Món ăn hàng ngày
Công thức nấu ăn gia đình…
Công thức nấu ăn gia đình…
SE or OE…
ns là truyện nhưng nó k phải là truyện chỉ như một nội dung một nội dung buồn…
Đừng cười khi gặp nó.…
Tác giả : MekiiLoại truyện : HE , SEỦng hộ mình nha …
những phím đàn được đánh bởi những chú mèo đen.những câu truyện được viết bởi mem BCT, thuộc quyền sở hữu của họ và BCT.…
chỉ là em nhớ anh…
Một cô gái Một chàng traiCó hạnh phúc Có giận hờn Có ghen tuông Có đau khổ Có cãi vã Nhưng…
Diệp Anh x Thùy Trangchủ yếu ngược bạn Diệp:)…
Truyện trước chưa xong truyện mới đã tới!(Đôi lời tác giả: Thực tôi cũng không định viết đâu nhưng vụ của Nam Khang khiến tôi nản lòng quá nên bắt đầu viết truyện mới, còn "Nguyện cả một đời yêu một người" có lẽ tôi sẽ để ngừng một thời gian)Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, lịch sử, nữ giảo hoạt, nam băng lãnh, HE hay SE còn phải xem tâm trạng tác giả :)) Giới thiệu: Một cô gái 24 tuổi, nhân viên văn phòng nhưng lại năm lần bảy lượt bị các công ty lớn nhỏ sa thải chỉ vì lí do hết sức củ chuối "Cô không đủ thẩm mỹ". Mang trong mình một hoài bão lớn đó là bám chân được vào một công ty tử tế mà không bao giờ bị sa thải, Khổng Tuệ dần mất đi niềm tin của chính mình, cô quyết định phải đi xem bói để coi coi vì sao cô lại không thể trở thành một nhân viên bình thường. Nhưng trên đường đi không may cô bị một chiếc xe phân khối lớn đâm phải, đến khi tỉnh lại đã có một công việc, nhưng điều đáng sợ hơn cả là cô nghiễm nhiên trở thành gái lầu xanh, hơn nữa còn ở một thời không khác.Nếu bỗng dưng khi tỉnh lại bạn đã ở trong một thân thể mới, không gian mới với những chuyện không dám lường trước, bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Muốn biết, hãy hỏi Khổng Tuệ.Trích:_ "Tiểu Mẫn, chúng ta đang sống ở thời nào, năm bao nhiêu?"Tiểu Mẫn hoang mang nhìn ta rồi cũng đáp lại: "Dạ ta đang sống ở kỷ Triệu, quốc hiệu là Vạn Xuân, Mậu Thìn năm thứ nhất."__Trước mặt ta bây giờ là một nam nhân thân thể cường tráng khôi ngô tuấn tú, khuôn mặt góc cạnh mắt kiếm mày rậm, nhìn qua là biết thân thủ bất phàm, khí c…
Sau bao năm thángNhìn lại có phải là yêu thương?…
tôi sẽ nhớ mãi hình ảnh của anh ngày hôm ấy. một chàng thiếu niên quật cường, trên người bị bao phủ bởi lớp tuyết trắng dày đặc nhưng ánh mắt lại kiên quyết đến lạnh lùng!…
Tôi đã từng yêu một người, yêu đến mức mê muội vẫn cố chấp yêu, yêu đến mức mình mẩy đầy thương tích vẫn cố chấp giữ. Yêu đến mất bản thân đã vô tình đánh mất một thứ quý giá lắm mà không hay, yêu đến mức khi quay đầu nhìn lại chỉ còn là dĩ vãng đã qua.…