allseok ↬ vài chiếc yeobo xinh xinh.
oneshot series.…
oneshot series.…
Nếu gặp lại em vẫn có cảm giác như ngày đầu. Ngoài anh ra , bất kì người nào khác đều là dư thừa. Chiếc vòng đó, là tượng trưng cho cho tình cảm em và anh... Mãi mãi ... không hối hận !!…
Trần Đăng Dương, một cậu sinh viên với ước mơ mãnh liệt là được làm nghệ thuật. Phạm Anh Duy, một kẻ nổi tiếng trong giới thượng lưu. Vừa là một tay chơi sành điệu, vừa là bá chủ trên thương trường. Hai con người, hai tính cách, thuộc về các tầng lớp khác nhau. Hai người họ như hai đường thẳng song song, cứ tưởng là sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp được nhau nhưng định mệnh đã kết nối họ lại. Chỉ là một điểm giao nhau giữa hai đường thẳng nhưng đây lại là duyên nợ cả một đời.------Warning-----Couple: Trần Đăng Dương( Dương Domic) x Phạm Anh Duy.Không có couple phụ.Thể loại: fanfic, BL.Rating: MLưu ý: Mọi việc trong truyện hoàn toàn không có ngoài đời thật!Xin đừng nhầm lẫn giữa fanfic và đời thực.Sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng, vui lòng không đem đi nơi khác.…
" Em dành cả thanh xuân để theo đuổi anh, cuối cùng vẫn không chạm được đích "" Nghe Lisa nói anh bị ung thư tim "" Cô gái đã hiến tim cho cậu mang tên Park Chaeyoung "" Xin lỗi, là anh nợ em "…
Prompt ngắn mình tìm trên tik tok @ColorlessJake, có đề cập đến vấn đề trầm cảm, bạn đọc cân nhắc. Bìa truyện mình tự thiết kế, xin vui lòng không mang đi bất cứ đâu.…
Chỉ hướng dương mới có thể làm cho em thấy tự tin, chỉ có anh mới làm em say đắm. Hướng dướng tỏa sáng anh thì trầm lặng, một bản tình ca hòa quyện tâm hồn…
hay là: jae nhìn những người xung quanh bằng sắc màu và phải lòng brian cùng sắc vàng nơi em ấy. anh đã cố gắng hết sức để che giấu tình cảm của mình, và quả thật brian không biết gì về chuyện đó, cho đến khi cậu nhận ra…
Chỉ là mối liên hôn giữa hai gia tộc, đáng lẽ chúng ta nên bỏ qua những cảm xúc này. Hãy hoàn thành như nhiệm vụ mà chúng ta thường làm...Nhưng cảm xúc khó chịu này đang bóp nát lồng ngực tôi rồi. Đây là lần đầu tiên tôi cầu xin điều gì đó vậy nên e hãy tin nó là sự thật đi! OOC, không theo nguyên tác Goo(24) x Gun(15)…
Chỉ là bữa trà chiều nhỏ, mà sao có quá nhiều thứ để nói ra ... Bánh và trà ở đây, đều có câu chuyện của riêng nó. ...Sông Seine vẫn êm ả, lặng tờ trôi ngang qua Paris hoa lệ. Gửi lại nơi này vài mảnh tình dịu ngọt của thế gian nhé ...---Lắng lại vài phút trong khi để tâm trí mãi thơ thẩn nơi xa. "Em nói đúng, đã sớm biết trước sau gì cũng chỉ có một người, thì tại sao lại cứ chần chừ bày tỏ nhỉ ?"..."Thích một người như thích ngắm một bức tranh, có thể ngắm mãi không chán. Nhưng yêu một người, là chỉ muốn cất bức tranh ấy làm của riêng thôi" ..."Anh ta mở mắt nhìn đời sớm hơn em hai năm. 2 năm đủ để anh ta lừa em lên bờ xuống ruộng. Thế mà em vẫn cứ ngốc ngếch muốn ở bên anh ta kia đấy"..."Yêu ư? Em không biết. Em chỉ biết rằng nếu cậu ấy đau, em cũng cảm thấy như tâm can em vỡ vụn. Nó là yêu hả chị?"…
Em trẻ con , hơi ngốc nhưng không sao anh đều yêu ❤iu tất cả thứ thuộc về em…
Trái tim cô đơn của tiểu bách hợp trước sự quan tâm,thả thính của gái thẳng…
Vào đi rồi biết! 📛Lưu ý: Không được phép mang truyện ra ngoài. Dù hay hay dở thì nó cũng là công sức và chất xám của người viết. 📛Không sao chép, chuyển ver truyện dưới mọi hình thức. Chuyển ver, đăng lại phải xin phép tác giả và check nguồn rõ ràng. Vote cho truyện nhé mọi người!…