Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả : Đới Cảnh Diệu.Nhân vật : Ôn Chu : Ôn Khách Hành x Chu Tử Thư.Tuấn Hạn : Cung Tuấn x Trương Triết Hạn.Lăng Việt : Lăng Duệ x Vương Việt.Tầm Tấn : Lục Vi Tầm x Từ Tấn.Châu Mẫn : Triệu Phiếm Châu x Trương Mẫn.Diệp Cơ : Hàn Diệp x Cơ Phát.Ngôn Chí : Hoắc Ngôn x Trịnh Chí.Mị Thiên : Chung Vô Mị x Bùi Vân Thiên.Thâm Bình : Lâm Thâm x Hoàng Vệ Bình.Nham Quân : Phương Nham x Cố Trì Quân.Chuyện kể về tiểu khu vui vẻ nơi mà các cặp đôi đang sinh sống.fanfic chỉ nằm trong trí tưởng tượng của tác giả.Vui lòng đừng mang đi nơi khác.…
《 nông gia nhạc 》Tác giả: Đả tự cơ N hàoTác phẩm giản bình:Đan Phúc Bảo xuyên qua , mang theo xuyên qua đại lễ bao đi tới cổ đại nông gia, lễ bao trung chích có một việc đại lễ, chính là động vật hảo cảm độ max. Trong nhà gà mái yêu nàng, cho nên liều mạng đẻ trứng muốn uy ăn no nàng, ngọn núi tiểu động vật yêu nàng, cấp nàng trích dã quả đưa thảo dược, mà nhân là tối cao cấp động vật, tự nhiên cũng vẫn là yêu nàng yêu nàng. Đây là một cái làm cho cực phẩm không có cách nào khác cực phẩm tồn tại.Hành văn hài hước khôi hài, kịch tình chủ giảng cổ đại nông dân cá thể thôn chuyện nhà, tiết tấu nhẹ nhàng, tình tiết thả lỏng, thích làm ruộng văn tiểu thiên sứ trăm ngàn không thể bỏ qua!Tiểu kịch trường:Đại bá mẫu:Ta là đại vai ác, ta đòi tiền, ta muốn phòng, ta muốn đuổi đi lão nhị lão tam cả nhà, sở hữu hết thảy đều là của ta.Phúc bảo xuất hiện lạp --Lão tam gia tiểu nha đầu như thế nào như vậy nhận người đau, đằng trước ta nương không phải lấy tới một hộp điểm tâm sao, chạy nhanh lấy mấy khối cấp phúc bảo điền điền bụng, vang ngọ thời điểm phúc bảo cũng chưa ăn nhiều ít đồ vật.Phúc bảo cầm điểm tâm vui vui vẻ vẻ mà đi lạp --Đại bá mẫu nhìn không một nửa hộp thẳng dậm chân, này tam phòng tiểu yêu tinh, như thế nào vừa thấy đến nàng nàng liền nhịn không được mềm lòng đâu, những cái đó điểm tâm rõ ràng là cất giấu cho nàng ở thư viện niệm thư Đại Lang ăn.Chờ lần sau tái kiến phúc bảo --Đại bá mẫu:......Quăng ngã nồi, nói tốt làm ta làm đại vai ác đâuTóm l…
Kiếp trước, Hoàng phi bất tài, yếu đuối không tranh giành, để rồi chết không nơi chôn cất, xương thịt chẳng còn, lại còn bị tru di ba họ.Sống lại đời này, ta thề sẽ khiến hậu cung không còn phi tần, tự tay đâm chết kẻ tiện nhân.Đời này, ngôi vị Hoàng hậu, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã ngồi lên.Đời này, việc công chúa đi hòa thân, ta sẽ để con gái ngươi tự mình trải nghiệm.Đời này, ngôi vị Thái tử, để xem con trai ai mới có đế vương tướng hình.Nỗi đau kiếp trước, đời này ta sẽ đòi lại gấp bội!…
