Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bài viết này là câu chuyện mình kể lại về những năm tháng biến cố đã âm thầm thay đổi cuộc đời mình. Từ một đứa trẻ lớn lên trong sự đủ đầy và nhiều kỳ vọng, mình đã bước vào đời bằng những ngã rẽ không kịp chuẩn bị, mang theo những câu hỏi về ước mơ, tương lai và chính bản thân mình.…
Dương Tiễn trung tâmTác giả: Lưu ĐồVăn ánDương Tiễn trá tử theo khai thiên thần phủ hạ đào thoát, mang theo hao thiên khuyển lạc chạy Thục Trung. Lúc này mới vừa rồi tới rồi Côn Lôn sơn đích Long Tứ công chúa nói ra chân tướng, mọi người hậu tri hậu giác. Mấy ngày sau tin tức để lộ mới truy hắn đến thục địa, bọc đánh ở, một chút vây truy chặn đường. . .Dương Tiễn trung tâm, thủ phát tiêu ân tuấn đi.TựKhai thiên thần phủ ở trong tay hơi hơi chấn động , Trầm Hương thầm nghĩ không tốt.Dương Tiễn đích thân thể đã muốn thẳng tắp địa ngã xuống, không có ngã tiến suối nước lý cũng không có huyết quang bính đi ra, mà là hóa thành một chút cũng không có tẫn tro bụi rơi rụng vu thiên địa trong lúc đó. Hồn phi phách tán - hồn vía lên mây.Rốt cuộc yểu vô tung tích .Hắn bỗng nhiên thực hoài niệm cái kia cây cỏ dài oanh phi đích mùa hè, Dương Tiễn ở thủy biên đứng, mỉm cười, chậm rãi đem kim khóa hệ ở hắn cảnh thượng.Dài mệnh trăm tuổi, một đời không lo.Suối nước thực rét lạnh, hoa dại ở khe đá gian kiều diễm địa mở ra.Trầm Hương bất động thanh sắc mà đem búa nhắc tới đến. Nên đi đánh sơn đích lúc.Nội dung nhãn: nguyên tác hướng ngọt vănTìm tòi mấu chốt tự: diễn viên: Dương Tiễn ┃ phối hợp diễn: Trầm Hương, hao thiên khuyển, phác thiên điêu; liên đăng mọi người ┃ cái khác: Dương Tiễn trung tâm, thân tình hướng, chữa khỏi hướng…
Sau cuộc chia tay đầy nước mắt, nhân vật chính - Dư Vũ, bước vào hành trình 161 ngày vật lộn với cảm xúc, ghi lại tất cả trong cuốn nhật ký.Ngày đầu tiên, anh ngập tràn uất nghẹn, trách móc tại sao người yêu lại rời bỏ mình. Anh cố gắng gọi điện, nhắn tin để níu kéo, nhưng chỉ nhận được sự im lặng đau đớn.Những ngày tiếp theo, mỗi trang nhật ký là một lát cắt của nỗi đau, sự nhớ nhung, và cả những giây phút bất lực trước hiện thực. Dư Vũ trải qua đủ cung bậc cảm xúc: từ day dứt, tiếc nuối, đến việc cố gắng quên đi bằng cách lao vào công việc và thói quen mới.Dần dần, từ những cảm xúc tuyệt vọng, anh học cách đối diện với sự mất mát. Anh nhận ra rằng tình yêu không chỉ là sở hữu mà còn là buông tay khi cần thiết.Đến ngày 161, dòng nhật ký cuối cùng khép lại với sự bình yên trong lòng. Dư Vũ đã chấp nhận sự thật rằng cô ấy không còn bên anh, nhưng tình yêu và những kỷ niệm đẹp sẽ mãi là một phần quan trọng trong cuộc đời. Anh quyết định bước tiếp, không phải để quên, mà để sống xứng đáng với những gì mình từng có.Câu chuyện là hành trình cảm xúc của một trái tim tan vỡ, dạy chúng ta cách yêu thương, chấp nhận và trưởng thành.…
Lại một năm sinh nhật tông chủ, lại một đoản sinh nhật tông chủ. Tính ra cũng đã ba năm đu tông chủ rồi, đến hôm nay vẫn yêu thương ngài ấy như ngày đầu vào fandom. Cảm ơn, Giang Vãn Ngâm vì đã xuất hiện trên cuộc đời này.…
Truyện ra đều, ngày 2 chương, bên tangthuvien cập nhật thường xuyên.Mặc dù tên nghe giống kiểu chuyện tu tiên yy chủng điền nhưng thực ra không phải.Truyện viết gần giống Dược Phàm Môn nhưng tiến trình nhanh hơn, không dài dòng về đoạn thời gian trước khi tu tiên.Nhân vật chính khá có tình có nghĩa. Cũng là một tác phẩm tu tiên nên dọc mặc dù không thể sánh bằng Phàm Nhân Tu Tiên, Bách Luyện Thành TIên hay Tiên Nghịch.…
Một chuỗi ký ức rời rạc dưới nắng và mưa, nơi tuổi thơ hiện lên với những vết xước không tên - từ bát cơm rang bị đẩy đổ, lời mắng nhẹ nhàng, đến những khoảnh khắc lặng thinh không ai nhận ra vết thương nhỏ nơi chân. Đây không phải một câu chuyện bịa, cũng không hẳn là một lời kể thẳng - mà là một lát cắt thật, đau, và chân thành, của một người vừa muốn bạn hiểu, lại vừa không muốn bạn biết.!sẽ có 1 vài chi tiết nhạy cảm!k cố súy cho bất kỳ hành động vi phạm pháp luật hay đạo đức nào!!!…