Cậu Là Bầu Trời Của Tớ / hyunlix /
"Mày giả làm bồ tao nhá"…
"Mày giả làm bồ tao nhá"…
Phía chân trời nắng vàng đã tắt hẳn, đóa hoa ở góc phòng đã lụi tàn từ kiếp nào.Cuộc sống này rốt cuộc đã đánh lừa nhau bao nhiêu lần. Khiến tim đau, cõi lòng tan vỡ. Họ chia ly, họ gặp lại. Họ thay đổi, chỉ có tình yêu họ giành cho nhau vạn kiếp vẫn không đổi thay.…
trường học - nơi ta cất giữ những kỉ niệm những ngày ta còn bên nhau…
Những mẩu truyện về Ong Niel và tập đoàn Lớp Mầm.Drabble.…
xóm lá (n): là tập đoàn những ngôi nhà nhỏ hạnh phúc nhưng thi thoảng náo loạn không khác gì thế chiến thứ ba.…
Gọi Park Jongseong là người hầu thân cận nhất cho sang mồm thôi chứ thực ra cậu ta là con chó của nhà vua…
❗❗ tạm dừng cho đến khi t rảnh nhaarất xin lỗi vì ko tiếp tục update đc nx😭😭😭zb1 trong môi trường tự nhiên của họ❗textfic nhưng vẫn có văn xuôi (sẽ linh hoạt)❗❗lower case, viết tắt, nói bậymain cp: hariboz & sungseokside cp: junrae & gyujinmn đọc vui vẻ nheeee<3…
Thực ra đối với tình yêu, càng đơn thuần sẽ càng hạnh phúc.…
Viết linh tinh dựa trên concept stage của nhà Tinh TúCp: Cao bồi x hoàng tử rối…
Chẳng biết nói sao nữa…
TG : Ichikama Takuji.Tui chỉ có một lời miêu tả duy nhất.Truyện này thật sự rất buồn, và hay nữa, ai khóc nói tui nhe :).Hai hôm sau ngày Joohuyn ra đi, mùa mưa kết thúc. Có vẻ như nàng đã ra đi khá vội vã.Cuộc sống chỉ có hai mẹ con lại bắt đầu.Trong nhà, đâu đâu cũng vương vấn kỷ niệm về Joohuyn. Kỷ niệm về người con gái đến trong sáu tuần lễ."Thế còn em?" nàng hỏi. "Em có hạnh phúc không? Chị có làm em hạnh phúc không?"---------------Em rất buồn vì không thể nghe chị nói với em như vậy nữa. Chừng nào còn có chị động viên, em sẽ còn cố gắng. Thậm chí em còn đi được tên lửa lên tận sao Diêm Vương kia. Dù chị sẽ chớp chớp mắt bảo em không được nói giỡn.…
Au: PeijiMain cp: Ni-ki x HeeseungLính cứu hỏa x Nhân viên văn phòngSide cp: hoonjay, sunjakeVăn xuôi, đời sốngWarning: Ooc!Nhân vật không thuộc về tác giả, sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan đến người thật, vui lòng không áp đặt lên người thật dưới mọi hình thức!…
Tác giả: Cửu Lộ Phi HươngĐộ dài: 2 chươngThể loại: đoản văn, cổ đại, sư đồ luyến, SETình trạng: hoànVăn án: Không biết là lần thứ mấy nửa đêm nằm mộng mơ về chuyện cũ, cuối cùng luôn có một giọng nói thỏ thẻ bên tai y "Sư phụ" "Sư phụ". Tiếng gọi khiến lòng y tràn ngập yêu thương, nhưng phút chốc liền trở nên chua xót.Trăm năm trôi qua trong lặng lẽ cô đơn, trên Thanh Trúc Phong chỉ còn lại một gốc cây đào sắp chết khô, cùng một cây đàn gãy. Ngày qua ngày vẫn bế quan, chuyên tâm tu luyện thuật pháp, đều không phải vì mình đã từng chịu trọng thương, nhưng vì sao phải cố gắng như vậy, đến cả bản thân y cũng không rõ. Y muốn chờ đợi, muốn che chở người kia, nhưng có thể sẽ không bao giờ gặp lại.…
Bỉ Ngạn hoaMột ngàn năm hoa nởMột ngàn năm hoa tàn...___________________________________________Có hoa không có láCó lá không có hoa...*Nhạt...Viết theo dòng cảm xúc nào đó...*_20180711_…
The cloudless sky only for Bae Joohyun and Kang Seulgi.…
ー ❝With the rugged woods at our back, we 𝖌𝖗𝖊𝖊𝖙 𝖙𝖍𝖊 𝖘𝖚𝖓. It shines in our eyes, an azure life dwelling in breathlessness.❞…
Trên đời này, Kang Seungyoon ghét nhất là Song Minho. Còn Song Minho thì ngược lại, thích nhất là Kang Seungyoon.…
"Tiến Dũng nhắm mặt lại. Anh đánh. Anh đánh thật. Anh nghe thấy tiếng thầy nhắc "đánh mạnh lên" văng vẳng bên tai. Anh nghe thấy tiếng Đình Trọng của anh bật khóc. Anh nghe thấy tiếng trái tim của mình cuộn lên theo từng tiếng thước mà anh đánh xuống. Anh không biết gì cả. Lúc này anh thực sự không biết gì cả. Anh chỉ biết đánh trong vô thức. Cho đến lúc Xuân Trường giữ tay anh lại, bảo rằng anh đã đánh đủ 15 roi rồi, anh mới từ từ mở mắt ra. Anh thấy Đình Trọng của anh ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh thấy Đình Trọng của anh cắn chặt răng để không bật ra tiếng kêu than. Thả rơi cây thước xuống sàn nhà, anh dìu Đình Trọng của anh dậy""Văn Đức ngồi bệt xuống sàn nhà hứng chịu trận mưa roi từ thầy. Cậu cũng không biết cậu bị cái gì nữa. Rõ ràng biết thầy sẽ giận nhưng cậu vẫn không ngăn được mình nói những câu kiểu thách thức như vậy. Cậu chỉ biết lúc đó, trong lòng cậu chỉ có sự bất mãn, một sự bất mãn chất chứa từ ngày này qua ngày khác về cái thứ kỉ luật mà thầy vẫn hằng tôn sùng. Cậu chán ghét cái cảm giác suốt ngày bị trói buộc, bị bắt giờ này phải làm thế này, giờ kia phải làm thế kia. Sự hà khắc của thầy khiến cậu cảm giác bản thân giống như một cái máy lập trình sẵn. Cậu ghét cái cảm giác đó. Và cậu đã không ngăn được việc thể hiện sự bất mãn kia. Văn Đức cắn chặt răng khi những cơn đau cứ liên tục nhói lên. Nhưng rồi cậu bỗng cảm thấy, hình như có cái gì đó ấm áp vừa ôm lấy cậu, có cái gì đó to lớn vừa che chở cho cậu tránh khỏi trận mưa roi từ thầy. Là Trọng Đại""Được rồi!…
ong seong woo đột nhiên gọi hwang min hyun là hyung…