Tống Chiêu xưa nay vốn dĩ luôn là một vị nữ tử vì mưu cầu đạt được mục đích tối cao mà sẵn sàng hành động bất chấp, không từ một thủ đoạn tàn nhẫn nào, thế nhưng đồng thời nàng cũng là kẻ sinh tồn bằng một lý trí vô cùng tỉnh táo, sáng suốt hơn bất kỳ một ai khác chốn thâm cung này.Kể từ cái khoảnh khắc nàng nhận được tin tức bản thân mình đã lọt vào mắt xanh của Tiêu Cảnh Hành, chuẩn bị phụng chỉ tuyển vào cung làm thân phận phi tần, thì mục tiêu cuộc đời của nàng đã được định đoạt một cách vô cùng rõ ràng và dứt khoát:"Ta bước chân vào cái hoàng thành này, mục đích chính là để làm Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, bằng không thì vào đây làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ lại chịu hạ mình làm cái hạng thấp hèn, đi nấu cơm hầu hạ cho kẻ khác ăn chắc?"Chính vì cái dã tâm to lớn đó, ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân vào cung đình hiểm ác, nàng đã biết khéo léo vận dụng tối đa lợi thế nhan sắc trời ban cùng tài trí mưu mô thần sầu của mình để thận trọng từng bước, từng bước một thu phục hoàn toàn quân tâm của thiên tử, thành công đem toàn bộ lục cung phi tần đùa bỡn xoay vần trong lòng bàn tay giống như một quân cờ thí mạng.Dẫu sao thì, đám nữ nhân nơi hậu cung rộng lớn này, kẻ thì vì vinh nhục của gia tộc dòng họ ở tiền triều, người thì vì mưu cầu sủng ái độc tôn cho bản thân, xưa nay làm gì có ai là kẻ cam tâm sống an phận thủ thường mà không tranh không đoạt cơ chứ?…
Tác giả: Cung LinhLưu ý: 1. Công xuyên qua, thụ bị câm, thụ về sau có thể hồi phục.2. Văn sinh tử nên giai đoạn sau có sự xuất hiện của bánh bao3. Thiết lập có 3 loại giới tính là nam, nữ và ca nhi, tiểu thuyết về một thế giới trong tưởng tượng nên từ chối phái logic.4. Tiểu thuyết về cuộc sống thường ngày, kinh doanh phát triển, nhân vật chính không có tham vọng, chỉ muốn chiều chuộng một chiếc gai nhọn thành viên kẹo ngọt mà thôi.5. Có ý kiến có thể nhẹ nhàng bày tỏ, không chắc sẽ tiếp thu nhưng nhất định tặng ngàn nụ hôn, nếu các vị không chịu dịu dàng thì cũng chẳng sao, sẽ vờ như không thấy. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ~~…
Một khi xuyên qua, vân lãng còn đến không kịp làm rõ thân phận của chính mình, đã bị nhét vào hỉ kiệu, trở thành tái giá vương phu, vốn tưởng rằng đúng vậy cái đại thụ tốt hóng gió, kết quả nhưng phát hiện bên người nguy cơ trùng trùng, lớn hơn nữa cây cũng dựa vào không được, nhất định phải toàn thân trở ra cao bay xa chạy!Vân lãng: Ta muốn náo loạn (╯‵□′)╯︵┻━┻!Phó ninh: Ta thả ngươi đi (;′⌒').Vân lãng: Không đi được  ̄ he  ̄.Phó ninh: Tại sao (⊙? ⊙)?Vân lãng: Nói xong rồi toàn thân trở ra, nhưng là ta đem trái tim rơi xuống, nhanh đưa ta (〃> bồn <).Phó ninh: ... Không trả (^-^)V.PS: chủ thụ===============================Nội dung nhãn mác: Cường cường cung đình hầu tước trạch đấu ông trời tác hợp tiền hôn hậu ái ngọt sủng, HE-------------------------------------------------------…
