[Junhao] Những câu chuyện không hồi kết
Tổng hợp đoản văn lẫn những ý tưởng nhỏ nhặt chợt xuất hiên trong đầu, có thể một ngày nào đó sẽ được chuyển thành longfic nếu mình đủ kiên nhẫn và đủ não :))))…
Tổng hợp đoản văn lẫn những ý tưởng nhỏ nhặt chợt xuất hiên trong đầu, có thể một ngày nào đó sẽ được chuyển thành longfic nếu mình đủ kiên nhẫn và đủ não :))))…
T cop chuyện chưa đc sự đồng ý của tác giả ạBoyXBoy , dị ứng click backPairing : Kristao…
𝐭𝐚𝐠 : ABO, ooc, LEESAN, học đường, giáo bá x học bá, thanh xuân vườn trường, HE…
"Em đã rất hoang mang khi biết mình mang thai và càng thể nào ngờ được đứa nhỏ là con của anh - người đàn ông chưa bao giờ thuộc về riêng em! Người em đã câm hận đến thâm sâu nhưng lại là người mà cả đời này em không sao quên được. Em đã yêu anh - ba của con em!"…
Au: Dương the còi cọc gơ. Nếu họ là của tôi thì tôi sẽ bỏ viết truyện, tôi THỀGTOP iu dấu của chúng ta. Có H. Xin nhắc lại CÓ H nhưng phải đợi dài dài :))😄😄SE hay HE thì tôi vẫn đang phân vân.!!nhưng ko ngược đâu. Bộ này sẽ siu cấp đáng yêu đó. ❤️❤️❤️💝Enjoy🎉🎉…
mối quan hệ hơi rối rắm một xíu :p…
Lần đầu làm chuyện nếu có viết không hay thì mọi người góp ý.…
«Nhấn nút chụp, tay đan lấy tay, mãi ngưng đọng tại thời khắc thanh xuân»Song Vũ Điện Đài…
tiếp theo...…
(Phần 2 của Tổng tài bá đạo và tiểu kiều thê) Kim Taehyung từng nghe người ta hỏi, giữa "Cầu bất đắc" và "Ái biệt ly" cái nào đáng tiếc hơn.Trước đây chưa từng có được Jeon Jungkook, mỗi ngày mỗi ngày của anh đều hi vọng rồi lại thất vọng, chờ đợi người đến kéo mình lên khỏi hố sâu, sau đó lại chầm chậm chìm xuống, tê tê dại dại trở thành kẻ đứng trên vạn người. Nên anh không do dự trả lời là "Cầu bất đắc". Không có được, không dám có được chính là điều nuối tiếc nhất.Sau này, khi ngồi bên ánh đèn bàn vàng vọt, vừa ký vào đơn ly hôn vừa không ngừng lau nước mắt, Taehyung mới nhận ra, có được rồi lại để mất đi, mới là đau đớn hơn cả. Nếu ngược trở về lần đầu gặp gỡ, anh nguyện chưa từng biết đến cậu, chưa từng bị chính tình cảm của mình thiêu đốt đến không thể quay đầu. Tình nguyện giống như một con tàu đắm sâu xuống lòng biển, cũng sẽ không níu lấy vạt áo của Jeon Jungkook nữa. Chấp mê bất ngộ rồi cũng sẽ chuốc lấy hậu quả.…
Nhân vật thuộc quyền sở hữu của Wakui Ken.Số phận của họ do tôi quyết định.Tên khác: Trùng Sinh, Tôi Sở Hữu Dàn Harem Mất Não================================Trời đất nhuốm màu chết chóc.Máu khắp nơi, xác chết chất thành từng đống một.Giữa khung cảnh kinh dị đó là hình ảnh mái tóc vuốt keo nhưng đã bị mưa làm hỏng mất, toàn thân đầy máu, đôi mắt vô hồn đang ôm chặt lấy một người con trai đã dứt hơi thở cuối cùng từ lâu.Mặc kệ mưa gió đang từng cơn một cố quật ngã anh, Ran vẫn ôm chặt lấy em trai, giữ lấy hơi ấm còn sót lại của Rindou trong vô vọng.Rindou đã bị trúng đạn trong cuộc thanh trừng Phạm Thiên, ngay sau khi Mikey mất."Anh hai, kiếp sau chúng ta vẫn sẽ làm anh em nhé?""Đồ ngốc, em đã nói câu này từ kiếp trước rồi." Cho dù trải qua bao nhiêu kiếp đi chăng nữa, họ, anh em Haitani sẽ mãi mãi không chia lìa.Chỉ cần có nhau là đủ rồi.Ran tự sát. Linh hồn cậu không lên thiên đường hay xuống địa ngục, mà xuyên về quá khứ, khi hai anh em còn bé.Thời gian đó vui thật.