| Instagarm | Stray Kids Couples
Những mẩu tin nhắn xàm xí của các trẻ lạc…
Những mẩu tin nhắn xàm xí của các trẻ lạc…
Quân hơi bất ngờ, anh nhướng mày trêu:- "Sao thế? Anh Hai là người cầm roi đánh My đau mà?"My cúi đầu, hai ngón tay trỏ xoắn xuýt vào nhau, lí nhí giải thích:- "Vì... vì lúc anh Hai đánh, anh Hai chờ My khóc xong mới đánh tiếp... Mẹ bảo người nào vừa đánh vừa chờ mình như thế là vì người đó xót mình lắm."…
Một cô gái xinh đẹp sinh ra trong một ngày đông buốt giá với cái tên lạnh lẽo Hứa Hàn Đông. Ồ, người Việt Nam với mái tóc vàng kim và đôi mắt xám? Cô - một người bị tổn thương tình cảm, trở lạnh nhạt. Anh - một chàng trai giàu có, chưa một lần rung động trước cô gái nào, lãnh cảm lạnh lùng khó ưa. Liệu hai tảng băng có thể ở bên nhau? Không phải tình yêu tuổi teen mộng mơ, không phải một câu truyện với những va chạm học đường hài hước, tuy vậy thứ tình cảm họ trao nhau nhẹ nhàng và chững trạc nhưng cũng vô cùng đáng yêu. Những mưu toan tham vọng, tính toán tiền bạc, lỗi lầm của thế hệ trước đẩy thế hệ sau vào đau thương, thù hận. Liệu tình yêu, tình thân có giúp những chàng trai cô gái hoá giải những đau thương sầu khổ? Liệu cái thiện luôn chiến thắng cái ác như trong cổ tích?…
no smoking here thanks ♡…
Blog hơi nhảm.Chủ yếu là bóc phốt mấy đứa xàm ở lớp,trường.Đứa nào tui thấy ngứa mắt là y như rằng dính phốt.Hết rùi!!!…
Thể loại:Học đường,hài hướcBy:HonokaChỉ là một cậu truyện nhảm nhí,xàm xí của một đứa xàm xí thích viết truyện!…
Tác giả: Tinh LinhTrạng thái: Hoàn thànhThể loại: cổ trang, tiên hiệp, tình cảmNguồn: truyện full, Viantiao, tự dịchEditor: meChúng sinh nhân thế mỗi khi gặp phải hợp tan trắc trở liền sẽ đi cầu Thần bái Phật. Vậy ngược lại là Thần phật, lúc gian nguy phải cầu khấn ai đây?Nàng quên mất kí ức của Hỗn Kiếp ba trăm năm trước, quên mất ái tình đã từng một mực giấu che.Nhưng nàng chẳng thể quên được người đã cô độc kề cận nàng suốt sáu vạn năm. Chẳng thể quên được người nào đó ở nơi Bắc Hải xa xăm chịu ngàn năm băng phủ. Chẳng thể quên trênThanh Long Đài hắn gồng mình áp chế nỗi đau thiêu thân đốt cốt. Chẳng thể quên kẻ đã vì nàng mà hồn tan phách lạc, hóa vạn bụi tro...Giờ đây, Cửu Châu tịch mịch, Tam Giới hoang liêu, trên Càn Khôn Đài chỉ còn lại mỗi bóng nàng cô độc.Nàng biết, cả đời này nàng không hổ thẹn với chư thần khắp cõi, nơi Cửu Châu bát hoang không ngại ngần trước vạn vật sinh linh, lại càng không phụ lòng phụ thần Kình Thiên quá cố, duy chỉ có lỗi với một người.Nàng nợ hắn đâu chỉ mười ba vạn năm, thiếu hắn đâu mỗi tam sinh tam thế.Giờ khắc này, đổi lại là nàng chờ hắn trở về, dẫu ngàn vạn năm cũng sẽ chẳng phân ly.Phim được chuyển thể: Thiên Cổ Quyết Trần…
Điều duy nhất khiến cậu không vui là cơn ác mộng năm đó vẫn luôn bủa vây cậu mỗi đêm. Cậu vẫn khóc vì nhớ một điều không nên nhớ và cũng không nên nhắc. Khóc rồi lại nhìn ngắm hình xăm của mình, một nhành lưu ly.…
"Với một tâm hồn non nớt ngây thơ và nhuốm màu xanh non, tôi sẽ chẳng thể nào biết được những thứ đang chờ đợi mình phía trước là gì. Và tôi cũng không thể biết rằng một lựa chọn nhỏ bé tưởng như vô hại ấy lại có thể thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi."Trí nhớ tôi như hàng ngàn chiếc bánh răng vận hành trong óc. Chỉ cần một chiếc bị kẹt hay chệch khỏi quỹ đạo là kéo theo cả trăm chiếc khác hỏng hóc, chúng khiến cho những kí ức chạy trong đó hoàn toàn bị xoá mất hoặc bị xâm nhập bởi những dữ liệu sai lệch. Nhưng có một chiếc bánh răng cho dù đã bị bẻ gãy, mất rất nhiều răng vẫn kiên trì hoạt động và cho tôi xem một thước phim tua đi tua lại không biết bao lần. Cảnh đôi mắt trắng đang dần chuyên thành hồng nhạt trong dòng máu tuôn ra của mẹ nhìn xuyên vào lồng ngực tôi đến ngộp thở. ***Truyện chỉ đăng duy nhất tại W.A.T.T.P.A.D và Vietnovel*** ***KHÔNG ĐĂNG TẠI truyenwiki1.com***…
"Tuyển tập những giấc mơ màu xám" là những giấc mơ kỳ lạ mà tác giả đã ghi lại trước khi chúng tan biến. Trong thế giới ấy, những nơi quen thuộc trở nên méo mó, con người trở nên xa lạ, và mọi thứ dường như tuân theo một logic không thuộc về thực tại.Đôi khi, điều đáng sợ nhất của giấc mơ không phải là những gì bạn thấy... mà là cảm giác rằng chúng có thể thật.…