Tác giả: Huỳnh Ming DiTác phẩm: Thương người cõi mộngThanh xuân con người như giấc chiêm bao. Thế mà ta đánh mất nó trong đôi lần chao đảo nơi cuộc sống lao xao chuyện công việc, gia đình, tiền bạc,...Có bao giờ ta thử ngồi bình yên một chỗ, lắng nghe làn mưa ngân nga khúc tình ca lan ra những hè phố, mái nhà, nhành lá, cành hoa? Có bao giờ ta thấy bình yên trong sự đóng băng của thời gian, cảm nhận nhịp tim nhẹ nhàng rung rinh như vị lữ khách phương xa tình cờ quay về chốn cũ mà tâm hồn bỗng an nhiên đến lạ, sau hình trình dài miên man đầy sương mây mịt mờ?Thanh xuân là nơi đây, là phút bình yên làm linh hồn người trẻ lại, như dòng suối trong rỉ rả bên bờ xa...…
Tên fic: That's what the water gave meCouple: Oh Sehun x Byun BaekhyunAuthor: OmgdidyouhearTranslator: NgơTag: real life, fluff, romanceTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản dịch: Hoàn thànhNếu các bạn thấy thích hãy thả kudo cho author ở AO3 nhé.Link fic gốc: archiveofourownorg/works/10898172/chapters/24226059Bản dịch đã CHƯA CÓ sự cho phép của tác giả. Vui lòng không đem ra ngoài trang wattpad này.-----Title: That's what the water gave meCouple: Oh Sehun x Byun BaekhyunAuthor: OmgdidyouhearTranslator: NgơTag: real life, fluff, romanceIf you like the story, please give the author kudos and comments at this link: archiveofourownorg/works/10898172/chapters/24226059The translation does NOT have permission from author. Please DO NOT TAKE OUT.…
Alo, làng Đại học Sơn Nhân, số 1640 đường GV, quận Sáu Tiếng, thành phố Junzhe xin nghe! Tôi là Oscar Pegasus, rất vui được chào đón các bạn đến với những ngôi trường tình yêu kẹo ngọt, chúc các bạn mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ!Tất cả các nhân vật trong vũ trụ JunzheTác giả: Oscar PegasusTruyện chỉ đăng duy nhất trên wattpad ColorsofOscar nếu bạn nhìn thấy ở nơi khác hãy quay lại trang chính để ủng hộ mình nhé!…
Tiêu Dung xuyên không về thời cổ đại, trở thành mưu sĩ cho một vị đại vương trong thời loạn lạc, tranh đoạt thiên hạ...Vị đại vương này cứng đầu, tự mãn, không nghe lời khuyên, nhạy cảm đa nghi, trọng võ khinh văn, và quan trọng nhất, vô cùng bạo ngược, khát máu. Tất cả đặc điểm của những vị vua mất nước đều tập trung vào hắn ta, và Tiêu Dung buộc phải hỗ trợ.Vì Tiêu Dung vốn đã chết ở hiện đại, nhưng hệ thống phát hiện y có khí trường tương hợp với vị đại vương này, nên đã buộc vận mệnh hai người lại với nhau. Đại vương khỏe mạnh thì Tiêu Dung khỏe, còn khi vận khí của đại vương suy giảm, Tiêu Dung sẽ nôn ra máu rồi còn phải uống thuốc.Từ đó, trong hoàng cung xuất hiện một cảnh tượng đặc biệt:Khi đại vương muốn xử tử một vị đại thần dũng cảm nào đó thẳng thắn lên tiếng chống đối hắn, Tiêu Dung ôm ngực ngăn cản: "Đại vương vạn vạn không thể!"Khi đại vương muốn thả kẻ thù đang quỳ gối cầu xin tha mạng, Tiêu Dung với khuôn mặt tái nhợt lại ngăn cản: "Đại vương không được!"Khi đại vương muốn thảm sát tù binh và những người vô tội đã đầu hàng, Tiêu Dung thổ huyết nhưng vẫn cố nắm lấy tay áo hắn ta: "Đại vương tuyệt đối không được!"