[Xin chào kí chủ, tôi là hệ thống 1306, chào mừng kí chủ đến với hệ thống Cứu Vớt]Đùa à?Đang yên đang lành thì nhảy đâu ra một cái hệ thống rảnh háng bắt cậu đi cứu một đám người còn chưa nhìn mặt bao giờ, Ran chấp nhận sao?Dĩ nhiên là đ*o.[Kí chủ có thể thay đổi số phận, giúp em trai thoát khỏi cái chết.][Được.]Ran đã thật sự cứu được Rindou. Nhưng chính cậu lại là người thế mạng cho em trai mình.================================Đừng tin vào văn án, đừng tin vào văn án, đừng tin vào văn án.Cấm mượn ý tưởng, cấm đăng lạ…
vì sao?không một lời từ biệt,cậu lại bỏ tớ mà ra đi?Pairing : Nishikino Maki - Yazawa NicoShoujo-ai, Songfic*Note : Vì đây là Songfic, những dòng căn giữa và in nghiêng trong Fic là lời bài hát "Natsu, Owaranaide" của BiBi. Bản Vietsub của JSFansub…
ღ Title : Sủng tam phuღ Author : Diệp Yღ Genre : trùng sinh, np, sủngღ Rating : K+ღ Length : Longficღ Status :On - Goingஜ۩۞۩ஜVĂN ÁNஜ۩۞۩ஜNàng, tướng quân một đời lỗi lạc, đặt tay lên tim tự nhận không hề thẹn với bất kì điều gì. Phò minh quân, dẹp loạn đảng, một lòng trung quân ái quốc. Chỉ vì ánh mắt, nụ cười của quân vương mà tự nguyện dâng hiến cả đời. Thế mà đăng cơ ba năm, giang sơn yên bình, hắn liền mang nàng ra trảm thủ, thú muội muội của nàng, phong làm hậu.Linh hồn nàng trôi dạt bi ai. Nhìn ba phu quân mà lòng quặn đau, chết không nhắm mắt.Một người xuất gia quy y, nguyện vì nàng tụng kinh niệm phật, cầu cho nàng kiếp sau chỉ có khoái hoạt hạnh phúc.Một người lẳng lặng ngồi bên mộ nàng, ngày ngày tấu khúc, gảy cầm, sợ nàng chết rồi sẽ tịch mịch, buồn bã. Thề cả đời để tang nàng, không tái giá, không thú thê.Một người vì nàng từ ngu ngốc hóa điên loạn, phủ phục trước cửa phủ một bước không rời. Sau khi nàng mất, phủ đệ bị tịch biên, nhưng hắn vẫn cố chấp ôm lấy tấm bảng "La tướng chi phủ". Trở thành khất cái bị người đời phỉ nhổ, ức hiếp.La Khả Tiệp không thẹn với non sông nhưng cuối cùng đã bỏ lỡ ba nam nhân này, nhất nhất đâm đầu vào hư tình giả ý. Một đời này của nàng có mắt như mù. Chỉ tiếc rằng khi nhận ra đã quá muộn, nếu có thể làm lại, dù có nghịch thiên, dù có cô phụ cả thiên hạ, cũng không phụ bọn hắn.…
cv…
Chúng ta, ai rồi cũng sẽ hạnh phúc…
Phan Duy Hạo được bán vào nhà ông bà Hồng, làm kẻ hầu người ở. Thân trai mười hai bến nước, vốn dĩ đến nhà chỉ để phụ việc gánh vác và làm nông cùng ông lớn. Nhưng đến khi trổ mã được tí thì cậu lại èo ọt và yếu đuối như gái mười tám, chỉ biết ở nhà bếp núc cùng sấp nhỏ và chăm sóc cho cậu Hai Hồng Minh Khải. original version by Lohan,edit by bon..fiction chuyển ver đã được sự cho phép của tác giảlink original version: https://www.wattpad.com/story/390455412?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=survivingeverydayy…
Nơi dành cho tác giả, và độc giả của đảng bxg giao lưu.…
Gió rồi sẽ vụt tắt thật vỗi vã, chỉ thoáng qua nhưng lại day dứt cả một hồi... Mọi thanh âm hay một ai ghé qua đời, không phải là cơn mưa rào mà là cả một hồi ức tạo nên cả khoảng trời rộng lớn... Mây rồi sẽ tan , nắng rồi sẽ lên , đời người rồi sẽ khác…