối đau mông xoa một cái."Phật Gia tuy ngoài miệng nghiêm khắc, nhưng tay lại dịu dàng, mỗi lần dạy dỗ xong đều bôi thuốc, bế bồng, xoa đầu dọa nạt: "Lần sau còn hư, đánh gấp đôi", y thút thít sẽ nói: "Ngoan một chút, ta thương."Truyện không có gì quá kịch tính, chỉ là một thiếu niên bướng bỉnh và một người trên cả vạn người luôn nhẫn nại dạy y nên người, từ chuyện ăn ngủ đến cả cách yêu thương đúng cách, lại cưng sủng y đến vô pháp vô thiên.…
Salt-san, chị bình tĩnh!…
Nàng và ta, mối duyên đưa hai ta đến với nhau.Ngày Cung Môn tuyển chọn tân nương, Vân Vi Sam vì tự do mà bỏ đoàn xe hoa chạy trốn. Nghiệt duyên lại khiến nàng bị nhầm là cô dâu trốn thoát của Thẩm Độ.Truyện dịch chưa có sự cho phép của tác giảLink truyện gốc: https://www.ihuaben.com/book/12632097.htmlMình chưa xem Trường Lạc Khúc nên có thể nhiều chỗ ko biết xưng tên nhân vật thế nào, kèm nữa là văn phong không tốt, có gì mắc lỗi mong các bạn hoan hỉ góp ý.…
Văn án: Lê Thanh Tuyền là lớp phó học tập. Miệng sắc như dao lam, đầu óc logic, lòng lại mềm đúng chỗ.Phan Gia Huy là thằng học sinh cá biệt, đẹp trai - học dở - lười biếng - mồm mép và đặc biệt... rất khoái chọc tức lớp phó.Hai đứa tưởng như không thể cùng tồn tại. Cho đến khi... dính vào nhau vì tiết mục văn nghệ.Lớp của Tuyền và lớp 11A7 phải diễn chung. Đến lúc chia trang phục, -" Chân váy bọn mày chọn kì vậy ? Ngắn cũn, mặc lên chân xấu lộ hết rồi còn đâu ?" Tuyền nhướng mày, đáp thẳng không vòng vo:- "Ủa? Lúc đầu chính mày nói là lớp mày chỉ phụ tiết mục thôi. Đồ bọn tao thuê sao cũng được mà? Với lại Linh cũng gửi ảnh vào trong nhóm cho bình chọn rồi , mà chúng mày không thèm ấn chọn "- "Tụi tao thấy dìm dáng thì có quyền góp ý chứ!"Tuyền gắt:- "Vậy chia ra. Lớp nào thuê đồ lớp nấy. Nhảy nhạc thanh xuân mà đòi váy dài ? Đây cũng gần đến gối rồi . Không thôi , chúng mày mặc luôn áo dài lên mà nhảy cho nó che chân , bọn tao mặc đồ này " - " Diễn chung mà mặc khác ?? Có thấy kì không ? " Đúng lúc đó, Phan Gia Huy - từ đầu chỉ đứng khoanh tay bên cạnh - nhếch môi cười khẩy:-"Vậy giờ tụi mày muốn sao?"- "Chuyện váy vóc không liên quan đến đám con trai chúng mày ! Chúng mày có phải mặc đâu " Chưa kịp thở, Gia Huy thò tay vớt ngay cái chân váy trên bàn, xỏ vào không chớp mắt:- "Giờ thì tao liên quan rồi. Nói tiếp đi?"Cả sân khấu đông cứng lại , nước đi này ....quá cao thủ rồi ? Thấy thế , Long- bạn thân Huy cũng xỏ vào theo , anh em sống chết có nhau -" Ờ , hai bọn tao mặc rồi , sao nữa ?" Ti…
Truyện tự viết, thuần Việt.Truyện lấy bối cảnh SG ngày nay. "Một mối quan hệ độc hại là mối quan hệ như thế nào? Tình yêu độc hại trong quá khứ nó sẽ ám ảnh đến hiện tại của bạn thế nào? Liệu tình yêu thật sự có thể giúp bạn thoát khỏi những quá khứ tiêu cực đó."…
Đây không hẳn là một series về Tùng- Ổn vì tương lai có thể viết về nhiều one-shot về các couple yêu thích khác của bản thân nữa nhưng Tùng-Ổn sẽ là cặp mở đầu cho một tràng giang đại hải những cái cảm hứng nhỏ bé. Đây chỉ là tổng hợp one-shot, đúng như cái tên nó thôi, he he he!…
Hành trình trưởng thành của Thư và Thành giống như hai quỹ đạo song song khác nhau, tưởng chừng như không có bất cứ giao điểm nào. Nhưng một bước ngoặt xảy ra, khiến cho hai đường thẳng đấy giao nhau tại nhiều điểm của cuộc đời: Tình bạn và Tình yêu. Dù cho tình cảm ấy đến từ một phía hay hai phía, nó đều là những rung động đầu đời của tuổi trẻ. Là định mệnh hay nghiệt duyên, hãy để thời gian chứng minh tất cả. "Chúc cậu bước sang chương mới của cuộc đời với thật nhiều may mắn, tương lai tiền đồ như gấm, luôn giữ được nụ cười trên môi. Tớ không mong cầu gì nhiều, chỉ mong cậu sống một đời mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, bình bình an an."…
"Không lẽ thiên hà rộng đến thế mà ta lại không thể ở bên nhau sao..."…