...Vui lòng liên hệ mình trước khi lấy bản dịch mồ hôi nước mắt mình đi nơi khác nhé!Editor: Ly.…
All Phương, Hoa Phương Địch PhươngPhương Đa Bệnh và Lý Liên Hoa có một người con tên là Phương Vệ An. Phương Vệ An chưa bao giờ gặp mẹ vì sau khi Phương Đa Bệnh vừa sinh hắn cậu đã bị Thiện Cô Đao bắt và giết chết. Lý Liên Hoa cùng Địch Phi Thanh trả thù cho Phương Đa Bệnh sau đó nuôi Phương Vệ An lớn. Nhưng vì trúng độc nên Lý Liên Hoa qua đời khi Phương Vệ An 10 tuổi, Địch Phi Thanh cũng qua đời khi Vệ An lên 18. Phương Vệ An bỗng dưng quay về quá khứ khi mẹ hắn 20 tuổi, lúc này cha và sư phụ hắn vẫn còn mâu thuẫn với nhau. Phương Vệ An du hành về quá khứ đã gặp mẹ mình là Phương Đa Bệnh. Hắn chứng kiến cánh đồng shura của cha, mẹ và sư phụ sau đó liền bị Lý Liên Hoa và Địch Phi Thanh coi là tình địch.Phương Vệ An: hai người yêu thương tui nhất hiện tại chỉ muốn giết tui, online trực tuyến gấp, tui phải làm sao!Tóm tắt ngắn gọn: vì tình yêu của bố mẹ tôi buộc phải trở thành diễn viên hài❌ Bản edit không có sự cho phép của tác giả, chỉ đảm bảo 70-80% nội dung truyện, vui lòng không đem đi nơi khác…
Trước khi xuất giá, khuê phòng của Nhạn Hồi có treo một bức họa nam nhân. Nam nhân trong tranh anh tuấn vô cùng, đó chính là Tạ Vân. Sau này Nhạn Hồi gả cho Tạ Vân trở thành hoàng hậu, bức họa kia lại được nàng treo trong tẩm điện. Vậy nhưng hậu cung ba ngàn giai lệ, Tạ Vân lại chỉ độc sủng quý phi, một cái nhìn cũng chưa từng cho Nhạn Hồi, nhưng nàng lại không hề quan tâm. Cho dù quý phi không kiêng kị lời nói, nhiều lần phạm thượng nàng cũng không hề tính toán với nàng ta. Sinh thần quý phi, Tạ Vân để cả nước chúc mừng, đại xá thiên hạ. Sinh nhật Nhạn Hồi qua ba tháng rồi hắn mới nhớ tới. Sau đó hắn hỏi nàng muốn được thưởng gì, nàng chỉ đáp "Ngày ngày có thể nhìn thấy thánh thượng chính là thưởng cho thần thiếp rồi."Cho đến một ngày, quý phi lấy đi bức họa trong cung của Nhan Hồi, nàng 1 đường sát đến tận Dực Khôn cung. Tạ Vân nghe tin vội đến, chỉ nhìn thấy Nhan Hồi cầm đao dí vào cổ quý phi. Quý phi khóc sướt mướt: "Hoàng thượng, cứu thần thiếp"Nhan Hồi:" Im miệng, không giao bức họa ra đây, ai cũng đừng mong được yên thân, kể cả tên cẩu hoàng đế ngươi."Tạ Vân:"????"Tạ Vân cảm thấy Nhan Hồi yêu bức họa này còn hơn cả hắn, hắn vô cùng tò mò, sau khi tỉ mỉ nhìn, hắn đột nhiên phát hiện: Người trong tranh, giữa đôi mày rậm có 1 nốt ruồi, còn hắn không có. Người trong tranh đuôi mày có vết sẹo, còn hắn thì không có. Người trong tranh 1 thân áo giáp, còn hắn lại chưa bao giờ xuất chinh sa trường.Tạ Vân : người trong tranh vốn dĩ không phải là hắn.…
