Loong
Những mẩu chuyện về một con mèo tên là dài (!?)…
Những mẩu chuyện về một con mèo tên là dài (!?)…
Mộng tưởng rốt cuộc ly chính mình có xa lắm không? Sinh viên Ngô Khởi vì tự do mà tôn nghiêm sinh hoạt, đi lên chức nghiệp người chơi con đường này. Trong trò chơi, phó bản chiến, PK chiến, hiệp hội chiến, hắn đều chơi đến ra dáng ra hình. Đương hắn chậm rãi trong trò chơi hỗn đến hô mưa gọi gió là lúc, bỗng nhiên lại phát hiện, thế giới trở nên không lớn giống nhau. Hắn rốt cuộc minh bạch, mộng tưởng, là có thể nắm trong tay. -- đây là một cái pháp sư tung hoành trò chơi, tiện đà ở dị giới xâm lấn là lúc tung hoành thiên hạ sử thi chuyện xưa. Nhưng là đọc khi thỉnh nhớ kỹ, cái này pháp sư không quá lãnh.https://truyentiki.com/cai-nay-phap-su-khong-qua-lanh.25444/…
Hình ảnh của Tiêu Chiến…
"mắc gì đánh tao"JK"tại mày dễ thương"TH"..."JKTruyện từ ý tưởng của riêng mình mong mọi người không lấy ý tưởng!!!…
Tập hợp đoản và oneshot của Ney cho hai anh nhà. Một số đoản sẽ được up tại blog "Lãnh Ngạn Tuấn Thích Ẩm Thực MaLai Không?" nên các bạn cũng có thể lên blog theo dõi.…
Em và anh đã yêu nhau từ lâu, tuy có những lúc em và anh giận nhau, nhưng 2 ta làm lành rất mau, vì 1 phút xa nhau là quá lâu. Anh luôn bên em những lúc em buồn và mang lại cho em những nụ cười...…
Đây là mấy mẩu truyện ngắn kiểu oneshot mà tui được lấy cảm hứng từ chính xung quanh mình xoay quanh chủ đề tình yêu và học đường. Mong các bồ đọc vui và hãy đón nhận nó nhé٩(◕‿◕。)۶…
Thương anh, thương đến cuối đời.Tưởng chừng là cuộc sống của một nữ phụ đáng thương, nhưng lại là đệm của tương lai nữ chính? Cấp ba anh bỏ lỡ em, vì em mà hối hận năm năm, giờ em liệu có thể tha thứ? Không dùng cách sét đánh ngang tim thì dùng cách mưa dầm thấm lâu, anh nhất định, mang em về bên mình một lần nữa. Năm năm không gặp, anh đã thay đổi nhiều nhỉ? Liệu cô gái ấy còn ở bên anh không? Em quay về rồi, biết là sẽ rất đau, nhưng năm năm không nhìn thấy anh, em chịu không nổi. Về nhìn anh từ xa thôi, về nhìn một lúc rồi lại chạy đi, chắc không sao đâu nhỉ?Trước kia, cô lại gần, anh lại chạy đi một phương trời khác. Bây giờ, anh từng bước, từng bước chạy về phía cô, nhưng bản thân cô lại tự lưa mình dối người, không tin một ai ngoài bản thân và gia đình mình. Anh sẽ làm thế nào? Đón đọc trong Thương anh, thương đến cuối đời.…
【 quyển sách đã xuất bản, đang ở nhiệt tiêu trung 】vịnh đàn nữ thần vs vựng thủy tổng tài.võng phơi: Thần bí quân môn con cưng lục ngạn thần kết hôn, nghe nói là nhà gái lì lợm la liếm, dùng đê tiện thủ đoạn hoài hài tử.thời gian dùng tiểu hào ở bình luận khu hồi phục, "Rõ ràng là hắn chuẩn bị dùng hài tử bộ trụ nhân gia......"【 song chỗ, nam chủ cao lãnh ngạo kiều, phúc hắc lòng dạ, từng bước một đem nữ chủ quải về nhà, quá thượng sủng thê vô độ hôn nhân sinh hoạt. 】https://truyentiki.com/han-cung-anh-sang-nhat-toan-khuynh-thanh.25438/…
Trong mắt mọi người,tôi là một người ít nói,lạnh lùng..Nhưng trong mắt những người thân thiết,họ còn mong tôi bị câm nữa cơ :(…
Truyện Ma:)) mỗi truyện đều là thật 100% đều dc những người chứng kiến kể lại.…
Ngôn tình hiện đạiTác giả Nguyệt Khải Tuệ"Bảo trọng!"Tạm biệt anh! Cảm ơn hạnh phúc anh đã từng mang lại cho em! Những tháng ngày vui vẻ đó, cả đời này em cũng không bao giờ quên, bởi vì đó là lý do duy nhất khiến em có thể tiếp tục sống trên cuộc đời này. Cô nắm chặt mặt dây chuyền hình ngôi sao đang đeo trên cổ, trong lòng không ngừng gọi tên anh, Khánh Thiên...Cô xoay người bước đi, lần này không quay lại nữa, cô không khóc, trái tim dường như đã tê tái nhưng vẫn cảm thấy đau, đau đớn lan tràn khắp cơ thể. Cô biết anh vẫn cô đơn đứng lặng ở nơi đó không hề nhúc nhích, chỉ đứng yên lặng nhìn từng bước chân đang cố gắng để không phải chênh vênh của cô.Cô còn nghe được lời khẽ vọng theo của anh đang gửi vào làn gió hướng về phía cô:"Hạ Vy, dù rằng hôm nay chúng ta để lạc mất nhau, không biết phải bao lâu, không biết qua bao nhiêu đoạn đường, ngã rẽ, nhưng chỉ cần em quay lại, chỉ cần em trở về, anh vẫn luôn đợi em. Anh yêu em!"Cô không thể khóc, không phải nước mắt cô đã cạn thật rồi ư? Tại sao trong lòng đau như bị cào cấu xé rách, mà nước mắt lại không hề rơi?Khánh Thiên, em cũng yêu anh! Rất yêu!…