1. Sơ lược hoàn cảnh :Quân Y x Quân nhânCung Tuấn x Trương Triết HạnLoại hình quân sự : Không quân2. Án Văn ngắn gọn :Bắt được em rồi, Đội trưởng.Quyến rũ tôi xong lại muốn bỏ chạy sao?Em chạy không thoát!…
Văn án: Sự tình là như vậy. Có một ngày, Dư Nhất đồng chí phát hiện chính mình xuyên việt . Được tiện nghi cữu cữu, dấu hiệu cố sự vừa mới bắt đầu. Ngày qua được là một ngày so với một ngày phong phú, có thiên Dư Nhất đột nhiên kinh giác, chính mình là xe có, phòng ở cũng có,“Nhi tử” Có, ngay cả sủng vật đều có, giống như.. Còn kém hiền lành lão bà. Trong lúc vô tình phát hiện kia ôn nhu cậu bí mật, lại xốc lên này “Nguyên trụ dân” thân thế chi câu đố. Nguyên trụ dân: Lưu Bác sức diễn. Thông cáo: Tha lâu như vậy mới đem này văn viết xong, rất xin lỗi kia vài vẫn chờ đợi thân. Qua hai ngày ta sẽ khác khai nhất khanh, không định kỳ phóng năm ngoái năm phiên ngoại. Tân văn ta sẽ càng để ý, hi vọng đại gia duy trì ! Cuối cùng chúc đại gia tết âm lịch khoái hoạt, hàng năm có thừa ! Của ta tân văn…
Xuyên qua thành nhà giam mỗi người khinh thường tù phạm? Thả còn bốn bề thọ địch?Không phải muốn cho nàng chết, chính là tưởng hủy nàng trong sạch? Đã từng cường thịnh gia tộc, chỉ chớp mắt đã bị huỷ hoại? Hơn nữa sau lưng độc thủ đến nay đều ở tiêu dao sung sướng? Mà nàng lại ở dơ bẩn nhà giam ăn phát hoàng phát xú màn thầu? Tô Mạch bình tĩnh tỏ vẻ, không ngại. Kiếp trước nhìn quen quá nhiều mưa gió, tâm cơ thủ đoạn loại nào không phải tiện tay niết tới? Điểm này nhi việc nhỏ nhi, bất quá là dùng để tống cổ một chút nhàn tản thời gian mà thôi. Đỉnh đầu là không thấy ánh mặt trời không ngừng nhỏ giọt nước bẩn nóc nhà, vài bước xa là nhà tù nội giam cầm nghiêm ngặt song sắt, một bước khó đi, đối nàng mà nói, phía trước nhìn như một cái tử lộ, lại cũng không là một cái vô pháp đi trước lộ!Đồn đãi trung khuynh thế chi dung, quyền khuynh thiên hạ người nào đó đối nàng yêu sâu sắc? Nhưng ở trong mắt nàng, hắn chính là đầy người âm mưu quỷ kế! "Đừng tính kế ta, lại tính kế ta, tiểu tâm ta huỷ hoại ngươi hậu thế!" *** "Tới?" "Là." "Ấm giường." Nàng nhàn nhạt quét hắn liếc mắt một cái, một lát sau, bưng một chậu than lửa trực tiếp đặt ở trên giường, tiếp theo nhìn về phía đem kinh ngạc che dấu với trong mắt hắn, cười nói: "Muốn nhiều ấm liền có bao nhiêu ấm." "Gia cho thấy không rõ?" Hắn trong giọng nói mang theo một tia tức giận nhi. Nàng nhướng mày. "Bồi gia một đêm, hoàng kim trăm lượng."…